Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 50: Hỏng rồi! Đại họa rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-27 16:53:05
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Hồng chằm chằm vài giây , rốt cuộc nhớ tới là ai.
Này còn là đó chạy tới giúp nhà bọn họ cắt lúa, xong khuya khoắt còn sờ đến tận giường em trai ?
Kỳ thật đó bắt quả tang, để nhóc con chuồn mất, nên vẫn luôn lo lắng đề phòng. Chỉ sợ Hàn Thước cái loại da thịt non mịn mê đến đầu óc choáng váng, làm chuyện khác . May mắn, khi thi đại học chuyện vẫn gió êm sóng lặng.
Hàn Hồng tuy là dân quê thành thật, nhưng kiểu gia trưởng cổ hủ. Sự tình qua lâu như , Hàn Thước hôm nay còn dẫn về nhà, chứng tỏ hai đứa vẫn . Hàn Thước nghiệp, sắp đại học, là trưởng thành nên cũng tiện mắng mỏ gì nhiều.
Chẳng qua Tiểu Mạnh , thật, Hàn Hồng trong lòng ý lắm. Lần thể so đo, nhưng nhân phẩm thằng nhóc , thử hỏi đứa trẻ đắn nào đêm hôm khuya khoắt bò lên giường ?
Anh vui cũng giận, chỉ gật đầu một cái mấy tự nhiên. chịu nổi chính em trai thích, đành bất đắc dĩ : “Tin mày là hai đứa mày với chứ gì?”
Mạnh Duật Tu tức khắc tim treo ngược cành cây, lén Hàn Thước.
Hàn Thước cứng đờ mở miệng: “Ách, cái đó... tin ...”
“Thế là tin gì?”
Hàn Thước nuốt nước miếng, giọng run rẩy thấy rõ: “Cái ... ơi, tí nữa xong... đừng nóng giận ? Có gì em tâm bình khí hòa chuyện...”
Hàn Thước dứt lời, tim Hàn Hồng lập tức nhảy hẫng một nhịp. Nhìn em trai ấp úng, thằng nhóc ánh mắt né tránh, giác quan thứ sáu của làm lập tức trỗi dậy.
Hàn Hồng nghĩ thầm: Hỏng ! Đại họa ! Chắc chắn là lúc để ý, cái thằng ch.ó con ‘ăn quả cấm’ với em !
Vốn dĩ tính mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng nghĩ đến việc em "đạp hư", Hàn Hồng đương trường nổi trận lôi đình. Mạnh Duật Tu thấy Hàn Hồng quắc mắt, mí mắt giật thình thịch.
“Hay cho thằng nhãi ranh nhà ngươi! Ngươi làm gì hả?!” Hàn Hồng gầm lên như sấm.
Mạnh Duật Tu định lùi theo bản năng, nhưng y nghiến răng, vững tại chỗ. Y đón lấy ánh mắt thịnh nộ của Hàn Hồng, dõng dạc từng chữ: “Anh ơi, em sẽ trách nhiệm với Hàn Thước và đứa nhỏ trong bụng !”
“...?”
“Mày cái gì?!” Hàn Hồng cảm thấy như ai đ.ấ.m một cú trán, hình tại chỗ. Anh chuẩn tâm lý chuyện hai đứa lén lút quan hệ, nhưng cái "sét đ.á.n.h ngang tai" quá lớn, khiến phản ứng kịp.
Anh nghi ngờ tai hỏng, hoặc là hôm nay ngày vui nên Hàn Thước đùa dai. Anh hỏi nữa cho chắc: “Mày cái gì?”
Mạnh Duật Tu nắm chặt đôi bàn tay đang run rẩy, hít sâu một : “Anh, yên tâm, em loại đó, em nhất định sẽ chăm sóc cho Hàn Thước và đứa nhỏ trong bụng .”
“!” Hàn Hồng cuối cùng cũng rõ mồn một.
Như thiên lôi nổ vang trong óc, đột nhiên chằm chằm bụng Hàn Thước: “Nó thật ?! Mày... mày...”
“Có t.h.a.i ?!”
Hàn Thước thấy mắt trợn ngược như chuông đồng, liền nặn một nụ còn khó coi hơn : “Vâng...”
Xác nhận xong, Hàn Hồng thấy tối sầm mặt mày, nếu cái thang lầu bên cạnh để vịn thì chắc ngất xỉu tại chỗ. Lúc mới bừng tỉnh đại ngộ: Khó trách mấy ngày nay Hàn Thước cứ như gà rũ, suốt ngày ngủ gà ngủ gật, khó trách thấy tiếng nôn khan ngoài cửa. Anh cứ tưởng em áp lực thi cử nên đổ bệnh, hóa phản ứng y hệt vợ hồi m.a.n.g t.h.a.i Hàn Đình!
Nghĩ đến cảnh một tay nuôi nấng em trai khôn lớn, mới đỗ đại học tiền đồ xán lạn thì thằng nhãi "hái trộm", Hàn Hồng tức đến hộc máu.
“Anh ơi...” Hàn Thước nơm nớp gọi.
Hàn Hồng vẫn tin nổi, nắm c.h.ặ.t t.a.y em trai: “Đi!”
“Đi ạ?”
“Đi bệnh viện! Kiểm tra xem mày thật sự t.h.a.i !”
Hàn Hồng hung tợn trừng mắt Mạnh Duật Tu đang im dám ho he. Anh rảnh trị tội nó, xác định sự thật . vì quá giận, quên mất giờ bệnh viện trấn đóng cửa.
“Anh, ơi...” Hàn Thước kéo , “Em kiểm tra ...”
“Giấy khám ?”
Hàn Thước liếc Mạnh Duật Tu. Mạnh Duật Tu cuống quýt lục túi, lôi tờ giấy nhưng dám gần, chỉ duỗi dài cánh tay đưa qua, miệng cố nặn nụ chân thành: “Anh...”
Hàn Hồng giật phắt tờ giấy, trừng mắt y một cái cháy mặt. Mạnh Duật Tu da đầu tê dại, cúi gằm mặt xuống.
Hai nín thở tay Hàn Hồng run lẩy bẩy khi cầm tờ giấy xét nghiệm.
“‘Nhâm Thìn’ là cái gì?!”
Mạnh Duật Tu nhỏ giọng: “Anh ơi, là t.h.a.i ạ.”
Hàn Thước bồi thêm: “Nghĩa là mang bầu ạ...”
Khi xác định chắc chắn, Hàn Hồng thấy m.á.u dồn hết lên não, môi run bần bật. Nghĩ đến đứa em ngoan ngoãn bắt nạt, suýt thì đau tim. Anh Hàn Thước, Mạnh Duật Tu, n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Đột nhiên, quanh phòng một lượt. Mạnh Duật Tu giật một cái, cái hành động quen quá, hình như dẫn y về cái đêm hôm . Quả nhiên, Hàn Hồng nhắm thẳng cái kẹp than bên bếp lò, nắm chặt lấy nó lao tới.
Hàn Thước và Mạnh Duật Tu kinh hãi lùi , thủ thế phòng ngự.
“Anh!!” Hàn Thước thấy mất trí , định lao . Hắn chợt nhớ từng dọa đ.á.n.h gãy chân cả , liền hét lớn: “Anh! Em là em trai của mà!”
Hàn Đình bên cạnh thấy bố lao về phía chú nhỏ, cũng sợ hãi thét: “Bố ơi!!”
Hàn Hồng đương nhiên đ.á.n.h em, chỉ là tức quá hóa quẫn thôi. Anh gắt một tiếng: “Đứng sang một bên!” cầm kẹp than lao thẳng về phía Mạnh Duật Tu.
“Ai, ơi! Đừng làm thế!!” Hàn Thước vội kéo tay .
Mạnh Duật Tu bấm ngón tay lòng bàn tay đến rướm máu. Y chạy, vì y hứa với Hàn Thước sẽ gánh vác, y cho Hàn Hồng thấy quyết tâm của . Y nuốt nước miếng, trân trân hiểm họa ập đến.
“Anh! Đừng đ.á.n.h !!”
“Mày tránh !!”
“Bố ơi!!”
Hàn Thước gào lên với Mạnh Duật Tu: “Đứng đực đấy làm gì? Chạy mau ! Cậu đ.á.n.h gãy chân thật ?!”
Mạnh Duật Tu nghiến răng: "Tôi chạy, đ.á.n.h cứ đ.á.n.h !”
“Được lắm!” Hàn Hồng vung kẹp than lên. Mạnh Duật Tu cái kẹp than càng lúc càng gần, nhắm chặt mắt chờ đợi.
“Ta đ.á.n.h c.h.ế.t thằng nhãi !!” Hàn Hồng đ.â.m một nhát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-50-hong-roi-dai-hoa-roi.html.]
“...”
“...?”
đ.â.m trượt. Hàn Hồng thấy thằng nhãi miệng thì lắm, kết quả chân nhanh như chớp né ngoài cửa. Anh càng điên tiết, xách kẹp than đuổi theo. Hàn Thước và Hàn Đình cũng vội vàng chạy theo sân.
Ngoài sân hai cây cột hành lang. Hàn Thước chạy thì thấy cảnh "Tần Vương vòng trụ" (truy đuổi quanh cột). Mạnh Duật Tu 18 tuổi, sức dài vai rộng, nhanh nhẹn lách từ cột sang cột . Mỗi khi kẹp than sắp chạm tới, y vọt sang bên khác, né gọi: “Anh ơi!”
“Ai là mày!! Hôm nay tao đ.á.n.h gãy chân mày mới thôi!!” Hàn Hồng đuổi đến thở hồng hộc, mặt đỏ gay nhưng nhất thời làm gì thằng nhãi nhanh như sóc .
“Anh!” Hàn Thước sốt ruột xông cản. Hàn Hồng định đẩy , nhưng nhớ em đang m.a.n.g t.h.a.i nên chỉ quát: “Tránh ! Đừng cản tao!”
May mà quanh đây hàng xóm, thì cả làng kéo đến xem . Hàn Hồng mệt quá, thở dốc. Mạnh Duật Tu cũng cột điều chỉnh nhịp thở.
Hàn Thước thấy , cứ thế chắc hai vờn đến sáng mất. Hắn đ.á.n.h liều hét lớn: “Anh! Anh đ.á.n.h thì đ.á.n.h cả em luôn ! Nếu đ.á.n.h gãy chân thật...”
Hắn cuống quá đại: “Thì con em sinh làm ông bố què ?!”
Câu như gáo nước lạnh dập tắt cơn hỏa hoạn. Hàn Hồng dừng . Anh bình tĩnh một chút, thấy cũng đúng, giờ gạo nấu thành cơm, việc cần làm là tính toán đường dài cho Hàn Thước.
Mạnh Duật Tu sững tại chỗ khi Hàn Thước gọi là "bố của đứa nhỏ". Tim y đập loạn nhịp vì sung sướng xen lẫn chấn động.
“Anh...” Hàn Thước tiến gần, quan sát sắc mặt khéo léo lấy cái kẹp than khỏi tay .
Hàn Hồng tuy đ.á.n.h nữa nhưng vẫn nuốt trôi cục tức. Anh Mạnh Duật Tu đang run rẩy ôm cột, em trai . Cuối cùng, hít một thật sâu, hỏi gắt Mạnh Duật Tu:
“Nhà mày ở ?”
“Dạ... nhà em ở thôn Tây Kiều, trấn Bạch Sơn ạ.”
Hàn Hồng nắm tay Hàn Thước: “Đi.”
“Đi ạ?”
“Đến nhà thằng nhãi chứ !! Đi tìm bố nó chuyện!”
Tim Hàn Thước đập thình thịch. Hắn mới chỉ nghĩ đến việc thú nhận với , kịp nghĩ đến việc đối mặt với thông gia. Giờ đang nóng máu, sang đó chắc chắn sẽ là một trận "gà bay ch.ó sủa" nữa cho xem. Hắn mệt mỏi quá , nghỉ ngơi một chút mới chiến đấu tiếp .
“Anh ơi, là ăn cơm tối . Anh nấu xong hết , Hàn Đình cũng đói, em cũng đói nữa.”
Hàn Hồng cái bụng của em , cuối cùng im lặng nhà.
Mạnh Duật Tu thấy Hàn Hồng mới dám gần. Hàn Thước nắm tay y, sờ soạng khắp : “Sao ? Có đ.á.n.h trúng chỗ nào ?”
“Không...” Mạnh Duật Tu nhỏ giọng hỏi: “Hết đ.á.n.h hả?”
“Hết , hết .” Hàn Thước vỗ lưng y trấn an, “Vào nhà ăn cơm.”
“Tôi cũng ăn hả?”
“Vớ vẩn! Anh tính nóng tí thôi, nguôi giận là thôi mà, .”
Mạnh Duật Tu nắm cổ tay , lo lắng: “ lúc nãy chạy né, trách ?”
Hàn Thước dở dở : “Cậu gãy chân thật ?”
“Ý thế...”
“Thôi , né là phản xạ tự nhiên thôi. Vào nhà!”
Bữa cơm tối diễn trong khí vô cùng gượng gạo. Hàn Hồng vẫn hằm hằm Mạnh Duật Tu. Mạnh Duật Tu thì cực kỳ điều, nhanh nhẹn bưng bê đồ ăn, xới cơm cho cả nhà. Hàn Thước thầm khen: "Không ngờ thằng ngốc cũng điều đấy chứ!"
Hàn Hồng im lặng gõ một quả trứng gà, chưng cho Hàn Thước một bát canh trứng riêng. Dù giận nhưng vẫn xót em trai mang thai.
Trên bàn ăn, chỉ Hàn Đình là vô tư: “Chú nhỏ ơi, là ai thế? Sao bố đ.á.n.h ?”
Cả ba lớn đều lặng thinh. Hàn Hồng hừ một tiếng. Hàn Thước vội gắp thức ăn bịt miệng cháu: “Ăn , hỏi lắm thế.”
Hàn Hồng đặt bát canh trứng mặt Hàn Thước, múc hai thìa cho cháu trai gắt: “Ăn !”
Bữa cơm trôi qua trong nặng nề. Hàn Hồng buông đũa, Mạnh Duật Tu đang cúi đầu ăn cơm, hỏi: “Mày tính thế nào?”
Mạnh Duật Tu buông đũa, ngay ngắn, trả lời chắc nịch: “Anh, em định sẽ kết hôn với Hàn Thước.”
Hàn Thước suýt thì sặc cơm. Hắn ngờ Mạnh Duật Tu câu khi bàn bạc gì với . vẻ mặt nghiêm túc của y, y thật lòng gánh vác.
Hàn Hồng gật đầu nhẹ: “Nói thế còn . Bố mày làm gì?”
“Dạ, đều là giáo viên ạ.”
Hàn Hồng hừ lạnh: “Bố làm giáo viên mà mày làm chuyện !”
Hàn Thước vội đỡ lời: “Không tại hết , em cũng ...”
“Mày còn mặt mũi mà ! Tao định mai đưa mày tảo mộ báo tin đỗ đại học cho bố , giờ thì , các cụ mà chắc bật nắp quan tài lên mất!”
Hàn Hồng hỏi tiếp: “Bố mày chuyện ?”
Teela - Đam Mỹ Daily
Mạnh Duật Tu lắc đầu.
“Ăn xong đến nhà mày ngay lập tức!”
Vì đêm tối đường xa, Hàn Thước đang m.a.n.g t.h.a.i bộ nổi, Hàn Hồng nhờ ông Lý trong thôn chạy máy kéo đưa . Một nhà ba cùng Mạnh Duật Tu leo lên máy kéo.
Ngồi máy kéo, Hàn Hồng vẫn kìm cơn giận. Anh chợt nhớ điều gì đó, hỏi Hàn Thước: “Đứa bé bao lâu ?”
Tiếng máy kéo ồn ào, Hàn Thước định vờ thấy vì sợ nổi điên giữa đường. Hàn Hồng hỏi gặng bằng .
“Một tháng ạ...”
Hàn Hồng nhẩm tính: Một tháng? Nghĩa là lúc nó chuẩn thi đại học hồi tháng năm?! Máu não vọt lên tận đỉnh đầu. Anh tháo giày định lao sang quật Mạnh Duật Tu.
“Anh! Có ngoài kìa!!” Hàn Thước vội giữ tay . Hàn Hồng hằm hằm xỏ giày .
Sau nửa giờ, máy kéo đến thôn Tây Kiều. Hàn Hồng bảo ông Lý dừng ở đầu làng để tránh gây chú ý. Ba bộ theo Mạnh Duật Tu làng.
Khi Mạnh Duật Tu dẫn họ đến một ngôi nhà hai tầng khang trang đang sáng đèn, y chợt khựng . Y quên mất hôm nay lấy điểm báo về, và y chắc chắn đang đợi y về ăn bữa cơm mừng…