Đối Tượng Xem Mắt Là Người Yêu Qua Mạng - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-03-26 05:25:56
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
21
Sao anh ta lại đến?
Chẳng phải đang vui vẻ bên bạch nguyệt quang của mình sao?
Dù thế nào đi nữa, cũng là anh ta bắt đầu trước rồi lại buông tay trước.
Muốn nói rõ thì nói rõ, ai sợ ai chứ.
Vài phút sau, tôi xuống lầu và nhìn thấy Thẩm Tổng.
Anh ta trông như vừa vội vã chạy đến, bộ dạng rất tiều tụy, trong mắt đầy tơ máu.
Rõ ràng sắc mặt anh lạnh băng nhìn tôi, nhưng tôi lại đọc ra một tia điên cuồng đang bị kìm nén.
Thứ cảm giác khiến người ta hoảng hốt đến run rẩy.
Lông mi tôi còn ướt đẫm, trên đường đến đây đã khóc một trận.
"Anh còn chưa ấm ức, sao em lại khóc rồi?" Anh ta muốn đưa tay lau nước mắt cho tôi, nhưng tôi lập tức hất ra.
Đến nước này rồi còn giả vờ sâu tình cái gì nữa.
Anh ta khựng lại một chút, sau đó thở dài một hơi nặng nề.
"Đúng là muốn lấy mạng anh mà." Nói rồi, anh ta mạnh mẽ nắm lấy tay tôi, kéo tôi vào lòng.
"Đừng chạm vào tôi." Tôi ra sức vùng vẫy: "Tra nam, đừng chạm vào tôi!"
Anh sững người: "Tra nam?"
Anh ta thở dài, giữ chặt tôi trong vòng tay: "Ngoan nào, anh đã làm gì sai chứ? Em nói đi, anh có thể giải thích. Đừng cái gì cũng không hỏi rồi trực tiếp phán anh tội c.h.ế.t như vậy, được không?"
22
"Anh rõ ràng đã có người trong lòng, vậy mà còn đến trêu chọc tôi, coi tôi như thế thân, còn mập mờ không rõ với tôi. Nếu không phải tra nam thì là gì?!"
Tất cả ấm ức trong lòng tôi dường như bùng nổ vào khoảnh khắc này.
Mắt đỏ hoe, tôi oán trách anh ta: "Tôi đã nhìn thấy rồi! Trên eo anh có hình xăm viết tắt tên Triệu Niệm! Anh coi tôi là thế thân của cô ấy!"
"Triệu Niệm?"
Sắc mặt Thẩm Tổng thoáng sững sờ, như thể đang chìm vào ký ức.
"Liên quan gì đến cô ấy?"
Anh ta cười vì tức: "Nên em kéo tôi vào danh sách đen, nói chia tay, chỉ vì một kẻ thù tưởng tượng?"
"Anh còn không thừa nhận?!"
Tôi đè nén cơn giận, giật lấy điện thoại của anh ta, lục lại lịch sử cuộc gọi đêm đó và gọi lại.
Mặt tôi dữ tợn: "Được lắm, không thấy quan tài không đổ lệ phải không? Hôm nay tôi nhất định vạch trần bộ mặt tra nam bắt cá hai tay của anh…"
"Alo, Thẩm tiên sinh, xin hỏi ngài có dặn dò gì không ạ?"
Một giọng nói dịu dàng vang lên từ đầu dây bên kia.
Tôi cầm điện thoại ngẩn người.
Giọng điệu này… sao không giống người yêu, mà giống cấp dưới hơn?
Thẩm Tổng nhìn tôi, hơi cúi xuống, chậm rãi nói vào điện thoại: "Bản thảo thỏa thuận đã chuẩn bị xong chưa?"
"Vâng, đã xong rồi ạ. Thỏa thuận tài sản sau hôn nhân của Chu tiểu thư bao gồm: hợp đồng chuyển nhượng cổ phần Khoa Học Hoa Ngật, bất động sản, trang sức và tranh chữ. Chỉ cần Chu tiểu thư ký tên là được."
"Ừ, tôi biết rồi."
yyalyw
Cuộc gọi kết thúc, tôi hoàn toàn sững sờ.
Thì ra mấy ngày nay, anh bận rộn vì chuyện này sao?
23
Một tiếng cười khẽ vang lên bên tai tôi.
Tôi quay đầu, chạm phải ánh mắt đầy hứng thú của Thẩm Tổng.
Tôi chột dạ hỏi: "Vậy… hình xăm đó giải thích thế nào…?"
Anh bỗng bật cười, giọng trầm thấp mà dễ nghe, như rượu ngon chảy vào tim.
"Trước hết, Triệu Niệm là chị họ anh. Cô ấy sắp về nước, lần sau em đi dự tiệc gia đình cùng anh là sẽ gặp được."
"Thứ hai, Nam Nam nhà chúng ta đúng là ngốc đến đáng yêu. Ghen tuông đến mức quên luôn cả chữ viết tắt tên mình sao?"
Tôi c.h.ế.t lặng.
Phải rồi, tên tôi cũng viết tắt là ZN…
Tôi đúng là… ghen đến mụ mị cả đầu óc…
Anh khẽ cong môi, ôm chặt tôi, như thể muốn hòa tôi vào cơ thể mình.
"Em đâu phải thế thân, tại sao không hỏi tôi một tiếng?"
"Rõ ràng từ trước đến nay, chỉ có mình em."
Giọng khàn khàn của Thẩm Tổng vang lên bên tai tôi, có chút bất lực.
"Tôi?" Tôi càng ngơ ngác.
"Ừm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/doi-tuong-xem-mat-la-nguoi-yeu-qua-mang/chuong-6.html.]
"Người tôi thích là em, luôn luôn là em."
Đầu óc tôi trực tiếp đứng hình: "Anh thích em từ bao giờ?"
"Từ rất lâu."
"Từ cấp ba."
Tôi ngạc nhiên: "Chúng ta hồi đó không quen nhau mà?"
Anh nói: "Chỉ là em không biết anh thôi."
"…" Sao tôi lại nghe ra chút tủi thân thế này?
Tôi tò mò: "Vậy hồi đại học sao anh không theo đuổi em?"
Thẩm Tổng thở dài: "Lúc đó em đã có bạn trai rồi."
24
Tim tôi khẽ run lên.
Hồi đó, mối tình đầu của tôi học cùng khóa. Năm nhất anh ta theo đuổi tôi rất lâu, tôi không cưỡng lại nổi sự tấn công mãnh liệt của anh ta nên đã đồng ý.
Kết quả sau hai năm yêu nhau, anh ta chê tôi quá lạnh nhạt, không cho chạm vào, rồi đi ngoại tình với bạn cùng phòng của tôi.
Khoảng thời gian đó tôi đang ôn thi cao học, vốn đã lo lắng, lại gặp chuyện này khiến trạng thái tinh thần tôi lao dốc.
Sau đó tôi quen một người bạn qua mạng.
Anh ấy dịu dàng kiên nhẫn, luôn an ủi tôi, giúp tôi thoát khỏi quãng thời gian đen tối, còn hướng dẫn tôi học tập, giúp tôi thi đỗ cao học.
Người đó không ai khác chính là Thẩm Tổng.
Rồi gần đây, anh lại tình cờ trở thành đối tượng xem mắt của tôi.
Tất cả những sự trùng hợp này…
Tôi khó tin thốt lên: "Hóa ra anh đã để ý em từ lâu như vậy…"
"Anh đúng là con cáo già!"
"Tính toán kỹ như vậy để lừa em vào tròng!"
Anh bật cười trầm thấp, ôm tôi vào lòng, thì thầm bên tai với giọng khàn khàn: "Ừm, anh đã có kế hoạch từ lâu."
"Anh thích em đến phát điên, nên anh không thể làm gì khác ngoài nghĩ cách lừa em về bên mình. Sau đó dùng pháp luật trói buộc em cả đời."
Đồ lưu manh, nói chuyện ép cưới mà cũng đường hoàng như vậy.
Gian thương xảo quyệt.
Tôi thầm mắng anh vô liêm sỉ, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên.
Mặt tôi đỏ bừng, thì thầm với anh.
"Chuyện kết hôn với anh, em không còn thấy bài xích nữa… Ngược lại, em bắt đầu mong chờ rồi. Vì hình như em cũng thích anh mất rồi."
Cảm giác xấu hổ lan dần lên mặt tôi.
Đến khi cảm giác này hoàn toàn bao trùm, Thẩm Tổng mới lên tiếng.
"Không phải nhất thời kích động chứ?"
Anh chỉ đơn giản hỏi một câu.
"Không phải." Tôi lập tức đáp.
"Vậy thì tốt." Anh nói một câu không đầu không đuôi.
Tốt gì cơ?
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại.
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Thẩm Tổng vang lên bên tai tôi.
Tôi cúi đầu, ngón tay giữa bị đeo một chiếc nhẫn kim cương cực lớn.
Viên kim cương được cắt gọt tinh xảo, lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, vừa thanh khiết vừa lộng lẫy.
Khi tôi hoàn hồn lại, Thẩm Tổng đã quỳ một chân xuống.
Anh nắm lấy tay tôi, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, vô cùng chân thành và thành kính.
"Kết hôn với em là điều anh đã xác định từ cấp ba. Anh muốn dùng cả đời để bảo vệ em, yêu thương em, cùng em đi đến cuối đời."
"Vậy nên, Chu Nam bé nhỏ của tôi, em có sẵn lòng cho tôi một cơ hội, để tôi làm người giám hộ của em, chịu trách nhiệm với em cả đời không?"
Lời nói của Thẩm Tổng như một viên sỏi nhỏ.
Lộp bộp một tiếng.
Khuấy động cả dòng nước trong lòng tôi.
Gợn lên từng vòng sóng, lan tỏa mãi không ngừng.
Anh cẩn thận chờ đợi câu trả lời của tôi.
Sau vài giây dài đằng đẵng và yên tĩnh.
Tôi cong môi, bật cười, lao vào anh, đặt một nụ hôn sâu lên môi anh.
"Là vinh hạnh của em."
"Thẩm tiên sinh của em."