Đồ Tồi (Câu chuyện của cặp đôi biến thái) - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:06:16
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nhiên vô cùng mong ngóng nhóm Phó Chiêu trở về.

Không chỉ vì kiểm tra hiệu quả của camera, mà còn bởi những ngày Phó Chiêu để quan sát thật sự quá tẻ nhạt.

Sáng thứ Hai ngày Phó Chiêu , lớp học bắt đầu ồn ào.

Vừa về trường đối mặt với bài kiểm tra nhỏ, ai mà chẳng hoang mang.

Ôn Nhiên đặt ba lô xuống chỗ , mới vững thấy tiếng Phó Chiêu bất ngờ áp sát: "Ôn Nhiên, cho tớ mượn vở ghi chép chép một bản ?"

Động tác của Ôn Nhiên khựng , nhanh trở bình thường, giọng trầm thấp đáp: "Không cho."

"Ây da, vở của khác mượn hết , giang hồ cứu cấp, cầu xin đấy, tớ hứa đáp ứng một yêu cầu ?"

Phó Chiêu giở giọng ăn vạ.

Rõ ràng Ôn Nhiên từ chối , vẫn chắp hai tay , nài nỉ : "Xin đấy, , cho hai gói khoai tây chiên."

Nói , nhét luôn gói khoai tây chiên ngăn bàn của .

Ôn Nhiên im lặng một lúc, cuối cùng vẫn cho mượn.

Thật sự là thích cảm giác Phó Chiêu chằm chằm.

Cậu cũng giỏi giao tiếp với khác, gì cho , giọng trở nên khô khốc: "Trước tiết ba trả tớ."

Phó Chiêu thỏa mãn mượn vở, về chỗ .

Giang Tảo thấy Phó Chiêu thế mà mượn , khỏi kinh ngạc: "Mày mượn thật á?! Mau cho tao xem vở của học thần trông như nào!"

"Cút, tao còn chép đây ." Phó Chiêu xong, cầm tập vở bắt đầu lật xem.

Học sinh ngoại trú ở trường cấp ba giá trị thế nào thì cần , ai đến lớp mà chẳng mang theo một đống bánh cuốn, bánh bao?

tính cách Ôn Nhiên quá khó gần, bao giờ ai nhờ vả mang cái gì.

Mượn vở ghi chép của Ôn Nhiên, chuyện đúng là kỳ tích.

Vở của Ôn Nhiên hề màu mè.

Bìa cứng màu đen, bên trong là giấy kẻ ô, chữ nắn nót, nét bút sắc sảo, chút nét nối.

Vở sạch chữ trình độ thể đóng khung treo ở sảnh tầng một cho học sinh tham quan luôn chứ.

Không hổ danh là vở tổng hợp của học thần.

Phó Chiêu lật vài trang, bắt đầu vẻ nghiêm túc chép .

Ghi chép nhiều, giờ truy bài chép xong, tranh thủ tiết một chép tiếp, mỏi tay thì dừng một chút, vẩy vẩy tay.

Hắn tiếp tục lật xem vở của Ôn Nhiên, tìm xem trong đó gì khác biệt .

quyển vở sạch sẽ đến mức một nét vẽ bậy nào, đừng đến việc linh tinh cái gì khác.

Từ lâu , Ôn Nhiên thì , nhưng là một kiểu vô cùng nhạt nhẽo.

Con cứ lù đù, chỉ mỗi cái mặt là ngắm .

Quyển vở trông cũng tẻ nhạt y như .

Nếu Phó Chiêu tình cờ phát hiện bộ mặt khác ai của Ôn Nhiên, chắc cũng sẽ thấy vô cùng nhạt nhẽo.

Hắn gập vở , một tay chống cằm, xuyên qua đám đông về phía bóng lưng Ôn Nhiên.

Ôn Nhiên vẫn đang yên lặng giảng, thỉnh thoảng bút, trông gì bất thường, chuẩn dáng vẻ con ngoan trò giỏi.

Hai tiết , Phó Chiêu trả vở.

Ban đầu Ôn Nhiên để ý, đến tiết ba cần ghi chép một môn, mở vở thì thấy kẹp giữa trang sắp là một tờ giấy.

Chữ giấy rồng bay phượng múa, phóng khoáng vô cùng.

Giấy cam kết:

Phó Chiêu nợ Ôn Nhiên một yêu cầu.

Phó Chiêu.

Bên còn vẽ một cái mặt .

Cậu tờ giấy im lặng một lúc, kẹp nó phía quyển vở.

Sau đó bắt đầu nghiêm túc giảng, ghi chép bài.

Ôn Nhiên là một quan sát viên công tư phân minh, quan sát chỉ là sở thích, tuyệt đối làm ảnh hưởng đến việc học.

Cho nên khi nghiêm túc học tập, thầm thương trộm nhớ cũng vứt sang một bên.

Cậu xếp hạng 7 khối.

Không vượt qua những , mà chỉ là quá nổi bật.

Phó Chiêu vẫn luôn quan sát Ôn Nhiên, đến mức lưng thẳng tắp, cổ vươn dài .

Hắn cứ tưởng Ôn Nhiên - kẻ cuồng si , khi thấy mảnh giấy của sẽ biểu hiện cảm xúc gì đó.

Ai ngờ phản ứng của Ôn Nhiên nhạt toẹt, làm Phó Chiêu cả tiết học cứ ngẩn ngơ.

Hắn... đ.á.n.h giá quá cao vị trí của trong lòng Ôn Nhiên ?

...

Cuối cùng cũng hết giờ tự học buổi tối, Ôn Nhiên lẳng lặng thu dọn cặp sách rời khỏi lớp.

Phó Chiêu vội về ngay, đeo tai lên, bật ứng dụng theo dõi.

Bạn học bên cạnh rủ chơi bóng, đây là thói quen giờ của họ, tan học còn chơi đến lúc đóng cửa ký túc xá mới về.

Lần Phó Chiêu từ chối: "Tao về một lát."

Nói xong chạy biến về ký túc xá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-toi-cau-chuyen-cua-cap-doi-bien-thai/chuong-3.html.]

Về đến phòng, Phó Chiêu liếc mắt quanh phòng như thể vô tình, nhanh xác định vị trí camera.

Hắn cố ý bàn học, lấy bộ Lego lắp, đồng thời lắng âm thanh từ tai .

Bên phía Ôn Nhiên vẻ về đến nhà an , nhà là bắt đầu làm bài tập, phát tiếng bài sột soạt.

Phó Chiêu tạo dáng camera cả buổi, thế mà Ôn Nhiên dường như chẳng thèm .

Cuối cùng đành chống cằm xem sách hướng dẫn Lego, thất thần.

Mãi đến gần 12 giờ đêm, Ôn Nhiên mới bắt đầu hoạt động, hình như là tắm.

Nghe tiếng nước chảy trong tai , Phó Chiêu mím môi, trong đầu tự chủ mà vẽ vài hình ảnh.

Khoảng mười phút , Ôn Nhiên tắm xong, dọn dẹp phòng một chút ngã xuống giường.

Lúc , Phó Chiêu cuối cùng cũng thấy tiếng sột soạt của điện thoại.

Hắn cố tình làm rơi một mảnh Lego ngay lúc , quả nhiên, bên phía Ôn Nhiên vang lên âm thanh đó 1 giây trễ.

Cuối cùng cũng bắt đầu .

Coi là thú tiêu khiển khi ngủ ?

Ôn Nhiên đương nhiên tâm trạng bên phía Phó Chiêu.

Về đến nhà, làm một đề thi, đó tắm rửa xong xuôi mới cầm điện thoại lên xem camera.

Đầu tiên kiểm tra chất lượng hình ảnh, thấy cũng khá nét, bèn xem trực tiếp một lúc.

Sau đó mở ứng dụng xem các đoạn ghi hình.

Camera bình thường ở chế độ chờ, nếu bắt chuyển động mới bắt đầu ghi hình.

Mở video mới thấy Phó Chiêu về phòng cũng khá chán, lắp Lego một lúc, đó chằm chằm sách hướng dẫn hơn nửa tiếng đồng hồ, chẳng đang ngẩn .

Sách hướng dẫn thì gì mà chăm chú thế?

Xem xong video, chuyển về chế độ xem trực tiếp, trong phòng còn bóng dáng Phó Chiêu.

Cậu đang thắc mắc thì thấy Phó Chiêu quấn khăn tắm quanh hông bước từ phòng tắm, giường lau tóc, cúi tìm kiếm gì đó.

Qua màn hình, Ôn Nhiên thấy cơ thể rắn chắc của Phó Chiêu, từng thớ cơ bắp như đang tuyên bố sức mạnh của trai .

Cơ thể thiếu niên dong dỏng cao, một chút mỡ thừa.

Cơ bắp nhấp nhô như những đụn cát, đường cong đều hảo đến lạ.

Phó Chiêu thực sự... trông "ngon".

Ôn Nhiên xem đến mức hưng phấn, vô thức cựa quậy , tiếp tục dán mắt màn hình.

Lau khô tóc xong, Phó Chiêu đeo tai bluetooth lên, lấy từ giường một chiếc quần lót mới mặc .

Cách mặc của khác , thế mà mặc trong lúc vẫn quấn khăn tắm, đúng là chẳng thấy chút nội dung quan trọng nào.

Nếu Phó Chiêu cứ thế chui chăn ngủ, lẽ Ôn Nhiên sẽ quá lâu.

Phó Chiêu mặc xong quần lót giật phăng khăn tắm , vắt lên lưng ghế, giữa phòng thực hiện vài động tác giãn cơ đơn giản.

Khóe miệng Ôn Nhiên bất giác cong lên, xem say sưa ngon lành.

Có lẽ một cơ thể thực sự khiến hưng phấn.

Ôn Nhiên vươn "bàn tay tội " , bắt đầu tự chơi đùa với chính .

Động tác giãn cơ của Phó Chiêu khựng . Nghe tiếng thở dốc dần trở nên hỗn loạn trong tai , sững sờ trong giây lát nhịn bật thành tiếng.

Hắn còn tưởng Ôn Nhiên khó "xơi" lắm chứ, hóa thế ?

Cùng lúc đó, Ôn Nhiên đang dán mắt màn hình bỗng ngừng động tác.

Cậu thắc mắc, tại Phó Chiêu đột nhiên ?

Hắn đang cái gì?

Hay là nhớ chuyện gì vui?

Ai ngờ một lúc , Phó Chiêu bàn học.

Vị trí lắp đặt camera chắc chắn tạo một điểm mù mặt bàn.

Ôn Nhiên thấy hình ảnh bàn, nhưng thể đoán Phó Chiêu đang làm gì qua tư thế và chuyển động của cánh tay .

Mắt Ôn Nhiên dần mở to, vẻ mặt cũng theo đó mà trở nên kích thích.

Hơi thở ngày càng nặng nề, lật vùi mặt gối, nhưng mắt vẫn hé chiếc điện thoại cách đó xa.

Cơ thể rung lên trong chăn, tay ngừng hoạt động.

Ôn Nhiên cứ chằm chằm mặt Phó Chiêu.

Trên khuôn mặt thường ngày luôn tươi rạng rỡ như ánh mặt trời , giờ đây xuất hiện cái nhíu mày khe khẽ nhưng đầy hưởng thụ, thực sự tuyệt vời.

Cậu hề rằng, đang cố tình chỉnh âm lượng tai lên mức to nhất, lắng từng âm thanh của , hưng phấn tưởng tượng rằng bọn họ đang cùng làm những chuyện kỳ quái .

Hắn đang cùng với Ôn Nhiên...

Nếu là Ôn Nhiên dùng tay giúp thì chẳng càng...

Khi giọng Ôn Nhiên run rẩy, kìm mà gọi một tiếng "Phó Chiêu...", trái tim Phó Chiêu như ai bóp nghẹt trong giây lát.

Mẹ kiếp thật chứ...

Hắn chợt cảm thấy, chỉ tiếng thôi là đủ!

Một lúc , bên phía Ôn Nhiên vang lên tiếng lục đục, bắt đầu dọn dẹp giường chiếu phòng tắm một chuyến.

Không còn thấy tiếng thở dốc của Ôn Nhiên nữa, Phó Chiêu cảm thấy vô vị, vội vàng kết thúc cũng phòng tắm.

Sau đó cả hai cùng tắt đèn ngủ.

Khác với sự thỏa mãn của Ôn Nhiên, Phó Chiêu càng trở nên bồn chồn, trằn trọc mãi ngủ .

Loading...