Đom Đóm Lãnh Đạm - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-02-27 16:29:13
Lượt xem: 2,015

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

May mắn thay, dù không có thư, nhưng vẫn còn TV.

Ba mẹ sống ở nước ngoài nhiều năm, đã bảy tám năm chưa từng về quê ăn Tết.

Thỉnh thoảng, họ nhờ người mang về cho bà nội một số đồ điện gia dụng.

Hôm chiếc TV màu 45 inch được đưa đến nhà, cả làng xôn xao kéo đến xem.

Bà cũng không ngại ngần, vui vẻ mời mọi người vào nhà cùng xem.

Sau khi lắp xong ăng-ten, vừa bật TV lên, đúng lúc đài truyền hình đang phát bản tin buổi tối.

Người dẫn chương trình trong bộ vest trang trọng nói vài câu, sau đó màn hình chuyển cảnh—hai người với trang phục giản dị, tay cầm micro, xuất hiện giữa khung hình.

Khoảnh khắc ấy, mắt tôi sáng bừng lên.

Người trên TV chính là ba mẹ tôi.

Họ đứng giữa khói lửa chiến tranh, ngắn gọn giới thiệu về tình hình khu vực, kêu gọi cả xã hội chung tay giúp đỡ những người tị nạn vô tội.

Tôi nhìn gương mặt họ đã phong sương hơn rất nhiều so với trong ảnh, ngây ngẩn bước đến trước màn hình.

“Ba, mẹ…” Tôi ngửa đầu, lớn tiếng gọi họ.

Nhưng chẳng có ai đáp lại tôi cả.

Từ đó trở đi, xem bản tin thời sự trở thành thói quen không thể thay đổi của tôi.

Dù tin tức không phải ngày nào cũng có hình bóng họ, nhưng mỗi khi xuất hiện, đêm đó tôi đều có thể mơ một giấc mơ thật đẹp.

Trong mơ, ba mẹ đưa tôi theo bên cạnh, tôi được cùng họ phiêu lưu khắp nơi.

Họ sẽ ôm tôi vào lòng, xoa xoa đầu tôi, gọi tôi là “bé cưng.”

Sau này, tôi lên cấp hai, chuyển đến trấn trên để học.

Lúc ấy, điện thoại di động bắt đầu dần phổ biến.

Một ngày sau buổi tan học, tôi lục trong ngăn tủ cạnh giường của bà, tìm thấy chiếc điện thoại nhỏ mà ba mẹ để lại đã lâu không mở lên được.

Tôi cắm sạc, kiên nhẫn đợi nó khởi động, rồi mở danh bạ, tìm thấy số điện thoại mang tên ba mẹ.

Tim tôi đập thình thịch không kiểm soát được.

Nhưng tôi không thể gọi được, vì điện thoại đã nợ cước từ lâu.

Sau đó, tôi nhịn ăn sáng, chắt chiu từng đồng để dành tiền trong một khoảng thời gian rất dài, mỗi ngày đều thầm nhẩm lại dãy số đại diện cho ba mẹ trong lòng.

Cuối cùng, vào ngày sinh nhật mình, tôi mang mười đồng đến tiệm tạp hóa đầu hẻm, nhờ cô chủ quán cho mượn điện thoại, run rẩy bấm gọi số ấy.

Tiếng đổ chuông thật lâu.

Đến khi tôi gần như mất hy vọng, giọng nói trầm ấm mà tôi từng ngày mong nhớ vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dom-dom-lanh-dam/chuong-2.html.]

“Ba ơi!” tôi phấn khởi gọi ông, vội vã nói với ông rằng, con là bé cưng của ba đây!

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Nhưng ông im lặng thật lâu, như thể hoàn toàn không nhớ ra mình vẫn còn một đứa con ở quê nhà.

Lúc ông mở miệng lần nữa, giọng nói mang theo chút vội vàng:

“Con ngoan, ba đang bận lắm, để ba gọi lại cho con sau nhé. Ở nhà nhớ nghe lời bà nội đấy.”

Nói xong, không đợi tôi kịp đáp, ông đã cúp máy.

Tôi cầm chiếc điện thoại còn vương hơi ấm từ tai mình, bỗng thấy lòng trống rỗng.

Đây là lần đầu tiên trong ký ức của tôi, tôi có một cuộc trò chuyện với ba.

Trẻ con có trực giác rất nhạy bén. Chính vào ngày hôm đó, tôi bỗng hiểu ra một chuyện.

Ba mẹ không nhất thiết phải nhớ tôi như cách tôi luôn day dứt nhớ về họ.

Từ đó về sau, tôi vẫn giữ thói quen ngồi trước TV chờ xem tin tức.

Nhưng khi chờ đợi, tôi không còn cảm giác phấn khích như trước nữa.

Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng mình là một đứa trẻ được yêu thương, từng tưởng rằng ba mẹ cũng mong được thấy tôi qua màn hình như tôi mong thấy họ.

Nhưng giờ đây, tôi đã hiểu.

Có lẽ, họ không hề yêu tôi.

Với họ, tôi chẳng qua chỉ là một cái tên xa lạ, một người mà họ đã rời xa quá lâu đến mức không còn lưu lại ký ức gì rõ ràng.

Bước ngoặt xảy ra khi tôi lên cấp ba.

Khi ấy, vì muốn sau này có thể thi vào ngành báo chí, tôi dốc hết sức vùi đầu vào học tập.

Trường cấp ba yêu cầu học sinh ở nội trú, nên tôi không còn cơ hội xem tin tức mỗi ngày như trước nữa.

Một buổi tối sau giờ tự học, tôi bất ngờ nhìn thấy bà nội đứng trước cửa lớp, chống gậy, trên người còn đặc biệt mặc một bộ quần áo mới.

Vừa thấy tôi, bà liền kích động nói:

“Bé cưng, ba mẹ con về rồi! Mau đi đón họ thôi!”

Khoảnh khắc ấy, sách vở trong tay tôi rơi xuống đất, cả thế giới như chỉ còn lại một âm thanh ù đặc bên tai.

Tôi sắp được gặp ba mẹ rồi.

Họ cuối cùng cũng không còn là những hình ảnh xa lạ, lạnh lẽo trên màn hình nữa.

Tôi có thể lao vào lòng họ làm nũng. Có thể nắm tay họ, ngồi bên cạnh họ. Có thể lấy ra từng tấm giấy khen mà tôi đã đạt được suốt bao năm qua để khoe với họ.

Tôi sinh ra ở vùng quê, chẳng biết chơi nhạc cụ hay vẽ tranh như những đứa trẻ khác.

Những tấm giấy khen dành cho học sinh xuất sắc, năm nào cũng đứng nhất lớp—đó là thứ duy nhất tôi có thể tự hào mang ra trước mặt ba mẹ.

Tôi muốn biết, liệu họ có tự hào về tôi không?

Loading...