[Đồng Nhân Conan] Xuyên Thành Em Trai Của Gin - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-05-10 07:44:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí nặng nề mả ngượng ngập, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản Amuro Tooru đưa chân bước hàng lang.

Anh thản nhiên việc gì khen một câu: “Anh thật là hiếu khách.”

Kurosawa Hideaki nhún vai: “Anh cũng chuyên nghiệp ghê.”

Đến mức ngay cả lúc bước cửa vẫn còn đang diễn.

“Tới cũng tới , xin hỏi thể vì pha một ly cà phê ?” Kurosawa Hideaki đưa tay chỉ về phía máy pha cà phê trong bếp, thuận tiện đưa một lý do vẻ hợp tình hợp lý. “Như thì lúc rời khỏi đây muộn một chút cũng còn cái cớ đàng hoàng.”

Quả thật hợp lý.

Amuro Tooru ngoan ngoãn bước bếp. Trong khi , cẩn thận quan sát thứ xung quanh, bộ dáng đều rơi hết mắt Kurosawa Hideaki. Sự quan sát thoạt thì kín đáo, chuyên nghiệp, nhưng trong mắt là sơ hở.

“Anh hỏi ?” Kurosawa Hideaki nhai bánh quy nhỏ từng miếng một. Vừa suy nghĩ khiến đói, cơ thể lập tức cần bổ sung năng lượng và đường.

“Trước mắt thì .” Amuro Tooru đặt ly cà phê pha xong lên bàn. Trên bàn lọ đường cũng chẳng khay để đường viên, chứng tỏ Kurosawa Hideaki thích đồ ngọt, nhưng thích vị cà phê thêm đường, ghét sự đối lập hương vị lẫn lộn.

Kurosawa Hideaki bình thản nhấc tách cà phê lên uống một ngụm ánh mắt quan sát kỹ lưỡng của Amuro Tooru. “Anh đang quan sát ? Nhìn ?”

“Anh thích bỏ đường cà phê.”

Kurosawa Hideaki chờ một lúc, nhưng mãi chẳng thêm câu nào nữa. Cậu ngẩng đầu khỏi chiếc bánh quy nhỏ, sang Amuro Tooru, thì thấy đối phương chỉ mím chặt môi, trông như thể chẳng định thêm chữ nào.

Cậu trợn tròn mắt khiếp sợ: “Vậy thôi?”

“Phần suy luận tiếp theo, e rằng sẽ thích .”

Trong bộ quần áo , Amuro Tooru trông còn sắc bén, lạnh lùng hơn ban ngày. Tính cách gần như biến thành một con khác. Không do đa nhân cách, mà là thật sự tách biệt rõ ràng từng vai trò, nhưng thể nhập vai diễn sâu ?

“Xin nếu mạo .” Kurosawa Hideaki nhai nốt miếng bánh quy cuối cùng, hương sữa còn vương khiến chút do dự. “Bên cạnh từng bạn bè quan trọng mất ?”

là như .

Chỉ thoáng thấy sắc mặt Amuro Tooru đổi, Kurosawa Hideaki ngay câu trả lời.

Có lẽ khi bạn bè thiết qua đời, đôi khi vì quá nhớ thương mà sống sẽ vô thức nhập vai họ, tự đối thoại, tạo nên một lớp vỏ bọc tâm lý đầy giả dối.

Amuro Tooru thể đổi tính cách tự nhiên như quần áo, chính là vì nguyên nhân .

để đối phương tự thừa nhận chuyện bạn mất thì quá tàn nhẫn. Kurosawa Hideaki vội vàng mở miệng: “Anh cứ thẳng kết luận khi quan sát , cả.”

Amuro Tooru đan chặt hai bàn tay , đặt lên mặt bàn: “Cậu lấy bản làm trung tâm, thường thì tự tin, quá bận tâm đến cảm xúc khác, cũng thiếu sự đồng cảm. EQ hề thấp. Không xu hướng phạm tội, nhưng ranh giới đạo đức thì thấp.”

Nói , ngẩng cằm, liếc về phía những thiết theo dõi và lén đặt bàn.

“Cậu còn định đem mấy thứ tặng cho dùng ?”

“Sao ? Chúng nó đều nguyên vẹn, chẳng hề hư hỏng, cũng gắn thiết truy tìm. Chỉ cần chỉnh tín hiệu thu là thể dùng .” Kurosawa Hideaki về phía tư thế hai tay đan đặt bàn của Amuro Tōru. Tư thế thường ngụ ý tự tin và thả lỏng.

“Xem thật sự tin tưởng . đừng thả lỏng như trong nhà , cũng là một kẻ vùng mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dong-nhan-conan-xuyen-thanh-em-trai-cua-gin/chuong-13.html.]

Cậu uống nốt ngụm cà phê cuối cùng, thản nhiên dậy: “Buổi gặp gỡ đến đây là kết thúc, ngài vùng. Tôi tiễn ngài cửa.”

“Tôi tên.” Amuro Tooru lên, đưa tay cài nút áo cởi khi xuống.

“Dù cũng chỉ là giả danh thôi, đúng ?” Kurosawa Hideaki nở một nụ gượng gạo, nhưng vẫn tỏ hết sức nhiệt tình, tiễn tận cửa phòng.

Amuro Tooru bước ngoài, nụ của Kurosawa Hideaki càng thêm chân thành: “Chẳng chuyện gì là ? Sao giận?”

“Tôi giận.” Kurosawa Hideaki đưa tay , thiện bắt lấy tay Amuro Tooru. Từ xa , họ chẳng khác nào hai bạn lâu ngày gặp , như đồng hương. “Tôi chỉ nhắc nhở , đến giờ làm việc .”

Kurosawa Hideaki dứt lời, để Amuro Tooru kịp trả lời, “phanh” một tiếng đóng sập cửa . Nụ mặt cũng biến mất trong một giây.

“Ai mà giận chứ, đây mới chẳng giận gì . Dù cũng đoán bước tiếp theo định làm. Ngược , thì lát nữa sẽ đến công viên Tropical Land để phát tờ rơi há! Nằm vùng mà cũng dùng cách phát tờ rơi để truyền tin tức.”

Kurosawa Hideaki lẩm bẩm xong, liền bưng dĩa bánh quy trắng sứ còn sót , đem cả chỗ bánh quy còn dốc xuống vòi nước. Đến khi bộ trôi sạch ống thoát, nheo mắt hừ một tiếng: “Có ai thèm mấy cái bánh quy nhỏ đó chứ!”

Sáng sớm hôm , Kurosawa Hideaki bưng hai cái bánh kem phô mai mua từ hôm qua, xuống bàn.

Bữa sáng thì đương nhiên ăn bánh kem phô mai !

Cậu bật TV, định xem tin tức để nắm bắt tình hình Nhật Bản.

“Hoan nghênh quý vị đến với bản tin Asahi. Hôm nay là Chủ Nhật. Những tin tức chính gồm : Okino Yoko đoạt giải Nghệ sĩ triển vọng nhất Nhật Bản, chỉ hạnh phúc cùng chỉ an quốc gia thống kê xong…”

“…Năm ngoái, chỉ an Nhật Bản đạt 31 điểm, tăng 2 điểm so với năm . Đây là kết quả từ sự nỗ lực ngừng của dân! Trong năm qua, tổng cộng xảy 3.894 vụ án nghiêm trọng, giảm 78 vụ so với năm , khiến chỉ an sự tăng trưởng đáng kinh ngạc.”

Cái mà cũng khen ?

Kurosawa Hideaki tròn mắt nữ MC TV với lớp trang điểm tinh xảo.

Cả năm tới 3.894 vụ án nghiêm trọng mà cũng gọi là tiến bộ? Chẳng lẽ trong thế giới , dân Nhật Bản đều sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng?

Phải rằng một năm chỉ 365 ngày thôi đấy! Dù cho ở Nhật Bản của thế giới khắp nơi mafia, thì cũng thể mỗi ngày xảy hơn chục vụ án như chứ?

Để định nghĩa là án nghiêm trọng, nhất định ít nhất một nạn nhân t.ử vong. Nói cách khác, c.h.ế.t thì tính, còn trộm cắp vặt thì càng .

Kurosawa Hideaki thậm chí bắt đầu nghi ngờ đang xem nhầm TV giả. Biết đây chỉ là trò đùa dai do mấy ông trai mafia nào đó bày .

Lòng hoài nghi thử đổi vài kênh, dẹp bỏ nghi ngờ. Gần như bộ các đài truyền thông đều nghiêm túc chúc mừng vì vụ án nghiêm trọng giảm, còn chỉ an thì tăng lên.

Người dân Nhật Bản thật sự vui mừng chỉ vì cái gọi là chỉ an 31.

con 31 vô lý, thế giới cũ của , chỉ an Nhật Bản từng là 78, cái thấp , thuộc dạng nửa đêm dám đường. Trong khi ngay sát vách, Trung Quốc vẫn giữ mức 92.

Nơi gọi là Nhật Bản? Rõ ràng là Gotham*.

(*Thành phố thường miêu tả là một nơi tối tăm, đầy rẫy tội phạm và tham nhũng)

Kurosawa Hideaki mặt cảm xúc ăn hết sạch bánh phô mai, trong lòng bắt đầu hoài nghi về buổi tối nay liệu ở công viên Tropical Land, thể an đầu tiên gặp mặt trai.

Với cái chỉ an thấp t.h.ả.m hại 31 , đừng công viên giải trí, ngay cả tháp Tokyo b.ắ.n nát cũng chẳng ai lấy làm lạ.

Thôi, tới cũng tới . Ít nhất, trai cùng huyết thống chắc chắn là thật.

Loading...