Đồ Tồi (Câu chuyện của cặp đôi biến thái) - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:06:30
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Chiêu bây giờ cứ thấy Hứa Tứ Nam là giận sôi máu.

Hắn hạ giọng đáp trả: "Bớt lo chuyện bao đồng ."

Hứa Tứ Nam để tâm đến lời cảnh cáo của Phó Chiêu: "Ra là ... Hai vị là mối quan hệ đó ?"

Nói , ánh mắt quét qua hai , dường như đang quan sát thần thái của bọn họ.

Ôn Nhiên thực sự chịu đủ .

Cậu lách qua hai bọn họ bước , : "Hai cứ chuyện , tiếp nữa."

Nói xong một lên lầu.

Phó Chiêu và Hứa Tứ Nam lầu, đồng thời rơi sự hoang mang.

Hai bọn họ hình như chẳng gì để với .

Phó Chiêu giống như đàn ông đang canh giữ cô vợ xinh như hoa của , chỉ sợ lơ là một chút là vợ ngoại tình mất.

Thế là tấc bước rời theo Ôn Nhiên, cũng phòng tự học.

Hứa Tứ Nam bỏ lầu, khi cạn lời đến cực điểm, chỉ đành khẩy vài tiếng.

Phó Chiêu lẽ là hiếm hoi bỏ tiền phòng tự học mà suốt cả buổi chỉ chằm chằm khác.

Ôn Nhiên thế mà dần quen với sự hiện diện của Phó Chiêu, kiên trì hết sách.

Ít nhất ở chỗ đông , Phó Chiêu sẽ vác ném sang một bên để làm chuyện bậy bạ.

Hứa Tứ Nam một lúc cũng , cũng yên lặng sách, 5 giờ chiều thì rời .

Ôn Nhiên ráng đến 9 giờ tối, đợi đến khi phòng tự học bắt đầu thu phí ban đêm mới rời .

Phó Chiêu đương nhiên theo bên cạnh Ôn Nhiên, rõ ràng là định theo về nhà.

"Cậu còn theo tớ nữa, tớ sẽ lao giữa đường, ép tớ, bắt nạt tớ." Ôn Nhiên đầu cảnh cáo.

"..." Phó Chiêu há miệng, cuối cùng vẫn bỏ .

Hắn lúc Ôn Nhiên chắc chắn đang giận, thức thời rời .

Miễn là Ôn Nhiên và Hứa Tứ Nam tiếp xúc gì là .

...

Ôn Nhiên về đến nhà, lấy điện thoại tìm xem camera giám sát ở trường.

Cậu nhớ sự kỳ lạ của Phó Chiêu đó, tìm đến video ngày Phó Chiêu va bàn , giúp đeo kính.

Soi từng khung hình một, phát hiện Phó Chiêu đ.á.n.h tráo kính của .

Cậu tháo kính xuống xem xét, thế mà phát hiện chỗ nào giấu đồ.

Kỹ thuật thật đấy.

Quả nhiên tiền là mua thiết tiên tiến hơn.

Cậu cầm điện thoại, đặt mua online một cặp kính cùng loại, độ cận y hệt cái cũ.

Không kính dự phòng, đành đợi thêm ba ngày.

Lúc đột nhiên nhận một lời mời kết bạn.

Cậu thấy lạ, mở xem thấy ghi chú là: Hứa Tứ Nam.

Cậu thắc mắc một thoáng, nhưng vẫn ấn chấp nhận.

Sau đó chủ động nhắn tin.

Coisini: ?

Re.: Tớ cố ý xin bạn cùng lớp của WeChat , hỏi xem cần giúp đỡ gì ?

Coisini: Ra là , cần .

Re.: Hôm nay tớ đến nhà cô út ở nhờ, vì nhà trẻ con nên mới ngoài học, ngờ gặp , trùng hợp thật.

Ôn Nhiên những dòng , trả lời lắm.

Cậu ghét một cách bình đẳng tất cả những đối tượng quan sát mà tiếp cận .

Cuối cùng, chỉ trả lời lạnh lùng một câu.

Coisini: là thế.

Re.: Nếu thấy Phó Chiêu phiền phức, ngày mai thể cạnh tớ.

Coisini: Không cần , cảm ơn.

Re.: Đừng khách sáo.

Cậu trả lời nữa.

Hứa Tứ Nam cũng làm phiền nữa.

Cậu mở vòng bạn bè của Hứa Tứ Nam xem.

Vòng bạn bè của ồn ào như Phó Chiêu, đơn giản, những thứ đăng lên cũng văn nghệ.

Trông vẻ gì bất thường...

Cho đến khi bấm một bức ảnh, phóng to đến mức gần như vỡ hạt, thấy một thứ quen thuộc.

Người khác thể sẽ để ý đến một góc của cái hộp đó.

tên biến thái như Ôn Nhiên thể nhận đó là cái gì.

Thế là bắt đầu nghiên cứu kỹ vòng bạn bè của Hứa Tứ Nam.

Từng bức ảnh đều soi xét kỹ lưỡng, phát hiện Hứa Tứ Nam giấu kỹ, những ảnh khác đều dấu vết gì.

Tấm ảnh phát hiện lẽ chính Hứa Tứ Nam cũng để ý tới.

Cậu ném điện thoại sang một bên, ngửa giường: "Lại thêm một tên biến thái nữa."

Trong nháy mắt, cảm thấy Hứa Tứ Nam cũng trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Cậu chỉ thích những cởi mở, tươi sáng.

cứ như cục nam châm, hút những kẻ đồng loại.

...

Ban đầu Ôn Nhiên hề ý định qua gì thêm với Hứa Tứ Nam.

Cậu chỉ đến phòng tự học sách như khi, tối về nhà, trong thời gian đó chỉ gặp Hứa Tứ Nam thêm một nữa.

Hôm đó hai cũng chỉ gật đầu chào hỏi xã giao, vì lâu đó Phó Chiêu tới.

Ai ngờ đến ngày thứ ba, Ôn Nhiên nhận tin nhắn của Hứa Tứ Nam.

Re.: Hôm nay tớ về nhà , tớ ở một , nhà là biệt thự đơn lập, yên tĩnh, đến nhà tớ cùng học ? Như cũng đỡ tốn tiền phòng tự học.

Ôn Nhiên màn hình, bỗng thấy buồn nôn.

Đây là tay với ?

Cậu thích lo chuyện bao đồng, nhưng làm điều kinh tởm lên đầu thì thấy khó chịu đấy.

Tuy nhiên vẫn biểu lộ gì, đặt chiếc kính mới nhận xuống, gõ chữ trả lời.

Coisini: Nhà ?

Re.: [Vị trí]

Re.: Khu .

Ôn Nhiên bấm xem thử, cũng ở trong thành phố, nhưng là vùng ngoại ô khá xa.

Cậu rũ mắt suy nghĩ một lát, gõ chữ trả lời.

Coisini: Được thôi, mai gặp ở ?

Re.: Cậu quyết định.

Cuối cùng Ôn Nhiên gửi qua một vị trí, cuộc trò chuyện của hai kết thúc tại đó.

Sau đó Ôn Nhiên bắt đầu lục lọi tủ đồ, tìm bình xịt cay, dùi cui điện và cả "bình xịt tỉnh táo" màu trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-toi-cau-chuyen-cua-cap-doi-bien-thai/chuong-14.html.]

Mấy thứ từng dùng với Phó Chiêu, chủ yếu là vì cầm lên thì Phó Chiêu khống chế .

Cũng đến chỗ Hứa Tứ Nam, mấy thứ dùng .

nghĩ thôi thấy thú vị .

Hôm khi khỏi nhà, lấy bông cách âm quấn dày quanh gọng kính mà Phó Chiêu tặng, bỏ hộp kính.

Sau đó sắp xếp ba lô, bộ đến điểm hẹn.

Lúc đến nơi Hứa Tứ Nam đợi sẵn, bước nhanh tới, hỏi: "Chúng thế nào?"

"Tớ gọi xe." Hứa Tứ Nam cúi đầu cầm điện thoại, gọi một chiếc xe.

Trong lúc chờ đợi họ còn tán gẫu vài câu.

Thấy xe đến, Ôn Nhiên đột nhiên đưa ba lô của cho Hứa Tứ Nam, vội vàng : "Tớ sực nhớ mấy quyển sách quan trọng mang, mang giúp tớ cái ba lô qua đó , lát nữa tớ tự bắt xe tìm ."

"Ơ... tớ thể đợi ..."

"Cậu cứ ! Sau đó liên lạc qua WeChat."

Hứa Tứ Nam cầm ba lô của Ôn Nhiên, nghĩ rằng ba lô của Ôn Nhiên ở chỗ , chắc là sẽ đến thôi nhỉ?

Tài xế , đành đóng cửa xe, : "Chúng ."

Xe từ từ lăn bánh, Hứa Tứ Nam Ôn Nhiên rảo bước nhanh về một hướng, khi tách mới mở ba lô của Ôn Nhiên.

Bên trong chỉ một bộ đồ ngủ, vài quyển sách và một hộp kính.

Trong ngăn nhỏ khóa kéo là bút và nút bịt tai, dường như gì bất thường.

Hứa Tứ Nam xem nữa.

Chỉ là cảm thấy vui.

...

Ôn Nhiên đương nhiên cùng Hứa Tứ Nam, cũng sợ đối thủ của .

Vị thì ôn văn nhã nhặn, nhưng cũng cao hơn nửa cái đầu, tự lượng sức .

Cậu xem kịch , thì kế hoạch thành , cho nên cuối cùng vẫn sẽ đến nhà Hứa Tứ Nam một chuyến.

Cậu lấy điện thoại , xem phần mềm định vị.

Hôm qua ở phòng tự học, lén bỏ một thiết định vị siêu nhỏ ba lô của Phó Chiêu, thể xem vị trí của Phó Chiêu theo thời gian thực.

Phó Chiêu dường như mỗi ngoài đều mang cái ba lô .

Cậu về nhà lấy cái ba lô thứ hai, vác theo một túi "vũ khí cá nhân", bắt một chiếc xe, theo định vị đến nhà Hứa Tứ Nam.

Sau khi đến gần khu biệt thự, tìm một góc khuất yên lặng chờ đợi.

Thấy định vị của Phó Chiêu đang dần di chuyển về phía , mới liên lạc với Hứa Tứ Nam.

Hứa Tứ Nam đích đón khu, dẫn Ôn Nhiên biệt thự nhà .

Ban đầu đều là tiếp khách bình thường, chuyện phiếm vài câu, đó hai bắt đầu sách giải đề.

Ôn Nhiên cũng là biến thái.

Cậu loại như Hứa Tứ Nam sẽ vồ vập ngay, thường sẽ đợi đến đêm khi ngủ mới đưa cho một cốc nước ép thứ gì đó.

Đợi ngủ say mới bắt đầu hành động.

Nếu kiên nhẫn, thậm chí thể đợi hai ba ngày mới tay.

"Ôn Nhiên, xem bài làm ?" Lúc Hứa Tứ Nam đến bên cạnh Ôn Nhiên, đưa cho xem một bài toán.

Ánh mắt Ôn Nhiên rơi trang sách, nhưng nhận thấy Hứa Tứ Nam cố tình gần .

Khi Ôn Nhiên cầm bút tính toán, Hứa Tứ Nam chống cằm, chằm chằm , thì thầm: "Ôn Nhiên, ai từng góc nghiêng của ?"

"Có."

"Ồ? Ai ? Phó Chiêu ?"

"Người cũ Phó Chiêu."

"Người yêu cũ của ?"

"Không tính là thế."

"Phó Chiêu là bạn trai ?"

"Không tính là thế."

Hứa Tứ Nam cũng nên hiểu mối quan hệ của họ thế nào, đành thăm dò: "Nếu bây giờ độc , tớ thể theo đuổi ?"

"Tốt nhất là đừng." Ôn Nhiên vẫn cắm cúi , mắt thèm ngước lên, giọng cũng chút cảm xúc thừa thãi.

"Tại ?" Hứa Tứ Nam hiểu.

"Không ."

"Vậy... tớ thể hôn ?"

"Tốt nhất là đừng."

Hứa Tứ Nam câu chọc : "Tại ?"

"Phó Chiêu sẽ phát điên đấy."

"Cậu để ý ?"

"Không, chỉ là đang khuyên thôi."

"Cậu sẽ ." Hứa Tứ Nam lúc từ từ áp sát Ôn Nhiên. Ôn Nhiên giơ một quyển sách lên chắn ngang, tránh .

Lúc Ôn Nhiên dậy, đặt bút xuống, lấy điện thoại xem vị trí của Phó Chiêu.

Đã khu biệt thự .

Coi như kịp thời.

Hứa Tứ Nam thấy hành động của , vẻ mặt dịu dàng đó tan biến sạch, nhanh khôi phục vẻ bình thường: "Xin , là tớ quá nóng vội."

Ôn Nhiên đến bên cạnh Hứa Tứ Nam, nhân lúc phòng , lấy chiếc bình nhỏ trong túi .

Xác nhận đúng là cái bình xịt màu hồng mà từng thấy, Ôn Nhiên bật : "Cậu đúng là nóng vội thật."

Nói xong xịt thẳng mặt Hứa Tứ Nam.

Hứa Tứ Nam dường như đầu tiên tự cảm nhận sức mạnh của loại t.h.u.ố.c xịt .

Ánh mắt đờ đẫn trong giây lát, nhanh cơ thể cứng đờ .

Ôn Nhiên xác định Hứa Tứ Nam khống chế mới yên tâm, hỏi Hứa Tứ Nam: "Chúng đến căn phòng chuẩn sẵn cho tớ ."

Hứa Tứ Nam lúc bảo gì nấy, thực sự về phía một căn phòng.

Thuốc đúng là mạnh thật.

Đợi Hứa Tứ Nam phòng, thuận tay đóng cửa .

Trên cửa cắm chìa khóa phòng, rút , bỏ túi.

Một lúc , chuông cửa biệt thự vang lên.

Ôn Nhiên lắc lắc cái bình hồng trong tay, xác định vẫn còn một ít dung dịch, đủ dùng cho Phó Chiêu, mới mở cửa.

Phó Chiêu thấy mở cửa là Ôn Nhiên, ngó trong, : "Tớ tra , đây nhà ."

"Ừ, đúng là , đây là nhà Hứa Tứ Nam."

"Cậu chạy đến tận nhà luôn hả?!" Phó Chiêu định lao lôi .

cửa, Ôn Nhiên xịt t.h.u.ố.c đầy mặt, lập tức cứng đờ tại chỗ.

Cậu lệnh cho Phó Chiêu phòng, dẫn đến căn phòng Hứa Tứ Nam đang ở.

Vào trong, hai đều giữ nguyên tư thế , trông cũng khá ngoan.

Ôn Nhiên lục lọi trong phòng, quả nhiên tìm thấy một bình xịt khác, cái bình màu xanh chuyên dùng để "trợ hứng".

Cậu xịt điên cuồng hai , đó nhanh chóng rút lui khỏi phòng: "Hai các tự hành hạ ! Hai tên c.h.ế.t tiệt biến thái, đồ ngu!"

Hét xong, hưng phấn rút chìa khóa.

Còn vặn tay nắm cửa mấy cái, xác định cửa khóa kỹ mới thu dọn sách vở của chuẩn rời .

Loading...