Đổi Gel Bôi Trơn Bằng Keo 502 - 5
Cập nhật lúc: 2025-03-14 04:19:40
Lượt xem: 991
Tôi ngước mắt lên nhìn anh ta, giả vờ lo lắng:
“Chồng ơi, thật sự không sao chứ?”
Anh ta cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó, giọng yếu ớt đáp:
“Thật sự không sao.”
Tôi khẽ cười.
“Vậy thì tốt, ăn cơm thôi.
“Em đã chuẩn bị một bữa tiệc lớn đặc biệt dành cho hai người đây.”
Khi đến bàn ăn, Nhậm Minh Dương hoàn toàn cứng đờ.
Anh ta ta nhìn chằm chằm vào bàn ăn đầy ắp tôm hùm cay, sò điệp tỏi, cua sốt cay, giọng nói bắt đầu run rẩy:
“Vợ ơi… sao lại nhiều hải sản thế này?”
Tôi cười híp mắt, ấn cả hai ngồi xuống ghế.
“Dạo này hai người vất vả chăm sóc em, nên em muốn bồi bổ cho hai người thật tốt.”
“Vừa nói, tôi gắp mỗi người một con tôm to, đặt vào bát của họ.
“Nào, ăn nhiều vào, đừng khách sáo nhé.”
Sắc mặt của Lâm Oánh cũng trắng bệch.
Cô ta cúi đầu, ngón tay siết chặt đôi đũa, nhưng không dám động đũa.
Nhậm Minh Dương run rẩy bóc vỏ tôm, trên trán mồ hôi lấm tấm rịn ra.
Tôi thản nhiên cất giọng, như thể chỉ đang tám chuyện phiếm:
“Hôm qua trong khu có một tin sốt dẻo cực lớn đấy!
Nhất Phiến Băng Tâm
“Nghe nói có một đôi nam nữ chơi quá đà, bị dính chặt vào nhau, phải gọi cấp cứu đưa vào viện.”
“Nghe nói là người trong tòa nhà mình luôn. Mất mặt ghê gớm! Không biết bây giờ đã tách ra được chưa nữa.”
“Anh có biết đó là ai không, chồng?”
Tay Nhậm Minh Dương khẽ run, con tôm trong tay rơi thẳng xuống bàn.
Tôi giả vờ không thấy, vẫn bình thản nói tiếp:
“Sao thế? Anh biết à?”
Nhậm Minh Dương lảng tránh ánh mắt tôi, giọng nói bất giác trở nên lắp bắp.
“Anh… anh làm sao biết được?”
“Ơ kìa, sao hai người không ăn đi?
“Không khỏe ở đâu à?”
Có lẽ vì chột dạ, bọn họ chỉ có thể gượng cười, cố gắng nuốt xuống từng miếng.
Còn tôi thì ung dung ngồi bên cạnh, thưởng thức suất ăn cho sản phụ, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Những ngày sau đó.
Tôi liên tục đổi món đặt đồ ăn cho họ:
Bánh kem, trà sữa, gà rán, hamburger, đại tiệc hải sản, đồ cay Tứ Xuyên, các món cay kiểu Hồ Nam…
Mỗi bữa ăn, sắc mặt họ lại càng thêm nhợt nhạt.
Nhậm Minh Dương càng ngày càng đi kiểu kẹp chân rõ rệt.
Còn Lâm Oánh thì thậm chí không thể ngồi xuống bình thường nữa.
Đến đêm ngày thứ ba…
Lâm Oánh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
12
Rạng sáng, phòng ngủ phụ.
Lâm Oánh đứng bên mép giường, giọng nói đè thấp đến mức gần như thì thầm:
“Nhậm Minh Dương, tôi chịu hết nổi rồi! Tôi không làm nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/doi-gel-boi-tron-bang-keo-502/5.html.]
“Anh chuyển ngay một triệu tệ vào tài khoản cá nhân của tôi!”
Nhậm Minh Dương nhíu chặt mày.
“Cô điên rồi sao? Tôi dựa vào đâu mà phải đưa cho cô số tiền lớn như vậy?”
Lâm Oánh bật cười châm chọc.
“Bác sĩ nói tôi bị tổn thương thần kinh trực tràng không thể hồi phục.”
Cô ta bỗng nhiên cởi quần, để lộ vết thương kinh khủng.
Dưới ánh đèn, vết thương đã bị loét ra, mưng mủ.
Trông vô cùng kinh hãi.
“Nếu tiếp tục tệ hơn, tôi có khi còn phải gắn hậu môn nhân tạo đấy!
“Một triệu tệ, tôi đòi quá đáng lắm sao?”
Giọng cô ta ngày càng cao, cảm xúc dường như sắp mất kiểm soát.
“Hay là… anh muốn để vợ anh biết mọi chuyện?”
Nhậm Minh Dương trừng mắt nhìn cô ta, nghiến răng rít lên:
“Cô… cô dám uy h.i.ế.p tôi?”
Lâm Oánh không hề lùi bước.
“Đây không phải uy hiếp, mà là một cuộc giao dịch.
“Anh đưa tiền, tôi rời đi, đôi bên không ai phiền ai nữa.
“Còn nếu không…”
Cô ta cố tình bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Không khí trong phòng chìm vào sự im lặng c.h.ế.t chóc.
Nhậm Minh Dương siết chặt nắm đấm, rồi lại thả lỏng.
Cuối cùng, anh ta ta đã thỏa hiệp.
“Được, tôi có thể đưa tiền cho cô.
“Nhưng một triệu tệ không phải số tiền nhỏ, tất cả tiền của tôi đều do Thẩm Như Nguyệt quản lý.
“Tôi cần thời gian xoay sở.”
Anh ta cố tình kéo dài thời gian, giọng nói mang theo chút cầu xin:
“Cô đi trước đi, vài ngày nữa tôi nhất định sẽ chuyển khoản.”
Lâm Oánh cười lạnh, rõ ràng không tin vào mấy lời dối trá của anh ta.
Cô ta lôi ra một tờ giấy vay nợ đã chuẩn bị sẵn từ trước, ném thẳng trước mặt Nhậm Minh Dương:
“Nói suông thì ai tin?
“Ký vào giấy vay nợ trước đã!”
Nhậm Minh Dương cúi đầu nhìn lướt qua tờ giấy, sắc mặt càng thêm khó coi:
“Cái gì? Quá hạn một ngày, lãi suất 1%?
“Cô không phải cho vay nặng lãi nữa rồi, cô đang cướp tiền thì có!”
“Vậy tôi sẽ đi nói với cô Thẩm, về chuyện của chúng ta…”
“TÔI KÝ!”
Giọng của Nhậm Minh Dương gần như gằn lên từ trong cổ họng.
Tôi nhìn anh ta tay run rẩy ký tên mình xuống tờ giấy vay nợ.
Khóe môi tôi khẽ nhếch lên.
Muốn tiền sao?
Nằm mơ đi!
Tôi xoay người trở về phòng ngủ, nhanh chóng chia nhỏ toàn bộ số tiền trong tài khoản.
Một phần đầu tư vào các khoản tài chính có kỳ hạn.
Phần còn lại chuyển vào quỹ giáo dục được lập dưới tên Tiểu Bảo.