Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:10:35
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian còn sớm, khi Hàn Thước và Mạnh Duật Tu về tới lầu một thì gian lạnh lẽo nhiều. Tiết trời chuyển rét, ăn cơm xong đều sớm chui ổ chăn cho ấm.
Ngày mưa đúng là chẳng điểm nào, vốn dĩ lầu một nhiều bồn nước, mặt đất lúc nào cũng ẩm thấp, giờ gặp mưa càng t.h.ả.m hại hơn, nước chảy lênh láng khắp nơi như ao tù nước đọng.
Hàn Thước thu ô , nhường lối cho Mạnh Duật Tu dắt xe đạp trong.
Mạnh Duật Tu nhấc bổng chiếc xe lên lầu, những bậc thang ướt nhầy nhụa, y vẫn yên tâm đầu nhắc nhở Hàn Thước: “Cậu cẩn thận kẻo trượt chân đấy.”
“Biết , mau bê lên .”
Sau một ngày dài mệt mỏi, cuối cùng Mạnh Duật Tu cũng về tới căn phòng thuê của hai .
Ánh đèn vàng vọt lan tỏa khắp gian phòng, giường chiếu dọn dẹp sạch sẽ, bàn bày sẵn bếp lò và nồi đất. Giữa cái tiết trời mưa dầm ẩm ướt , chỉ cần khung cảnh thôi, bao nhiêu hàn khí phảng phất như tan biến sạch sành sanh.
Hàn Thước lục lọi trong cái túi xác rắn đựng quần áo ở góc tường lấy một chiếc khăn bông, bảo Mạnh Duật Tu cúi xuống: “Lại đây, lau tóc cho.”
“Để tự làm .”
Hàn Thước thấy nước mưa y vẫn cứ nhỏ tong tỏng xuống sàn thành một vũng, liền bảo: “Thôi bỏ , tắm trực tiếp luôn , đang ướt nhẹp thế , lau tóc cũng bằng thừa.”
Nói đoạn, mở cửa ban công định xách phích nước, Mạnh Duật Tu vội chạy hành lang vắt bớt nước mưa quần áo, thấy Hàn Thước với cái bụng lộ rõ đang khệ nệ xách hai chiếc phích, y vội vàng tiến tới đỡ lấy.
“Tôi đun cho bốn phích nước ấm đấy, tắm rửa từ đầu đến chân cho sạch sẽ .”
“Được.” Mạnh Duật Tu nhanh nhẹn xách hai phích xuống phòng tắm nhà, thoăn thoắt chạy lên xách nốt hai phích còn .
Hàn Thước bưng chậu rửa mặt, cầm khăn khô định xuống theo, Mạnh Duật Tu vội cản bảo cứ ở trong phòng.
“Thôi , tắm , món đầu cá đậu phụ vẫn hầm . Giờ nhóm bếp, lúc tắm xong lên là cái ăn luôn.”
Hàn Thước phòng, khép hờ cánh cửa ban công bắt đầu nhóm than. Cả và Mạnh Duật Tu tài nấu nướng đều chẳng , nhưng cái hai đứa chẳng bao giờ chê bai , nấu gì thì ăn nấy.
Đến khi nước trong nồi đất bắt đầu sôi lên sùng sục, Hàn Thước mở nắp rắc thêm chút mì chính, cứ để bếp lò liu riu như thế mà hầm.
Khi Mạnh Duật Tu tắm xong trở về, Hàn Thước bày sẵn bát đũa, giục y bàn.
“Quần áo đêm nay đừng giặt nữa, ngoài trời vẫn đang mưa, giặt xong cũng chẳng chỗ phơi, để mai tính.”
“Ừ.” Mạnh Duật Tu đóng chặt cửa phòng .
Mùa đông ở vùng quả thực đến sớm hơn ở huyện Vân Khê. Ở quê đến gần tháng mười hai mới thực sự lạnh, còn ở đây mới tháng mười một mà mưa lạnh kèm gió buốt khiến cảm giác như mùa đông chạm ngõ.
Nồi canh đầu cá đậu phụ bếp lò sôi sùng sục, làn khói trắng tỏa nghi ngút lấp đầy căn phòng nhỏ hẹp. Nếm một miếng đậu phụ mịn màng, cảm giác nóng hổi như thấm tận tim, xua tan cái lạnh lẽo một ngày bôn ba của Mạnh Duật Tu.
Teela - Đam Mỹ Daily
Hàn Thước gắp một miếng thịt cá thật to bát cho y, y ăn ngon lành, bỗng thấy như “vong” lão phụ nhập , thấy con trai ăn khỏe là trong lòng cũng thấy thỏa mãn lạ kỳ.
“Ăn nhiều , đừng để đến khuya, là tanh lắm nuốt nổi .”
“Được.” Mạnh Duật Tu cũng gắp cho Hàn Thước một miếng: “Cậu cũng ăn .”
Cơm nước xong xuôi, Mạnh Duật Tu rửa bát đũa, lúc lên thấy Hàn Thước sẵn trong chăn.
Y hỏi: “Hôm nay làm đồ thủ công ?”
Hàn Thước vạch một góc chăn, vỗ vỗ xuống đệm giục y: “Nghỉ , đêm nay hai đứa ngủ sớm một bữa.”
Bình thường hai cứ mải mê làm lụng đến tận mười, mười một giờ đêm mới ngủ, hôm nay hiếm khi mới nghỉ sớm thế .
Mạnh Duật Tu dạy kèm về còn dầm mưa, đúng là chút mệt mỏi. Nghe Hàn Thước , y liền cởi giày chui chăn, thuận tay ôm lấy eo Hàn Thước.
Hàn Thước kéo chăn lên mũi ngửi ngửi, hài lòng bảo: “Hồi chiều mang chăn phơi, ngờ trời nắng mấy mà chăn vẫn mùi nắng thơm tho phết, ngửi thử xem.”
Mạnh Duật Tu cũng hít hà một , gật đầu: “Ừ, mùi thơm ấm áp thật.”
Trong phòng vẫn tắt đèn, hai trong chăn thủ thỉ chuyện trò một lát.
Mạnh Duật Tu bảo y dự định sẽ thôi dạy gia sư nữa, mà mở một lớp phụ đạo giống như hồi còn ở huyện, để đỡ chạy ngược chạy xuôi khắp trong thành phố.
Thực Hàn Thước cũng nảy ý định , nhất là chuyện tối nay.
Tựa đầu lên gối, nhớ hình ảnh Mạnh Duật Tu dầm mưa đạp xe phố lúc nãy, nhớ khuôn mặt ướt đẫm nước mưa của y, dù chuyện qua hai tiếng nhưng trong lòng vẫn thấy xót xa khôn tả.
Mùa đông sắp tới , hôm nay là mưa, còn tuyết rơi. Hắn nỡ để Mạnh Duật Tu vất vả như thế.
“Được đấy, cũng tính thế.” Hàn Thước nghiêng đầu thở dài: “Mỗi ngày từ trường về, khi cơm chẳng kịp ăn chạy dạy, hết thành Đông sang thành Tây, lúc về thì muộn, phần lớn thời gian đều lãng phí đường cả.”
“Ừ.” Mạnh Duật Tu siết chặt vòng tay ôm lấy Hàn Thước, khẽ khàng : “Tôi về ăn cơm cùng .”
Nghe câu , Hàn Thước cảm thấy giọng điệu của Mạnh Duật Tu cứ như đang làm nũng . Hắn ôm eo y, gật đầu lia lịa: “Được , về ăn cơm cùng . Thế kỹ hơn xem nào, lớp phụ đạo định làm thế nào? Tuyển học sinh kiểu gì?”
Mạnh Duật Tu Hàn Thước, chút ngập ngừng.
“Sao thế? Sao ?” Hàn Thước khó hiểu hỏi.
Mạnh Duật Tu nhíu mày: “Nếu chúng mở lớp, e là tốn ít tiền . Đầu tiên là căn phòng quá nhỏ, mở lớp thuê một chỗ rộng rãi hơn, còn mua bàn ghế nữa.”
Hàn Thước trầm ngâm suy nghĩ.
Từ lúc tới Hòa Thành đến nay, làm đồ thủ công, Mạnh Duật Tu dạy kèm. Tuy việc thủ công phát triển thêm các đầu mối bên ngoài, nhưng thi thoảng xưởng thiếu đơn hàng nên cũng chẳng kiếm bao nhiêu. Tiền gia sư của Mạnh Duật Tu thì khá khẩm hơn. Số tiền vất vả chắt bóp , giờ bỏ một lúc đúng là chút xót ruột.
Hàn Thước chỉ mất hai phút để đắn đo, đó dứt khoát bảo Mạnh Duật Tu: “Làm! Sợ gì chứ! Trong tay vẫn còn tám trăm đồng tiền sính lễ, cùng lắm thì dồn hết ! Vả , ở thế kỷ 21 bao nhiêu làm giàu từ giáo dục, tin ở cái thời hai đứa kiếm nổi tiền. Tuy bây giờ nhà nào cũng khá giả gì, nhưng cuộc sống sẽ lên thôi, thấy đúng ?”
Mạnh Duật Tu mỉm gật đầu: “Ừ.”
“Lại đây, tiếp kế hoạch của xem.” Hàn Thước lúc như tiêm m.á.u gà, hừng hực ý chí chiến đấu. Nếu trời tối mưa gió, chắc lồng lộn chạy đường tìm thuê phòng học ngay .
Mạnh Duật Tu suy tư một lát : “Trước tiên thuê phòng, mua bàn ghế. Còn về học sinh, sẽ nhờ mấy đứa học trò đang dạy kèm giới thiệu và quảng bá giúp. Có điều mới mở lớp, giai đoạn đầu chỉ nên chắc thể dạy kèm một - một .”
Hàn Thước hỏi: “Thế trường nhiều sinh viên giỏi như , xem kéo ai về làm cùng ?”
Mạnh Duật Tu: “Để hỏi xem. Chỉ là ban đầu tuyển bao nhiêu học sinh, nên cứ để làm . Vạn nhất học sinh ít, mời về mà tiền trả thì cũng ngại.”
Hàn Thước gật đầu: “Cũng đúng, cứ đợi tình hình định mới gọi .”
Mạnh Duật Tu tiếp tục: “Tôi định mắt tuyển một nhóm học sinh lớp 12 dạy chung. Có điều học phí thì thể thu cao như dạy kèm tại nhà .”
“Thế thì lấy rẻ một chút.” Hàn Thước tính toán: “Cậu dạy kèm tại nhà là năm đồng một giờ, giờ gom bọn nhỏ một lớp thì lấy... ba đồng một giờ thôi, thấy ?”
Mạnh Duật Tu gật đầu: “Được.”
Hàn Thước giường bắt đầu mơ mộng hão huyền, đắc ý tưởng tượng: “Cứ tuyển đám lớp 12 , nếu làm ăn , mời thêm vài tài ở trường về, tuyển tiếp lớp 11, lớp 10. Nếu mà phất lên nữa thì mở rộng quy mô luôn! Nào là dạy kèm đặc biệt, nào là danh sư chỉ dẫn, chơi láng hết. Học sinh mà đông quá chứa hết thì thuê hẳn một tòa nhà, hắc hắc, cơ sở đào tạo của chúng là cái tên đầu tiên của thế kỷ chứ!”
Nhìn bộ dạng hớn hở của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu nhịn : “ ngành giáo d.ụ.c phụ đạo cũng siết chặt như ở thế giới của chúng thì ?”
Hàn Thước khẩy, véo má Mạnh Duật Tu một cái: “Cậu ngốc ? Cho dù thế giới giống thế giới nữa, thì đó cũng là chuyện của bao nhiêu năm ? Giờ mới 18 tuổi, lúc đó ngoài bốn mươi. Có khi lúc hai đứa kiếm đủ tiền , về hưu hưởng già luôn chứ lị...”
Đang , Hàn Thước bỗng khựng , vẻ mặt dần chùng xuống.
“Nghĩ chi cho xa xôi.” Hắn lên trần nhà, buông một tiếng thở dài thườn thượt: “Dù thì cũng sắp .”
Hàn Thước im lặng, căn phòng rơi tĩnh mịch.
Một lúc lâu , thở một dài, vô tình đầu thì thấy Mạnh Duật Tu đang lặng lẽ .
Hàn Thước chợt nhớ đầu chạm mặt Mạnh Duật Tu, khi y là một thiếu niên kiêu ngạo, ánh mắt đầy vẻ xa cách.
Còn bây giờ, và Mạnh Duật Tu đang ở ngay sát cạnh , gần đến mức thể thấy rõ từng sợi lông mi dài của y, gần đến mức khuôn mặt chiếm trọn cả đôi mắt đen láy . Từng thở của hai như đang chứng minh cho một mối quan hệ gắn bó khăng khít.
Và chính sự gắn kết tiếp thêm sức mạnh cho Hàn Thước, giúp vững những nỗi lo âu về tình .
Hắn chạm những ngón tay thon dài của Mạnh Duật Tu, cảm nhận những vết nhăn nheo lòng bàn tay đối phương - dấu vết của việc dầm mưa đạp xe suốt quãng đường dài.
Hàn Thước mân mê từng ngón tay của y, trong lòng dâng lên cảm giác xót xa âm ỉ.
“Mệt ?”
Mạnh Duật Tu khẽ lắc đầu gối.
Hàn Thước kìm lòng , vươn tay ôm lấy y.
“Lại đây.” Hắn nhỏ: “Cho ôm một cái nào.”
Ánh mắt Mạnh Duật Tu ngập tràn ý , y cũng siết chặt lấy Hàn Thước, tiện thể kẹp chặt hai chân của giữa hai chân .
Hàn Thước buồn hỏi: “Làm gì thế?”
Mạnh Duật Tu ngước mắt : “Ủ ấm cho .”
Hàn Thước phì : “Chân lạnh mà ủ với chả ấm?”
“Có lạnh đấy.” Mạnh Duật Tu kiên trì: “Để kẹp cho một lúc.”
“Tôi chẳng thấy lạnh tí nào, buông mau, kẻo làm lạnh chân bây giờ.”
“Không .” Mạnh Duật Tu bướng bỉnh như một đứa trẻ: “Cứ để kẹp cho.”
“Thôi , cho kẹp đấy.” Hàn Thước , kéo đầu y hôn một cái thật kêu lên trán.
Hàn Thước vốn là nóng tính, quyết là làm, nên mấy ngày đó làm thủ công nữa mà cùng Mạnh Duật Tu rong ruổi khắp các hang cùng ngõ hẻm ở Hòa Thành để tìm thuê phòng học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-71.html.]
Sau vài ngày khảo sát và mặc cả, cuối cùng hai cũng thuê một căn hộ tập thể cũ gồm hai phòng ngủ một phòng khách, rộng 70 mét vuông ở gần trung tâm thành phố. Vì đây là nhà tư nhân cho thuê, ở vị trí đắc địa nên giá thuê là một trăm hai mươi đồng một tháng.
Tuy xót tiền đứt ruột, nhưng vì gần đó mấy trường cấp ba, địa thế cực nên hai quyết định xuống tiền ngay tại chỗ. Chỉ điều, tiền đặt cọc cộng với ba tháng tiền nhà đóng xong, tiền sính lễ trong túi lập tức vơi quá nửa.
Cầm chìa khóa bước xuống lầu, Hàn Thước ngừng xoa n.g.ự.c cho đỡ xót.
Thấy nhăn nhó, biểu cảm đau khổ đến méo mó cả mặt mày, Mạnh Duật Tu sợ uất ức quá mà đổ bệnh, chỉ ngừng vỗ lưng trấn an.
“Sau chúng sẽ kiếm mà.”
Hàn Thước hít một thật sâu, gật đầu cái rụp: “Nhất định kiếm bằng , mà kiếm một mẻ thật lớn mới bõ!”
“Ừ!”
Đến thứ Sáu, hẹn với Mạnh Duật Tu chợ đồ cũ săn bàn ghế. Đồ mới thì mua nổi, bàn ghế chỉ cần còn là , cùng lắm thì khấm khá hơn đổi.
Hai vợ chồng bàn tính kỹ, nếu lớp phụ đạo phất lên, thì sang năm khi sinh con, sẽ giao cho bố của Mạnh Duật Tu và Hàn Hồng cùng quản lý.
Tan học, Hàn Thước thu dọn cặp sách, khệ nệ vác cái bụng bầu cổng trường. Cao Trạch việc gì làm nên cũng cùng, tán chuyện.
Trước đây Hàn Thước cũng chia việc thủ công cho Cao Trạch và đám bạn cùng phòng của làm. Đám thanh niên thấy kiếm tiền nên cứ xoắn xuýt đòi Hàn Thước cho thêm việc.
Khổ nỗi dạo xưởng ít đơn, thêm chuyện thuê phòng học bận rộn nên mấy ngày nay Hàn Thước giao việc mới.
Đi đến cổng lớn, Hàn Thước bảo Cao Trạch: “Lần nhé, việc nhất định sẽ gọi ông.”
Cao Trạch: “Đành , chủ yếu là mấy đứa trong phòng cứ hỏi mãi. Nếu việc thủ công thì việc gì khác làm , ông xem giúp bọn với.”
Nói Cao Trạch gãi đầu ngượng nghịu: “Hàn Thước , từ dạo làm đồ thủ công với ông, mấy đứa bọn nhà ăn cũng dám gọi thịt kho tàu mà ăn đấy.”
Hàn Thước ha hả, vỗ vai : “Được , !”
Cao Trạch buôn chuyện thêm một lát định về ký túc xá. Nhìn cái dáng cao lớn của , Hàn Thước bỗng nảy một ý.
“Này Cao Trạch!”
Cao Trạch lật đật chạy : “Gì thế?”
Hàn Thước hỏi: “Giờ đang một việc đây, ông làm ?”
Mắt Cao Trạch sáng rực lên: “Làm chứ! Việc gì cũng làm! Phải hỏi nữa ?”
Hàn Thước kể cho Cao Trạch chuyện và Mạnh Duật Tu định mở lớp phụ đạo, mời Cao Trạch làm nhân viên kinh doanh.
Cao Trạch ngơ ngác: “Làm kinh doanh là làm gì?”
Hàn Thước: “Đơn giản thôi mà. Ông cứ đến trường cấp ba Hòa Thành mà tuyển học sinh, cứ lôi kéo một đứa là trích hoa hồng cho.”
Cao Trạch bắt đầu thấy hứng thú, hào hứng hỏi: “Thế hoa hồng bao nhiêu?”
Hàn Thước cũng chỉ mới nảy ý thôi. Trước giờ nghĩ đến việc tuyển sinh viên giỏi ở Đại học Tân Hoa về dạy kèm, nên từng tính đến một học lực bình thường như Cao Trạch. Giờ nghĩ , vì để ở trong trường bốc phét, chẳng thà cho ngoài tuyển sinh còn hơn.
Hàn Thước: “Xì, mà để ông thiệt ? Để lát nữa về nhà bàn bạc với Mạnh Duật Tu sẽ báo mức cụ thể cho.”
Cao Trạch mừng rỡ gật đầu lia lịa: “Này Hàn Thước, hai ông làm ông chủ , thể cho một cái chức danh gì cho nó oai ? Để còn rủ mấy đứa cùng phòng theo nữa chứ?”
Hàn Thước liếc một cái: “Được! Thế cho ông làm Trưởng phòng Tuyển sinh nhé, thấy ?”
“Trưởng phòng cơ ?” Cao Trạch sướng rơn, khép miệng: “Nghe oai phong lẫm liệt thật đấy, , làm Trưởng phòng!”
Mạnh Duật Tu còn tới, “quân lính” đầu tiên trong tay, Hàn Thước thấy cũng đến lúc giao nhiệm vụ .
Hắn bảo Cao Trạch: “Bọn mới thuê một căn làm phòng học, lát nữa định chợ đồ cũ mua bàn ghế. Giờ ông là Trưởng phòng Tuyển sinh , cùng một chuyến ?”
“Đi chứ, nhất định !” Cao Trạch hăng hái giơ hai tay lên trời như đang ném bóng rổ hư .
Hai đợi ở cổng trường một lát thì Mạnh Duật Tu đạp xe tới.
“Chào Mạnh Duật Tu.” Cao Trạch lên tiếng.
Mạnh Duật Tu dừng xe, với Cao Trạch: “Chào ông, cảm ơn ông giúp chăm sóc Hàn Thước ở trong trường nhé.”
Cao Trạch hào sảng đáp: “Cùng từ một trường cấp ba cả, còn là phù rể của hai ông, khách khí thế làm gì.”
“Ừ.” Mạnh Duật Tu khẽ gật đầu, sang Hàn Thước: “Chúng thôi.”
Cao Trạch lúc hừng hực khí thế, chỉ chờ để thể hiện.
Hàn Thước hất cằm về phía Cao Trạch, với Mạnh Duật Tu: “Tôi bổ nhiệm Cao Trạch làm Trưởng phòng Tuyển sinh cho , ông sẽ cùng mấy đứa bạn cùng phòng đến trường Hòa Thành quảng bá tuyển sinh. Tiện thể giờ ông sẽ chợ đồ cũ với để khuân vác bàn ghế luôn.”
Cao Trạch bên cạnh gật đầu như bổ củi.
Mạnh Duật Tu thấy ý kiến . Nếu đám Cao Trạch giúp sức, e là y và Hàn Thước sẽ vắt kiệt thời gian mới tuyển sinh . Mà nếu y bắt đầu dạy học thì để Hàn Thước chạy vầy, y cũng chẳng yên tâm chút nào.
“Cảm ơn ông nhé, Cao Trạch.” Mạnh Duật Tu .
Cao Trạch xua tay liên tục: “Cảm ơn gì chứ, hai ông là ông chủ của mà, hắc hắc.”
“Ừ.” Mạnh Duật Tu gật đầu: “Vậy chúng xuất phát thôi.”
“Đi thôi thôi.”
Có thêm Cao Trạch, Hàn Thước định bảo xe khách cho tiện.
Cao Trạch bảo mang theo tiền.
Hàn Thước thọc tay túi quần tìm tiền lẻ, nhưng rốt cuộc chẳng ai từ Đại học Hòa Thành đến chợ đồ cũ bắt xe bus mấy.
Cao Trạch chạy phòng bảo vệ hỏi thăm, lúc thì bảo chuyển tận ba chặng xe mới tới nơi.
Hàn Thước cái lộ trình mà tiền đình, sợ kỳ kèo mãi thì chợ đồ cũ đóng cửa mất, nên sang chiếc xe đạp của Mạnh Duật Tu.
Mạnh Duật Tu cũng theo tầm mắt của Hàn Thước, cúi xuống con xe của .
Cao Trạch cũng theo.
Hàn Thước ngập ngừng bàn với Mạnh Duật Tu: “Hay là... cho Cao Trạch lên xe đạp luôn ?”
Xe đạp của Mạnh Duật Tu là loại xe 28 của hãng Đại Giang, cái gióng xe phía to đùng thế , chắc chắn là tác dụng .
Có điều Mạnh Duật Tu nhíu mày phân vân: “... Liệu ?”
“Cứ thử xem .” Hàn Thước hỏi: “Tôi chỉ lo đèo nổi thôi.”
Mạnh Duật Tu cũng chắc chắn: “Để thử xem.”
Cả hai đồng loạt sang Cao Trạch.
Cao Trạch cái gióng xe phía , cái bụng vượt mặt của Hàn Thước. Chắc chắn là thể để Hàn Thước bụng mang chửa phía , nên đành lách mặt Mạnh Duật Tu, nhấc m.ô.n.g lên gióng xe.
Ngay khoảnh khắc yên vị đó, Mạnh Duật Tu cảm giác đầu xe như bốc hổng lên trời đến nơi.
Thân hình to lớn của Cao Trạch co rúm ở phía , ngoái đầu với hai : “Xong , vững .”
“Thế thì thôi.” Hàn Thước leo lên ở phía .
Cái gióng xe phía của Mạnh Duật Tu ngoài Hàn Đình thì từng ai cả, y cũng bao giờ thồ một khối lượng khổng lồ như hôm nay, nên dù Hàn Thước ở phía giục nhanh, y vẫn nhích .
Mạnh Duật Tu gồng đạp một cái nhưng bàn đạp vẫn im bất động.
Cao Trạch đầu hỏi: “Không ?”
Mạnh Duật Tu: “Đi ngay đây.”
Hàn Thước ở phía sốt ruột: “Có đấy?”
Mạnh Duật Tu gật đầu, cuối cùng cũng nghiến răng nghiến lợi đạp chiếc xe lăn bánh.
Suốt dọc đường, cơ bắp ở hai cánh tay và đôi chân dài của y gồng lên hết mức. Nếu lúc mà cởi áo , chắc chắn y sẽ sở hữu một hình chuẩn cần chỉnh như bước từ phòng tập thể hình : vai rộng, bắp tay cuồn cuộn, cơ ngực, cơ bụng, thậm chí cả đường nhân ngư cũng hảo tì vết.
Y đạp xe đến mức hoa cả mắt, cuối cùng cũng tới chợ đồ cũ. Khi Cao Trạch và Hàn Thước nhảy xuống xe, Mạnh Duật Tu vẫn mím chặt môi, thở hồng hộc thoát từ mũi mãi mới dịu .
Cao Trạch dẫn đường, Mạnh Duật Tu dắt xe theo .
Hàn Thước thấy y cứ cúi đầu chằm chằm cái xe đạp.
“Nhìn gì thế?”
Mạnh Duật Tu xót xa bảo: “Cảm giác xe hỏng .”
Hàn Thước vội cúi xuống , kiểm tra một lượt: “Có hỏng hóc gì .”
“Lúc nãy đạp, cứ thấy bánh xe nó biến dạng kiểu gì .”
Hàn Thước cúi xuống soi nữa: “Vẫn bình thường mà? Hai cái bánh xe vẫn tròn trịa, méo mó tí nào .”
Mạnh Duật Tu vẫn dắt xe lẩm bẩm kiểm tra: “Sao cứ thấy nó hỏng ... Hỏng là bố mắng phá gia chi t.ử cho mà xem...”
Hàn Thước “chậc” một tiếng, khẽ: “Thôi , đừng lầm bầm nữa. Cao Trạch mà thấy tưởng m.ô.n.g ông làm hỏng xe nhà đấy, mà chính chúng mời lên còn gì.”
“Thôi .”