[Đồng Nhân Conan] Xuyên Thành Em Trai Của Gin - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-05-10 07:47:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được.” Madeira lời, theo lưng Kurosawa Hideaki, rời khỏi ngoài cửa nơi xe cảnh sát vẫn đang hú còi inh ỏi, tiến dinh thự.
Chờ khi hai bước trong phòng, Kurosawa Hideaki mới mở miệng:
“Ngày 29 tháng 4, chúng sẽ tham dự tiệc của Moriya. Madeira…”
Cậu ngừng một chút, mới nhỏ giọng : “Ông vẫn luôn luôn là quản gia cho mà.”
Nói xong, Kurosawa Hideaki bước nhanh khỏi hành lang, chỉ còn Madeira ngơ ngác một .
Ông đưa tay sờ lên chỗ camera mini gắn áo choàng. Ừm, đoạn video giám sát hôm nay cần xử lý một chút, ít nhất câu thể để ông chủ , ông cũng ăn súng.
Cơm Madeira nấu đúng là quá ngon, Kurosawa Hideaki ở dinh thự hẳn hai ngày liền. Cậu nghi ngờ nghiêm trọng quản gia là cố tình rời nên mới nghĩ cách nấu ăn ngon để giữ chân !
Ngày 29 tháng 4, Madeira cùng Kurosawa Hideaki ăn mặc chỉnh tề bước bữa tiệc do Moriya Teiji tổ chức. lúc từ chiếc taxi bước xuống, vô tình chạm mặt Conan.
Kurosawa Hideaki thừa lúc chú ý, xổm xuống hỏi nhỏ Conan: “Này, em tới đây làm gì ?”
“Bởi vì em nhận thư mời.” Conan lùi về phía hai bước, nhỏ giọng : “Anh cũng nhận ?”
“Ừ, nhưng cũng quen vị kiến trúc sư .” Kurosawa Hideaki liếc thấy ông lão tự bước tới nghênh đón, liền nhanh chóng dậy.
“Cậu là cảnh sát Kurosawa ? là trăm bằng một thấy.”
Moriya Teiji đưa tay : “Có thể mời một cảnh sát như , thật sự là vinh hạnh của .”
Kurosawa Hideaki mỉm bắt tay Moriya Teiji với thái độ xã giao tiêu chuẩn, đó : “ là vinh hạnh của ngài.”
Nói xong, chằm chằm biểu cảm mặt Moriya Teiji, nhưng đối phương vẫn bất động như núi, ngoài cơ mặt hai bên má thoáng do dự một chút, gần như biểu hiện nào liên quan đến tức giận.
Đây là một giỏi ngụy trang, cách ông khống chế cảm xúc của thể là chuyên nghiệp.
Sau khi thử xong, Kurosawa Hideaki như mới thở dốc xong, : “Được gặp ngài cũng là vinh hạnh của .”
Trên mặt Moriya Teiji hiện rõ sự tự nhiên thể thấy bằng mắt thường.
“Vị là trợ lý theo , nếu thể, hy vọng thể đưa ông cùng tham gia buổi tiệc .”
“Đương nhiên .” Moriya Teiji liếc mắt Madeira. Ông cho rằng một trợ lý nhỏ bé thể gây ảnh hưởng gì đến kế hoạch tiếp theo. Còn về phía cảnh sát Kurosawa, tự nhiên sẽ kìm mà đối phó với .
Vị kiến trúc sư liếc mắt quanh đoàn : “Kudo Shinichi…”
Mori Ran lập tức đáp: “Shinichi… À , Kudo-kun tạm thời mặt, đang điều tra một vụ án khá khó giải quyết, vì tiệc rượu sẽ do cháu cùng ba cháu mặt tham dự. Còn đây là Conan-kun, hiện đang sống nhờ ở nhà cháu.”
“Ồ? Vậy ?”
Moriya Teiji theo bản năng khẽ nhăn mũi. Biểu cảm chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhanh chóng ông che giấu.
Ghét bỏ ? Vì Moriya Teiji tỏ chán ghét Kudo Shinichi?
Thú vị đấy. Kurosawa Hideaki liếc mắt Conan, đứa trẻ vẫn nhận chuyện gì, cứ giữ vẻ ngây thơ, hết lòng diễn tròn vai một học sinh tiểu học tò mò về dinh thự kiểu Tây.
Tuy khả năng suy luận của thám t.ử khác biệt mấy, nhưng kỹ thuật diễn xuất của Kudo Shinichi thì quả thật tệ.
Mọi theo Moriya Teiji bước trong dinh thự. Trong hoa viên, bàn tiệc bày biện tinh tế với nhiều món điểm tâm.
“Quý vị thấy lòng chứ?”
“Rất tuyệt vời.” Các vị khách đến dự tiệc hết lời khen ngợi đồ ăn nơi .
“Vậy thì công sức một ngày của cũng đáng giá . Tất cả những món đều do chính tay chế biến.” Moriya Teiji mặt hiện vẻ mãn nguyện vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dong-nhan-conan-xuyen-thanh-em-trai-cua-gin/chuong-22.html.]
thực , ông đang dối.
Kurosawa Hideaki tiện tay cầm một chiếc bánh quy bàn. Chỉ riêng loại bánh quy nhỏ thể phân biệt là do ba khác làm . Loại bánh quy bơ hương vị Áo vốn cần thợ làm bánh loại bỏ cặn bột từ máy xay thì mới tạo những hoa văn nhỏ thế .
Mà kích cỡ của những chiếc bánh quy nhỏ sự khác biệt tinh vi. Nếu là do một làm, thì kích cỡ đáng lẽ giống hệt mới đúng.
“Nói mới nhớ…” Moriya Teiji đưa mắt Mori Kogoro và Kurosawa Hideaki đang gần : “Gần đây một vấn đề khiến bối rối. Nếu ý kiến của ngọn hải đăng giới cảnh sát và danh thám t.ử Mori Kogoro, chắc chắn sẽ tìm lời giải đáp.”
Kurosawa Hideaki thở dài một tiếng, nghiêng đầu nhỏ với Madeira: “Nói thật, ngờ chứng rối loạn nhân cách mà ông diễn nghiêm trọng đến . Rõ ràng chính ông đưa câu đố để làm khó với ngài Mori, mà đường hoàng.”
“Cậu chủ cứ thoải mái , vai hề vốn dĩ là để khiến khác bật mà.”
“Ò.” Kurosawa Hideaki tìm kiếm bàn một lúc, cuối cùng cũng thấy một khay bánh quy phô mai. Cậu bưng cả khay lên, rắc rắc thưởng thức.
Mới ăn hai miếng, Kurosawa Hideaki liền cảm thấy ống quần kéo nhẹ, Conan đang đầy bất lực.
Uống chiều mà ăn kiểu ? Trà chiều chủ yếu để chuyện phiếm, còn bánh quy thì mỗi chỉ một cái thôi mà!
“Sao ? Em cũng ăn ?” Kurosawa Hideaki xổm xuống, giả vờ hiểu ánh mắt của Conan, cầm một chiếc bánh quy nhét luôn miệng bé để chặn lời: “Loại từ Ý đấy, tay nghề của đầu bếp cũng khá lắm.”
Conan khó khăn lắm mới nuốt trọn chiếc bánh quy to so với miệng , thắc mắc: “Ý ? Chẳng mấy cái Moriya Teiji tự tay làm ?”
“Gì cơ, còn tưởng em nhận chứ, thám t.ử nhí.” Kurosawa Hideaki đặt khay bánh quy còn lên bàn, chờ Moriya Teiji cái gọi là câu đố của ông .
“Tại là Ý nhỉ?” Conan chống cằm suy nghĩ.
Khóe môi Kurosawa Hideaki khẽ nhếch lên. Một thám t.ử am hiểu hương vị phô mai thì làm phá nổi trò đố .
“Kỳ thật…” Moriya Teiji cất cao giọng với các vị khách: “Tôi đưa một mật mã Internet gắn liền với ba cùng kinh doanh công ty thám tử. Mật mã là một danh từ ghép từ tên của ba em họ. Tôi sẵn tên của họ lên tờ giấy , chia cho . Xin mời cùng suy nghĩ thử.”
“Xì.” Kurosawa Hideaki nhận lấy mảnh giấy, khẽ một tiếng, với vẻ chán chường. Một trò chơi giải đố cũ kỹ như , thậm chí còn chẳng đáng gọi là giải đố.
Ra đề với cái trình độ mà tỏ đắc ý?
“Cậu chủ.” Madeira nhỏ giọng nhắc nhở.
“Biết .” Kurosawa Hideaki thu vẻ mặt, vốn định than phiền thêm đôi chút, nhưng bên cạnh, Conan bỗng hét lớn: “A—! Em ! Chính là Momotarou!”
Trong nháy mắt Moriya Teiji trông vô cùng khiếp sợ. Có vẻ như ông thể tin nổi câu đố của phá giải nhanh đến thế. Ông sang Conan: “Cháu làm đoán ?”
“Thật là chơi chữ đúng !” Conan chỉ tờ giấy tên, lớn tiếng : “Ba họ sinh lệch một năm, tuổi lượt là khỉ, gà và chó. Đó chẳng chính là những hầu theo Momotarou ?”
“Cậu bé thật sự lợi hại.” Moriya Teiji với ánh mắt đầy hàm ý.
Conan lập tức nhận lỡ để lộ tài trí quá mức, sơ suất: “Không, , là Kurosawa cho cháu đấy!”
Cậu nhanh chóng trốn ống quần Kurosawa Hideaki, làm bộ như một nhóc ngượng ngùng thật sự.
“Không hổ là ngọn hải đăng giới cảnh sát ngài Kurosawa, thật sự quá ghê gớm.”
Trong phút chốc, hậu viện nơi tổ chức tiệc vang lên tiếng vỗ tay và những lời khen ngợi. Kurosawa Hideaki , bế Conan lên ghé sát tai nhỏ giọng ép hỏi: “Tôi khi nào thì cho hả? Cái tính mê diễn của thể bớt một chút ?”
“À ha ha…” Conan gượng hai tiếng, trả lời thế nào, bản cũng chẳng kìm , đến khi nhận thì …
“Vậy thì, để thưởng cho Conan là đầu tiên đưa đáp án, mời cháu tới tham quan phòng triển lãm tác phẩm của . Tiểu thư Ran và Kurosawa cũng cùng .”
“Vậy thì cung kính bằng tuân mệnh.” Kurosawa Hideaki nhận lời mời. Cậu đang cần một cảnh ít để tiến hành thử trực tiếp với Moriya.
Khi trong hành lang nối từ tòa nhà kiểu Tây đến phòng triển lãm, Kurosawa Hideaki bất ngờ mở miệng.
“Ông Moriya, vụ nổ xảy ở Tokyo dạo gần đây… liên quan đến ông ?”