Đoàn Đoàn Viên Viên - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-02-18 10:30:28
Lượt xem: 2,054

[FULL] Đoàn Đoàn Viên Viên

Tác giả: Lệ Chi Tây Tử

Edit: Yêu Phi

☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★

Tôi nghi ngờ tên trùm trường tóc vàng trong lớp thích tôi.

Cậu ấy nắm chặt lá thư tình màu hồng, mặt đỏ bừng: "Nghe nói nhà cậu là ba đơn thân, trùng hợp tôi cũng vậy."

"Cậu thấy mẹ tôi cưới ba cậu, tôi làm anh trai cậu, thế nào?"

Hả?

Tôi còn tưởng cậu ấy để ý tôi, ai ngờ cậu ấy lại để ý ba tôi.

Thế là, vào năm thứ ba sau khi bị mẹ bỏ rơi, ba tôi dẫn tôi bước vào hào môn.

Năm thứ hai, may mắn sinh được một cặp long phụng, từ đó ba tôi hoàn toàn ngồi vững trên chiếc ghế rể quý hào môn.

Người anh kế hào môn mới “ra lò” của tôi ôm ba tôi khóc nức nở: "Từ nay, con không còn là đứa con hoang không có ba nữa rồi."

01

Tôi nghi ngờ tên trùm trường thích tôi, đồng thời tôi cũng có bằng chứng.

Trong giờ thể dục, thỉnh thoảng cậu ấy lại nhìn chằm chằm tôi.

Khi tôi nhìn về phía cậu ấy, cậu ấy lại nhanh chóng thu lại ánh mắt.

Thế nhưng, vành tai đỏ ửng của cậu ấy đã tố cáo sự ngượng ngùng vì nhìn trộm.

Thậm chí khi bóng rổ bay về phía cậu ấy, cậu ấy cũng không kịp phản ứng.

Cuối cùng, m.á.u mũi chảy đầy đất, vui vẻ nhận một ngày nghỉ.

Trong giờ tự học, tôi quay đầu lại xem giờ trên đồng hồ, vô tình nhìn thấy cậu ấy ngẩn ngơ nhìn bóng lưng tôi, còn cười ngốc nghếch.

Ngay cả đứa bạn cùng bàn chuyên hóng hớt cũng thì thầm với tôi: "Sơ Sơ, nghe nói trùm trường có người mình thích rồi, còn mua giấy viết thư màu hồng, định viết thư tình cho người ta."

Nhìn vẻ mặt khoa trương của bạn cùng bàn, tôi chợt thấy lo lắng.

Chết dở, trùm trường định tỏ tình với tôi.

Tôi căng thẳng đến mức muốn lăn lộn tại chỗ, cầu xin cậu ấy đừng thích tôi.

Nhưng nhỡ tôi từ chối cậu ấy, thì cậu ấy có dùng thế lực gia đình đuổi tôi khỏi trường này không?

Cậu ấy là phú nhị đại, trường này có cổ phần của nhà cậu ấy.

Còn tôi vào được trường này là nhờ học giỏi, hàng năm còn nhận được học bổng, bù đắp phần nào cho tình hình tài chính thủng lỗ chỗ của nhà tôi.

Nghĩ đến việc người ba phong độ của tôi sẽ cau mày vì tôi bị đuổi học, rồi nhìn ví tiền trống rỗng mà thở dài, tôi chỉ muốn hỏi ông trời, tại sao tôi lại xui xẻo thế này.

Không được, tôi phải đồng ý lời tỏ tình của trùm trường, có giả vờ cũng phải giả vờ đến khi tốt nghiệp.

Để không trở thành trẻ em thất học, để không khiến ba tôi bị phú bà bao nuôi, liều thôi!

Tôi thầm tự cổ vũ, bắt đầu diễn tập trong đầu cách chấp nhận lời tỏ tình của trùm trường.

Thậm chí, tôi còn lấy vở ra bắt đầu viết trước lời thoại, tiến hành diễn tập.

Xế chiều, hoàng hôn buông xuống.

Tôi cố tình thu dọn đồ đạc thật chậm, mấy quyển sách mà mất cả buổi.

Cuối cùng, trong lớp chỉ còn lại tôi và trùm trường Triệu Minh Dương.

Nghe tiếng bước chân cậu ấy càng lúc càng gần, tim tôi đập như trống.

Thình thịch, thình thịch.

"Bạn học Giang Sơ Nguyệt.”

Triệu Minh Dương đứng trước chỗ ngồi của tôi, mặt đỏ bừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/doan-doan-vien-vien/chuong-1.html.]

Ngày thường ngông cuồng hống hách, ra vẻ ta đây, lúc này lại ngoan ngoãn như một chú cừu non, cúi đầu.

Tôi lặng lẽ hít sâu, trong đầu không ngừng ôn lại lời thoại tôi đã viết cả buổi chiều, sửa đi sửa lại mấy chục lần, cố gắng cho thật hoàn hảo.

Cậu ấy cẩn thận lấy ra bức thư tình màu hồng từ phía sau.

Trên đó còn vẽ hai người tí hon nắm tay nhau, bên cạnh hai người tí hon còn có hai người tí hon nhỏ hơn, một nam một nữ.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Không ngờ cậu ấy đã nghĩ đến cả chuyện tương lai sinh con trai con gái.

Tôi vô cùng kinh ngạc, không ngờ cậu ấy lại mê mẩn tôi đến vậy.

"Giang Sơ Nguyệt."

Cậu ấy mở miệng, tôi theo phản xạ đáp: "Có."

Quân sự chít tịt, con ch.ó của Pavlov chít tịt.

Cậu ấy nghi ngờ nhìn tôi một cái, rồi nói tiếp: "Phiền bạn chuyển bức thư này cho chú Giang nhé."

Tôi không nhịn được: "Hả?"

Hành động gì đây, thư tình cho tôi mà còn phải để ba tôi xem qua?

"Nghe nói nhà cậu là ba đơn thân, vừa hay tôi cũng vậy."

Tôi gật đầu, xét từ góc độ này, chúng tôi đúng là cùng cảnh ngộ, cậu ấy muốn ôm nhau sưởi ấm cũng có thể hiểu được.

"Cậu thấy tôi làm anh trai cậu thế nào?"

Triệu Minh Dương mắt sáng long lanh, giống như một chú chó lớn đang vẫy đuôi làm trò.

"Hả?"

Tình huống gì đây?

Không phải tỏ tình với tôi sao?

Lẽ nào là muốn chơi trò tình thú?

Bắt đầu từ anh trai em gái, sau đó phát triển thành tình anh tình em?

Tôi không hiểu nhưng tôn trọng, nếu cậu ấy muốn, cũng không phải không được, tôi cắn răng cũng có thể đồng ý.

Triệu Minh Dương thừa thắng xông lên, sợ tôi không đồng ý: "Tôi vừa gặp chú Giang đã thích, chỉ mong có một người ba như vậy."

Đột nhiên tôi mơ hồ, còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng, cậu ấy đã lấy lại bức thư từ tay tôi, trực tiếp mở ra.

Bên trong lại là một bản sơ yếu lý lịch.

Người phụ nữ trong sơ yếu lý lịch mặc một bộ vest chỉn chu, tóc dài búi cao, trông đoan trang nhưng lại có vài phần lạnh lùng sắc sảo.

Triệu Minh Dương cầm bản sơ yếu lý lịch đó nói không ngừng bắt đầu giới thiệu với tôi:

"Người phụ nữ trong sơ yếu lý lịch là mẹ tôi, phu nhân Triệu Mộ Hoa, 38 tuổi, tổng giám đốc điều hành của công ty Triệu Thị, sở hữu khối tài sản hàng chục vạn.”

"Da trắng, xinh đẹp lại có tiền, chỉ có một con trai dưới danh nghĩa, cũng chính là tôi đây.”

"Quả là xứng đôi với ba chúng ta, tuy tính cách có hơi mạnh mẽ, nhưng ba chúng ta dịu dàng, tuyệt đối là bù trừ hoàn hảo với mẹ chúng ta.”

"Tôi đã sắp xếp xong cả rồi.”

"Hôm nay là thứ sáu, cuối tuần này để hai người gặp mặt, nếu không có vấn đề gì thì thứ hai tuần sau đi đăng ký kết hôn."

Triệu Minh Dương nói năng đầy nhiệt huyết, như thể giây tiếp theo cậu ấy sẽ đứng ở lễ đường, chứng kiến mẹ cậu ấy và ba tôi tiến vào lễ đường.

Tôi trực tiếp ngắt lời ảo tưởng của cậu ấy: "Không, khoan đã, cái gì gọi là ba chúng ta?"

"Ba tôi sao lại thành ba của cậu, còn kết hôn nữa, mẹ cậu có biết cậu sắp xếp xem mắt cho bà ấy không?"

Triệu Minh Dương ngẩn ra một lúc, sau đó kiên định gật đầu: "Biết, còn đồng ý nữa."

02

Đợi đến khi tôi đeo cặp sách, nắm chặt bức thư tình đã được Triệu Minh Dương đóng lại cẩn thận, bước ra khỏi cổng trường, trường học đã chẳng còn mấy người.

Nghĩ đến dáng vẻ thân thiết của cậu ấy khi tôi rời đi, tôi không nhịn được nổi da gà.

Loading...