Đồ Tồi (Câu chuyện của cặp đôi biến thái) - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:06:31
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Ôn Nhiên cảm giác sảng khoái như đại thù báo.
là từng một đều coi là con cừu non chờ làm thịt.
Trước đó Ôn Nhiên cố tình đeo khẩu trang, đến cửa hàng đó mua camera lỗ kim.
Cửa hàng đó kín đáo, nhưng bán đồ đầy đủ.
Trong lúc Ôn Nhiên đợi ông chủ lấy hàng, thấy hộp của bình hồng và bình xanh.
Do hai cái hộp màu sắc quá bắt mắt, bèn cố ý thêm vài .
Ông chủ thấy đang xem hướng dẫn sử dụng, liền ngay: "Cậu đừng coi thường cái bình nhé, t.h.u.ố.c mạnh lắm đấy. Bình hồng xịt một cái, gì nấy, bảo đ.á.n.h đó. Bình xanh xịt một cái, thì đúng là biến thành cái máy đóng cọc luôn."
Ôn Nhiên xong cảm thấy như gặp thứ xui xẻo, đặt đồ trở .
Lúc thấy một góc cái hộp trong ảnh của Hứa Tứ Nam, còn nghĩ khi nào nhầm .
Cậu cũng định qua nhiều với Hứa Tứ Nam nên quan tâm.
Hứa Tứ Nam, cái thiết với , dám mời đến nhà, rõ ràng là ý đồ với .
Ôn Nhiên khó chịu.
Ôn Nhiên trả thù.
Vừa trói hai đóng gói xử lý một thể.
Rất nhanh trong phòng truyền đến tiếng loảng xoảng, vẻ kịch liệt.
Ôn Nhiên còn thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Hứa Tứ Nam.
Xem Phó Chiêu, tuyển thủ hệ sức mạnh, thể áp chế Hứa Tứ Nam.
Nào ngờ, Ôn Nhiên nhanh thấy tiếng ổ khóa rung lắc, đó là tiếng phá khóa bạo lực.
Ôn Nhiên giật b.ắ.n .
Cậu suýt nữa quên mất, Phó Chiêu gần như là một thợ phá khóa chuyên nghiệp!
Cậu vội vàng thu dọn đồ đạc, đeo hai cái ba lô lên định chạy.
vẫn muộn .
Phó Chiêu cầm cái tay nắm cửa, như một tên điên cuồng đuổi theo, chặn đường rút lui của .
Tim Ôn Nhiên "thịch" một cái, chạy lên lầu.
Dù nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống cũng thể để Phó Chiêu bắt !
làm chạy một dân thể thao?
Ở cầu thang, tóm lấy cổ chân, kéo lê xuống .
Cậu ngã sóng soài cầu thang, đau đến mức hoa mắt chóng mặt, tay chân vẫn cố gắng bò lên trong vô vọng.
Phó Chiêu rõ ràng tức điên, lôi Ôn Nhiên xuống, nghiến răng nghiến lợi : "Ôn Nhiên... Cậu dám nhốt chung với khác!"
Nghe giọng điệu nghiến răng ken két , Ôn Nhiên sợ đến run .
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Ôn Nhiên vội vàng xin : "Xin Phó Chiêu, tớ sai ! Cậu..."
Tay thì cố gắng mò trong túi, lấy một món vũ khí.
cái túi nhanh Phó Chiêu giật .
Lúc Ôn Nhiên chạy, thấy tiếng chai lọ va .
Hắn chỉ học dốt thôi chứ đồ ngu.
Phó Chiêu bây giờ đang nóng hừng hực, để tâm Ôn Nhiên gì, thái độ thành khẩn , hôn lên môi Ôn Nhiên như để phát tiết.
Ôn Nhiên trốn, nhưng giữ chặt eo, đó kéo mạnh lòng, giam cầm.
Trong lúc hôn đến choáng váng, Ôn Nhiên vẫn còn tâm trạng quan sát.
Hứa Tứ Nam đến giờ vẫn , Phó Chiêu đ.á.n.h ngất ?
Không gây án mạng đấy chứ?
Cậu hoảng loạn vô cùng, cố gắng đẩy mặt Phó Chiêu , hỏi: "Cậu làm gì Hứa Tứ Nam ?"
"Cậu còn tâm trạng quan tâm đến ?!" Phó Chiêu cảm thấy lửa giận bốc thẳng lên đỉnh đầu, hận thể nuốt sống cái thứ xa ngay bây giờ.
"Đừng để xảy án mạng!"
"Đợi xong việc, dẫn xem."
Phó Chiêu trả lời xong bèn bắt đầu xé quần áo Ôn Nhiên.
Lúc đến mặc quần bò, bây giờ thít chặt đau điếng.
"Đừng... Phó Chiêu, trong túi tớ t.h.u.ố.c giải, xịt là tỉnh ngay." Đây là bình trắng chuyên dùng để giải t.h.u.ố.c mà Ôn Nhiên mua khi về sự đáng sợ của bình hồng và bình xanh.
"Không cần, chỉ cần ."
"Đừng..."
"Đừng cái gì? Cậu xịt đấy! Tự chịu !"
Ôn Nhiên thấy Phó Chiêu thực sự hành sự ngay tại cầu thang, chỉ đành giảm thiểu tổn thương xuống mức thấp nhất, bèn đề nghị: "Đừng ở chỗ ..."
Đối với đề nghị , Phó Chiêu cuối cùng cũng chấp nhận.
Hắn bế Ôn Nhiên lên, mặc kệ hai cái ba lô vướng víu , thẳng lên tầng hai, tìm một phòng mở cửa .
Đây chắc là phòng ngủ của Hứa Tứ Nam, dấu vết ở.
Phó Chiêu giờ thành nửa chuyên gia dò camera .
Hắn mở điện thoại kiểm tra một lượt, xác định camera lén mới chốt trái cửa phòng.
Sau đó lao tới vớt Ôn Nhiên đang định mở cửa sổ , ném lên giường nữa.
Bản cũng đè lên.
Ôn Nhiên đúng là tối tăm mặt mũi.
Cậu thật sự là... nào cũng tự đào hố chôn , tự dâng đến tận miệng Phó Chiêu.
Không qua bao lâu, thấy tiếng động lầu.
Sau đó là tiếng bước chân Hứa Tứ Nam đến cửa.
Ôn Nhiên thấy tiếng động thì thở phào nhẹ nhõm, ít nhất chứng tỏ vẫn còn sống.
Ai ngờ dáng vẻ của kích thích Phó Chiêu, đè xuống làm mạnh hơn: "Cậu còn tâm trạng quan tâm khác?"
Sau đó, Phó Chiêu bịt miệng : "Đến tiếng của cũng cho phép thấy."
Phó Chiêu rõ nhất dáng vẻ mị hoặc như yêu tinh của Ôn Nhiên lúc , chỉ một cái thôi cũng chịu nổi.
Nếu để Hứa Tứ Nam Ôn Nhiên ngon lành thế nào mà tranh với , sẽ phát điên mất.
...
Đây là đầu tiên Hứa Tứ Nam "lật xe".
Cậu trai, gia thế , học giỏi, ngụy trang tính cách cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-toi-cau-chuyen-cua-cap-doi-bien-thai/chuong-15.html.]
Cậu thích con trai, đây những nhắm trúng, khi chủ động ám chỉ thì tự nguyện làm với .
Có chịu, sẽ giữ , giả vờ uống rượu, bỏ chút đồ, dùng thêm ít bình xịt, khi chuyện thì giả vờ là say rượu lỡ lầm, cũng lấp l.i.ế.m cho qua .
Mục tiêu mới nhất của là Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên , đến mức khiến Hứa Tứ Nam nhớ mãi quên.
Dần dần phát hiện Ôn Nhiên và Phó Chiêu gì đó mờ ám, khiến nhận Ôn Nhiên hình như cũng "cong".
Thế chẳng khéo ?
Bắt gặp cảnh Ôn Nhiên và Phó Chiêu hôn môi, một lúc mới cắt ngang.
Cậu phán đoán qua lúc Ôn Nhiên giãy giụa, sức lực của Ôn Nhiên lớn.
Hơn nữa... vẻ hạc xương mai, thể mềm mại.
Bị Phó Chiêu cưỡng hôn cũng ý định truy cứu.
Quá thích hợp.
Cậu ngờ hẹn Ôn Nhiên dễ dàng như thế, thậm chí còn thấy nhạt nhẽo.
nghĩ đến việc nếm thử loại , vẻ cũng tệ.
Khi Ôn Nhiên cướp bình xịt xịt về phía , kinh ngạc.
Tiếp đó Ôn Nhiên thế mà nhốt và Phó Chiêu cùng một chỗ.
Cậu thấy thật hoang đường.
Cũng cảm thấy tiêu đời , chắc chắn đối thủ của Phó Chiêu.
Ai ngờ Phó Chiêu chẳng tí hứng thú nào với , khôi phục khả năng cử động, việc đầu tiên là đ.ấ.m ngất xỉu.
Mẹ kiếp...
Nắm đ.ấ.m to như cái bao cát , đ.á.n.h đau thật.
Sau khi tỉnh càng sụp đổ hơn, cơ thể d.ư.ợ.c lực hành hạ đến phát điên, khó chịu vô cùng.
Cậu bước khỏi phòng, thấy tiếng động lầu, kịch liệt đến mức thôi cũng thấy nóng , khiến càng khó chịu hơn.
Khó khăn lắm mới lên lầu, gõ cửa, hỏi: "Có thể cho tham gia cùng ?"
Câu chọc giận Phó Chiêu, khiến c.h.ử.i ầm lên: "Cút mày , mày đợi đấy, bố mày chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
Câu trả lời trong dự đoán.
Hứa Tứ Nam vô cùng khó chịu, chỉ thể phịch xuống ngoài cửa, mặc kệ hai ở trong phòng tạo tiếng giường rung bần bật thô bạo, cùng những âm thanh lờ mờ khác, mà chẳng thể làm gì .
Cậu thế mà chỉ thể tiếng động tự dùng tay giải quyết.
...
Ôn Nhiên cảm thấy hèn hạ.
Trước đây Phó Chiêu nỗ lực làm hài lòng , thấy thoải mái.
Lần thô bạo chẳng thể thống gì, thấy thích.
Mở mắt là khuôn mặt mà bao nhiêu cũng vẫn thấy thích.
Nhắm mắt là tình yêu mãnh liệt thể chối bỏ.
Cậu từ chối nụ hôn của Phó Chiêu nữa, ôm lấy vai , cùng chìm nổi.
Đến khi gần như tê liệt, Phó Chiêu mới gục xuống bên cạnh , vùi đầu n.g.ự.c , lí nhí lẩm bẩm: "Ôn Nhiên, đau đầu..."
Cậu ôm lấy đầu Phó Chiêu an ủi: "Tớ xoa cho nhé."
"Thôi, đợi nghỉ một lát đưa , ở chỗ ."
"Ừ."
Phó Chiêu đến hai mươi phút chống dậy thu dọn tàn cuộc.
Thấy quần áo Ôn Nhiên xé rách tả tơi, đành lấy ga giường trong phòng xuống, bọc kín mít Ôn Nhiên : "Một ngón chân của cũng để thấy."
Bọc Ôn Nhiên kỹ càng xong, bế rời khỏi phòng.
Hứa Tứ Nam vẫn đang cuộn sấp cách đó xa, thấy họ , liếc phòng , chửi: "Tao còn dọn dẹp bãi chiến trường cho bọn mày nữa hả?"
"Mày cũng thể dọn, dù cũng chẳng nhà tao." Phó Chiêu bế Ôn Nhiên xuống lầu, một tay bế , tay xách hai cái ba lô khoác lên vai.
Xuống lầu còn sức bảo Ôn Nhiên kiểm tra : "Còn để quên gì ?"
"Không..." Giọng Ôn Nhiên yếu ớt.
"Ừ."
Ra khỏi cửa lâu, Phó Chiêu đặt Ôn Nhiên một chiếc xe mới, tự ghế lái.
Ôn Nhiên chợt nhận điều gì, hỏi: "Không bằng lái ?"
"Ừ, nhưng lái." Nói xong liền lái xe thẳng.
Ôn Nhiên Phó Chiêu lái xe mà nơm nớp lo sợ, chỉ sợ gặp cảnh sát giao thông kiểm tra bằng lái.
Hơn nữa đó Phó Chiêu còn trúng thuốc, thế lái xe ?
May mà đường thuận lợi, Phó Chiêu lái xe hầm để xe ngầm, từ hầm thang máy thẳng lên một tầng lầu.
Ôn Nhiên môi trường xung quanh, vẻ là khu chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố.
Mỗi tầng một căn hộ, từ hầm xe đến thang máy đến cửa nhà, chỗ nào cũng toát lên vẻ sang trọng.
Phó Chiêu bế thẳng Ôn Nhiên nhà, lúc đổi giày thì đón.
Ôn Nhiên ngờ trong nhà còn khác, sợ đến mức rụt ngay trong chăn.
Mẹ Phó Chiêu ngạc nhiên, hỏi: "Cái ... con đưa bạn về nhà ?"
"Vâng, , với bố du lịch , nhường chỗ cho con."
"Đột ngột thế, bố cũng chẳng ..." Mẹ Phó Chiêu trả lời thấy mái tóc của Ôn Nhiên, hỏi: “Sao là con trai thế?"
"Thì ạ? Con thích." Phó Chiêu trả lời đầy lý lẽ.
"À , , con thích là . Hai đứa ăn cơm ? Có cần nấu cơm xong hẵng ?"
"Không cần ạ."
"Ừ, ." Mẹ Phó Chiêu trả lời xong bèn vội vàng gọi bố Phó Chiêu: “Ông xã ơi, du lịch thôi."
Bố Phó Chiêu hai bước Phó Chiêu chặn , ông cũng lúng túng ứng phó , hỏi: "Anh mặc đồ ngủ ngoài luôn ? Sao gọi điện báo một tiếng."
Thấy bố còn hoảng hơn cả , Phó Chiêu : "Con quên mất, ngại quá. Bố cứ thu xếp , con về phòng đây."
Nói xong bế Ôn Nhiên thang máy trong nhà, lên tầng .
Đến phòng riêng của Phó Chiêu, cuối cùng cũng đặt Ôn Nhiên xuống.
Lúc Ôn Nhiên đỏ lựng như con tôm hùm đất, hỏi nhỏ: "Cậu... đưa tớ về nhà?"
"Chỗ ở bé quá, ở quen." Phó Chiêu cúi xuống hôn lên trán một cái: “Hơn nữa ở nhà , chỉ cần , thoát , ở đây là khóa hai lớp đấy.
Khe cửa sổ còn đủ để nhảy , huống hồ đây là tầng 30."