ĐỔI VỢ MỚI THÌ LÀM SAO? - Ngoại truyện 9: Nếu - Trúc Mã

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:44:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhóc Cố Tích giấc ngủ trưa tỉnh dậy, uể oải mở mắt, đối diện với nhóc Ngôn Tòng Du đang ở gần, nhất thời vẫn phản ứng kịp, bàn tay nhỏ bé "bụp" một cái vỗ lên.

Nhóc Ngôn Tòng Du đ.á.n.h một cái ngây , khi từ từ run rẩy mở mắt, mặt đầy vẻ bối rối, "..."

"Òm Ọp đ.á.n.h tớ làm gì?"

Nhóc Cố Tích một thời gian chứng cáu gắt khi ngủ dậy, đầu tiên ngủ trưa cùng khác, tỉnh dậy nhớ mặt là Cá Nhỏ, ngây vài giây xong, liền vội vàng vươn tay xoa xoa má nhóc Ngôn Tòng Du.

"Không đau đau." Nhóc Cố Tích xoa nắn má nhóc Ngôn Tòng Du một lúc, học theo cách cô dỗ em họ, nghiêm túc dỗ dành: "Cá Nhỏ là kiên cường nhất."

Nhóc Ngôn Tòng Du lắc đầu, bối rối : "Tại Òm Ọp đ.á.n.h tớ?"

"Không đ.á.n.h ." Nhóc Cố Tích xòe tay , nghiêm túc giải thích: "Là cẩn thận."

Nhóc đưa mặt gần. "Cá Nhỏ đ.á.n.h ."

Nhóc Cố Tích thấy các bạn trong lớp là tớ đ.á.n.h một cái, đ.á.n.h tớ một cái là hết giận.

Nhóc Ngôn Tòng Du véo má nhóc Cố Tích, "Òm Ọp hôn tớ một cái ?"

Nhóc Cố Tích chớp mắt, ôm lấy mặt nhóc Ngôn Tòng Du hôn "chụt" một cái thật lớn.

Nhóc Ngôn Tòng Du dính đầy nước bọt mặt, một chút cũng quan tâm, cong môi : "Không đau nữa."

"Các đang chơi gì ?" Cậu bé bên cạnh cũng tỉnh ngủ, tò mò xích gần, "Cho tớ chơi cùng với."

Trước đây khi ở trường nhóc Ngôn Tòng Du, nhóc Cố Tích vì gần nên quan hệ cũng khá .

Khi nhóc Cố Tích đầu định chuyện với bé, nhóc Ngôn Tòng Du nắm chặt tay, dặn dò: "Cậu với tớ nhất ."

Cậu bé , nghi hoặc : "Tớ cũng là bạn mà."

Nhóc Ngôn Tòng Du nắm c.h.ặ.t t.a.y nhóc Cố Tích, "Òm Ọp, ai là bạn ?"

Nhóc Cố Tích cuồng, vẫn thể phân biệt chính xác những mối quan hệ , trong mắt nhóc, những từng chơi cùng đều là bạn, thường xuyên chơi cùng thì là bạn .

"Đều là bạn ." Nhóc Cố Tích thành thật .

Cậu bé xong he he.

Mặt nhóc Ngôn Tòng Du xị .

Sự ghen tị của nhóc Ngôn Tòng Du lên đến đỉnh điểm tiết thủ công buổi chiều.

Tiết thủ công cô giáo dạy gấp và gấp thuyền nhỏ.

Nhóc Cố Tích tay nhỏ vụng về, gấp một ngôi méo mó, còn rò khí, thổi mãi cũng phồng lên , tức đến mức chỉ thể tháo gấp .

"Các bạn nhỏ thể tặng những ngôi gấp cho bạn bè mà yêu thích nhé." Cô giáo một vòng lớp, .

Cô bé hàng đầu , nhóc Cố Tích vài đặt một ngôi nhỏ gấp hảo lên bàn nhóc, suy nghĩ một lát đặt một cái lên bàn nhóc Ngôn Tòng Du.

Một lúc , bé bên cạnh cũng đến tặng nhỏ cho nhóc Cố Tích.

Tình cảm của học sinh lớp hai đơn giản, ngoài bạn cùng bàn thường xuyên chuyện, đứa trẻ nào xinh thì đều thích.

Chẳng mấy chốc, bàn nhóc Cố Tích vài ngôi nhỏ đủ màu sắc.

Nhóc Ngôn Tòng Du cũng gấp tặng nhóc Cố Tích, nhưng thấy đống đó xong thì bĩu môi.

...Sao Òm Ọp nhiều bạn thế.

Lúc nhóc Cố Tích gì, gấp đến mức suýt chút nữa tự làm ngất xỉu, ngón tay đỏ ửng, mãi cũng gấp thành công một cái nào.

Cuối cùng, gần đến giờ tan học, nhóc Cố Tích tốn nhiều công sức, vụng về gấp một ngôi hảo cho lắm.

Nhóc Cố Tích nâng niu ngôi đưa cho nhóc Ngôn Tòng Du, "Cho Cá Nhỏ."

Ngôi của nhóc Ngôn Tòng Du nắm chặt trong tay gần một tiết học , bé do dự tặng cho nhóc Cố Tích, nhưng sợ lẫn lộn với của khác, nhóc Cố Tích cái nào là của bé tặng.

Cậu bé ngờ nhóc Cố Tích cũng sẽ tặng cho , mắt đột nhiên sáng lên, "Thật ?"

"Cô giáo tặng cho bạn bè mà yêu thích." Nhóc Cố Tích lặp một nữa, ngây thơ : "Tặng cho Cá Nhỏ."

Nhóc Ngôn Tòng Du vui vẻ nhận lấy, sự thất vọng nãy tan biến hơn nửa. Bất kể nhóc Cố Tích nhận bao nhiêu ngôi , nhưng chỉ tặng cho một bé.

"Chỉ tớ ." Nhóc Ngôn Tòng Du xác nhận: " ?"

Trong tay nhóc Cố Tích nắm một dải giấy gấp , giọng mềm mại: "...Vì chỉ một cái thôi."

Nhóc Ngôn Tòng Du nhận câu trả lời mong , truy hỏi đến cùng, "Vậy nếu Òm Ọp hai cái thì ?"

Nhóc Cố Tích giơ tay so sánh hai cái, "Cả hai cái đều cho Cá Nhỏ."

Nhóc Ngôn Tòng Du nở nụ thật tươi, đưa cả bó nhỏ gấp cho nhóc Cố Tích, lẩm bẩm: "Những cái đều là tớ tặng đó, đừng nhầm lẫn nhé."

Nhóc Cố Tích gật đầu, đặt tất cả những ngôi nhóc Ngôn Tòng Du tặng túi, còn vỗ vỗ, "Cất kỹ ."

"Òm Ọp thích tớ nhất." Nhóc Ngôn Tòng Du tự : "Chỉ tớ nhỏ."

Khi tan học, nhóc Cố Tích đang thu dọn cặp sách, định về nhà thì một bé mập trong lớp chặn .

"Cậu đợi chút." Cậu bé mập bàn nhóc Cố Tích, ánh sáng che hơn nửa. Trong các bạn nhỏ lớp hai, bé mập vóc dáng đặc biệt nổi bật, hùng hổ : "Tớ chuyện tìm ."

Nhóc Ngôn Tòng Du một cái, hỏi nhóc Cố Tích: "Cậu là ai?"

Nhóc Cố Tích lắc đầu: "Không ."

Nhóc Ngôn Tòng Du hỏi: "Vậy tìm làm gì?"

Nhóc Cố Tích vẫn lắc đầu: "Không ."

"Nghe tớ !" Cậu bé mập chọc giận, dùng sức vỗ bàn, thu hút sự chú ý, "Tiểu Mỹ tặng cho !"

Nhóc Ngôn Tòng Du nhíu mày, Tiểu Mỹ cố xinh , chỉ đang quát Òm Ọp.

Cậu bé mập ỷ vóc dáng lớn, làm gì thì làm ở các lớp , ai dám đối đầu với . Cậu kiêu ngạo, "Cậu đưa của Tiểu Mỹ cho tớ -- á!"

Cậu bé mập "á" một tiếng, đột nhiên xổm xuống ôm chân, vẻ oai phong nãy lập tức tan biến, òa lên, "A a a a a, đau quá, ơi đ.á.n.h con..."

Nhóc Ngôn Tòng Du từ lúc nào dậy khỏi chỗ , đến bên cạnh bé mập, dùng hết sức đá mạnh chân một cái.

Những quát Òm Ọp đều là .

Vừa nãy nhóc Ngôn Tòng Du dùng bộ sức lực, bé mập bình thường ngang ngược, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ lớp hai, phản ứng đầu tiên khi gặp chuyện vẫn là .

Nhóc Cố Tích ngây , "Sao ?"

Nhóc Ngôn Tòng Du nghiêm túc : "Cậu quát ."

Cậu bé mập thấy ầm ĩ nửa ngày ai thèm để ý đến , đòi công bằng, nhưng sợ nhóc Ngôn Tòng Du đá , cuối cùng đành tức giận chạy mất hút.

Nhóc Cố Tích rõ nhóc Ngôn Tòng Du đá bé mập như thế nào, chớp mắt, "Cậu kìa."

"Mặc kệ ." Nhóc Ngôn Tòng Du nắm tay nhóc Cố Tích, "Tụi thôi."

Bây giờ hai đứa trẻ học cùng một trường, nhóc Ngôn Tòng Du thể dạy nhóc Cố Tích bất cứ lúc nào, bài tập hôm nay cũng xong từ sớm, tan học cần căn viện làm bài tập nữa.

Nhóc Ngôn Tòng Du nắm tay nhóc Cố Tích đến cạnh xe của Ngôn Hồi, "Chú út, chú đưa Òm Ọp về nhà nữa nhé."

"Được thôi." Lần Ngôn Hồi kỹ bé tên "Òm Ọp" , cơ hội đương nhiên chào hỏi, "Chào cháu nhé, chú là chú út của Tòng Du."

Giọng nhóc Cố Tích mềm mại, "Chào chú ạ, cháu tên là Cố Tích."

"...Cố Tích?" Ngôn Hồi theo bản năng nhóc Ngôn Tòng Du, hỏi: "Hay là Òm Ọp?"

Nhóc Cố Tích: "Cố Tích."

Nhóc Ngôn Tòng Du: "Òm Ọp."

Ngôn Hồi: "............"

Chú xoa xoa trán, "Các cháu lên ."

Nhóc Ngôn Tòng Du giúp nhóc Cố Tích cầm cặp sách, để nhóc lên xe , "Cẩn thận nhé."

Cậu đợi nhóc Cố Tích trèo lên xe thành công, mới chậm rãi lên theo, sát bên cạnh nhóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/doi-vo-moi-thi-lam-sao/ngoai-truyen-9-neu-truc-ma.html.]

Ngôn Hồi thấy sự tương tác của hai đứa trẻ qua gương chiếu hậu, khỏi mỉm , "Vẫn là đường Thanh Phan ?"

"Dạ." Nhóc Cố Tích gật đầu, ngoan ngoãn : "Cảm ơn chú út."

Lòng Ngôn Hồi mềm nhũn, định cần khách sáo cần khách sáo, thì thấy đứa cháu của nắm tay , "Không cần cảm ơn chú út , chú út của tớ cũng là chú út của Òm Ọp."

Ngôn Hồi còn kịp phản ứng: "???"

Mặc dù chú vui lòng làm chú út, nhưng đứa cháu bình thường ít thể nhiệt tình với một đứa trẻ như , nhỏ như thế mà mượn hoa hiến Phật ư?

Nhóc Cố Tích bóp bóp tay nhóc Ngôn Tòng Du, "Vậy cảm ơn Cá Nhỏ."

Nhóc Ngôn Tòng Du nghiêm túc trả lời: "Không cần khách sáo~"

Đường Thanh Phan cách trường tiểu học Hướng Dương xa, bình thường nhóc Cố Tích bộ về nhà cũng mất nhiều thời gian, xe còn nhanh hơn, chỉ mất vài phút là đến.

"Tạm biệt." Nhóc Cố Tích đeo cặp sách nhỏ xuống xe, "Ngày mai gặp ."

Nhóc Ngôn Tòng Du sấp ở cửa sổ lưu luyến rời, chỉ theo nhóc Cố Tích, "Ngày mai gặp ~"

Ngôn Hồi thể cảm nhận rõ ràng rằng, khi nhóc Cố Tích xuống xe, bầu khí sôi nổi trong xe nãy đột nhiên biến mất.

"...Cháu với chú ?" Ngôn Hồi kìm , dừng xe đầu : "Ngày đầu tiên cháu đến trường mới, chia sẻ với chú ư?"

Nhóc Ngôn Tòng Du mở mắt chú, "..."

Ngôn Hồi bất đắc dĩ : "Cô giáo ở trường thế nào, bạn bè thế nào, cứ đại gì cũng mà."

"Cháu và Òm Ọp làm bạn cùng bàn ." Nhóc Ngôn Tòng Du cuối cùng cũng lên tiếng.

"Tốt quá, các cháu quen còn thể giúp đỡ lẫn ." Chú út : "Còn gì nữa ?"

Nhóc Ngôn Tòng Du nhớ điều gì đó, lục lọi trong cặp sách một lúc lâu, lấy một ngôi giấy màu vàng đưa cho chú út Ngôn.

Chú út Ngôn ngạc nhiên và bất ngờ nhận lấy, đặt trong tay nghịch vài , "Còn của chú nữa ư? Cô giáo dạy , trường đấy."

"Nói , hôm nay cháu nguyện vọng gì, chú út đều sẽ thỏa mãn cháu?"

"Chú út ngày mai thể mang bữa trưa cho chúng cháu ?" Nhóc Ngôn Tòng Du nghiêng đầu hỏi.

"...Chúng cháu?" Ngôn Hồi lập tức chút kinh hoàng: "Bao nhiêu ?"

"Cháu và Òm Ọp."

"Hết hồn, hai đứa cháu thì còn ." Ngôn Hồi thở phào nhẹ nhõm, "Chú còn tưởng cháu bảo chú mang cơm cho cả lớp chứ."

Hôm nay chú nhận quà của đứa cháu, tâm trạng đặc biệt , "Được, ngày mai chú sẽ tự tay nấu mang qua cho các cháu."

Nhóc Ngôn Tòng Du vội vàng lắc đầu, "Không cần chú út nấu, dì Trương nấu."

Ngôn Hồi: "..."

"Phải làm cá chiên nhỏ." Nhóc Ngôn Tòng Du bổ sung.

"Một ngôi giấy mà đòi hỏi nhiều thế." Ngôn Hồi nghiến răng, "Cho chú thêm một cái nữa thì sẽ bảo dì Trương làm cá chiên nhỏ."

Nhóc Ngôn Tòng Du xua tay, "Không còn nữa."

Ngôn Hồi khoanh tay : "Vừa nãy chú thấy , trong cặp cháu còn một cái màu xanh lam đó."

Nhóc Ngôn Tòng Du ôm chặt cặp sách, "Cái là Òm Ọp tặng cháu."

"...Chú cướp ."

Ngôn Hồi chỉ đùa thôi, làm thể cướp đồ của trẻ con , bất đắc dĩ : "Chú cướp ... Về sẽ bảo dì Trương ngày mai làm cá chiên nhỏ, ?"

Nhóc Ngôn Tòng Du thấy chú út nhất thiết ngôi xanh của , mới một chút, "Cảm ơn chú út."

"Khách sáo với chú làm gì." Ngôn Hồi đùa: "Vừa nãy cháu chia sẻ chú út cho bạn ?"

Nhóc Ngôn Tòng Du ngây thơ : "Vì bạn chia sẻ, đồ của cháu đều là của Òm Ọp."

"Lý thì đúng ." Ngôn Hồi ngừng, " cháu chút tính chiếm hữu nào ư?"

Nhóc Ngôn Tòng Du ngơ ngác hỏi: "Tính chiếm hữu là gì?"

Ngôn Hồi giải thích bằng những lời lẽ mà trẻ con thể hiểu , "Là chỉ một cháu , chia sẻ với khác."

Nhóc Ngôn Tòng Du suy nghĩ một chút, "Vậy cháu tính chiếm hữu với Òm Ọp, cháu thích Òm Ọp bạn khác."

Ngôn Hồi đầu tiên là ngạc nhiên, nhưng nghĩ cũng thấy bình thường, bạn bè thiết tính chiếm hữu cũng gì.

Trên đường về nhà, Ngôn Hồi thấy đứa cháu nhà mở miệng: "Chú út, cháu còn một nguyện vọng nữa."

Ngôn Hồi vung tay một cái: "Nói ."

Nhóc Ngôn Tòng Du giọng điệu chân thành hỏi: "Chúng thể chuyển đến đường Thanh Phan ở ?"

"..." Ngôn Hồi phanh gấp dừng xe ở lề đường, bất đắc dĩ : "Tòng Du , chuyển nhà xem xét nhiều yếu tố lắm, các cháu chơi trò đồ hàng di chuyển một cái là chuyển . Vấn đề tiền thì dễ , nhưng rõ ràng đường Thanh Phan là một khu cũ, bây giờ ở kín ."

Nhóc Ngôn Tòng Du lắc đầu, "Không hiểu."

Ngôn Hồi im lặng hai giây, đổi lý do khác, "Có câu cách tạo nên vẻ , cháu nghĩa là gì ?"

"Giữa hai giữ một cách thích hợp mới là nhất, gần chắc nhất."

"Không ." Nhóc Ngôn Tòng Du phản bác, "Nhìn gần Òm Ọp cũng ."

Ngôn Hồi chịu thua , logic của một đứa trẻ bảy tám tuổi đặc biệt kỳ quái, suýt chút nữa làm chú mắc kẹt, "Cháu gần bạn hơn, nhất thiết chuyển đến đó, còn cách khác mà?"

Nhóc Ngôn Tòng Du hỏi: "Bảo nhà Òm Ọp chuyển đến chỗ chúng ư?"

"Không chuyển nhà." Ngôn Hồi thở dài, "Cháu thể mời bạn đến nhà chúng ở."

Mắt nhóc Ngôn Tòng Du sáng lên, gợi mở một hướng từng nghĩ đến, trầm ngâm.

Ngôn Hồi chở nhóc Ngôn Tòng Du về nhà bao lâu, chú đang xem tivi trong phòng khách thì đột nhiên nhận một cuộc điện thoại, ghi chú là "Cô giáo". Chú vài giây, mới phản ứng rằng đây chắc là cô giáo ở trường mới của nhóc Ngôn Tòng Du.

"Alo?" Ngôn Hồi vặn nhỏ tiếng tivi, "Cô giáo, chuyện gì ?"

"Chào Ngôn." Giọng nữ trong điện thoại tự giới thiệu: "Tôi là giáo viên chủ nhiệm của nhóc Ngôn Tòng Du, gọi điện cho chủ yếu là xác minh một tình huống."

Thành tích của nhóc Ngôn Tòng Du ở trường luôn khiến Ngôn Hồi yên tâm, chú vắt chân chữ ngũ, thoải mái hỏi: "Tình huống gì?"

Giáo viên chủ nhiệm giọng dịu dàng: "Vừa nãy phụ của một bạn nhỏ trong lớp gọi điện cho , rằng nhóc Ngôn Tòng Du đ.á.n.h em . Đánh ở trường chúng quản lý khá nghiêm, gọi đến để nhờ Ngôn hỏi cháu , xem tình hình thế nào, chỉ là hiểu lầm giữa trẻ con."

Ngôn Hồi thu chân , "...Hả?"

Đánh ? Ai?

"Đương nhiên trong lớp camera giám sát, ngày mai qua chắc chắn sẽ xem camera ngay lập tức." Giáo viên chủ nhiệm : "...Để cho một lời giải thích, cũng để cho phụ bên một lời giải thích, nên ngày mai thể cần cùng đến xử lý một chút."

Ngôn Hồi đồng ý ngay, "Được, ngày mai giờ học sẽ đến tìm cô."

"Được , thì làm phiền ."

Sau khi cúp điện thoại, Ngôn Hồi lặp lặp những lời cô giáo vài , vẫn thấy thể tưởng tượng nổi.

Nhóc Ngôn Tòng Du đ.á.n.h ?

Nếu do cô giáo đích tin tức , đối với Ngôn Hồi thì mức độ vô lý cũng gần bằng việc nhóc Ngôn Tòng Du bay .

Cú cảm thấy chắc chắn hiểu lầm gì đó.

"Tòng Du--" Ngôn Hồi tăng âm lượng, lớn tiếng gọi: "Cháu xuống đây một chút, chú út việc tìm cháu."

Tầng yên tĩnh như tờ.

Ngôn Hồi nhóc Ngôn Tòng Du thấy , nhưng bây giờ chú leo cầu thang lên lầu, tiếp tục lớn tiếng gọi.

Chưa gọi nhóc Ngôn Tòng Du xuống, làm dì Trương trong bếp sợ chạy .

"Có chuyện gì Ngôn?" Dì Trương đang làm bữa tối, tay vẫn cầm muỗng canh, vội vàng chạy , "Sao ?"

Ngôn Hồi sờ mũi, "Không , gọi Tòng Du xuống thôi."

"Để gọi cho." Dì Trương đặt muỗng canh xuống, lau tạp dề, "Cơm cũng sắp xong ."

Loading...