Đồ Tồi (Câu chuyện của cặp đôi biến thái) - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:06:21
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn nhà trọ lớn lắm.

Thiết kế kiểu cũ, bước cửa là phòng khách, thuộc loại phòng khách tối cửa sổ, bên tay lượt là nhà vệ sinh và bếp.

Đi sâu trong là một phòng ngủ riêng biệt, bàn học của Ôn Nhiên cũng đặt trong đó.

Vì ở nhà một , bất tiện nên đóng cửa phòng ngủ.

Sau khi Phó Chiêu thuận lợi nhà, hai trực tiếp bốn mắt .

"Cậu... đây?!" Ôn Nhiên hét toáng lên coi là bình tĩnh lắm .

vì quá căng thẳng, thở rối loạn, tóc tai cũng dựng cả lên.

Phó Chiêu bình thản.

Vào nhà xong, chốt trái cửa , ngó xung quanh cửa thong thả đổi giày.

Khi Ôn Nhiên bật dậy, lao tới định đóng cửa phòng ngủ, Phó Chiêu phản ứng nhanh hơn, lao tới đẩy cửa , thuận thế lách trong phòng.

"Cậu làm gì?!" Ôn Nhiên tuy đuối lý nhưng vẫn to mồm, dù sai nhưng hỏi lớn tiếng.

"Tôi làm gì ? Cậu làm cái gì, trong lòng ?" Phó Chiêu vẫn giữ nụ môi.

Nụ rạng rỡ từng là lý do khiến Ôn Nhiên thích .

giờ phút khiến lạnh sống lưng.

Phó Chiêu giơ tay, tóm lấy cái gáy, nơi nắm giữ vận mệnh của Ôn Nhiên, xách nhóc trở phòng.

Ôn Nhiên khống chế, tập tễnh theo.

Phó Chiêu tháo ba lô xuống, quanh một lượt ném thẳng lên giường.

Trước bàn học chỉ một cái ghế, Phó Chiêu xuống với tư thế ông chủ.

Sau đó vươn một tay ôm lấy eo Ôn Nhiên, ép lên đùi .

Ôn Nhiên lúc giống hệt một con gà con hoảng sợ.

Cậu sợ đến ngây , đầu tiên làm chuyện to gan như đối phương phát hiện, còn tìm đến tận nhà.

Bây giờ bằng chứng còn kịp xóa, làm đây?!

Cậu co rúm , run rẩy trong lòng Phó Chiêu.

Sự chênh lệch hình thể giữa hai lớn, Phó Chiêu gần như bao trùm lấy , một tay vòng qua giữ chặt, cho chạy thoát.

Tay còn kéo chiếc laptop bàn về phía , mở màn hình lên.

Máy tính của Ôn Nhiên đương nhiên mật khẩu, dù cũng là một tên biến thái nhỏ, bên trong những thứ thể đưa ánh sáng.

Ôn Nhiên đầu sang một bên, định giả c.h.ế.t.

Phó Chiêu nắm lấy tay , đặt lên bàn phím: "Ngoan, tự nhập mật khẩu , nếu sẽ dùng biện pháp mạnh đấy."

Ôn Nhiên vẫn im lặng kháng cự.

Phó Chiêu cũng chẳng bận tâm, cầm lấy điện thoại của Ôn Nhiên, bóp cằm ép mặt , mở khóa bằng Face ID một cách dễ dàng, truy cập thẳng màn hình chính.

Ôn Nhiên cuống lên, giật điện thoại.

sức làm đấu Phó Chiêu?

Bị ôm chặt bằng một tay thể thoát , chỉ thể trơ mắt Phó Chiêu mở ứng dụng theo dõi ngay mặt , xem chính những hình ảnh camera của .

Phó Chiêu bấm tệp tin, thấy bên trong còn lưu vài đoạn video màn hình.

Hóa còn thể xem video.

Hắn đúng là quá ít .

Nhìn những đoạn video Ôn Nhiên lưu , nhịn mím môi.

Thực tự "tự xử", cảnh cởi truồng , cả cái vẻ xòe đuôi khoe mẽ trông cũng khá là ngứa mắt.

Hắn xem hết, chỉ giơ lên mặt Ôn Nhiên hỏi: "Tôi ?"

Ôn Nhiên tuyệt vọng.

Cái gọi là bằng chứng như núi, gọi là hết đường chối cãi.

Cậu hổ đến mức cả đỏ lựng như con tôm luộc, dám trả lời câu hỏi của Phó Chiêu.

Tiêu đời ...

Trong lòng Phó Chiêu, chắc chắn trở thành một tên biến thái hơn kém!

Phó Chiêu vẫn tiếp tục lục lọi.

Hắn xem phần tin nhắn WeChat, lướt qua một lượt, quả nhiên bạn bè ít, thể trò chuyện với ngoài chỉ bố .

Còn là tin nhắn thông báo từ các tài khoản dịch vụ.

Điều khiến tâm trạng Phó Chiêu vui vẻ hẳn lên.

Sau đó mở album ảnh của Ôn Nhiên.

Bức ảnh mới nhất chính là tấm ảnh sinh nhật mà Ôn Nhiên lưu về.

Thấy bức ảnh , Phó Chiêu khẽ thành tiếng, đó bấm màn hình, cài đặt bức ảnh đó làm hình nền điện thoại cho Ôn Nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-toi-cau-chuyen-cua-cap-doi-bien-thai/chuong-7.html.]

Hắn lướt thêm một chút, những chỗ khác cũng tẻ nhạt y như con Ôn Nhiên .

Phó Chiêu xem nữa, ném điện thoại sang một bên, chỉ máy tính hỏi: "Trong máy tính cũng bản lưu video ?"

Đã đến nước , Ôn Nhiên cũng chẳng cần giấu giếm nữa.

Cậu đành c.ắ.n răng trả lời: "Ừ..."

"Thích đến thế cơ ?"

"Không..."

"Hửm?" Phó Chiêu dường như thấy câu trả lời ý.

"Không thích nữa... ?"

"Hừ..." Nghe câu , nụ mặt Phó Chiêu tắt ngấm, trở nên lạnh lùng: “Ôn Nhiên, cứ tưởng chúng là tình trong như mặt ngoài còn e, kết quả tình cảm dành cho nhạt nhẽo thế ? Nói thích là thích nữa ?"

"Cái gì?!" Ôn Nhiên ngơ ngác hiểu.

Cái gì mà tình trong như ?

Hai bọn họ đến chuyện còn ít.

Tình cảm đến từ hai phía từ bao giờ thế?

Dựa sự cộng hưởng tâm hồn ?

Phó Chiêu xem điện thoại nữa, dứt khoát dùng cả hai tay ôm trọn Ôn Nhiên - "cục cưng to xác" lòng, vùi mặt thẳng hõm cổ hít hà: "Thơm thật đấy, thế mà vẫn chịu cho là mùi hương gì."

Sự tiếp xúc mật khiến Ôn Nhiên thoải mái, rụt cổ .

hành động khiến áo ngủ trễ xuống vai, lộ xương quai xanh rõ nét.

Ánh mắt Phó Chiêu rơi làn da trắng mịn bên trong cổ áo ngủ hé mở của Ôn Nhiên, hít mạnh một .

Hắn thì thầm gọi tên : "Ôn Nhiên..."

Tiếng gọi khiến Ôn Nhiên căng thẳng tột độ.

Cơ thể run lên kiểm soát , nhịp thở rối loạn .

Cậu tật giật , dám thẳng Phó Chiêu, cũng dám phản kháng, chỉ xin trong vô vọng: "Xin... xin ..."

"Ừ, nữa?"

"Tớ sẽ xóa hết video, tháo camera ..."

" công bằng..."

Phó Chiêu nghiêng đầu, chằm chằm hàng mi đang run rẩy của Ôn Nhiên, giọng thong thả: "Cậu thấy hết của , mà thấy gì của cả. Ôn Nhiên, chuyện tính đây?"

"Tớ... ..."

"Đẹp mà, xem."

Ôn Nhiên suy cho cùng cũng chỉ là một học sinh cấp ba.

Làm chuyện chính chủ bắt quả tang, lúc hoảng sợ đến mức sắp , đôi mắt ầng ậng nước Phó Chiêu, giọng run rẩy thành tiếng: "Cậu thế nào?"

"Tôi ..."

"Cởi áo đúng ?"

"Không, còn bắn."

Ôn Nhiên lắc đầu nguầy nguậy: "Không ... tớ đền tiền cho ? Cậu bao nhiêu..."

"Tôi thiếu tiền, quà trưởng thành bố tặng một căn nhà, chú tặng một cái xe, nghỉ hè là thi bằng lái ."

Đầu óc Ôn Nhiên rối bời, lúc chẳng gì.

Cậu vốn giỏi giao tiếp.

Giờ phút ngôn từ càng trở nên nghèo nàn.

Cậu thế mà thốt một câu: "Chúc ... sinh nhật vui vẻ..."

Phó Chiêu cuối cùng cũng bật , bất ngờ vác Ôn Nhiên lên vai, dễ dàng ném lên giường.

Ngay đó Phó Chiêu lao tới, đè lên Ôn Nhiên, tay nắm lấy vạt áo ngủ của hỏi: "Vậy bây giờ thể bóc quà của ?"

Bị ném xuống giường, cơ thể nảy lên rơi xuống khiến Ôn Nhiên ngỡ ngàng trong giây lát, đầu óc trống rỗng.

Đến khi Phó Chiêu đè lên , mới hoảng hồn, liên tục xin : "Phó Chiêu, xin , tớ dám nữa , đừng..."

"Bé cưng thích thì , chỉ là giữa chúng cần sự công bằng thôi. Cậu dùng cách nào? Tự dùng tay, để giúp?"

"Không ... đừng như ..."

Một kẻ ngây thơ cứ ngỡ chỉ đang âm thầm yêu đơn phương chính là như đấy.

Trước giây phút Phó Chiêu hôn xuống, Ôn Nhiên vẫn nghĩ rằng Phó Chiêu chỉ vì tức giận nên mới trêu chọc, sỉ nhục .

Đến khi Phó Chiêu đột ngột giữ chặt cánh tay đang giãy giụa và hôn lấy , mới bàng hoàng nhận ...

Có thể...

Có lẽ...

Phó Chiêu thật sự "làm" .

Loading...