(Đồng nhân Tây Du Ký) Ta Ở Tây Du Làm Ma Vương - Chương 86: Kế Trong Kế, Viên Trì Dự Nhìn Thấu Kỳ Lân
Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:41:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quạt Ba Tiêu chỉ thể kéo dài thời gian chứ thể g.i.ế.c c.h.ế.t Kỳ Lân. Với tu vi hiện tại của Kỳ Lân, e là đầy mười lăm phút bay từ tận cùng thế giới trở .
“Mau giúp Ngưu Ma Vương giải định pháp.” Thi Tranh .
Sau khi Viên Trì Dự giải thuật cho Ngưu Ma Vương, Thi Tranh thúc giục: “Ngươi mau , Kỳ Lân sắp .”
Ngưu Ma Vương đáp: “Không, ở !”
Thi Tranh chút cảm động: “Đại ca...” Chẳng lẽ định ở làm đồng đội với chúng ?
“Vạn nhất đang chạy mà gặp giữa đường thì tiêu đời, chi bằng ở với các ngươi cho đến khi đ.á.n.h bại .”
“...” Thi Tranh thầm nghĩ, xin , nghĩ nhiều , ngươi vẫn là lão ngưu thực tế như ngày nào.
“Vẫn nên tản mà chạy . Hắn nuốt chửng Bạch Tượng và Thanh Sư, cùng nhiều đại yêu quái khác, thực lực hiện giờ còn như nữa.” Khổng Trạch nhíu mày : “Hắn còn phá hủy cả pháp bảo Sơn Thủy Phiến của . Nơi cách Linh Sơn xa, là chúng tới đó lánh nạn, chắc dám xông Linh Sơn .”
Thế giới là , đ.á.n.h thắng thì đánh, đ.á.n.h thì thượng sách là chạy tìm viện binh, chẳng gì mất mặt.
“Hai .” Viên Trì Dự , “Bằng , Thi Tranh ngươi cũng theo bọn họ, ở đây chờ .”
Thi Tranh cũng nhận Kỳ Lân e là chỉ Viên Trì Dự mới thu phục , y ở chỉ vướng chân vướng tay: “Vậy đây, Quạt Ba Tiêu ngươi dùng ?”
Viên Trì Dự lắc đầu: “Dùng nó để bảo vệ chính .”
Thi Tranh trao cho Viên Trì Dự một ánh mắt tin tưởng cùng Khổng Trạch và Ngưu Ma Vương bay . bay một đoạn, Thi Tranh đột nhiên đổi ý: “Các ngươi , còn việc.”
Khổng Trạch kinh ngạc: “Ngươi yêu Viên Trì Dự đến thế , nguyện ý cùng chịu c.h.ế.t ?”
“Các ngươi cứ lo cho , cần quản .” Thi Tranh thời gian giải thích, y chuyển hướng bay về gần Trạc Cấu Tuyền, tìm thấy Kim Mao Hống đang biến thành khúc gỗ, giải thuật cho tát cho mấy cái cho tỉnh hẳn.
Kim Mao Hống nhận Thi Tranh, : “Ngươi là ai? Bất quá cảm ơn cứu , lão tổ ?”
Thi Tranh túm cổ áo , hung tợn hỏi: “Hang ổ của Kỳ Lân ở ?”
Ngoại hình nhận nhưng giọng thì quen, Kim Mao Hống nhận đây chính là con chuột chũi tinh lúc nãy đ.á.n.h : “... Không .”
Thi Tranh đe dọa: “Tin thiến ngươi? Rồi đem ngươi trả về cho Quan Âm, nàng chắc sẽ cảm ơn lắm.”
Kim Mao Hống cứng cổ: “Ngươi... ngươi cứ việc tay .” Quan Âm đối xử với , chỉ cần cầu xin vài năm, nàng chắc chắn sẽ dùng nước trong Tịnh Bình giúp mọc “cái đó”. nếu Kỳ Lân trả thù hút cạn linh lực thì e là nước Tịnh Bình cũng cứu nổi.
Thi Tranh thấy lì lợm, suy nghĩ một chút hừ lạnh: “Ngươi gặp Kim Thánh Cung nương nương ?” Vừa dứt lời, Kim Mao Hống lập tức phản ứng, trợn mắt y. Thi Tranh thấy gã quả nhiên tình ý với nương nương, bèn : “Nếu ngươi , sẽ lôi ngươi tới mặt Kim Thánh Cung nương nương mà thiến, chỉ tội nghiệp nương nương chứng kiến cảnh m.á.u me, chậc chậc, e là nàng cả đời cũng quên .”
“... Coi như ngươi giỏi!” Kim Mao Hống chịu nhục , nhưng chịu nhục mặt trong lòng thì thể chịu nổi, “Hắn hai động phủ, một cái ở Kỳ Lân Sơn thuộc Chu T.ử Quốc, một cái ở Thanh Hoa Trang tại Liễu Lâm Pha thuộc Sư Quốc.”
“Cả hai nơi đều mê cung ngầm ?”
Kim Mao Hống đáp: “Chỉ Sư Quốc là , Kỳ Lân Sơn chắc là .”
Sư Quốc? Thi Tranh nhớ quốc gia vị vua u mê, Bạch Lộc Tinh của Thọ Tinh và con gái nuôi là Hồ Ly Tinh mê hoặc, định dùng tim gan của một ngàn một trăm mười đứa trẻ làm t.h.u.ố.c dẫn. Chuyện liên quan gì tới Kỳ Lân?
“Kỳ Lân làm gì ở Sư Quốc?”
“Cái đó . Chuyện ở Sư Quốc đều giao cho một nam nhân và một nữ nhân lẳng lơ xử lý. Bất quá hang ổ ở Sư Quốc ngươi , mỗi lão tổ đều chú ngữ.”
“Ta chú ngữ đó là gì.”
“Không thể nào, tin.” Kim Mao Hống xong Thi Tranh đ.á.n.h ngất nữa, trói biến thành khúc gỗ, lấy lá khô che kín.
Thi Tranh cân nhắc, Kỳ Lân Sơn thì giống hang ổ chính, nhưng rõ ràng tình hình ở Sư Quốc phức tạp hơn, chỉ mê cung ngầm mà còn một cặp nam nữ làm việc cho Kỳ Lân. Không ngoài dự đoán, đó chính là Bạch Lộc của Thọ Tinh và Hồ Ly Tinh. Bạch Lộc theo Thọ Tinh chắc chắn thông minh hơn Kim Mao Hống, nhiều chuyện về Kỳ Lân hơn. Kỳ Lân thể nhân lúc y vắng nhà mà trộm đồ, y cũng thể gậy ông đập lưng ông. Nghĩ đoạn, y bay thẳng tới Sư Quốc.
Viên Trì Dự đợi Kỳ Lân mà thấy Đại Bàng bay tới, tay bưng một cái bình, nhắm thẳng : “Kỳ Lân, ngày c.h.ế.t của ngươi tới .”
“Ta tên Viên Trì Dự, nếu ngươi cũng đối phó Kỳ Lân thì cứ ở đây mà đợi, sắp về đấy.”
Đại Bàng vỗ cánh vạn dặm bay về Sư Đà Quốc lấy pháp bảo Âm Dương Nhị Khí Bình . Từ xa thấy một nam t.ử giữa trung, nghi là Kỳ Lân biến hóa nên mới hỏi . Đại Bàng tuy gặp Viên Trì Dự nhưng danh, sắc mặt liền đổi. Đây là mật của Đỡ Yêu Tướng Quân, thực lực mạnh. hiện giờ kẻ thù của kẻ thù là bạn, bèn lên tiếng cùng chờ Kỳ Lân: “Kỳ Lân trốn ?”
“Hắn Quạt Ba Tiêu thổi bay, nhưng chắc sắp .”
Viên Trì Dự đột nhiên cảm nhận một luồng sức mạnh đang lao tới cực nhanh. Ngay đó, Đại Bàng một cú đ.ấ.m trời giáng mặt, ngã nhào xuống đất, bụi mù mịt. Kỳ Lân lắc lắc tay, với Viên Trì Dự: “Xem bọn chúng chạy thoát , chỉ còn hai đấu với . Bất quá , sẽ tìm bọn chúng ...”
Lời dứt, thấy một vệt m.á.u b.ắ.n , mới phát hiện Viên Trì Dự vung kiếm c.h.é.m đứt ngón tay . Hắn lập tức né tránh, vận linh khí hét lớn một tiếng, ngón tay đứt lập tức mọc . Hắn né tránh làm động tác hút khí. Lần cần nhắm thẳng Viên Trì Dự, vì công pháp của đại tăng, chỉ cần há miệng là linh khí trong vòng một dặm đều hút cạn.
Hắn đang đắc ý cảm nhận linh khí đổ thì đột nhiên hình một lực kéo mạnh xuống mặt đất, bay thẳng trong một cái bình nhỏ. Đại Bàng đất ôm chặt Âm Dương Nhị Khí Bình, thấy Kỳ Lân nhốt liền vội vàng dán giấy niêm phong.
“Ha ha ha ngươi cứ đợi ba canh giờ nữa là hóa thành nước thôi.”
Công phu cao đến mấy cũng sợ d.a.o phay, thần thông giỏi đến cũng sợ pháp bảo. Âm Dương Nhị Khí Bình đặc điểm: Nếu chuyện thì bên trong mát mẻ, nhưng chỉ cần mở miệng là lửa hồng rực cháy. Bởi vì trong bình chứa gan Phượng Hoàng - di vật của mẫu Đại Bàng. Vật chí dương lấy để luyện pháp bảo. Trước ca ca Khổng Tước của mấy sai Khổng Trạch tới đòi, đều khăng khăng là từng thấy.
Đại Bàng lắc lắc cái bình, lạnh: “Kỳ Lân, vị trong đó thế nào? Sao gì, c.h.ế.t ?”
Cô âm bất trưởng, kẻ trong bình chuyện, phun dương khí mới thể kích hoạt ngọn lửa. Nếu Kỳ Lân đáp lời thì thôi, nhưng nhốt bình làm tức giận. Kỳ Lân lạnh: “Đại Bàng, nếu hôm nay ngươi chạy thoát thì còn sống thêm vài ngày, đằng ngươi tự dẫn xác tới nộp mạng.”
Lời thốt , trong bình lập tức bùng lên lửa lớn. Hơn nữa đây lửa thường, cũng Tam Muội Chân Hỏa, mà là ngọn lửa căn nguyên do thiên địa dựng dục. Hắn nghĩ tới một cái tên: “Phượng Hoàng?”
“Trước ngươi và lão nương quen , tiễn ngươi xuống gặp bà luôn.”
Hai chữ Phượng Hoàng chạm đúng nỗi đau của Kỳ Lân: “Hừ, Phượng Hoàng? Ai thèm gặp mụ già đó chứ?!” Làm thể thua tay Phượng Hoàng !
Đại Bàng bỗng cảm thấy nhiệt độ cái bình giảm đột ngột, thậm chí bắt đầu lạnh buốt tay, bình xuất hiện lớp băng sương: “Sao... thế ?” Rõ ràng Kỳ Lân đang tạo khí lạnh bên trong, năng lượng còn áp đảo cả gan Phượng Hoàng. Cái bình lạnh đến mức Đại Bàng cầm nổi, buông tay. Thân bình bắt đầu xuất hiện vết nứt, phát tiếng kêu răng rắc, Đại Bàng hoảng sợ vỗ cánh bỏ chạy. Lần hạ quyết tâm bao giờ nữa.
Một tiếng nổ vang lên, mảnh vỡ cái bình văng khắp nơi. Đại Bàng dốc lực bay lượn, chỉ hận lão nương sinh thêm cho vài đôi cánh nữa. Qua dư quang, thấy mái tóc trắng của Kỳ Lân xuất hiện phía , lòng kinh hãi. Gần như ngay lập tức, cánh vỗ nổi nữa, cơ thể cứng đờ nặng nề, cúi đầu xuống thấy đôi lợi trảo hóa đá, và sự thạch hóa đang lan dần lên .
“Á ”
Đại Bàng phát tiếng kêu cuối cùng biến thành một tảng đá rơi xuống đất, gây một chấn động lớn làm sập cả nhà dân gần đó. Kỳ Lân lạnh lùng xuống: “Thực g.i.ế.c ngươi, dù ngươi cũng là của Như Lai. Bất quá xử lý ngươi xong, lẽ Như Lai còn thấy vui mừng cũng nên.”
Bỗng nhiên nhận điều bất thường, gió ngừng thổi, trời cũng biến mất. Trên đầu là màn đêm đen kịt, chân là đại địa trắng xóa như thuở hỗn độn sơ khai. Hắn lập tức nhận đang kẹt trong pháp trận của kẻ khác. Viên Trì Dự tên thừa cơ đ.á.n.h Đại Bàng mà đ.á.n.h lén. Đột nhiên, hai màu đen trắng từ xa xoáy thành một luồng lao thẳng về phía .
Kỳ Lân nghiến răng vận khí: “Thú vị đấy, để xem phá cái ‘hỗn độn’ của ngươi !” Nói đoạn, đ.á.n.h một chưởng lao lên. Đối phương dùng thần thông thiên địa hợp nhất, liền dùng khai thiên tích địa để phá tan gian .
Viên Trì Dự dùng thần thông hủy diệt Kỳ Lân, còn Kỳ Lân phá vỡ gian thuật của , hai luồng sức mạnh va chạm tạo chấn động kinh thiên động địa. Trong ánh sáng vạn trượng, Viên Trì Dự thấy cơ thể Kỳ Lân đ.á.n.h tan thành nhiều mảnh rơi xuống đất. Tình trạng của cũng chẳng khá hơn, linh lực tiêu hao cực độ, dùng kiếm chống thể, nôn mấy ngụm máu.
Hồi lâu mới điều hòa thở, gian nan dậy dùng kiếm tìm kiếm trong đống hài cốt. Sắc mặt bỗng trở nên ngưng trọng: Kỳ Lân Châu ? Hắn thấy khả năng tái sinh của Kỳ Lân, nếu đập nát Kỳ Lân Châu thì sẽ còn sống . Không tìm thấy hạt châu của Kỳ Lân, mở rộng phạm vi tìm kiếm và phát hiện một hạt châu tròn trịa, bên trong một luồng lửa nhảy múa . “Đây là...” Hắn nhớ đây là chỗ cái bình của Đại Bàng nổ tung, chắc là thứ văng từ đó, tuy là gì nhưng vẫn cất .
Lúc , một viên châu mang theo chút huyết nhục đang bay lơ lửng, nhanh chóng nảy nở thành một cơ thể chỉnh. Kỳ lân kinh hãi ngoảnh , hy vọng Viên Trì Dự thấy đống hài cốt mà tưởng c.h.ế.t thật. Hắn rốt cuộc là ai mà mạnh đến mức ? May mà chỉ cần Kỳ Lân Châu vỡ, thể trọng sinh bất cứ lúc nào. Chẳng qua việc phục hồi cơ thể tiêu tốn quá nhiều linh khí, hiện giờ cũng nguyên khí đại thương. Bất quá , sẽ ẩn một thời gian để hồi phục mới tính tiếp. Giờ về uống t.h.u.ố.c .
Trên Thiên Đình, Bàn Đào Yến vẫn tiếp tục, các thần tiên cố ý lờ sự hỗn loạn do Viên Trì Dự gây lúc nãy, vẫn chén thù chén tạc. Đột nhiên nước hồ Dao Trì nghiêng ngả, các thần tiên cũng cảm nhận chấn động, nhất thời sửng sốt. Hạ giới xảy chuyện gì mà năng lượng lớn đến ? Ngọc Đế và Như Lai bấm ngón tay tính toán liền hiểu rõ chân tướng. Vừa là trận t.ử chiến giữa Kỳ Lân và Viên Trì Dự. Khi tính kẻ gây chấn động là Viên Trì Dự, cả hai đều ăn ý lựa chọn phớt lờ.
Ngọc Đế : “Không gì, tiếp tục tấu nhạc.”
Chấn động lớn như mà bảo gì? chẳng ai phá hỏng khí buổi tiệc, Ngọc Đế thì cứ . Ngọc Đế mỉm với chúng thần, vẻ ngoài trấn định nhưng trong lòng đang toan tính: Viên Trì Dự mạnh quá, để ở hạ giới sớm muộn gì cũng thành một phương cường hào, bất lợi cho Thiên Đình. Lại thêm con Kỳ Lân vẫn còn sống nhăn, xem với loài yêu thú bao giờ lơ là. Hắn sang Như Lai: Ngài cao kiến gì ? Như Lai chỉ .
Thi Tranh bay tới Sư Quốc. Sư Quốc về đêm ánh trông vẻ bình thường, nhưng chính vì đêm tĩnh lặng nên tiếng thút thít từ các nhà rõ. Trong nguyên tác, cửa mỗi nhà ở Sư Quốc đều một cái lồng ngỗng nhốt những đứa trẻ chọn làm t.h.u.ố.c dẫn. Thi Tranh phố thấy cái lồng nào, y thấy lạ, chẳng lẽ Bạch Lộc Tinh bắt đầu làm loạn? Nếu thì dân chúng lóc cái gì?
Bỗng y nghĩ điều gì đó: “Ta tại lồng ngỗng .” Y lắc biến thành bộ dạng Kỳ Lân, thẳng tới vùng ngoại ô Sư Quốc. Tới Liễu Lâm Pha, y tìm thấy cây dương chín nhánh, bèn theo ghi chép trong nguyên tác: Quay trái ba vòng, ba vòng, vỗ tay lên cây hét lớn: “Mở cửa! Mở cửa! Mở cửa!”
Sau một làn khói trắng, một cổng chào bằng đá trắng hiện , ba chữ Thanh Hoa Trang. Thi Tranh nghênh ngang , thấy cảnh sắc bên trong tuyệt . Y thấy một tòa lầu còn sáng đèn, tới gần thấy Bạch Lộc Tinh đang chuyện với một nữ tử: “Tối nay lão già đó gọi nàng hầu hạ ?”
“Ta thải bổ lão đến mức gần đất xa trời , hầu hạ gì nổi nữa, giờ lão ăn cơm còn thấy mệt.” Nữ t.ử khúc khích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dong-nhan-tay-du-ky-ta-o-tay-du-lam-ma-vuong/chuong-86-ke-trong-ke-vien-tri-du-nhin-thau-ky-lan.html.]
“Lão cần thì để dùng .”
Thi Tranh ho khan một tiếng, cắt ngang màn vụng trộm của Bạch Lộc Tinh. “Đám trẻ đó ? Dẫn xem.”
Đám trẻ nhốt trong lồng ngỗng là vì chúng đang ở trong mê cung ngầm. Bạch Lộc Tinh thấy lão tổ về, kinh ngạc hỏi: “Ngài về ? Đám yêu quái đó tóm gọn hết ?”
“Ừ.”
“Còn Đỡ Yêu Tướng Quân và tên Viên Trì Dự thì ?”
“Sao? Ngươi hứng thú với tượng đá của bọn chúng ?”
“Không dám, dám.” Bạch Lộc Tinh vội vàng xuống giường, xỏ giày cầm chìa khóa dẫn đường: “Tiểu nhân dẫn ngài ngay.” Còn Hồ Ly Tinh trong phòng dám ho he một tiếng vì sợ Kỳ Lân để ý nuốt chửng.
Bạch Lộc Tinh dẫn y tới một hòn giả sơn giữa viện, gạt lá khô lộ lối hầm, mở khóa cầm đèn xuống. Thi Tranh theo : “Bản đồ mê cung ngầm ngươi còn bản ?”
“Bị ngài đốt hết , tiểu nhân còn bản nào cả.”
Quả nhiên Kỳ Lân lão già xảo quyệt. “Ta hối hận vì đốt hết, lỡ vài ngày nữa ngươi quên đường thì .”
Bạch Lộc vội chỉ đầu : “Không , tiểu nhân thuộc làu trong đầu .”
Thi Tranh lân la hỏi chuyện: “Mê cung ở những nơi khác ngươi cũng thuộc chứ?”
“Dạ, thuộc như lòng bàn tay.”
“ , lát nữa ngươi mang roi và Ấn Đỡ Yêu Tướng Quân của Thi Tranh tới cho .”
“Tuân lệnh.”
Thi Tranh thở phào, xem Bạch Lộc Tinh gia sản của y để ở . “Hừ, ngươi nhớ để ở mà nhận lời nhanh thế.”
“Chẳng ngài để đảo , tiểu nhân nhớ rõ mà.”
“Vậy thì .”
Đi qua những đường hầm ngoằn ngoèo, cuối cùng cũng tới một đại sảnh rộng lớn lòng đất. Thi Tranh thấy hơn một ngàn cái lồng ngỗng, mỗi cái nhốt một đứa trẻ. Số lượng trẻ em bắt làm t.h.u.ố.c dẫn thật kinh . Thấy đám trẻ, Thi Tranh nhịn nữa, tung một cước đá văng Bạch Lộc Tinh.
Bạch Lộc Tinh đ.á.n.h bất ngờ, hộc m.á.u ôm ngực: “Ngài làm gì ?”
“G.i.ế.c ngươi! Cái đồ súc sinh, ngươi thể nghĩ loại t.h.u.ố.c dẫn m.á.u me ? Uổng công ngươi là tọa kỵ của Thọ Tinh, học cái thói ?”
Bạch Lộc Tinh kinh hãi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”
“Là kẻ sắp lấy mạng ngươi.” Một giọng lạnh vang lên từ cửa sảnh.
Cùng lúc đó, Thi Tranh cảm thấy linh lực trong rút sạch. Y thấy Kỳ Lân đang tựa vách tường lạnh: “Ngươi là Thi Tranh ? Thôi, để cho ngươi chút linh lực, biến ngươi thành tượng đá .”
Thi Tranh cảm thấy cơ thể còn như căn nhà dột nát nữa, nhưng lòng y chùng xuống: Viên Trì Dự ? Bại tay Kỳ Lân ? Đầu y ong lên, trong phút chốc quên cả thở, y cố trấn tĩnh . Viên Trì Dự sẽ . Nếu c.h.ế.t, Kỳ Lân g.i.ế.c y luôn chứ để y sống thế . Giữ y chắc chắn là để làm con tin.
Thi Tranh định dùng Quạt Ba Tiêu nhưng do dự, trong hầm ngầm gió to cũng chẳng thổi bay Kỳ Lân, quan trọng là đám trẻ ở đây sẽ gió cuốn làm thương. Phun lửa cũng . Kỳ Lân giơ tay nhắm đám trẻ: “Ngoan ngoãn đầu hàng thì ngươi và đám trẻ còn giữ mạng, bằng sẽ biến chúng thành vũng máu, ngươi chọn .”
Sau trận chiến cũng thương nặng, về đây để ăn t.h.u.ố.c bổ nhưng thấy Thi Tranh ở đây nên đổi ý. Hắn dùng con tin để ép Thi Tranh phục tùng.
Thi Tranh : “Bọn chúng chẳng là t.h.u.ố.c dẫn của ngươi , ngươi nỡ g.i.ế.c ?”
Kỳ Lân thản nhiên: “Vậy cứ thử xem ai là nỡ.”
Hai bên giằng co, cuối cùng Thi Tranh thở dài giơ tay: “Được , ngươi thắng.”
Kỳ Lân lướt tới mặt Thi Tranh, tước lấy Quạt Ba Tiêu: “Làm ngươi đây?” Thanh Hoa Trang giấu kỹ, ngay cả Kim Mao Hống cũng lối .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ngươi điều tra , chẳng lẽ điều tra các ngươi ? Con hồ ly tinh trong phòng cứ lén lút qua với Bạch Lộc, chỉ cần theo dõi ả là xong.”
Kỳ Lân chấp nhận lời giải thích , lục soát lấy hết ngân châm và T.ử Kim Linh của Thi Tranh. Thi Tranh cố kéo dài thời gian: “Còn làm gì?”
“Vẫn còn.”
“Còn cái gì nữa?”
“Pháp bảo.”
“Quạt Ba Tiêu, ngân châm, T.ử Kim Linh, chỉ ba thứ đó thôi, ngươi lục soát còn gì.”
“Không, chắc chắn còn một pháp bảo giúp ngươi biến nữa.” Kỳ Lân , “Ta tin tu vi của ngươi ngang ngửa hoặc cao hơn .” Lúc nãy tới cửa thấy một “Kỳ Lân” khác đang dẫm lên Bạch Lộc Tinh. Trước đó lúc bọn họ biến thành Hạn Thát cũng thấu. Lần còn dám biến thành , nếu chính chủ thì chắc chắn nhận . Vì nghi ngờ Thi Tranh pháp bảo hỗ trợ.
Thi Tranh đáp: “Ngươi tự tin quá , tu vi hai ngang thật thì .”
“Vậy thử một chút ?” Kỳ Lân bẻ khớp tay.
Thi Tranh đành lấy pháp bảo hình chiếc lá ném cho Kỳ Lân. Ngay lập tức, y hiện nguyên hình. Kỳ Lân cầm chiếc lá đắc ý, cách dùng: Sau khi biến hóa, mang theo thứ thì dù tu vi thấp hơn đối phương cũng thấu. Tu vi Thi Tranh chắc chắn thấp hơn Viên Trì Dự, nếu thứ hỗ trợ, thể lừa Viên Trì Dự.
Kỳ Lân nảy một kế. Hắn với Thi Tranh: “Vẫn câu đó, ngươi lời thì đám trẻ mới sống .”
Thi Tranh Viên Trì Dự c.h.ế.t, chắc chắn đang tìm Kỳ Lân, y cố kéo dài thời gian: “Ngươi làm gì?”
“Làm thế cho . Định!” Kỳ Lân thổi một biến Thi Tranh thành bộ dạng của , nhét chiếc lá y. “Khiêng tới lồng sắt.” Hắn lệnh cho Bạch Lộc Tinh.
Bạch Lộc Tinh khiêng Thi Tranh đặt lồng nhốt đám trẻ. “Chỉnh tư thế cho một chút.” Kỳ Lân chỉ đạo, “Làm cho giống như đang thèm thuồng đám trẻ .”
Đám trẻ bắt đầu nhốn nháo: “Vị ca ca cứu chúng làm ?”
“Hu hu, cử động nữa?”
Đám trẻ lóc bám lồng Thi Tranh. Thi Tranh định thể cũng thể cử động, đành để mặc Bạch Lộc sắp đặt. Kỳ Lân ngoáy tai : “Đám trẻ ồn quá.” Hắn búng tay một cái, một đám sâu nhỏ bay về phía đám trẻ. Trong chốc lát, tất cả đều ngủ . Kỳ Lân lạnh: “Thi Tranh, ngươi yên tâm, mật của ngươi sắp tới tiễn ngươi lên đường .”
Ba mươi phút , Kỳ Lân cảm nhận một luồng uy áp mạnh mẽ, Viên Trì Dự tới. Tuy Viên Trì Dự đ.á.n.h cho tơi tả, nhưng tin sẽ thắng. Chiến đấu đôi khi chỉ dựa thực lực mà còn dựa mưu kế. Qua hai giao thủ, thấy Viên Trì Dự chỉ là kẻ hữu dũng vô mưu. Nghĩ đoạn, lắc biến hóa gặp Viên Trì Dự.
Thi Tranh lồng sắt, tuy cử động nhưng đoán mưu đồ của Kỳ Lân, y thầm lạnh: Nếu ngươi mà thành công, sẽ gọi ngươi bằng tổ tông.
Viên Trì Dự khi đ.á.n.h tan xác Kỳ Lân nhưng tìm thấy Kỳ Lân Châu, đoán lão già còn sống. Hắn tìm Kim Mao Hống và Thi Tranh hỏi về hang ổ của Kỳ Lân. Hắn đoán Thi Tranh sẽ tới Sư Quốc nên đuổi theo. Đang tìm thấy lối Thanh Hoa Trang thì thấy cổng chào hiện , một nữ t.ử hớt hải chạy . Viên Trì Dự bắt lấy hỏi chuyện thì nàng là Hoàng hậu của nước , đang làm việc cho Kỳ Lân. Nàng thấy hai “Kỳ Lân” về nên sợ hãi định bỏ trốn. Viên Trì Dự trói nàng xông Thanh Hoa Trang.
Vừa thấy “Thi Tranh” đang lén lút quan sát, thấy liền hiệu im lặng, kéo giả sơn nhỏ: “Trì Dự, ngươi tới đúng lúc lắm, biến thành Kỳ Lân định cứu đám trẻ thì về, may mà trốn nhanh. Mau thôi, đang ở mê cung ngầm định lấy tim gan đám trẻ làm t.h.u.ố.c dẫn để tăng pháp lực, chúng g.i.ế.c .”
Viên Trì Dự đáp gọn: “Ngươi dẫn đường.”
“Thi Tranh” dẫn mê cung ngầm: “Ngươi theo sát , nhớ đường.”
Hai tới đại sảnh rộng lớn, thấy “Kỳ Lân” đang lồng nhốt trẻ em, vẻ mặt thèm thuồng, dường như phát hiện bọn họ. “Thi Tranh” hiệu cho Viên Trì Dự thừa cơ hạ sát thủ. Viên Trì Dự gật đầu, tay vận linh lực thành một luồng sáng Thái Cực, chút do dự đ.á.n.h .
luồng sáng nhắm “Kỳ Lân” mà đ.á.n.h thẳng đan điền của “Thi Tranh” bên cạnh, nổ tung một lỗ máu. “Thi Tranh” ngã ngửa đất, hộc m.á.u hiện nguyên hình Kỳ Lân. Tuy nhảm nhưng thực sự hiểu lộ sơ hở ở : “Ngươi... ngươi phát hiện ?”
Rõ ràng dùng pháp bảo chướng mục để khóa ngoại hình của Thi Tranh, tu vi ngang ngửa Viên Trì Dự, lẽ Viên Trì Dự thể thấu. Hắn định lừa Viên Trì Dự g.i.ế.c nhầm trong lòng để tẩu hỏa nhập ma, bất chiến tự bại. Vậy Viên Trì Dự làm nhận ?
Viên Trì Dự làm thèm giải thích. Thực lúc đầu cũng thấu, tưởng là Thi Tranh thật. đối phương mở miệng gọi hai chữ “Trì Dự” khiến nghi ngờ. Đặc biệt là khi hầm, thấy lồng sắt, trong mắt đó mới là Thi Tranh thật, pháp bảo chướng mục tác dụng với . Chỉ cần suy luận một chút là ngay chuyện gì đang xảy .
Hắn đ.á.n.h một chưởng đó cũng tiêu hao ít linh lực, hiện giờ cũng đang gồng chống đỡ. Vì nhảm, dùng linh lực hóa kiếm đ.â.m Kỳ Lân: “Đánh trúng đan điền mà ngươi c.h.ế.t, chứng tỏ yêu đan ở đó. Được thôi, sẽ tìm từng tấc một, nhất định sẽ đ.â.m nát nó!”
HẾT SERIES BIBLE