Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 90: Ngoại truyện 2: Đừng để có thai nữa đó
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:13:13
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm qua khi Mạnh Duật Tu giúp Hàn Thước giải quyết vấn đề căng sữa, đến tận lúc ngủ dậy ăn sáng ngày hôm , dày y vẫn còn cảm thấy ách.
Thế cho nên khi Mạnh nấu cháo trắng, xào thêm mấy đĩa dưa muối ngon miệng, đều ăn ngon lành, riêng Mạnh Duật Tu bảo đói. Cha y , suýt chút nữa nhịn mà gõ đôi đũa lên đầu y.
nể mặt Hàn Thước đang ở đó, hai vợ chồng già đành nén giận phát tác.
Hàn Thước cùng Mạnh Duật Tu vẫn quyết định về Hòa Thành.
Một mặt, nếu hai thể trở về tương lai, thì sống một cuộc đời bình thường ở thời đại . Đại học thi đậu, thể trì hoãn việc học, mà trung tâm dạy thêm cũng cần tiếp tục phát triển.
Mặt khác, hai cần mua "áo mưa". Đều là vợ chồng trẻ đang tuổi khí huyết phương cương, chuyện sinh hoạt giường chiếu chắc chắn thể thiếu .
Chẳng lẽ ngày nào cũng dùng lưỡi với miệng ? Không chỉ khóe miệng bong da, mà ngay cả Mạnh Duật Tu chuyện cũng thấy đau tận cuống lưỡi.
Vì thế, đợi đến thứ Bảy Chủ nhật, khi Hàn Hồng dẫn theo Hàn Đình đang nghỉ học sang nhà họ Mạnh, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu liền thưa với nhà chuyện về thành phố.
Dù nhà đều luyến tiếc, nhưng cha Mạnh là hiểu chuyện, ông bảo:
“Cũng . Tiểu Thước ở cữ xong , quả thật nên về để tiếp tục học.”
Đêm qua Hàn Thước và Mạnh Duật Tu bàn bạc với , ý của hai là hy vọng cha , trai cùng cháu trai sẽ cùng dời lên Hòa Thành một thể.
Chỉ là ý định đột ngột, vẻ thỏa đáng cho lắm.
Hàn Hồng lập tức lộ vẻ sầu lo:
“Việc e là hoãn một chút.”
Hàn Thước sốt sắng:
“Hoãn gì mà hoãn? Cả nhà ở chung với ?”
“Cả nhà ở cùng thì thật.” Hàn Hồng phân tích cho em trai , “Anh theo mày lên Hòa Thành thì , thành phố lớn dễ kiếm việc làm, nhưng còn Cao Vút (Hàn Đình) học nữa.”
“Thì cũng đón nó lên đó học luôn.”
Hàn Hồng lắc đầu:
“Chuyện chuyển trường một sớm một chiều là xong. Hơn nữa hai đứa mày ở đó là thuê nhà, với Cao Vút qua đó cũng tìm phòng thuê, xong xuôi mới tìm trường, phiền phức lắm.”
“Còn ba thì ạ?” Mạnh Duật Tu hỏi phụ .
Vợ chồng cha Mạnh càng khó xử hơn, cả hai đều là giáo viên trường tiểu học trong trấn, làm bỏ là thành phố ngay .
Cha Mạnh ôn tồn:
“Hai đứa cứ về Hòa Thành . Cái trung tâm dạy thêm mới mở, hai đứa còn học nữa, đợi khi nào định hãy tính. Chứ giờ chúng qua đó thành thêm gánh nặng cho các con. Với ba với mày dạy ở trấn Bạch Sơn bao nhiêu năm , đùng một cái ngay cũng chuẩn tâm lý kịp.”
Hàn Thước và Mạnh Duật Tu xong nỗi băn khoăn của nhà thì cũng rơi trầm tư.
như nhà , và y về quê sinh con, hai tháng nay trung tâm phát triển thế nào. Chuyện mang cả nhà lên thành phố quả thực cần một kế hoạch thiện hơn.
Tốt nhất là đợi trung tâm định, mua một căn hộ ở Hòa Thành, lúc đó đón Hàn Đình lên tìm trường cũng danh chính ngôn thuận hơn.
Vì , Hàn Thước và Mạnh Duật Tu quyết định sáng sớm ngày sẽ xuất phát.
Mẹ Mạnh hỏi vợ chồng trẻ:
“Hay là để Cặp Lồng nhà nhé?”
Mẹ Mạnh dứt lời, Hàn Thước còn kịp lên tiếng thì Mạnh Duật Tu cuống quýt:
“Không ạ, mang Cặp Lồng theo chứ.”
Cha Mạnh gạt :
“Nó còn bé tí thế , hai đứa trông nom kiểu gì? Vừa lo trung tâm lo học, mà xoay xở nổi?”
Hàn Hồng cũng khuyên Mạnh Duật Tu:
“Tiểu Tu , cứ để cháu ở đây, nhà còn chăm bẵm giúp.”
Mạnh Duật Tu vặn :
“Ba ngày thường cũng lên lớp, mà chăm ạ?”
Mẹ Mạnh :
“Chuyện đó con đừng lo. Ba bàn kỹ , sẽ đón bà ngoại qua đây ở cùng, ban ngày bà trông, tối về thì ba lo cho nó.”
Thấy con trai cau mày, vẻ mặt đầy sự tình nguyện, Mạnh mỉm trêu:
“Hồi nhỏ con cũng một tay bà ngoại nuôi lớn đấy thôi, .”
Mạnh Duật Tu đáp lời, nhưng gương mặt rõ ràng là đang ỉu xìu.
Thực , đứa con trai suốt ngày cứ há cái miệng nhỏ hớn hở, trong lòng Hàn Thước cũng nỡ. Lúc mới sinh thì cảm nhận rõ lắm, nhưng bao ngày tự tay cho bú, tự tay bế bồng, bản năng huyết thống phụ t.ử trỗi dậy mãnh liệt.
Hàn Thước liền lên tiếng với nhà:
“Ba ơi, cứ để Cặp Lồng với tụi con. Với thằng bé thích uống sữa bột, cứ nhấp một tí là , nên thôi ạ.”
Cha Mạnh vốn tính việc hai đứa học, nên nhờ mua một bao sữa bột loại huyện về cho Cặp Lồng uống thử.
Ngờ núm v.ú giả chạm miệng, thằng bé dùng cái lưỡi nhỏ đẩy ngay lập tức. Sau đó nó rúc lòng cha Mạnh, uốn éo như cá chép quẫy đuôi thét lên. Về , chỉ cần thấy Mạnh cầm bình sữa tới là nó gồng , mím chặt môi .
Hàn Thước từng định bụng để nó làm quen dần nên cho b.ú , kết quả là Cặp Lồng khi đói quá cũng chỉ miễn cưỡng mút vài miếng thôi, về cơ bản là vô cùng kháng cự.
Nghe Hàn Thước , cha Mạnh và Hàn Hồng chỉ còn lo lắng mà đồng ý để đứa trẻ cùng hai .
…
Sáng thứ Hai là ngày cả nhà học, làm, chỉ Hàn Thước và Mạnh Duật Tu cùng mang theo con nhỏ và hành lý lên đường.
Hàn Hồng và Hàn Đình định bụng ở nhà họ Mạnh đến sáng thứ Hai mới về, để tiện đầu đường tiễn hai đứa.
Được mang con trai theo bên , Mạnh Duật Tu như hồi sinh.
Hàn Thước trêu chọc y:
“Chà chà, hôm nọ lúc ba bảo để Cặp Lồng , như sắp c.h.ế.t đến nơi nhỉ.”
Mạnh Duật Tu hừ :
“[Tôi chỉ ở bên cạnh và Cặp Lồng thôi.]”
Câu nịnh bợ khiến Hàn Thước sướng rơn cả . Hắn hì hì, choàng tay qua vai Mạnh Duật Tu mà bảo:
“Thật hôm đó dù ba cứng rắn đòi giữ thằng bé thì cũng chịu . Tôi nỡ để nó làm trẻ con bỏ quê nhà. Cả hai , đều buộc thắt lưng, cũng mang theo hết.”
Chủ nhật, vợ chồng cha Mạnh giúp vợ chồng trẻ thu dọn hành lý. Thực đồ đạc của Hàn Thước và Mạnh Duật Tu chẳng bao nhiêu, chủ yếu là đồ của đứa nhỏ.
Hồi đầy tháng, họ hàng bạn bè tặng nhiều quần áo, đủ cả bốn mùa xuân hạ thu đông, nhét đầy hơn nửa cái túi da rắn. Cộng thêm đồ của hai nữa là khít một bao lớn.
Teela - Đam Mỹ Daily
Ngoài quần áo, cha Mạnh còn gói ghém thêm nhiều lạp xưởng và thịt hun khói từ Tết cho con. Hàn Hồng vốn định về thôn Tiểu Thạch xách ít trứng gà nhà sang cho em trai.
Hàn Thước xua tay liên tục:
“Thôi ơi, trứng gà mang thế nào ? Đồ đạc lỉnh kỉnh thế , nhỡ vỡ hết thì phí, cứ giữ lấy cho với Cao Vút ăn .”
“Được .” Hàn Hồng gật đầu, “Vậy đợi lúc nào Cao Vút nghỉ học, mang lên cho mày .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-90-ngoai-truyen-2-dung-de-co-thai-nua-do.html.]
Hàn Hồng dù sống ở thôn Tiểu Thạch nhưng cuối tuần vẫn thường xuyên đưa con sang nhà họ Mạnh thăm cháu. Cha Mạnh thì khỏi , cứ tranh bế cháu nội suốt, cả đêm Chủ nhật chẳng ai ngủ ngon.
Sáng sớm hôm , cha Mạnh chẳng chút ngại ngần, trực tiếp gõ cửa phòng vợ chồng trẻ:
“Tiểu Tu, Tiểu Thước, dậy thôi hai đứa ơi.”
Vừa thấy Mạnh Duật Tu mở cửa, cha Mạnh bế ngay đứa cháu đang ngủ say mất.
Sáng sớm vùng núi tháng Tư vẫn còn se lạnh. Mẹ Mạnh bọc Cặp Lồng kín mít, đến cả đôi chân cũng tha. Lúc ở nhà, thằng bé chỉ tất mỏng giấu chân ống quần.
Hôm nay Mạnh lôi hai cái chân nhỏ , lồng một đôi tất bông mỏng, bọc thêm một đôi tất len bên ngoài. Đôi tất len là do bà ngoại Mạnh Duật Tu đan, màu đỏ chót, ở cổ tất còn hai sợi dây rút.
Sau khi xỏ , Mạnh thắt dây để đứa trẻ đạp văng tất .
“Kìa, lấy cái mũ qua đây.”
Cha Mạnh vội vàng lấy mũ.
Mẹ Mạnh mặc đồ cho cháu xong xuôi: đầu Cặp Lồng là chiếc mũ len màu đỏ, mặc bộ quần áo nhung kẻ màu xanh, chân đôi tất đỏ cồng kềnh. Cái sự phối màu quả thực là " mắt" đến mức buồn .
cha Mạnh và Hàn Hồng đều nhất trí cho rằng: trẻ con thì cần gì hình tượng, mùa cứ mặc ấm là hết.
Khi Hàn Thước và Mạnh Duật Tu xuống lầu, thấy đứa nhỏ trong lòng Mạnh chẳng khác nào một quả cầu. Toàn chỗ nào cũng tròn ủng, ngày thường chỉ mặt tròn, giờ đến hai cái chân cũng tròn xoe.
Hàn Thước nhịn mà thốt lên:
“Trời đất, quê mùa thế ?”
Hàn Hồng rửa mặt xong, bưng chậu thấy thế liền bảo:
“Quê gì mà quê? Sạch sẽ thế lắm ?”
Hàn Thước giật giật khóe miệng, gượng:
“Cái kiểu mà lỡ rơi xuống đất, chắc là sẽ nảy lên như quả bóng mất.”
…
Ăn sáng xong, cả nhà đưa vợ chồng trẻ đầu đường thôn Tây Kiều chờ xe.
Đoạn đường từ nhà ngõ, cha Mạnh và Hàn Hồng thể gánh hành lý giúp, nhưng khi lên xe đổi chuyến ở huyện thì chỉ còn trông chờ Mạnh Duật Tu và Hàn Thước.
“Cặp Lồng ơi, với ba ba mụ mụ .” Mẹ Mạnh lo cháu lạnh, bọc thêm một lớp chăn nỉ nhỏ bên ngoài. Xe sắp đến, trong lòng bà trăm ngàn nỡ.
Dù Cặp Lồng vẫn đang nhắm mắt ngủ khì, nhưng cả cha Mạnh và Hàn Hồng chỉ đứa nhỏ mà thở ngắn than dài.
Trong khi đó, Hàn Thước đang ôm Hàn Đình.
“Chú Út ơi, chú học hả chú?”
“ .” Bây giờ cần lo chuyện xuyên trở về thế kỷ 21 nữa, nên dù chia tay , Hàn Thước cũng còn thấy buồn bã hoang mang. Bởi vì họ sẽ còn gặp nhiều nữa.
“Đợi chú Út mua nhà lớn ở Hòa Thành sẽ đón con lên, cho con học ở thành phố nhé.”
Hàn Đình thì hào hứng ôm chầm lấy cổ Hàn Thước:
“Dạ! Chú Út mau mua nhà lớn nha!”
“Được!” Hàn Thước đưa tay véo nhẹ cái má phúng phính của cháu trai. Nhìn gương mặt hồng hào của nó, trong lòng tràn đầy sự ấm áp.
Cuối cùng cũng làm . Hắn năng lực để khiến cuộc sống của trai và cháu trai trở nên hơn, để Hàn Đình còn thèm thuồng mấy viên kẹo của đứa trẻ nhà khác nữa.
Hắn rốt cuộc thể nuôi nấng đứa cháu của .
…
Chuyến xe từ trấn Bạch Sơn lên huyện xuất phát lúc 8 giờ sáng.
Lúc là 7 giờ 50, cha Mạnh khi cháu nội cuối liền gọi Mạnh Duật Tu một góc.
“Ba, chuyện gì thế ạ?”
“Con với Tiểu Thước chú ý một chút.” Cha Mạnh ngập ngừng, ông quanh một lượt mới hạ thấp giọng dặn dò con trai: “ mà... đừng để bầu nữa đấy.”
“...” Mạnh Duật Tu ngờ ba y với chuyện .
Dù y và Hàn Thước quả thực ý định đó, nhưng phụ nhắc nhở trực diện, y vẫn thấy vô cùng hổ.
Y gật đầu lia lịa:
“Con ạ.”
“Biết là .” Cha Mạnh , “Chủ yếu là ba với lo hai đứa bây giờ bận rộn, học làm còn chăm Cặp Lồng, thêm một đứa nữa chắc chắn là lo xuể. Hơn nữa cơ thể Tiểu Thước cũng cần thời gian phục hồi, con ghi nhớ trong lòng đấy.”
“Con mà.” Mạnh Duật Tu ba đáp lời nghiêm túc.
“Ừ.” Cha Mạnh khẽ gật đầu, nhưng đột nhiên như sực nhớ điều gì, ông cau mày, gằn giọng cảnh cáo con trai: “Mà cũng đừng ăn mấy cái thứ nên ăn. Giờ con kiếm tiền , cái gì mua mà ăn? Cái miệng con thèm thuồng đến thế cơ ?”
“...” Mạnh Duật Tu lập tức hiểu vấn đề, mặt đỏ bừng như gấc chín.
Chuyện thì y trăm cái miệng cũng giải thích nổi, chỉ lắp bắp:
“Con... con ...”
May mà xe đến, nếu Mạnh Duật Tu chắc chẳng dám ngẩng mặt lên ba nữa.
Cha Mạnh cũng rảnh mà giáo huấn con trai thêm, ông bước tới lật tấm chăn nỉ cháu nội thêm một .
“Cặp Lồng ơi, vẫn ngủ ? Chẹp, chẳng thèm ông nội lấy một cái...”
Xe dừng hẳn, cha Mạnh và Hàn Hồng hỗ trợ khuân hành lý lên xe. Mẹ Mạnh trao Cặp Lồng cho Mạnh Duật Tu, nắm tay Hàn Thước dặn dặn :
“Tiểu Thước , về đó con giữ gìn sức khỏe. Nếu bận quá lo xuể thì cứ bảo, sẽ nhờ bà ngoại Tiểu Tu lên đó giúp hai đứa chăm cháu.”
“Không ạ, cứ yên tâm.”
“Ừ ừ.” Dặn xong Hàn Thước, bà sang con trai : “Tiểu Tu, con chăm sóc cho Tiểu Thước và Cặp Lồng ?”
“Con .”
Trên xe khá vắng, Mạnh Duật Tu bế con cùng Hàn Thước tìm chỗ .
Hàn Thước kéo cửa sổ xe xuống, vẫy tay chào nhà:
“Mọi về ạ! Ngoài lạnh lắm!”
“Về ngay đây!” Mọi tuy miệng đáp lời nhưng chân vẫn chôn chặt tại chỗ.
Mẹ Mạnh cửa sổ nhắc nhở Mạnh Duật Tu:
“Tiểu Tu, tã lót của Cặp Lồng để trong cái túi nhé. Còn bánh quy trứng với bình nước trong cặp, con với Tiểu Thước ăn dọc đường.”
“Dạ con .”
Bác tài xế ghế lái ngoái đầu :
“Đi nhé!”
“Dạ !” Ngay lúc xe sắp chuyển bánh, Hàn Thước cố hét to với Hàn Hồng: “Anh ơi! Đợi tụi em định đó sẽ đón lên!”
“Được!” Hàn Hồng rạng rỡ, “Anh với Cao Vút đợi tụi mày xuống đón!”