(Đồng nhân Tây Du Ký) Ta Ở Tây Du Làm Ma Vương - Chương 44: Thi Tranh Giải Cứu Lão Trư, Đường Tăng Giảng Kinh Cho Nữ Ni
Cập nhật lúc: 2026-02-06 07:39:29
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bất kể các định làm gì, lập tức dừng tay cho .” Thi Tranh buông lời đe dọa xong, liền với Trư Bát Giới: “Đừng lo lắng, nhất định sẽ cứu ngươi, còn tìm cho ngươi một cái quần mới nữa.”
Thi Tranh và Trư Bát Giới từng gặp một ở Ô Tư Tàng, y tính kỹ, nếu Trư Bát Giới nhận thì sẽ giải thích thế nào. Trư Bát Giới dường như nhớ là họ từng gặp mặt. Cũng khó trách, ngày đó Trư Bát Giới vốn ở cách Thi Tranh xa, vả lúc đó y đang phẫn nộ vì Trấn Nguyên T.ử và Viên Trì Dự đ.á.n.h làm hỏng lãnh địa của , nên Trư Bát Giới căn bản chú ý đến Thi Tranh cũng đang quan sát. Hơn nữa Thi Tranh mỹ nữ, thời gian trôi qua 6 năm, sớm quên sạch sành sanh.
Kim Đồng T.ử diễn đúng kịch bản, nghiêm túc ngang qua sân khấu: “Đừng tưởng ngươi là t.ử sư phụ sủng ái nhất mà thể diễu võ dương oai!”
“Ta dám ở đây, chỉ vì là t.ử sư phụ tin cậy nhất, mà còn vì tất cả các ngươi cộng cũng đối thủ của .” Thi Tranh quét mắt một vòng quanh phòng giam, “Chẳng lẽ các ngươi thử xem ?”
Kim Đồng T.ử dọa Trư Bát Giới đến mức đại tiểu tiện tự chủ, cơn giận tích tụ từ vụ Kim Giác giải tỏa phần lớn, cũng lãng phí thời gian nữa, phần diễn còn cứ để Thi Tranh diễn tiếp là . Hắn giả vờ tức tối nhưng làm gì , phất tay áo: “Hừ! Chúng cứ chờ xem.” Rồi dẫn đám thủ hạ rời .
Thi Tranh vội vàng bóc lá bùa Trư Bát Giới xuống, đỡ dậy: “Ngươi chứ?”
Trư Bát Giới vận lực làm đứt hết dây thừng, lòng vẫn còn sợ hãi sờ khắp một lượt, xác định mất bộ phận nào mới lau nước mắt : “Ngươi đúng là ân nhân cứu mạng của lão Trư mà!”
Thi Tranh ôn tồn : “Nói quá lời , là việc nên làm thôi, ai bảo là kết bái của Tôn Ngộ Không chứ.”
Trư Bát Giới xong lập tức bắt quàng làm họ: “Ta bảo mà, ngươi bụng thế, hóa là kết bái của Hầu ca.” Trong triều dễ làm quan, nơi đất khách gặp quen dễ làm việc, thỉnh kinh lâu như , cuối cùng cũng gặp chuyện . Không ngờ con khỉ một kết bái đắc lực thế .
Thi Tranh : “Gần đây làm việc ở Xa Trì Quốc, về đoàn thỉnh kinh tới đô thành, trong đó một bắt đại lao nên vội chạy tới xem . Thật ngờ sư của định hạ độc thủ với ngươi.”
Trư Bát Giới sợ hãi : “Chứ còn gì nữa, may mà ngươi tới, thì lão Trư thành heo thiến .” Nghĩ đến việc vài ngày tới khi chịu khổ, vội : “Nếu ngươi là kết bái của Hầu ca, ngươi thể cầu xin quốc vương thả lão Trư ? Thuận tiện thêm tên chúng thông quan văn điệp, để chúng Tây Thiên.”
Hắn đối phương là t.ử tín nhất của quốc sư, thể thấy ở Xa Trì Quốc y địa vị nhỏ. Đám hòa thượng ngoại lai như họ chân ướt chân ráo, quả thực cần một giúp.
Thi Tranh chờ chính là câu : “Ngươi cứ ở đây chờ . Ta về Tam Thanh Quan cầu xin sư phụ là Hổ Lực đại tiên. Nếu ông chịu giúp thì chuyện sẽ dễ dàng thôi.”
Trư Bát Giới nhớ hôm ở điện, Hổ Lực đại tiên chẳng sắc mặt với họ: “Liệu ?”
Thi Tranh an ủi: “Sư phụ khá tin tưởng , để thử xem. Ngươi cứ chờ ở đây.” Nói định cửa.
Trư Bát Giới lo lắng theo: “Ngươi nhanh nhé, lỡ sư ngươi thì tiêu đời.” Thật cũng tại khinh địch, nếu để trói thì , nhưng vẫn sợ sư y còn thủ đoạn khác.
Thi Tranh hứa hẹn: “Ngươi yên tâm, sẽ dặn đám ngục , lệnh của ai tiếp cận ngươi.”
Trư Bát Giới liên tục cảm ơn, còn quên dặn: “Ngươi đúng là , nếu tìm cho cái quần mới thì càng .”
Thi Tranh dặn ngục lấy quần mới cho Trư Bát Giới, rời đại lao, về ăn bữa cơm, dạo một vòng. Sau đó y mới tìm Trư Bát Giới, vẻ mặt vui mừng: “Ngươi yên tâm ! Sư phụ đồng ý giúp . Ngày mai ông sẽ cầu quốc vương đặc xá cho ngươi. Tối nay ngươi thể ngủ ngon .”
Trư Bát Giới mừng rỡ mặc quần mới nhảy cẫng lên: “Thế thì quá .” Nói thì , nhưng đêm đó Trư Bát Giới cũng dám ngủ quá say, cứ sợ trong mơ trói đem lên bàn thiến.
Trưa ngày hôm , ngục tới mở cửa lao: “Trư Bát Giới, ngươi thể .”
Trư Bát Giới lồm cồm bò dậy, lẩm bẩm: “Không ngờ kết bái của con khỉ ở đây là tiếng thế.” Hắn lảo đảo khỏi phòng giam, đói đến hoa mắt chóng mặt. Thấy đạo sĩ cứu hôm qua đang đợi ngoài cửa lao, Trư Bát Giới vội chạy tới: “Ơ, ngươi đây đợi lão Trư, nắng nôi thế , chúng mau tìm chỗ nào mát mẻ mà .”
Thi Tranh : “Ngươi đói , đưa ngươi ăn chút gì đó. Có ?”
Chuyện lấp đầy cái bụng thì Trư Bát Giới bao giờ do dự: “Đi chứ, chứ.”
Thi Tranh dẫn Trư Bát Giới tới một tửu lầu, cố ý gọi món chay, để Trư Bát Giới ăn uống thỏa thích. “Nếu đủ, chúng sang quán khác ăn tiếp.”
Trư Bát Giới một mặt : “Thế ngại quá.” Một mặt thì bê từng đĩa màn thầu, thức ăn chay đổ mồm. Các thực khách khác chỉ thấy một đạo nhân dẫn theo một hòa thượng trông giống heo đang ăn như rồng cuốn.
Trư Bát Giới ăn nghĩ, kết bái của con khỉ đúng là nghĩa khí, hơn con khỉ nhiều, nếu con khỉ và sư phụ một nửa như y thì chẳng suốt ngày gây chuyện dọc đường thỉnh kinh.
Thi Tranh hỏi: “Ta và Tôn Ngộ Không tuy là kết bái, nhưng cũng 500 năm gặp . Hắn vẫn khỏe chứ?”
Trư Bát Giới hiện hình ảnh Tôn Ngộ Không sư phụ niệm Khẩn Cô Chú thắt c.h.ặ.t đ.ầ.u đến mức biến dạng, quẹt vụn màn thầu bên mép: “Khỏe, khỏe lắm. Ăn xong dẫn ngươi gặp . Trong đoàn thỉnh kinh, quan hệ của và Hầu ca là nhất, thương nhất. Ta còn dẫn ngươi mắt sư phụ , cao tăng Đại Đường.”
Hiện giờ họ đang cần một thể giúp mặt quốc vương. Sự xuất hiện của kết bái của Tôn Ngộ Không thật đúng lúc, chắc chắn sư phụ cũng sẽ hoan nghênh.
“Ừm, đừng vội, cứ thong thả mà ăn.” Thi Tranh : “Bao no.”
Trư Bát Giới cảm thán: “Ngươi đúng là trượng nghĩa.”
Ăn xong, Trư Bát Giới dẫn Thi Tranh tới dịch quán nơi họ đang ở. “Bạch Long Mã vẫn buộc ở chuồng ngựa kìa.” Trư Bát Giới chỉ con ngựa trắng : “Chứng tỏ đều ở đây.”
Theo chân Trư Bát Giới trong, thấy gõ cửa một căn phòng. Người mở cửa là Sa Tăng, hình cao lớn, da màu xanh chàm, tóc đỏ rực, trông giống quỷ xoa. Hắn xuống Trư Bát Giới, hiểu nhị sư dẫn một đạo sĩ về.
“Nhị sư , về ?”
“Đệ thế là ý gì, như kiểu nên về bằng.” Trư Bát Giới gạt Sa Tăng sang bên, nhường đường cho Thi Tranh, cao giọng gọi: “Hầu ca! Huynh xem ai tới ?”
Tôn Ngộ Không tiếng , thấy Trư Bát Giới dẫn một đạo sĩ về, thoáng qua thấy quen mắt. Nhìn kỹ , khỏi kinh ngạc, đây chẳng là Sư Đà Vương, kết bái với 500 năm .
Từ khi chia tay 500 năm , họ từng gặp , chỉ vài ngày khi về Hoa Quả Sơn mới đám khỉ con nhắc tới danh hào của y. Hai vị nguyên soái Xích Khào Mã Hầu và Mã Lưu Nhị kể cho chi tiết chuyện đám thợ săn nhẫn tâm săn đuổi chúng thế nào, chuyện con gái của Ba Tướng Quân bán đô thành , và chúng đuổi tới đô thành nhưng bất lực thế nào. Tôn Ngộ Không mà lửa giận bốc lên đầu, lúc Mã Lưu Nhị nguyên soái chuyển tông khen ngợi Sư Đà Vương. Trời tuyệt đường khỉ, ngờ trong lúc tuyệt vọng chúng gặp Sư Đà Vương. Sư Đà Vương chỉ cứu Đan Đan, còn nghĩ cách khiến quốc vương hạ lệnh từ đó về thợ săn bắt g.i.ế.c khỉ ở Hoa Quả Sơn nữa.
Tuy Tôn Ngộ Không đè Ngũ Hành Sơn 500 năm, đám kết bái chẳng ai thèm tới thăm, trong lòng tránh khỏi chút oán khí. Sư Đà Vương giúp đỡ đám con cháu của như , oán khí trong lòng Tôn Ngộ Không chỉ tan biến mà còn thấy cảm kích. Từ khi đại náo thiên cung đến khi gia nhập nghiệp lớn thỉnh kinh, cũng nếm trải đủ ấm lạnh nhân gian, rõ một điều: nhiều, trân trọng. Hắn đang định ngày nào đó gặp Sư Đà Vương để cảm ơn, ngờ gặp ngay tại Xa Trì Quốc .
“Tứ ca? Là , tứ ca?” Tôn Ngộ Không nhảy xuống ghế, lao tới mặt Thi Tranh.
Thi Tranh tiến lên một bước, nắm lấy bàn tay đầy lông của con khỉ, kích động : “Là ! Trước đó trong đám t.ử của hòa thượng Đại Đường tên Tôn Ngộ Không, còn tưởng là trùng tên, ngờ đúng là , làm hòa thượng ?”
Tôn Ngộ Không cũng giấu giếm: “Chuyện thì dài lắm, lão Tôn Quan Âm Bồ Tát điểm hóa, phò tá trưởng lão triều Đường Tây Thiên thỉnh kinh...”
Lúc Trư Bát Giới chen ngang, thuận tiện nhắc nhở về tình cảnh khốn khó của họ: “Thỉnh kinh thì thỉnh kinh, nhưng thông quan văn điệp vẫn tên chúng .”
Đường Tăng : “Bát Giới, đừng lắm miệng.”
“ , còn giới thiệu với . Đây là sư phụ , Đường Huyền Trang.” Tôn Ngộ Không kéo Thi Tranh tới mặt Đường Tăng.
Thi Tranh và Đường Tăng đối mặt, mỗi hành lễ theo môn phái , một Đạo một Phật, trông cũng khá hài hòa. Đường Tăng thầm nghĩ, đạo sĩ mắt nếu là kết bái 500 năm của Tôn Ngộ Không, nghĩa là y cũng là một yêu quái. Nể mặt Tôn Ngộ Không, chắc y sẽ ăn thịt nhỉ.
Tôn Ngộ Không Trư Bát Giới: “Đây là nhị sư của . , hai cùng về đây?”
Trư Bát Giới liền oán trách: “Lão Trư về lâu thế mà chẳng ai thèm hỏi một câu. Đêm qua suýt chút nữa thiến , nếu vị chân nhân cứu giúp thì tiêu đời . Hầu ca, còn , mệt công cứ hy vọng tới cứu!” Hiện giờ kết bái của con khỉ là bản lĩnh, sự công kích của Trư Bát Giới với Tôn Ngộ Không giảm hẳn, giọng điệu cũng ôn hòa hơn. Nếu là ngày thường, nhất định kiện cáo một trận mặt sư phụ để con khỉ lột một tầng da.
Tôn Ngộ Không : “Không , , tuy mặt nhưng của ở đó thì cũng thôi.”
Trư Bát Giới lầm bầm: “Dù cũng xảy chuyện gì lớn, cũng thèm chấp .”
Tôn Ngộ Không giới thiệu Sa Tăng: “Đây là Sa sư , ở Lưu Sa Hà.” Sa Tăng vốn ít lời, hoặc đúng hơn là lúc cần thiết thì lãng phí nước bọt. Thi Tranh và Sa Tăng cũng chào hỏi .
Đến lượt Tôn Ngộ Không đặt câu hỏi: “Huynh ở Ngạo Tới Quốc hiến bảo ? Sao chạy tới Xa Trì Quốc ?” Hắn đám khỉ con từng gặp đoàn hiến bảo ở đô thành Ngạo Tới Quốc, trong đó Sư Đà Vương. Hắn cứ ngỡ Sư Đà Vương định hiến bảo để dựa dẫm quốc vương nhân gian mà sống qua ngày.
Thi Tranh lộ vẻ mặt khổ sở: “Đừng nhắc nữa, quốc vương Ngạo Tới Quốc đó cứ đòi cách trường thọ, điều đó nhắc nhở thể cứ sống vất vưởng mãi , học lấy chút bản lĩnh thật sự, ít nhất cũng luyện đan. Nghe ở đây ba vị đạo sĩ pháp lực cao cường, thể hô mưa gọi gió, luyện đan, nên tới bái môn hạ của họ để học lấy cái nghề phòng . Thời buổi sống dễ dàng gì.”
Hoa Quả Sơn thợ săn , đám khỉ sống tách biệt với thế giới nên chuyện y làm quốc sư Ngạo Tới Quốc chiêu lên Thiên Đình. Tôn Ngộ Không ở Hoa Quả Sơn mấy ngày rời nên đương nhiên cũng . Từ thái độ của con khỉ, thể thấy thực sự y làm thần tiên.
Tôn Ngộ Không xong : “Hà tất tốn công thế, gặp Lão Quân, sẽ xin cho mấy viên tiên đan.” Sư Đà Vương lừng lẫy năm nào giờ bái ba yêu quái ở Xa Trì Quốc làm thầy, thật khiến bùi ngùi. thì , chẳng cũng gọi một Đường Tăng mắt thịt phàm thai, nhát gan sợ phiền phức là sư phụ, đầu còn đeo cái vòng kim cô đó .
Trư Bát Giới ở bên cạnh tạt gáo nước lạnh: “Còn đòi mấy viên nữa , mà tới chỗ Lão Quân nữa là nện cho vỡ đầu đấy.”
“Đi chỗ khác!”
Thi Tranh lời lẽ chân thành: “Dù thì hiện giờ ở Xa Trì Quốc cũng Hổ Lực đại tiên tin cậy. Hình phạt nhị sư của chính là do cầu xin sư phụ giải trừ cho đó.”
Đường Tăng xong, niệm một câu: “A di đà phật, thiện tai thiện tai!”
Trư Bát Giới kéo tay áo Đường Tăng nhỏ: “Sư phụ, nếu đạo sĩ là kết bái của con khỉ, quan hệ với đám quốc sư , chúng thể nhờ y làm trung gian giúp để quốc vương cho chúng tiếp.”
Đường Tăng cũng ý , bèn : “Vị chân nhân , chúng bần tăng dọc đường vốn vô cùng vất vả, ngờ tới đây đổi văn điệp gặp chút phiền phức nhỏ. Không ngài thể thỉnh cầu các vị quốc sư với quốc vương cho chúng bần tăng tiếp ?”
Tôn Ngộ Không cũng : “Có thể giúp ? Nếu khó xử thì thôi.” Thật nghĩ tới chuyện từ sớm, nhưng thực sự mở miệng, chuyện ở Hoa Quả Sơn còn cảm ơn Sư Đà Vương xong, giờ giúp tiếp. Sư phụ mở lời nên mới phụ họa theo.
Thi Tranh làm vẻ khó xử: “Đêm qua mới vì chuyện của Trư Bát Giới mà cầu sư phụ, nếu hôm nay cầu tiếp, sợ ông sẽ phiền.”
Người mái hiên thể cúi đầu. Đường Tăng : “Thật chúng bần tăng cũng vội lắm. Chờ vài ba ngày cho nguôi ngoai ngài cũng .”
Thi Tranh ôn tồn: “Ta cũng thấy chờ vài ngày nữa chắc sư phụ quên chuyện của Trư Bát Giới . Đến lúc đó sẽ tìm ông . Mấy ngày các vị cứ ở trong thành ăn ngon ngủ yên , dặn dịch quán cung cấp thức ăn chay nhất cho các vị . Thiếu gì cứ việc .”
“Trước mắt cũng chỉ đành làm thôi.” Đường Tăng tuy chút lo âu, nhưng so với việc về Trường An làm độ điệp thì chút chờ đợi vẫn chịu .
Trư Bát Giới là vui nhất, rốt cuộc cũng nghỉ ngơi, mấy ngày qua làm khốn khổ đủ đường . Sa Tăng cũng phản đối, nghỉ ngơi thì ai chẳng thích, còn chuyện bao giờ tới Tây Thiên thì dù mạng cũng dài, quan tâm.
Tôn Ngộ Không cũng đồng ý: “Vừa nhân cơ hội sắp xếp hành lý. Mài d.a.o lỡ công chặt củi, nghỉ ngơi lên đường cũng muộn.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dong-nhan-tay-du-ky-ta-o-tay-du-lam-ma-vuong/chuong-44-thi-tranh-giai-cuu-lao-tru-duong-tang-giang-kinh-cho-nu-ni.html.]
“Thời gian còn sớm, về , kẻo sư phụ tìm. Các vị cứ yên tâm ở đây, tin tức gì sẽ báo ngay.”
“Lão Tôn tiễn một đoạn.”
“Không cần , dừng bước .”
Tôn Ngộ Không vẫn theo ngoài. Dưới lầu dịch quán, Tôn Ngộ Không : “Ở Ngạo Tới Quốc cứu đám con cháu của lão Tôn, hiện giờ đang vướng nghiệp lớn thỉnh kinh nên tạ ơn . Nếu cơ hội, cứ việc đưa yêu cầu, bất kể chuyện gì, chỉ cần lão Tôn làm thì tuyệt đối nhíu mày một cái.”
“Đệ khách khí quá.” Thi Tranh giả vờ khách sáo .
“Lão Tôn thật lòng đó.” Thấy thái độ con khỉ kiên quyết, Thi Tranh thuận nước đẩy thuyền nhận lời: “Được , .” Tôn Ngộ Không lúc mới hài lòng dịch quán.
Thấy đại đồ trở , Đường Tăng liền nghi vấn trong lòng: “Ngộ Không, vi sư con còn một kết bái như ?”
“Sư phụ, ngài thế là . Ngài cũng bao giờ hỏi lão Tôn . Huynh kết bái của lão Tôn chỉ , ngoài còn năm nữa, ai nấy đều tuyệt kỹ...”
Trư Bát Giới ở bên cạnh bổ sung: “Đều là Ma Vương cả! Sau đó thiên binh thiên tướng tiêu diệt hết! chúng gặp lúc là , tiêu diệt thì oan.”
“Cái đồ ngốc , từ nãy tới giờ ngươi cứ chọc ngoáy mãi, ăn đòn hả!”
“Ai bảo Hầu ca lời giữ lời. Huynh đêm qua nguy hiểm thế nào !” Trư Bát Giới vẫn nuốt trôi cục tức ở trong ngục. hiện giờ rõ ràng chẳng ai quan tâm đến chuyện trải qua đêm qua.
Đường Tăng phớt lờ Bát Giới, với Ngộ Không: “Nghĩa là kết bái của con cũng là yêu quái? Y ý đồ gì với vi sư ?”
Tôn Ngộ Không : “Sư phụ, ngài xem ngài kìa! Chẳng lẽ lão Tôn đến thế, kết bái với loại yêu quái ăn thịt , chơi trò lừa lọc ? Ngài cũng quá coi thường đôi mắt của lão Tôn . Huống chi Sư Đà Vương còn từng cứu đám khỉ con của , ngài đừng đoán già đoán non nữa. Trước Bạch Cốt Tinh rõ ràng là thi ma ăn thịt ngài, ngài cứ một câu nữ Bồ Tát, hai câu nữ Bồ Tát, đ.á.n.h c.h.ế.t ả thì ngài mắng sai, niệm Khẩn Cô Chú. Giờ của là , ngài nghi y ăn thịt ngài. Ngài đúng là mắt thịt phàm thai, phân rõ thị phi.”
Đường Tăng thầm bốc hỏa trong lòng, chỉ hỏi một câu mà con khỉ tuôn một tràng dài để tiếp đãi . Tuy nhiên, lúc nào cũng biến sự bất mãn thành Khẩn Cô Chú, mà sẽ tích tụ dần trong lòng, một khi quá giới hạn mới dùng vòng kim cô trị tội. Cho nên, hiện giờ con khỉ tiến gần thêm một bước tới niệm chú tiếp theo.
Trư Bát Giới cũng : “Con thấy của Hầu ca là , chúng đừng oan uổng .”
Vi sư uổng công thương ngươi, về phía vi sư. “Vậy chúng cứ chờ xem , hy vọng của con mang tin tức .” Đường Tăng tràng hạt .
—
Cứ thế bình an vô sự qua mấy ngày, Trư Bát Giới ăn ngủ , thực sự tận hưởng mấy ngày tiêu dao. Chỉ Đường Tăng là dễ chịu gì, chuyện thông quan văn điệp vẫn bặt vô âm tín. Huynh của Tôn Ngộ Không suốt năm ngày cũng lộ diện. Đường Tăng thúc giục Tôn Ngộ Không mấy tới Tam Thanh Quan tìm y.
Không ngờ Tôn Ngộ Không bảo: “Sư phụ! Ngài ép quá đáng đó. Huynh giúp con bảo vệ đám khỉ con, cái ơn đó con còn trả xong, con dám vác mặt tới thúc giục nữa.”
“ con hộ tống vi sư thỉnh kinh, dọc đường con chẳng cũng năm bảy lượt cầu xin nhiều thần tiên đó .”
“Cầu là cầu, thúc giục là thúc giục, bảo giúp, chỉ là chậm chút thôi. Sư phụ, nếu ngài nóng lòng quá thì chúng cứ về Trường An làm độ điệp .”
Làm độ điệp là chuyện bao giờ , trừ phi đ.á.n.h c.h.ế.t mới chịu vác mặt về gặp Lý Thế Dân, vì thế Đường Tăng chỉ thể tiếp tục chờ.
Đợi thêm hơn bảy ngày, Sư Đà Vương xuất hiện và mang tới bước ngoặt. Thi Tranh đối diện Đường Tăng, nhấp một ngụm xanh, vui vẻ : “Ta cầu xin sư phụ, sư phụ cầu quốc vương, cuối cùng quốc vương cũng đổi ý . Ông đồng ý cho các vị tiếp, cũng chấp nhận mạo hiểm thêm tên các vị thông quan văn điệp, nhưng một điều kiện.”
Đường Tăng thấy thể giải quyết thì vô cùng mừng rỡ: “Thật quá! Ngộ Không, con cho kỹ xem điều kiện là gì, đừng để làm sai.” Mặc kệ điều kiện gì, cứ để Ngộ Không làm là , nhất định làm .
Thi Tranh : “Chuyện thật cần đích Đường trưởng lão tay.”
“Bần tăng thể làm gì?” Không cần con khỉ làm mà cần chính ?
“Ngài cũng Xa Trì Quốc suốt 20 năm qua tiếng tụng kinh của hòa thượng. Từ năm ngoái quốc vương mới đổi ý, cho phép xây một ngôi chùa ni. Hiện giờ chùa xây xong, cũng những nữ t.ử nguyện ý xuống tóc xuất gia, nhưng cao tăng tới truyền kinh cho họ. Đây là một vấn đề lớn, nếu Đường trưởng lão nguyện ý, thể tới giảng kinh truyền pháp cho họ .”
Đường Tăng hoảng: “Ta là hòa thượng từ phương xa tới, làm nổi chuyện ? Nước các còn hòa thượng nào khác ?”
“Thật sự là còn hòa thượng nào khác, 20 năm quốc vương phá hủy chùa chiền, những cao tăng đắc đạo là nhóm đầu tiên sát hại. Những tăng nhân còn hiện giờ năm đó đều chỉ là tiểu sa di, vả 20 năm qua họ chạm kinh Phật, làm hiểu kinh văn gì nữa. Đường trưởng lão, ngài là cao tăng đắc đạo từ triều Đường tới, chuyện nếu ngài làm thì Phật giáo ở Xa Trì Quốc coi như đứt đoạn.”
Đây là chuyện liên quan đến việc bảo tồn mồi lửa Phật giáo ở Xa Trì Quốc, Đường Tăng nhất thời thể từ chối ngay . Hắn mà làm, Phật môn hỏi tội, rõ ràng cơ hội bảo tồn mồi lửa Phật giáo mà chịu sức, đó là tội lớn.
Trư Bát Giới còn ở Xa Trì Quốc hưởng lạc, lập tức khuyên nhủ: “Sư phụ, ngài xem kìa, tình chân ý thiết quá. Phật pháp ở Xa Trì Quốc hưng thịnh cũng , chúng nắm lấy cơ hội để làm nó hưng thịnh lên. Đám ni cô đó mà tụng kinh giỏi, độ hóa mấy vị nương nương, thì quốc vương khi cho hòa thượng phục vị chứ.”
Tôn Ngộ Không ánh mắt sắc bén, lập tức nỗi lo của Đường Tăng, lôi sư phụ làm trò đùa như khi: “Sư phụ, chẳng lẽ ngài sợ đối diện với đám nữ ni mà tụng nổi kinh ?”
Lời thốt , Đường Tăng đỏ bừng mặt, thầm nghĩ: Con khỉ , ngươi tiến thêm một bước tới Khẩn Cô Chú .
Trư Bát Giới c.ắ.n ngón tay, hì hì: “Sư phụ nếu ngại thì lão Trư nguyện ý làm .”
“Đi ! Ngươi thì kinh kệ gì!” Tôn Ngộ Không đuổi Trư Bát Giới .
Sa Ngộ Tịnh vì thêm tên thông quan văn điệp, thầm nghĩ: Sư phụ thật là, về Đại Đường thì chịu, chuyện cứ ngượng ngùng xoắn xuýt. Chuyện vốn do ngài làm , chịu bỏ công sức bù đắp chứ? Hắn bèn : “Sư phụ, truyền thụ Phật pháp là việc đại sự. Huống hồ còn giúp chúng thuận lợi qua Xa Trì Quốc, một công đôi việc, làm?”
Tôn Ngộ Không hì hì : “Sư phụ sợ cái gì? Đó đều là tì khưu ni, chứ nữ yêu tinh .”
Trư Bát Giới dâng nóng cho sư phụ, nịnh nọt: “Sư phụ, đến lúc đó ngài nhớ mang con theo, con làm trợ thủ cho ngài.”
Cả ba đồ đều khuyên, Đường Tăng làm nỗ lực cuối cùng, hỏi Sư Đà Vương: “Không còn cách nào khác ?”
“Đây đều là do sư phụ cầu xin mãi mới , nếu thì cũng chẳng còn mặt mũi nào hỏi cách khác nữa, chỉ đành lực bất tòng tâm thôi.” Thi Tranh .
Đường Tăng bất đắc dĩ: “A di đà phật, tất cả vì Phật tổ, chỉ đành thôi.”
Thi Tranh : “Vậy về bẩm báo để sắp xếp khóa giảng kinh sớm cho các nữ ni.”
Đường Tăng ừ một tiếng nhắm mắt tràng hạt. Tôn Ngộ Không : “Sư phụ, vạn nhất đám nữ ni đó là bà lão thì ngài chẳng lo hão .”
Trư Bát Giới bồi thêm: “Sư phụ là cao tăng đắc đạo, dù đối diện với ni cô tuổi xuân phơi phới cũng động phàm tâm, con khỉ như ngươi thì cái gì. Lão Trư cũng động tâm , sư phụ nhớ mang con theo nhé.” Nói còn kéo kéo tay áo Đường Tăng.
Thi Tranh dậy mỉm : “Vậy làm phiền nữa.” Đi vài bước, y bảo Trư Bát Giới: “ , chỗ ít bánh ngọt, nhà bếp làm nhiều quá ai ăn hết, ngươi...”
Chưa đợi Thi Tranh xong, Trư Bát Giới nhảy dựng lên: “Muốn, chứ, theo ngươi lấy.” Nói xong liền lao cửa , còn giục Thi Tranh nhanh lên.
Sư Đà Vương , Đường Tăng giảng bài cho nữ ni nên bắt đầu tìm kinh thư, sắp xếp trình tự giảng dạy. Tôn Ngộ Không với Sa Ngộ Tịnh: “Đệ xem sư phụ kìa, cũng nghiêm túc gớm nhỉ.”
Đường Tăng : “Sao thể nghiêm túc? Đây là chuyện liên quan đến việc xây dựng Phật giáo ở Xa Trì Quốc, thể qua loa.”
Sa Ngộ Tịnh dùng câu cửa miệng: “Đại sư , sư phụ đúng đó.” Tôn Ngộ Không thấy lão Sa thật nhạt nhẽo, bèn tiến tới hỏi Đường Tăng: “Sư phụ, cần con giúp gì ?” Thấy Đường Tăng lắc đầu, liền một góc gặm hạt thông.
Một canh giờ , Trư Bát Giới ôm một đống bánh ngọt về. Sa Tăng lượng bánh, cảm thấy nhị sư chắc chắn ăn vụng dọc đường, nhưng bằng chứng, cũng chẳng gây sự, bèn chia phần ăn một góc.
—
Mấy ngày , thầy trò Đường Tăng gọi cung bàn bạc chuyện khai đàn giảng kinh. Quốc vương : “Nếu ba vị quốc sư đều khuyên quả nhân khai ân, thì ngôi chùa ni cũng chẳng xây . lẽ là ý trời, chùa xây xong thì Đường trưởng lão cũng tới.”
Đường Tăng : “Đó chính là cơ duyên.”
Lúc Hổ Lực đại tiên : “Cho nên ngươi trân trọng cơ duyên , đừng mà điều.”
Quốc vương : “Ngôi chùa ni mới xây tạm gọi là Tịch Thanh Am, hơn hai mươi nữ tăng mới xuất gia. Nếu trưởng lão chuẩn xong, từ mùng một tháng quả nhân sẽ phái xe ngựa đón ngài giảng kinh.”
“Giờ mới là ngày 21 tháng 2, đợi tới mùng một tháng ?” Đường Tăng vẫn tranh thủ thời gian tiếp, nhưng quốc vương mở miệng kéo dài thêm mười ngày.
“Họ kinh thư, chép tay , ngươi cứ thong thả, mười ngày đối với quả nhân cũng là dài.”
“Sư phụ vội cái gì chứ.” Trư Bát Giới lầm bầm nhỏ giọng, “Ở đây thế , ăn ngon ngủ yên, .” Huynh kết bái của đại sư thường xuyên cho màn thầu bánh ngọt, bao.
Đường Tăng phớt lờ lời oán trách của Trư Bát Giới, dậy nhận lệnh. Trở về dịch quán đợi thêm mười ngày, sáng sớm mùng một, Đường Tăng thấy xe ngựa triều đình tới đón, lên xe thì ba đồ cũng theo : “Sư phụ, chúng con cùng ngài.”
Phu xe đột nhiên thấy ba kẻ thì giật nảy : “Đây là cái thứ gì thế ?”
Đường Tăng : “Các con xem kìa, làm phu xe sợ hãi , đừng làm đám nữ tăng kinh hãi nữa.”
Trư Bát Giới cho thì hậm hực: “Lão Trư cũng tuấn tú lắm chứ bộ, Lý tiểu thư hoa dung nguyệt mạo còn chẳng chê lão Trư nữa là.”
“Đừng nhảm.” Đường Tăng bảo: “Ngộ Không, trông chừng hai sư , vi sư một lát về.”
Tôn Ngộ Không liền nhéo tai Trư Bát Giới lôi trong, để sư phụ tự .
Đường Tăng tới Tịch Thanh Am, qua quả nhiên là một kiến trúc mới tinh, vẫn còn nồng mùi sơn. Quan viên dẫn đường đưa tới giảng đường trong am: “Chính là chỗ .” Dứt lời liền cáo từ.
Đường Tăng chỉnh đốn y quan, đẩy cửa bước , thấy hơn hai mươi nữ ni chuẩn sẵn sàng, đều ngay ngắn án kỷ, khẽ ngẩng đầu . Tuy tóc, nhưng trừ ba năm lớn tuổi, đa đều là những nữ ni trẻ trung, xinh . Đặc biệt là một nữ ni ở hàng đầu tiên, tuổi đời còn xanh, đôi mắt như nước mùa thu phảng phất , phản chiếu hình bóng của trong đó.
Bạc Đồng T.ử biến thành nữ ni, chằm chằm hòa thượng mặt, ánh mắt sâu thẳm: Đường Tăng, ngươi tới .
HẾT SERIES BIBLE