Đồ Tồi (Câu chuyện của cặp đôi biến thái) - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:06:28
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dần dần Ôn Nhiên thêm hiểu mới về Phó Chiêu.
Trình độ thì gà, nhưng nghiện thì nặng.
Phải đến thứ ba Phó Chiêu mò sang, mới phát hiện dùng thủ đoạn gì.
Thường thì ngày đến, bữa tối sẽ nhà ăn, bận bịu cái gì.
Giờ thì rõ , là đến cửa nhà đặt đạo cụ.
Sau khi về nhà đóng cửa phòng, cục nam châm Phó Chiêu dán cửa sẽ lập tức hút trong, để một khe hở hẹp.
Khe hở tạo trạng thái đóng cửa giả, khóa mật mã vẫn sẽ vang lên âm thanh báo đóng.
chỉ cần Phó Chiêu đến, nương theo khe hở đó dùng sức đẩy một cái, cửa sẽ mở .
Nếu Ôn Nhiên để ý thấy mỗi Phó Chiêu nhà đổi giày đều cúi xuống làm động tác mờ ám, chắc cũng khó mà phát hiện .
Khi Ôn Nhiên đẩy Phó Chiêu , tự tay gỡ cục nam châm xuống, dáng của Phó Chiêu trông khúm núm y như con khỉ mắc .
Chắc là đoán nữa sẽ dễ dàng gì.
Ôn Nhiên gì, bỏ cục nam châm túi, về phòng tiếp tục làm bài.
Cũng may Phó Chiêu vẫn còn chút não, lúc nào thể bắt chuyện với Ôn Nhiên, lúc nào cần giữ im lặng.
Cho nên khi Ôn Nhiên giải đề, Phó Chiêu đều một bên yên lặng học tập "tư thế", bao giờ làm phiền.
Chỉ khi Ôn Nhiên dậy rửa mặt, mới nhanh chóng dậy theo, đường nhà tắm khi bắt đầu cởi quần áo như khỉ vội ăn chuối .
Có lẽ vì cửa sẽ khó khăn, hôm nay cứ quấn lấy đòi làm hai.
Ôn Nhiên đẩy cảnh cáo: "Mai thi ba môn, mà dám làm lỡ việc của tớ, tớ tha cho ."
Phó Chiêu tiếp tục giở thói cùn: "Tại , mấy ngủ say lắm mà? Tớ làm thế cũng là đang dỗ ngủ đấy chứ?"
"Cậu chắc là tớ ngủ say chứ ngất đấy chứ?!"
"..."
Phó Chiêu chặn họng, chằm chằm Ôn Nhiên hồi lâu, cuối cùng thở dài một , ngã xuống bên cạnh Ôn Nhiên chuẩn ngủ.
Ôn Nhiên tưởng lời, nhắm mắt , trong trạng thái Phó Chiêu ôm chặt cứng cũng thuận lợi chìm giấc ngủ.
Kết quả sáng hôm trời còn sáng, Ôn Nhiên lay tỉnh.
Cậu hận chịu , vòng tay đẩy Phó Chiêu: "Cậu cút ..."
"Cậu cứ ngủ của ."
"Cậu làm thế... tớ ngủ ?"
"Tớ nhẹ thôi."
trong tình huống , lắc lư như thế, Ôn Nhiên t.h.ả.m hại bò : "Phó Chiêu... đừng làm nữa, tớ... tớ vệ sinh..."
"Sắp ..." Phó Chiêu giữ chặt buông.
"Không , lắc làm tớ..." Ôn Nhiên giãy giụa ngày càng dữ dội.
Ôn Nhiên vẫn luôn là một kẻ biến thái.
mỗi gặp Phó Chiêu, đều cảm thấy tự ti mặc cảm.
Bởi vì Phó Chiêu mới là một tên đại biến thái hàng thật giá thật.
Cậu từng nghĩ đến việc khi trưởng thành, ngày một đàn ông ôm để "xi tè".
Xong việc, Ôn Nhiên c.h.ế.t quách cho xong.
Thế mà tên ngu ngốc còn tiếp tục.
Lần đầu tiên Ôn Nhiên tay đ.á.n.h Phó Chiêu, giơ tay tát một cái giòn tan: "Cút!"
Phó Chiêu đ.á.n.h ngẩn .
nhanh bắt đầu liếc trộm Ôn Nhiên, còn dùng lưỡi đẩy đẩy má, rõ ràng là đ.á.n.h đến sướng .
Ôn Nhiên đành tắm đ.á.n.h răng rửa mặt luôn.
Hai vệ sinh cá nhân xong, ăn sáng xong mới 5:30 sáng.
Trong kỳ thi cần học dò bài buổi sáng, dậy sớm chỉ ngẩn .
Phó Chiêu như con ch.ó ghẻ, kéo tay Ôn Nhiên bắt giúp , cù nhây mãi đến tận 6 giờ mới chịu cùng đến trường.
...
Kỳ thi cuối kỳ áp dụng hình thức thi trộn lớp.
Hai lớp trộn , một dãy là lớp 1, một dãy là lớp 2.
Khéo làm , Ôn Nhiên, Phó Chiêu và Hứa Tứ Nam xếp cùng một phòng thi.
Việc làm Phó Chiêu bận rộn vô cùng, lúc thì chằm chằm Ôn Nhiên xem trộm Hứa Tứ Nam .
Lúc thì Hứa Tứ Nam, trong lòng thầm mắng, cái tên gà mờ yếu nhớt làm trai bằng ?
Bận rộn như thế khiến giám thị chú ý đến nhiều hơn, còn tưởng đang tìm cơ hội cóp.
Về khoản Phó Chiêu cóp , giám thị hề nghi ngờ, tin chắc là sẽ làm thế.
Đây chính là danh tiếng của Phó Chiêu.
Thực Phó Chiêu chẳng cần lo lắng quá thế.
Về khoản học tập, dù cho Phó Chiêu và Hứa Tứ Nam cùng cởi truồng múa váy cỏ mặt Ôn Nhiên, cũng chẳng tâm trạng mà xem.
Vốn dĩ Phó Chiêu làm cho giấc ngủ chập chờn.
Lúc Ôn Nhiên tâm trạng ai, chăm chú làm bài, câu hỏi lớn cuối cùng các bước giấy nháp xong mà điền bài thi.
Viết xong hết kiểm tra một lượt, lúc mới thành nhiệm vụ.
Lúc chuông cũng sắp reo.
Vừa nộp bài xong, còn nửa tiếng nữa mới đến môn thi tiếp theo.
Có tranh thủ xem sách một lát.
Có chạy ngoài hỏi đáp án các bạn khác.
Ôn Nhiên cử động vai một chút, Phó Chiêu xách ghế đến cạnh .
Vị trí của Ôn Nhiên sát tường, Phó Chiêu như che chắn tầm của Ôn Nhiên bên ngoài.
Hai bọn họ tuy ở nhà phóng túng buông thả, nhưng ở trường vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ, ai nhận giữa họ gì bất thường.
Đây là hiếm hoi Phó Chiêu chủ động cùng Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên khó hiểu : "Cậu làm gì?"
"Nhìn ."
Vừa thi xong, trong tay Ôn Nhiên sách cũng điện thoại, chẳng lẽ đây trừng mắt với Phó Chiêu?
Cậu hết cách, gục xuống bàn bắt đầu ngủ bù.
Phó Chiêu đó với tư thế ông chủ, hai tay khoanh ngực, như một ông bố nghiêm khắc cứ chằm chằm Ôn Nhiên.
Dù Ôn Nhiên để ý đến , vẫn ngắm say sưa ngon lành.
Giang Tảo ở phòng thi khác, bước cửa thấy cảnh nhịn thành tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-toi-cau-chuyen-cua-cap-doi-bien-thai/chuong-13.html.]
Cậu làm phiền hai họ, nhưng hai cứ với thế thực sự bắt mắt, khiến cả hai lớp đều đồng loạt về phía họ.
Cuối cùng Giang Tảo vẫn lên tiếng hỏi: "Tao mua nước, mua cho Ôn Nhiên một cốc ? Cậu thích vị gì?"
"Trà chanh là ."
"Ồ, , ."
Giang Tảo rời khỏi lớp, bèn kéo theo một đám bám theo: "Sao thế? Sao Phó Chiêu và Ôn Nhiên tự nhiên dính lấy ?"
"Sao khí giữa hai họ cứ là lạ thế nào ?"
"Thực tao phát hiện từ , Phó Chiêu cứ thỉnh thoảng trêu chọc Ôn Nhiên."
Giang Tảo qua loa cho xong chuyện: "Hầy, Phó Chiêu thích yêu thương bạn bè, chăm sóc học sinh giỏi trong lớp, nhiệt tình mà."
Giang Tảo sống c.h.ế.t chi tiết.
Bọn họ cũng mất kiên nhẫn.
Giang Tảo thấy hết , trái , thấy Hứa Tứ Nam đang xếp hàng phía .
Cậu chợt nhớ mấy hôm Phó Chiêu âm thầm hỏi thăm về , bèn để ý thêm vài .
Thấy Hứa Tứ Nam vẫn cầm thẻ từ vựng xem, thấy chẳng gì thú vị nên để ý nữa.
...
Quả nhiên, khi Ôn Nhiên phát hiện thủ đoạn, Phó Chiêu tài nào nhà Ôn Nhiên nữa.
Mặc cho gõ cửa thế nào, Ôn Nhiên cũng mở.
Cuối cùng Phó Chiêu đành lủi thủi về.
Thi cuối kỳ xong sẽ kỳ nghỉ hè dài 18 ngày.
Ôn Nhiên về nhà.
Bố ly hôn, nhưng mỗi đều một "tổ ấm" khác.
Cậu về nhà, thể sẽ vô tình chạm mặt "nam thứ ba" hoặc "nữ thứ ba".
Phòng của khi đứa em cùng cha khác hoặc cùng khác cha nào đó chiếm mất .
Đối mặt với sự che giấu vụng về của họ, còn giả vờ như gì.
Thỉnh thoảng bố cãi , còn lôi làm trọng tài, bắt phân xử xem ai đúng ai sai.
chuyện làm gì định nghĩa rạch ròi, dù đưa kết quả mà cho là công bằng nhất.
Thì bên chiếm lý cũng sẽ trút giận lên đầu Ôn Nhiên, cứ như thể bất hạnh của họ đều do Ôn Nhiên gây .
Họ vất vả, là của Ôn Nhiên.
Họ cãi , là của Ôn Nhiên.
Họ ngoại tình, là của Ôn Nhiên.
Sếp công ty họ cắt xén chi phí công tác, cuối cùng cũng thành của Ôn Nhiên.
Không thể... quên đứa con trai ?
Không thấy , nhớ đến , để tự sinh tự diệt, còn yên tĩnh hơn.
Ôn Nhiên tìm một phòng tự học, thu phí theo ngày, đủ yên tĩnh, còn cung cấp cà phê, bánh quy, kẹo miễn phí.
Như thể tránh Phó Chiêu thỉnh thoảng đến gõ cửa.
Vô cùng trùng hợp, đến đây gặp Hứa Tứ Nam.
Lúc đến Hứa Tứ Nam ở đó, ở vị trí cạnh cửa sổ, đang yên lặng bài.
Ôn Nhiên vẫn như khi tìm một góc khuất, xuống lấy sách vở .
Trong lúc đó, ngước mắt lén Hứa Tứ Nam một cái.
Một thể duy trì dáng vẻ dịu dàng và cảm xúc định như , chắc chắn cũng lớn lên trong sự bao bọc của tình yêu thương nhỉ.
Ôn Nhiên giống như một con chuột xí, ở trong bóng tối nhưng hướng về những và vật rực rỡ.
Cậu những cưng chiều mà lớn lên sẽ dáng vẻ thế nào.
Cho nên quan sát Phó Chiêu.
Lúc cũng quan sát Hứa Tứ Nam.
Hơn nữa còn suy nghĩ đen tối là phát hiện bí mật nhỏ của họ, để thỏa mãn tâm tư hèn hạ của bản ...
Nhìn xem, yêu thương mà lớn lên cũng mặt chịu nổi đấy thôi.
Ôn Nhiên cúi đầu làm xong một bộ đề.
Làm xong vươn vai một cái, quyết định nghỉ 10 phút, thư giãn đầu óc.
Cậu lấy một cốc cà phê, lúc bưng về chỗ , nhân lúc uống cà phê, về phía Hứa Tứ Nam.
Phó Chiêu tìm đến đây, tình cờ thấy đúng cảnh .
Phó Chiêu - một kẻ ham học, thế mà cũng trả phí phòng tự học, bước với nụ môi Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên đầu thấy , nhíu mày.
Trong phòng tự học làm ồn, chủ động dậy, cầm theo đồ đạc gì, chỉ một ngoài.
Phó Chiêu hiểu ý , theo cửa, xuống lầu.
Đến chỗ vắng lầu, Ôn Nhiên mới lạnh giọng hỏi: "Sao tìm đến đây?"
Phó Chiêu quan tâm đến chuyện khác hơn: "Cậu đến đây là để chằm chằm Hứa Tứ Nam hả?!"
"Tớ đang hỏi , tại tìm đến đây."
"Là do tớ cho ăn no ? Hay là tớ cho ?! Tại còn theo ?"
"Cậu hiểu tiếng ?"
Thấy vẻ mặt Ôn Nhiên ngày càng lạnh lùng, Phó Chiêu vẫn ngoan cố chống chế: "Cậu nên vui vì tớ lặn lội đường xa tìm , còn đến đây với , chứ lật lật hỏi tớ làm tìm ."
"Ừ, thế tìm đến đây? Cài phần mềm điện thoại tớ ? Hay gắn cái gì lên tớ?"
"Vậy trả lời tớ ! Tại còn theo !"
"Liên quan gì đến ? Cậu tư cách gì mà quản tớ? Tưởng là cái rốn vũ trụ chắc?"
"..." Phó Chiêu thật sự ngờ, và Ôn Nhiên ngủ với bao nhiêu , mà trong lòng Ôn Nhiên vẫn chút trọng lượng nào.
Kỹ thuật của tiến bộ mà!
Ôn Nhiên làm cho b.ắ.n hai còn gì!
Phó Chiêu tức đến run cả , bắt đầu nụ hôn mang tính cướp đoạt của .
Trong lúc Ôn Nhiên đang nỗ lực vùng vẫy, đột nhiên thấy giọng của một khác: "Cần giúp báo cảnh sát ?"
Hai đồng thời dừng .
Quay đầu , thấy Hứa Tứ Nam đang cách đó xa.
Lời tác giả:
Đoạn cuối chương cũng tính là tẩy trắng, chỉ là giải thích một chút tại Ôn Nhiên sở thích kỳ quái , điều ảnh hưởng đến việc là một tên biến thái.
Phó Chiêu thì khác, Phó Chiêu là biến thái thuần chủng, là mầm mống xa bẩm sinh, cần lý do.