Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-22 12:51:10
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đều là đàn ông với , Hàn Thước lập tức nhận trạng thái của đối phương, chẳng tới hai giây, cái túi quần phình lên một cục.

Hắn hừ hừ hai tiếng trong mũi, ghé sát tai Mạnh Duật Tu bỡn cợt: “Còn bảo 'lên', đúng là khẩu thị tâm phi.”

Mạnh Duật Tu vốn dĩ chỉ là một trai mới nếm mùi đời, mới chỉ duy nhất một kinh nghiệm. Mà đó, y nhịn đến mức đầu óc mụ mị, lúc đó chỉ thấy khó chịu dày vò. Đến khi thực sự nếm trái cấm, giống như Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả, nuốt chửng một cái là xong luôn. Ít nhất lúc y nghĩ thế, hồi tưởng các chi tiết, thì y cũng chẳng nhớ gì ngoài cảm giác nóng rực, sung sướng và đê mê.

Thế nên khi tay Hàn Thước còn kịp thọc túi quần, mới chỉ thôi, Mạnh Duật Tu tự động bắt sóng cực kỳ chính xác những từ ngữ trọng tâm nhất, cứ thế mà phản xạ điều kiện "ngóc đầu dậy".

Huống chi tay Hàn Thước lúc còn chẳng chịu để yên.

Luồng nhiệt lập tức xông thẳng xuống . Theo lý thường, y nên mở miệng ngăn Hàn Thước , dù đây cũng là xe đò, giáo d.ụ.c nhà trường dạy y làm văn minh đạo đức.

y Hàn Thước, há miệng chẳng thốt nên lời. Chẳng còn cách nào khác, bởi vì chỉ cần chạm nhẹ một cái thôi, bao nhiêu lý trí trong đầu y tan thành mây khói.

Hàn Thước thấy gương mặt trắng trẻo của y gần như nhuộm đỏ bộ, liền quyết định trêu nữa, định rút tay khỏi túi quần.

Thế nhưng tay mới rút một nửa thì đột ngột Mạnh Duật Tu giữ chặt lấy.

Hàn Thước ngẩn , chỉ thấy Mạnh Duật Tu mím chặt môi, giữa mày khẽ nhíu , đặc biệt là đuôi mắt còn ửng lên một vệt hồng. Chắc hẳn trai tân đang sướng đến phát điên, nên mới giống như cá c.ắ.n câu nhất quyết chịu nhả mồi.

“Hắc hắc.” Hàn Thước dán sát y, dùng chất giọng chỉ hai thấy để rõ còn cố hỏi: “Cậu làm gì đây?”

Mạnh Duật Tu , chút khó mở lời.

Hàn Thước thấy y gì, cố ý rút tay : “Cậu thì thôi, lo mà xe cho hẳn hoi.”

Lực tay của Mạnh Duật Tu tăng thêm một chút, cuối cùng y lựa chọn thuận theo bản năng cơ thể, đè thấp giọng: “Cậu...”

“Tôi làm ?” Hàn Thước nhướng mày.

Mạnh Duật Tu c.ắ.n môi , như thể hổ đến tột cùng nên đành làm liều: “Cậu, giúp ... sờ sờ một chút.”

Hàn Thước thì toét miệng hì hì, luồn tay trong túi quần y, trêu chọc: “Chậc chậc chậc, tình hình gì đây? Giờ thẹn nữa ?”

Mạnh Duật Tu chẳng còn gì để , chỉ khẽ lườm Hàn Thước một cái, lẳng lặng lấy cái túi vải mang từ nhà che lên đùi.

Hàn Thước nổi tính ham chơi, cứ thong dong chậm chạp mà làm.

Teela - Đam Mỹ Daily

Mạnh Duật Tu khó chịu vô cùng, nhưng ngại dám thẳng với Hàn Thước. Hơn nữa y cũng chẳng , cái gì bây giờ? Chẳng lẽ bảo: [Hàn Thước, đừng chơi kiểu đó nữa ?] là [Hàn Thước, nhanh lên một chút ?]

Y chỉ thể khẽ xê dịch, nép sát phía Hàn Thước hơn để dễ bề hành động.

Thế nhưng chút tâm tư của y Hàn Thước bắt thóp. Trong mắt lóe lên tia giảo quyệt, đột ngột tăng mạnh lực đạo.

Bởi vì nãy giờ Hàn Thước cứ chậm rãi gãi đúng chỗ ngứa, nên Mạnh Duật Tu chuẩn tinh thần cho nhịp độ . Cú kích thích quá mạnh khiến cả tấm lưng y cong hẳn lên, mất vài giây mới hồn .

Đến khi hồn, thấy nụ gian xảo vì trò đùa dai đắc thắng của Hàn Thước, y chỉ nghiến răng, lồng n.g.ự.c phập phồng liên hồi.

“Thôi , đùa nữa.” Hàn Thước chơi đủ mới bắt đầu thực sự giúp y. Thực cũng sợ chơi quá trớn thì cái gã trai tân mới nếm mùi đời sẽ chịu nổi mà "phóng" luôn tại chỗ, lúc đó thì hỏng bét, chẳng lẽ để y mặc cái quần bẩn ăn cưới Phan Hiểu Đông.

Mạnh Duật Tu lén lút thở hắt một , y giữ cổ tay Hàn Thước nữa mà dùng cái túi vải che chắn, đó đặt hai tay lên túi, vờ như chuyện gì mà thẳng phía .

Hàn Thước cái bộ dạng giả vờ quang minh chính đại của y mà thấy buồn . nếu là ngoài Mạnh Duật Tu, thoáng qua thì đúng là chẳng thấy sơ hở gì thật.

Chỉ Hàn Thước - trong cuộc mới thấy rõ yết hầu của Mạnh Duật Tu đang khẽ trồi sụt, đôi bàn tay khớp xương rõ ràng thỉnh thoảng siết chặt thành nắm đ.ấ.m buông , những đường gân xanh mu bàn tay nổi rõ lên, tố cáo sự bí bách khó nhịn lúc .

Đến cả Hàn Thước bộ dạng cũng thấy rạo rực, bỗng nhớ đến mấy thước phim xem hồi đại học, bèn dùng tay còn vỗ vỗ mu bàn tay Mạnh Duật Tu bảo: “Này Mạnh Duật Tu, trò 'biến thái xe điện' ?”

Mạnh Duật Tu đầu , tuy kiến thức mảng hạn hẹp nhưng y cũng đoán phần nào qua biểu cảm của Hàn Thước.

“Cái trò biến thái xe điện là, một tên sắc lang bám đuôi học sinh lên xe buýt, xe đông nghịt , chen chúc , tên sắc lang đó cứ thế áp sát học sinh đó...”

Mạnh Duật Tu trợn mắt, thêm vài câu miêu tả sinh động như thật của Hàn Thước, đầu óc y bắt đầu loạn cào cào, cứ như cái tên sắc lang đang vén váy Hàn Thước chính là .

Hàn Thước vẫn hì hì: “Cậu xem, chúng bây giờ giống hệt trong phim đấy, chính là tên biến thái đó đây ha ha ha.”

Mạnh Duật Tu cảm thấy nơi đó của trướng đến phát đau, y nhắm mắt , thở hắt một thật dài, gian nan lắm mới đè nén luồng xung động đang xông thẳng lên não.

Chỉ là khi xe khách về đến huyện, y vẫn ôm khư khư cái túi vải che chắn để xuống xe.

Hàn Thước nhảy xuống xe, ánh mắt đầy ẩn ý trêu chọc: “Thế nào, sướng ?”

Mạnh Duật Tu bỗng chốc đỏ bừng mặt, nhưng vẫn kiềm mà cong môi, thành thật gật đầu: “Ừm.”

“Hắc hắc hắc, ngay là sướng mà.” Hàn Thước hì hì khoác vai y, ghé sát tai thầm một câu.

Nhà ga tháng Giêng qua kẻ tấp nập, Mạnh Duật Tu chột bảo: “Đừng nữa.”

“Được .” Hàn Thước đùa nữa, định dắt y sang nhà Phan Hiểu Đông.

Mạnh Duật Tu nhất quyết chịu, y níu tay , ánh mắt lấp lửng: “Đi nhà trọ .”

Hàn Thước hỏi: “Vẫn 'xuống' ?”

Mạnh Duật Tu gật đầu.

Nhìn bộ dạng giữa mày nhíu chặt, tay ôm cái túi vải che quần đầy đáng thương của y, Hàn Thước thấy hối hận vì lúc nãy xe trêu chọc quá đà. Dù thì giải tỏa thực sự đối với một đàn ông đúng là thống khổ.

Hắn vỗ vỗ lưng trấn an: “Không , từ nhà ga đến nhà Phan Hiểu Đông mất hơn mười phút nữa, cứ bộ một lát là nó tự 'xuống' thôi.”

“Không 'xuống' .” Mạnh Duật Tu chắc nịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-38.html.]

Hàn Thước: “Chậc, 'xuống' ?”

Mạnh Duật Tu : “Đi nhà trọ .”

Hàn Thước chặc lưỡi: “Thôi đừng nhà trọ, tốn thời gian tốn tiền. Hay là thế , lúc về giúp một tay, giờ ráng nhịn , đừng cứ nghĩ về chuyện đó nữa.”

Thực nếu xe Hàn Thước làm mấy cái trò thì Mạnh Duật Tu còn lọt tai, đằng Hàn Thước cứ sờ nắn nặng nhẹ, làm y vẫn còn đang lơ lửng mây, từ lúc xuống xe đến giờ vẫn cứ căng cứng. Lúc trừ khi đ.ấ.m cho y một phát ngất xỉu, chứ thì trong đầu y lúc nào cũng chỉ chuyện đó thôi.

“Đi nhà trọ mà.” Y nắm c.h.ặ.t t.a.y Hàn Thước.

“Chậc, cứ dai như đỉa thế nhỉ?” Hàn Thước cũng nhận , nếu đồng ý thì cái gã tám phần là sẽ lì ở nhà ga mà léo nhéo đòi nhà trọ đến tám trăm cho xem.

Vì thế chỉ đành uyển chuyển phân tích cho y: “Đây chuyện chúng , mà là nó phiền phức lắm. Cậu nghĩ xem, cái nhà trọ tám đồng một đêm , trong phòng hai cái giường đơn mà đến cái nhà vệ sinh cũng chẳng . Thế khi làm tắm một cái ? Làm xong tắm cái nữa ? Cậu thì , quần thoát là... làm luôn, xong thì lau quấy quá là mặc quần .

thì , thể bắt ... mang theo 'đồ của ' uống rượu mừng nhà chứ? Rồi giữa đường nó cứ tí tách rơi như trẻ con đái dầm ? Tôi đếch làm .”

Vấn đề Hàn Thước đưa đúng là gãi đúng chỗ hiểm, nhưng bắt Mạnh Duật Tu bỏ cuộc giữa chừng thế , lòng y cứ ngứa ngáy yên.

Thấy y gì, Hàn Thước khoác vai y: “Đi thôi, hôm nay làm thì ? Sau còn dài mà, cái thứ đó của trong quần cũng mọc chân chạy mất .”

Cuối cùng Mạnh Duật Tu cũng chịu theo, nhưng mặt mày vẫn đầy vẻ tình nguyện.

Nhà Phan Hiểu Đông ở vùng ngoại ô huyện, thuộc dạng khu nông thôn mới. Hàn Thước từng đến một nên vẫn nhớ đường, chỉ là từ nhà ga xuyên qua trung tâm huyện vì nhà nó ở tít phía bên .

Lúc đầu hai vẫn hẳn hoi, Hàn Thước cố giúp Mạnh Duật Tu phân tán tư tưởng bằng cách chỉ trỏ mấy tòa nhà huyện. Kết quả là khi đến một ngã tư, Mạnh Duật Tu đột ngột dừng bước.

Hàn Thước theo hướng mắt của y, thấy ngay phía ngã tư là một tòa nhà cao bốn năm tầng, mặt ngoài ốp kính màu xanh đậm vô cùng bề thế. Tòa nhà chắc chắn là khách sạn xịn nhất cái huyện .

Mạnh Duật Tu nhấc nổi chân nữa, y tòa nhà đó bảo Hàn Thước: “Khách sạn kiểu đó chắc chắn là nhà vệ sinh trong phòng.”

Hàn Thước giật giật khóe miệng: “Thì cứ cho là , nhưng cũng chẳng liên quan gì đến bọn . Phòng ở đấy chắc chắn đắt lòi , đừng mơ.”

Mạnh Duật Tu chần chừ một giây bảo: “Để hỏi thử xem.”

“?” Hàn Thước y đầy kinh ngạc: “Đại ca , trong túi mấy đồng mà đòi đấy hỏi?”

Mạnh Duật Tu quyết tâm . Hàn Thước thầm nghĩ: Thôi , cứ chiều y hỏi một chuyến cho y sáng mắt , đợi xong giá phòng là tự khắc đường mà rút lui thôi.

Thế là cả hai cùng bước khách sạn.

là khách sạn sang trọng nhất cái huyện nhỏ , dẫu chẳng thấm so với mấy khách sạn bình dân ở thế kỷ 21, nhưng với dân địa phương thì thế là cực kỳ xa hoa .

Không chỉ quầy lễ tân mà đại sảnh còn rộng rãi.

Mạnh Duật Tu bước đến quầy lễ tân hỏi giá phòng.

Hàn Thước chống tay lên mặt bàn lễ tân chờ xem kịch .

Quả nhiên, khi nhân viên báo giá phòng một đêm là hai mươi đồng, Hàn Thước thấy hai vành tai của học sinh nghèo đỏ lựng lên vì hổ.

Hai mươi đồng, nực thật, Hàn Thước cho y vay thêm hai đồng cũng chẳng thấm .

Hàn Thước định kéo Mạnh Duật Tu , nhưng ngay lúc tưởng y sẽ khó mà lui, thì thấy Mạnh Duật Tu hỏi nhân viên:

“Cháu là học sinh, giảm giá ạ?”

Người hỏi là Mạnh Duật Tu, và y hỏi với một vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

mặt Hàn Thước thì nóng bừng lên như lửa đốt, cứ như thể chính da mặt đang ấn xuống đất mà chà xát . Hắn bắt đầu hối hận vì cùng Mạnh Duật Tu đây. Vốn định bụng xem trai trẻ khó mà lui, ai dè giờ đây cảm thấy chính cũng biến thành một trò .

Thấy Mạnh Duật Tu vẫn đó kỳ kèo với nhân viên, Hàn Thước chịu nổi cái sự mất mặt nữa, vội vàng định chạy thẳng khỏi khách sạn.

Mạnh Duật Tu gọi giật : “Cậu đấy?”

“Ra ngoài, ngoài đợi .” Hàn Thước nhục đến mức nán thêm một giây nào, vội vã rảo bước ngoài.

Đợi một lát , Mạnh Duật Tu bước .

Thấy mặt y hớn hở thấy rõ, Hàn Thước hồ nghi hỏi: “Cậu mặc cả thật đấy ?”

“Ừm.” Mạnh Duật Tu giấu nổi vẻ phấn khích, y kể với Hàn Thước rằng nhân viên bảo giảm giá , thế là y thương lượng xem thể thuê phòng theo giờ .

Thực cái thời làm gì khái niệm phòng theo giờ, nhân viên còn thấy lạ lẫm.

lúc ông chủ khách sạn ngang qua thấy, lập tức hớn hở đồng ý ngay, vì Mạnh Duật Tu bảo y chỉ cần dùng trong ba tiếng đồng hồ thôi.

“Ba tiếng sáu đồng...” Hàn Thước khô khốc kéo khóe miệng: “Cậu đúng là thiên tài! Tôi phục sát đất luôn.”

giờ phòng cũng thuê , làm ? Chẳng lẽ lên.

Hàn Thước đành lếch thếch theo Mạnh Duật Tu khách sạn, cả hai cùng lên lầu.

Phải công nhận là môi trường bước nhảy vọt về chất lượng. Trên hành lang trải t.h.ả.m đỏ tượng trưng cho sự sang trọng thời bấy giờ, phòng ốc cũng rộng rãi sạch sẽ, nhà vệ sinh còn ốp gạch men trắng tinh. Hàn Thước ngó nghiêng một vòng cũng thấy khá hài lòng.

Còn Mạnh Duật Tu, thấy chiếc giường lớn phủ ga trắng tinh trong phòng là nhịn nổi nữa. đây mới là thứ hai y chuẩn làm "nhiệm vụ" với Hàn Thước, vả cách đầu cũng khá lâu, nên y vẫn chút khẩn trương và nóng nảy.

Có điều nhịn suốt cả quãng đường , giờ nhịn nổi nữa. Nhất là khi thấy tấm lưng và bờ mông... cong vểnh của Hàn Thước, y chỉ hít một thật sâu, cố hết sức kiềm chế sự rạo rực trong , đặt cái túi vải xuống, bước tới ôm chầm lấy Hàn Thước từ phía .

Y dụi mặt cổ Hàn Thước, khẽ cọ quậy đầy khó nhịn, như nhắc cho Hàn Thước lúc y đang sốt ruột đến nhường nào.

Thực theo đúng bài bản, trong cảnh , Hàn Thước nên nắm lấy tay Mạnh Duật Tu, cùng y thủ thỉ tâm tình, đó nghiêng đầu trao một nụ hôn nồng cháy.

Thế nhưng Hàn Thước tay vỗ bép một phát m.ô.n.g y, giục giã: “Nhanh lên , mau tắm , tắm xong còn tranh thủ mà làm. Giờ gần 9 giờ rưỡi , mà cứ lề mề nữa là sợ thoát quần mặc để trả phòng đấy.”

Loading...