Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:10:47
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Thước thậm chí đợi nổi cho xe dừng hẳn, vội vã hạ kính cửa sổ, thò đầu ngoài hét lớn về phía bóng đang cầm đèn pin:

“Ba!”

Thực , ông Mạnh cũng dám chắc chiếc xe bán tải rẽ lối chở Mạnh Duật Tu và Hàn Thước . Mấy ngày , Mạnh Duật Tu gửi thư báo ngày xe chạy, ông tính toán thời gian thì ước chừng tối nay con sẽ về đến huyện. Chỉ là buổi tối từ huyện về xã còn xe khách, ông rõ hai đứa sẽ thuê xe về luôn ngủ huyện một đêm cho đỡ mệt.

Vì nóng ruột, ông cứ canh chừng thời gian cầm đèn pin đầu xóm ngóng chừng.

Giữa đêm đông thanh vắng, một chiếc xe bán tải lù lù xuất hiện, ông Mạnh lề đường thầm hy vọng là con . Cho đến khi tiếng gọi thương vang lên, đôi mắt ông dần thích nghi với ánh đèn xe chói lòa, thấy gương mặt rạng rỡ của Hàn Thước ở ghế phụ.

“Tiểu Thước đấy ?”

“Ba, là con đây!” Hàn Thước ngờ mới nửa đường gặp ông Mạnh, kích động mở toang cửa xe.

Ông Mạnh đương nhiên là mừng nhất. Khi Hàn Thước bước xuống, ông thấy lớp áo bông rộng thùng thình cũng che nổi cái bụng bầu vượt mặt của , liền vội vàng tiến đỡ lấy.

Vị hiệu trưởng ngày thường vốn nghiêm khắc, ít khi bộc lộ cảm xúc, giờ đây những nếp nhăn nơi khóe mắt đều giãn vì nụ .

“Cẩn thận, cẩn thận nhé, từ từ thôi con.”

“Ba ơi, ba đây giữa trời lạnh thế ?”

Ông Mạnh đáp: “Ba xem hai đứa về đến .”

là trùng hợp quá! À đúng , còn Mạnh Duật Tu nữa, y ở thùng ạ.” Hàn Thước kịp gọi thì Mạnh Duật Tu thấy động tĩnh, nhanh nhẹn nhảy xuống từ phía xe.

Nhớ hồi mới xuyên tới đây, Mạnh Duật Tu mỗi thấy gương mặt nghiêm nghị của bố là run cầm cập. Thế nhưng một thời gian xa cách, gặp giữa đêm đông, làn sương mờ tỏa từ thở của ông, y bỗng thấy sự nghiêm khắc thật dịu dàng. Đó là tình phụ t.ử thâm trầm, là sự chờ đợi lặng lẽ của cha dành cho đứa con xa trở về.

Lòng Mạnh Duật Tu dâng lên một luồng cảm xúc khó tả, y khẽ gọi một tiếng: “Ba.”

“Ừ.” Ông Mạnh gật đầu.

Nửa năm gặp, đứa con trai của ông trút bỏ vẻ ngây ngô, đôi mày thêm vài phần trầm , vóc dáng cũng vạm vỡ, dày dạn hơn hẳn, còn là cái thằng nhóc ngờ nghệch ngày nào. Quay sang Hàn Thước, tuy m.a.n.g t.h.a.i tròn trịa lên đôi chút nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn, rạng rỡ.

Hồi tiễn hai đứa Hòa Thành, ông Mạnh lo con trai vụng về chăm sóc vợ, giờ thấy tận mắt thế , ông mãn nguyện.

“Đi thôi, con đang đợi ở nhà đấy.”

“Vâng ạ.” Mạnh Duật Tu đáp lời nhanh chóng khuân hai bao tải hành lý xuống xe.

Thấy xe vẫn còn hành khách, ông Mạnh đây là xe thuê chung nên vội vã mở khóa áo bông, thò tay túi trong móc tiền định trả cho tài xế: “Của hai đứa hết bao nhiêu hả chú?”

Hàn Thước vội can: “Ba ơi, chúng con trả tiền xong xuôi hết ạ.”

Ông Mạnh liền cất tiền , đối mặt với Hàn Thước, giọng điệu của ông với tư cách là bố chồng cũng ôn hòa hơn hẳn: “À, thế thì , thế thì .”

Chiếc xe bán tải đầu rời trong màn đêm. Ông Mạnh và Mạnh Duật Tu mỗi vác một bao tải lớn, còn Hàn Thước thì lãnh nhiệm vụ cầm đèn pin dẫn đường.

Con đường về làng, mùa hè xanh mướt lúa ngô, giờ chỉ còn là những mảnh ruộng trơ trụi làn gió lạnh căm căm. Thế nhưng, lòng của hai con xa xứ lúc ấm sực vì sắp về đến tổ ấm.

“Tiểu Thước, chuyến về nghén nôn mửa gì ?”

“Không ạ.” Hàn Thước soi đèn hớn hở kể: “Con xe đò ngủ một mạch hai ngày, sướng lắm ạ.”

Ông Mạnh bật , nhắc nhở: “Đi cho cẩn thận, đêm tối sương xuống trơn lắm đấy, đừng để trượt chân.”

“Vâng ạ!”

Teela - Đam Mỹ Daily

Thấy con trai vẫn giữ cái tính lầm lì, cứ bên cạnh mà chẳng hé răng lấy một lời, ông Mạnh thầm cảm thán trong lòng: Phải chi cái thằng nó hoạt bát như Hàn Thước thì hai cha con bao nhiêu chuyện để với đường về. ông chợt nhớ , cái tính trầm mặc của y rốt cuộc là giống ai cơ chứ?

“Ở Hòa Thành thế nào?” ông Mạnh lên tiếng phá vỡ im lặng.

Mạnh Duật Tu giật , ngẩn ngơ mất mấy giây mới đáp: “Cũng ạ.”

Ông Mạnh vốn giỏi gần gũi con cái, nhưng dù lời quá nhiệt thành, Mạnh Duật Tu vẫn cảm nhận tình thương nồng đậm chứa chan trong đó. Nhìn góc nghiêng rắn rỏi của con trai, ông giả vờ trách móc để tìm chủ đề câu chuyện: “Cái thằng , trời lạnh thế , còn đêm hôm khuya khoắt, đưa Tiểu Thước huyện thuê cái nhà nghỉ mà ngủ một đêm?”

Mạnh Duật Tu lúng túng: “Ơ… …”

Hàn Thước vội lên tiếng giải vây: “Ba đừng trách y, là tại con nóng ruột về nhà đấy chứ! Con gặp ba sớm hơn một chút.”

Nói đoạn, còn đế thêm một câu trêu chọc: “Mạnh Duật Tu cũng nhớ ba lắm, mà y thẹn thùng, chẳng dám , ha ha ha.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-79.html.]

Mạnh Duật Tu dù trong lòng thừa nhận lời Hàn Thước là đúng, nhưng bóc mẽ giữa thanh thiên bạch nhật thế khiến y khỏi ngượng ngùng gãi đầu. Nhìn cái dáng vẻ của con trai, đôi mắt ông Mạnh đong đầy ý .

“Thôi nhanh nào, con đang nấu cơm tối đấy. Cả trai con và thằng Cao Vút cũng đang chờ ở nhà.”

Hàn Thước thấy thì kinh ngạc vui mừng khôn xiết: “Anh trai con cũng ở đó ạ?”

“Phải.” Ông Mạnh kể, “Hai ngày chợ gặp con, ba bảo tối nay hai đứa về, thế là chiều tối dắt thằng nhỏ sang .”

Hàn Thước vốn đang bước nặng nề, bụng to khiến thở hồng hộc, xong tin bỗng thấy nhẹ bẫng như chim, hận thể mọc cánh bay thẳng về nhà ngay lập tức.

Mạnh Duật Tu thấy vợ rảo bước nhanh quá, lo lắng nhắc: “Hàn Thước, chậm thôi.”

Hàn Thước tươi rói, kéo lấy tay áo Mạnh Duật Tu: “Được mà! Tôi vui quá, vốn định sáng mai mới sang làng Tiểu Thạch, ngờ trai ở đây !”

“Ừ.” Mạnh Duật Tu cũng lây cái niềm vui , y gương mặt rạng rỡ của Hàn Thước mà tự chủ khẽ nhếch môi.

Ba bước qua gốc cây cổ thụ đầu làng, tiến sân nhỏ quen thuộc. Hàn Thước làm trai và cháu bất ngờ nên hiệu cho ba và Mạnh Duật Tu im lặng để lẻn nhà.

Thế nhưng, mới đặt chân sân, kịp bước qua bậc cửa, tiếng quen thuộc của trai vang lên khiến sống mũi Hàn Thước cay xè.

Trong bếp, bà Mạnh đang bận rộn nấu nướng, mùi canh hầm thơm lừng lan tỏa. Ngoài trời đông băng giá, nhưng gian bếp ấm áp như mùa xuân. Hơi nước trắng xóa từ nắp vung bốc lên nghi ngút, quyện cùng mùi thức ăn và cái hương vị "khói bếp" đặc trưng của gia đình, xông thẳng cánh mũi.

Mọi trong bếp hề đang tiến . Bà Mạnh thoăn thoắt tay chân chuẩn cơm cho hai đứa trẻ sắp về, còn Hàn Hồng bên bệ lò nhóm lửa.

“Cao Vút .” Bà Mạnh gọi, “Đừng nghịch cái gắp than kẻo đ.â.m đấy, đ.â.m trúng là nhè cho xem.”

“Vâng ạ.” Một giọng non nớt vang lên.

Cậu bé nhỏ xíu mặc cái áo khoác dày cộp, tay vẫn cầm cái gắp than lung lay nghịch ngợm. Tóc thằng bé cắt ngắn gọn gàng, gương mặt vàng vọt yếu ớt hồi đầu năm giờ hồng hào, da thịt hơn hẳn.

Cái gắp than tay Hàn Đình bỗng khựng , thằng bé ngây cửa. Nó thể nhận tới. Hồi Hàn Thước Hòa Thành, bụng vẫn lộ rõ, trong ký ức của đứa trẻ năm tuổi, Chú Út luôn cao gầy, thể trèo tường bắt cá. Giờ đây Hàn Thước đổi quá lớn khiến thằng bé cứ thế trố mắt .

Lòng Hàn Thước trào dâng xúc động, thấy cháu, hốc mắt nóng ran.

Lúc , Hàn Hồng và bà Mạnh cũng thấy hai đứa. Cả hai cùng thốt lên vui sướng:

“Tiểu Thước!” Hàn Hồng vội buông tay lò chạy , hết Hàn Thước sang Mạnh Duật Tu, tay run run đặt lên vai em trai: “Ái chà, cuối cùng cũng về !”

“Anh!” Hàn Thước nắm lấy cánh tay trai , nghẹn ngào: “Em về đây.”

Bà Mạnh cái bụng của Hàn Thước mà khỏi cảm thán: “Tiểu Thước ơi, bụng lớn nhường . Mau, mau xuống con, đang nấu cơm sắp xong đây.”

Mạnh Duật Tu đặt bao tải xuống, tiến chào . Hàn Hồng Mạnh Duật Tu ngày càng tuấn tú, chững chạc, lòng gật đầu liên tục: “Tốt lắm Tiểu Tu, đường vất vả .”

Bà Mạnh mừng rỡ nắm lấy tay con trai: “Tiểu Thước béo , mà con cũng vạm vỡ lên nhiều quá. Mau nghỉ . Ba và con cứ cách vài phút là chạy cổng ngóng, sợ hai đứa về đêm hôm.”

Hàn Thước bảo: “Trời lạnh thế ngoài chờ làm gì ạ? Nhỡ hôm nay chúng con về thì ?”

Hàn Hồng : “Thì cũng mấy bước chân , nếu đợi thì em ăn cơm ngủ thôi.”

Năm phút đầu tiên trôi qua trong khí đoàn viên náo nhiệt, cứ xoay quanh đôi vợ chồng trẻ đến mức nồi cơm suýt thì cháy khét. Hàn Hồng vội thêm củi, bà Mạnh cũng tất bật bên bếp lò.

Chỉ còn Hàn Đình là vẫn ngây đó. Hàn Thước xuống nắm lấy bàn tay nhỏ của nó, hất cằm trêu: “Sao thế? Không nhận Chú Út nữa ?”

Hàn Hồng đùa: “Tiểu Thước , em đổi nhiều quá, ngoài đường khi cũng chẳng nhận , ha ha ha.”

Thực , ngay khi Hàn Thước nắm lấy tay , đôi mắt Hàn Đình bừng lên tia sáng rạng rỡ. Thằng bé reo lên sung sướng:

“Chú Út!” Tiếng gọi non nớt như xuyên thủng nóc nhà.

“Chú Út ơi!” Thằng bé lập tức dang rộng vòng tay lao lòng Hàn Thước, quên cả việc vẫn đang cầm cái gắp than.

“Chú Út!… Chú Út ơi… oa oa ~” Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang, thằng bé hai tiếng mếu máo, cứ thế òa lên nức nở, nước mắt lã chã rơi như hạt mưa.

“Ôi trời ơi.” Trái tim Hàn Thước như tan chảy, ôm chặt cháu lòng, vỗ về: “Sao thế ? Sao đang yên đang lành nhè thế con?”

Bà Mạnh cảnh cũng thấy cay sống mũi, bà bảo: “Thằng Cao Vút từ lúc sang đây cứ hỏi Chú Út bao giờ về suốt, chắc là nó chờ đợi mong mỏi quá đấy mà. Giờ gặp chú nên mới xúc động thế Cao Vút?”

“Thôi nào, nữa.” Hàn Thước cảm động buồn , cứ thế dỗ dành: “Ngoan, chú về đây, đừng nữa mà.”

Thế nhưng Hàn Đình vẫn thể ngừng ngay , nó cứ há mồm gào lên một lúc lâu mới bắt đầu thút thít im hẳn.

Loading...