Đồng nhân Song Đạo - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-01-08 05:28:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 16: Bắt Nhầm Yêu

 

Năm Dân Quốc thứ mười bảy, mùa đông.

 

Gió bấc cuốn theo tuyết mịn, quét qua mái hiên đạo quán cô độc giữa thung lũng núi. Đạo quán tên Thanh Tịch, chỉ một thầy một trò, trông coi ba gian ngói cũ và một sân nhỏ. Mười dặm quanh đây bóng , chỉ cây khô cỏ héo co ro trong gió lạnh.

 

Tú Xuân xổm bếp thêm củi, ánh lửa hắt lên nửa khuôn mặt nghiêng của . Tuổi chừng mười bảy mười tám, mái tóc đen một lọn đỏ đặc biệt bắt mắt, như vệt chu sa vương nền tuyết. Cậu nhét thêm một thanh củi, tia lửa b.ắ.n lách tách khiến giật rụt tay .

 

“Tú Xuân.”

 

Giọng gọi ôn hòa vang lên từ chính điện. Tú Xuân phủi tro tay, dậy bước tới. Sư phụ bồ đoàn bạc màu, khoác đạo bào cũ, dáng ngoài năm mươi, ánh mắt hiền từ.

 

“Sư phụ.” Tú Xuân cung kính .

 

Sư phụ rút từ trong tay áo một lá phù vàng đưa cho :

“Sau núi gần đây yêu quái quấy phá, là một con bạch xà. Pháp thuật bắt yêu dạy con, còn nhớ chứ?”

 

Mắt Tú Xuân sáng lên:

“Nhớ ạ! Dẫn Lôi chú, Phược Yêu quyết, Tịnh Yêu phù, con đều thuộc !”

 

“Vậy thì .” Sư phụ mỉm . “Con núi, bắt con bạch xà đó về. Nhớ kỹ, yêu vật tu hành dễ, nếu tinh quái hại thì chỉ cần xua , chớ tổn hại tính mạng.”

Motchutnganngo

 

“Dạ!” Tú Xuân phấn chấn xoay định chạy ngoài.

 

“Khoan.” Sư phụ gọi , chỉ tuyết bay ngoài cửa sổ. “Mặc thêm áo, mang ít lương khô. Nếu trời tối về, tìm hang núi trú tạm, ngày mai hãy tiếp tục.”

 

Tú Xuân liên tục đáp lời, về phòng khoác áo bông dày, nhét hai cái màn thầu lạnh n.g.ự.c áo, bên hông treo kiếm gỗ đào và túi phù. Đẩy cửa đạo quán, gió tuyết ập tới khiến rùng , nhưng vẫn hăng hái bước tuyết trắng.

 

Sư phụ theo bóng lưng đồ khuất dần trong màn tuyết, khẽ thở dài lắc đầu. Đứa nhỏ cái gì cũng , chỉ … lơ ngơ. Mong chuyến bắt yêu đừng xảy chuyện gì.

 

 

---

 

Sau núi tuyết rơi dày hơn. Tú Xuân lội sâu cạn trong tuyết, thở trắng xóa khỏi miệng gió thổi tan. Cậu siết chặt lá phù, đảo mắt quanh.

 

“Bạch xà… bạch xà…” lẩm bẩm, mắt dò xét cành khô lá mục. Đi cả nén hương, đừng bạch xà, đến thỏ rừng cũng chẳng thấy. Cậu nản lòng, tìm tảng đá khuất gió xuống, lấy màn thầu c.ắ.n một miếng.

 

Màn thầu đông cứng, nhai đến mỏi hàm. Cậu chợt nhớ lời sư phụ, gãi đầu tự :

“Sư phụ bảo bắt cái gì nhỉ? Bạch… bạch gì?”

 

Tiếng gió tuyết gào thét làm hai chữ “bạch xà” trong trí nhớ mờ . Tú Xuân nghĩ mãi, vỗ đùi cái bốp:

! Bạch Trạch!”

 

Cậu tin chắc kết luận của . Bạch Trạch – thần thú trong truyền thuyết, hiểu vạn vật, tiếng . Hẳn sư phụ thử xem bắt linh thú cát tường ! Nghĩ , thấy trách nhiệm nặng nề, vội ăn nốt màn thầu, lấy tinh thần tiến sâu núi.

 

“… núi Bạch Trạch nhỉ…” vài bước do dự, đầu về hướng đạo quán, phân vân nên về hỏi .

 

lúc đó, trong rừng tuyết phía xa, một bóng trắng nhỏ lặng lẽ ẩn cây.

 

 

---

 

Trạch Dẫn cây tùng cổ, con ngươi vàng lặng lẽ dõi theo bóng dáng . Hình hài trông như đứa trẻ mười tuổi, áo trắng gần như hòa tuyết, chỉ cặp sừng non màu vàng nhạt đầu và chiếc đuôi xanh ngọc phía cho thấy phận phi nhân.

 

Hắn theo đạo sĩ nhỏ gần nửa ngày. Từ khoảnh khắc Tú Xuân rời đạo quán, Trạch Dẫn cảm nhận một luồng khí quen thuộc – linh hồn từng năm tháng bào mòn nhưng vẫn trong trẻo. Cảm giác , lâu , từng gặp.

 

Trạch Dẫn khẽ chạm sừng trán. Ký ức như tuyết bay về: trăm năm , cũng mùa xuân nơi , một thiếu niên tóc đen pha đỏ từng xổm mặt , đưa cho quả dại. Khi hóa hình, chỉ là Bạch Trạch non thương trốn khe đá. Thiếu niên bắt , còn băng bó vết thương, :

“Tiểu yêu quái, mau lớn nhé.”

 

Sau mới thiếu niên đó là đạo sĩ – đạo sĩ đáng lẽ bắt yêu, thả yêu. Rồi tu hành trong núi, thỉnh thoảng về phía đạo quán, nhưng gặp nữa. Cho đến hôm nay – khí tức quen thuộc xuất hiện, trẻ hơn, dung mạo khác đôi chút, nhưng linh hồn thì thể nhầm.

 

trở ? Hay là hậu nhân của ?

 

Trạch Dẫn quyết định theo.

 

 

---

 

Tú Xuân theo dõi. Đi suốt nửa ngày, mặt trời xế, vẫn tay trắng. Không thấy Bạch Trạch, cũng chẳng gặp yêu quái hồn. Chỉ thấy vài mảnh vảy xám trong khe đá – rõ ràng bạch xà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dong-nhan-song-dao/chuong-16.html.]

 

“Xong xong , bắt yêu, sư phụ cho về mất…” rầu rĩ dựa cây già. Trời tối dần, gió lạnh buốt, quyết định tìm hang trú đêm.

 

Đi thêm nửa canh giờ dọc sườn núi, tìm hang đá đủ che . Nhặt củi, dùng hỏa phù đốt lửa, ánh lửa xua tan lạnh. Tú Xuân nướng màn thầu còn , suy nghĩ miên man.

 

Cậu là trường sinh chủng – sư phụ , cũng , dù ký ức đứt đoạn. Tú Xuân mơ hồ nhớ sống lâu, c.h.ế.t vài , mỗi “c.h.ế.t” tỉnh dậy ở nơi xa lạ, ký ức mất gần hết. Chỉ còn vài mảnh vụn: thành phố đèn sáng, khói lửa chiến tranh, và… một khuôn mặt dịu dàng rõ.

 

Sư phụ , ba năm nhặt thương nặng cổng đạo quán, nhớ gì ngoài cái tên “Tú Xuân”. Từ đó nuôi nấng, dạy chữ, dạy tu hành. Cậu học nhanh, quên cũng nhanh, thường hôm nay học chú pháp, ngày mai lẫn. Sư phụ từng trách.

 

“Lần nhất định làm , để sư phụ thất vọng.” Tú Xuân nắm tay tự nhủ.

 

Ăn nửa màn thầu, vô tình liếc ngoài hang.

 

Tuyết ngừng, trăng sáng rọi tuyết trắng bạc. Trong rừng xa xa, dường như bóng nhỏ thoáng qua.

 

“Gì ?” Tú Xuân cảnh giác, cầm kiếm gỗ đào tiến cửa hang.

 

Dưới ánh trăng, bóng trắng xuất hiện – tảng đá gần rừng.

 

Nhờ ánh trăng, rõ: trắng, đầu sừng, đuôi.

 

“Đệt— thật Bạch Trạch kìa!” Tú Xuân buột miệng.

 

Bóng trắng cứng đờ.

 

Tú Xuân lỡ lời, vội che miệng, liều xông tới:

“Bạch Trạch đừng chạy! Theo về đạo quán!”

 

Trạch Dẫn đạo sĩ cầm kiếm gỗ đào chạy loạng choạng tới, tâm trạng phức tạp. Trăm năm gặp, … hấp tấp thế ? Hắn thể rời dễ dàng, nhưng yên.

 

Hai bên đối diện, mắt to trừng mắt nhỏ.

 

“…” Trạch Dẫn gì. Hắn vốn ít , trăm năm tu hành hầu như cô độc.

 

Tú Xuân cũng sững sờ – ngờ Bạch Trạch hóa hình thành đứa trẻ. Trăng chiếu mái tóc trắng bạc, mắt vàng trong vắt, sừng ngọc, đuôi xanh khẽ lay.

 

“Ngươi… là Bạch Trạch ?” hỏi.

 

Trạch Dẫn gật đầu.

 

“Ngươi… hại ?”

 

Lắc đầu.

 

“Vậy… theo về đạo quán gặp sư phụ ?”

 

Trạch Dẫn một lúc … gật đầu.

 

Tú Xuân mừng rỡ, lấy dây thừng định trói – Trạch Dẫn lùi , ánh mắt vui.

 

“À… xin !” Tú Xuân thu dây . “Vậy… cùng nhé? Không chạy chứ?”

 

 

---

 

Sáng hôm , Tú Xuân tỉnh dậy, Trạch Dẫn ngoài hang núi tuyết.

 

“Ta tưởng ngươi .” thở phào.

 

“Đã hứa theo ngươi.” Trạch Dẫn . “ núi thêm một ngày.”

 

Tú Xuân do dự, nhưng cuối cùng gật đầu.

 

Họ cùng dạo núi, tới thung lũng mai đỏ rực trong tuyết trắng.

 

“Đẹp thật.” Tú Xuân thốt lên.

 

“Trăm năm còn hơn.” Trạch Dẫn chạm cây mai.

 

Loading...