Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-03-22 12:51:02
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Áo tơi mũ nan rơi xuống đất ngay khoảnh khắc hai ôm lấy . Hàn Thước vốn là kiểu sảng khoái, khi ý thức cảm xúc của đối với Mạnh Duật Tu, lúc thấy hai vành tai y đông lạnh đến đỏ bừng, chỉ thấy xót xa thôi.
“Ai, thật chẳng hiểu nổi nữa, lúc thì bảo mắt, lúc gặp.” Hàn Thước miệng tuy oán trách như đang dỗ dành một đứa trẻ ngang ngạnh, nhưng tay gạt chân chống xe đạp xuống nền tuyết, đó nắm lấy đôi bàn tay của Mạnh Duật Tu đưa lên miệng hà ấm.
“Lạnh ?” Hắn hà ngước mắt hỏi.
Mạnh Duật Tu chằm chằm mặt Hàn Thước mà đáp lời. Y lắc đầu, nhưng đáy mắt chẳng thể ức chế niềm ý đang tràn rạng.
Hàn Thước cái bộ dạng ngây của y, nhịn mà càm ràm: “Cười cái rắm mà , nếu hôm nay cửa hoặc thấy , tính tính làm hả?”
“Tôi .” Mạnh Duật Tu thành thật đáp.
“... Tôi thật sự phục luôn .” Hàn Thước buông lời mỉa mai, nhưng hễ cứ nghĩ đến cảnh lúc nãy cửa thấy Mạnh Duật Tu lẻ loi giữa trời tuyết, thấy khó chịu vô cùng.
Cái tính bướng bỉnh của Mạnh Duật Tu, Hàn Thước nếm trải qua. Nếu khỏi cửa, khả năng y sẽ tiếp tục đó, thể là vài tiếng đồng hồ, cũng thể là đến tận trời tối.
Để khi màn đêm buông xuống, y sẽ giống như lúc nãy, một dắt xe lầm lũi giữa trời tuyết mà mò mẫm đường về.
Nghĩ đến đây, Hàn Thước cố kìm nén nỗi xót xa đang dâng trào trong lòng, vùi đôi tay của Mạnh Duật Tu sâu trong lớp áo bông của , dùng nhiệt độ cơ thể để sưởi ấm cho y.
Mạnh Duật Tu định rút tay về nhưng Hàn Thước giữ chặt lấy.
“Sách, đừng nhúc nhích.”
“Cậu sẽ lạnh đấy.” Mạnh Duật Tu tuyết rơi đầy trời, : “Cậu nhà , cũng về .”
Hàn Thước y, lòng đầy thương cảm nhưng miệng vẫn gắt gỏng: “Tuyết lớn thế về kiểu gì? Đi thôi, về nhà .”
Chỉ là xong, Mạnh Duật Tu gần như phản xạ điều kiện mà thốt lên: “Đừng.”
“Đừng cái gì mà đừng?” Hàn Thước thấy liền hiểu , nhướng mày trêu chọc: “Còn sợ trai ? Sợ đ.á.n.h ?”
“Không .” Mạnh Duật Tu mất tự nhiên đáp.
Hàn Thước hừ một tiếng: “Nhìn cái vẻ nhát c.h.ế.t của kìa, sợ thế mà còn dám mò đến đây. Vạn nhất gặp mà là trai thì ? Cậu định làm thế nào? Cắm đầu chạy chắc? Thật chẳng hiểu nổi nữa.”
Nói đoạn, Hàn Thước bỗng nhớ điều gì đó liền hỏi: “Mà tiền lấy ở ?”
Mạnh Duật Tu kể rằng khi nghỉ đông, y sang thôn Cổ Đường nhận dạy kèm cho mấy học sinh lớp 12.
Hàn Thước chặc lưỡi: “Tôi trai bên thôn Cổ Đường một học sinh cuối cấp đang dạy thêm, đoán ngay là mà, ngờ đúng thật. Sao nào, thôn Cổ Đường gần nhà , thế là kiếm tiền cái liền chạy sang đây trả nợ ngay ?”
Mạnh Duật Tu bỗng nhiên : “Không .”
“Hửm?”
Mạnh Duật Tu Hàn Thước, im lặng vài giây mới chút ngượng nghịu đáp: “Vì thấy .”
Một Mạnh Duật Tu ngây ngô đến đáng yêu thế thực sự khiến Hàn Thước thương để cho hết. Giờ đây đừng là để Mạnh Duật Tu đạp xe về trong tuyết, hận thể vác luôn y nhà, tống trong chăn mà ủ ấm cho thật .
“Đi thôi.” Hàn Thước nắm lấy ghi-đông xe đạp, với Mạnh Duật Tu: “Về nhà , yên tâm, nếu dám động , nhất định sẽ cản .”
Thế nhưng Mạnh Duật Tu vẫn kiên quyết về nhà. Y với Hàn Thước rằng lúc cửa hứa với cha, chạng vạng tối nhất định mặt ở nhà.
Hàn Thước hết cách với y, đành bảo: “Thôi , để tiễn .”
“Cậu nhà , trời lạnh lắm.”
“Bớt nhảm .” Hàn Thước quả quyết: “Tôi tiễn đến đầu lộ thôi. Tôi xe, xa hơn nữa cũng chẳng tiễn .”
Nói lướt qua ngôi làng đang tuyết trắng phủ dày, bảo Mạnh Duật Tu đợi một lát chạy biến nhà cầm một chiếc ô.
Từ nhà đến đầu lộ cũng một quãng khá xa. Trước đây mỗi Hàn Thước trở trường đều bộ hơn mười phút để chờ xe đò, lúc đó mệt đứt , chỉ ước xe thể chạy thẳng tận cổng làng.
Thực đường tuyết bây giờ còn khó hơn nhiều, mà Hàn Thước thấy hình như với Mạnh Duật Tu mới mấy câu đến đầu lộ .
Đã đến lúc Mạnh Duật Tu thật. Hàn Thước theo bóng dáng đạp xe dần khuất xa trong màn tuyết trắng xóa, lặng tại chỗ hồi lâu, bất giác cảm thấy bồi hồi.
Tuy là kẻ dối trá, ba hoa khoác lác, nhưng thực chất từng yêu đương bao giờ. Đôi khi cũng tự hỏi cảm giác yêu một cô gái là thế nào, đúng hơn, thích một là .
ngay khoảnh khắc , cảm thấy hiểu . Hóa thích một , đại khái chính là chỉ cần đối phương một câu ngắn gọn cũng đủ khiến lòng ấm áp, khiến khóe môi tự chủ mà cong lên.
Hóa thích một chính là khi đối phương xa, vẫn còn ngẩn ngơ tại chỗ để dư vị đoạn đường cùng y bước qua, thậm chí còn cùng y tiếp những chặng đường nữa.
Hàn Hồng đột nhiên phát hiện em trai bắt đầu tu chí học hành. Tuy so với Tiểu Cường - đứa trẻ ngoan nhất làng, con nhà trong truyền thuyết - thì thấm , Hàn Thước học vẫn dáng vẻ gì là nghiêm túc, xem sách một lát đông ngó tây, hoặc lôi Hàn Đình trêu chọc.
trong mắt trai như Hàn Hồng, em trai ít nhất chịu bàn sách, đó là một bước tiến vĩ đại, là tổ tiên hiển linh .
Ăn Tết xong, Hàn Hồng cũng bắt Hàn Thước chúc Tết họ hàng cùng nữa mà để ở nhà tâm an học tập. Bây giờ hãnh diện lắm, sang nhà họ hàng gặp ai cũng khoe: “Thằng Tiểu Thước nhà sắp thi đại học , nó đang ở nhà ôn tập hăng say lắm.”
Đến tối về nhà, thấy Hàn Thước vẫn còn bên bàn học, cũng giống như bao bậc phụ khác, vội vàng xuống bếp nấu một bát mì sợi nóng hổi, thêm một quả trứng ốp la bưng lên lầu.
Nhìn em trai ăn mì dán mắt sách giáo khoa, Hàn Hồng bên cạnh mà lòng vui như mở hội. Anh thầm nghĩ, may mà cắt đứt với cái Tiểu Mạnh , nếu Hàn Thước thể chuyên tâm như thế .
“Tiểu Thước, em tính thi trường ở ?”
Hàn Thước ăn mì thuận miệng đáp: “Lên Hòa Thành .”
“Hòa Thành?” Dẫu đây em trai mặn mà chuyện đèn sách, nhưng với tư cách là phụ con em sắp thi đại học, Hàn Hồng cũng từng bàn luận chủ đề với mấy gia đình khác.
“Trường nào ở Hòa Thành?”
Cái thì Hàn Thước nghĩ tới, chuyện học hành cũng chỉ mới bắt đầu gần đây thôi. Hắn nhớ mang máng Mạnh Duật Tu từng nhắc đến việc thi Đại học Tân Hoa ở Hòa Thành. Tuy tìm hiểu nhiều về các trường ở thế giới , nhưng cũng Tân Hoa là ngôi trường danh giá nhất cả nước, thầy cô bạn bè ở trường lúc nào cũng nhắc đến nó.
Đại học Tân Hoa thì Hàn Thước dám mơ tới, nhưng đỗ một trường đại học bình thường khác ở Hòa Thành cũng đủ , nhỡ trượt đại học thì lên đó làm thuê cũng .
Vì thế với Hàn Hồng: “Em cũng , với sức của em thì làm gì quyền kén cá chọn canh? Có chỗ học là , mà chắc đỗ nổi .”
Hàn Hồng xong hỉ hả: “Được, dù em cũng nỗ lực hết sức , cuối cùng học trường nào cũng quan trọng.”
Hàn Thước ăn xong bát mì liền đặt sang một bên. Đang lúc Hàn Hồng chuẩn dọn dẹp mang xuống lầu thì Hàn Thước ngẩng đầu hỏi: “Anh, mai là ngày mấy ?”
“Mai là mùng tám tháng Giêng.”
Mùng tám tháng Giêng... Hàn Thước sực nhớ khi nghỉ, Phan Hiểu Đông mùng tám là đám cưới của nó. Hắn vội vàng báo với Hàn Hồng rằng mai bạn học kết hôn, trưa lên huyện uống rượu mừng.
Hàn Hồng đặt bát xuống, định móc túi lấy tiền cho Hàn Thước.
Lần Mạnh Duật Tu đến đưa năm đồng, hôm ba mươi Tết chợ mua pháo về Hàn Đình đốt sạch. Thằng bé còn đòi đốt tiếp nên Hàn Thước bỏ hai đồng mua mấy cây pháo thăng thiên, giờ trong túi chỉ còn đúng ba đồng.
Vì thế với Hàn Hồng: “Không cần , tiền em tích cóp từ việc xách nước nóng hộ bạn vẫn còn dư, đủ tiền xe .”
“Thế bạn em cưới, em ăn cưới mà tiền mừng ?”
“Ái chà, nó bảo cần tiền nong gì , cứ đến ăn uống nhảy múa là .”
Nói đoạn, Hàn Thước vươn tay véo má Hàn Đình đang giường bên cạnh: “Mai chú Út về sẽ mang kẹo mừng cho cháu ăn nhé.”
Tiệc cưới của Phan Hiểu Đông bắt đầu lúc 11 giờ rưỡi trưa, từ làng lên huyện mất một tiếng rưỡi xe khách. Thế nhưng sáng hôm , Hàn Thước vẫn thức dậy từ lúc 5 giờ rưỡi, bởi vì còn ghé qua thôn Tây Kiều ở trấn Bạch Sơn để gọi Mạnh Duật Tu cùng.
Trước đó Phan Hiểu Đông nhờ Hàn Thước rủ Mạnh Duật Tu chung, lúc đó xong còn tỏ thái độ khó chịu mặt. từ cái ngày nhận tình cảm của dành cho y, bây giờ cứ hễ cái gì ngon, cái gì vui là đều dắt y theo bằng .
Ăn sáng xong, Hàn Thước bắt xe thôn Tây Kiều. Đã mấy ngày gặp Mạnh Duật Tu, ngay cả khi đang xe, tâm trạng thấy vui sướng rộn ràng.
Vừa xuống xe ở trấn Bạch Sơn, hai chân như gắn bánh xe, đợi nổi mà lao vút về phía thôn Tây Kiều.
Hắn đến quá sớm, đầy 7 giờ. Thôn Tây Kiều nhà nào nhà nấy còn đang bận ăn sáng. Hôm nay thời tiết , mặt trời lên sớm, thế là gốc cây đại thụ cạnh nhà Mạnh Duật Tu, ít dân làng bưng bát, kê ghế ngoài hiên mà ăn.
Ban đầu còn ăn tán dóc, nhưng khi thấy một trai lạ mặt bước làng, tất cả đều dừng đũa mà theo.
Hàn Thước cũng chẳng đầu đến đây nên cũng mấy để tâm đến cảnh tượng . Chỉ điều khi thấy cha của Mạnh Duật Tu đang cửa, thoáng chút chột .
Chẳng trách , khí thế của ông cụ quá sức dọa . Trong khi những khác hỉ hả thì duy nhất ông khoanh tay cửa, vẻ mặt nghiêm nghị lầm lì. Hơn nữa đây Mạnh Duật Tu ít kể với rằng cha y cực kỳ nghiêm khắc.
đến nước , Hàn Thước chỉ đành cứng đầu tiến lên hỏi: “Thưa bác, cho cháu hỏi Mạnh Duật Tu ở nhà ạ?”
Mạnh phụ đáp lời ngay. Đôi mắt ông đ.á.n.h giá Hàn Thước từ đầu đến chân một lượt. Đang lúc đến da đầu tê dại thì ông đột ngột đầu trong sân hô lớn một tiếng.
“Tiểu Tu!”
Cái giọng vang như sấm rền cộng với gương mặt thực sự khiến tim Hàn Thước nhảy ngoài lồng ngực. Hắn thấy thốn, cảm giác như càng sống càng thụt lùi, học lâu quá nên hình như thích nghi với phận học sinh cấp ba 18 tuổi, gặp phụ nhà là bắt đầu lo sợ nơm nớp.
nghĩ , Hàn Thước thấy phần lớn là do hiện tại với Mạnh Duật Tu " trong sạch". Không chỉ thể xác mà cả tư tưởng cũng chẳng thanh bạch gì, cho nên đến tận nhà thế mới cảm giác như kẻ trộm bắt quả tang. Nghĩ thì cũng xuôi tai.
Mạnh Duật Tu chắc là đang ăn cơm trong nhà, tiếng gọi liền bưng bát chạy , miếng thịt trong bát vẫn còn đang ăn dở một miếng.
Vừa thấy Hàn Thước, cái vẻ nơm nớp lo sợ của y còn lợi hại hơn cả . Y sững tại chỗ, nhất thời nên dùng biểu tình gì cho .
Kinh hỉ, chấn kinh, khẩn trương... đủ loại cảm xúc nhảy múa trong mắt y, nhưng khi thoáng thấy gương mặt nghiêm nghị của cha , tất cả đều biến thành sự đờ đẫn, lúng túng.
Bầu khí tức khắc trở nên gượng gạo. Mạnh Duật Tu rủ Hàn Thước ngoài, nhưng bên ngoài đầy rẫy các bác các cô. Đứng ở trong sân chuyện thì sân quá nhỏ, hơn nữa cha y vẫn , cứ đó mà chằm chằm hai .
Thực bọn họ thể đường đường chính chính trò chuyện, chỉ là cả hai đều cảm nhận ánh mắt của đối phương quá đỗi ám . Chỉ một cái chạm mắt ngắn ngủi, sợi dây tình ý dính dấp quấn lấy trong khí, khiến cả hai đều cảm thấy cần tìm một góc khuất để tâm sự riêng tư.
Thế là Mạnh Duật Tu mím môi, bưng bát chậm rãi về phía góc tường sân, Hàn Thước như tâm đầu ý hợp, lập tức cũng bước theo.
Sau đó hai nghiêng , lưng về phía cha Mạnh, đối mặt với góc tường mà đè thấp giọng chuyện.
Hàn Thước mở lời . Vì phụ ở đó, giả vờ khách sáo: “Đang ăn sáng ?”
Mạnh Duật Tu khẽ gật đầu, cũng khách sáo với , chỉ là giọng y nhỏ hơn: “Còn ?”
“Tôi ăn .”
“Ừ.” Mạnh Duật Tu gật đầu, đúng lúc ánh mắt chạm Hàn Thước, cứ như đôi trẻ lén lút yêu sớm mí mắt phụ . Y nắm chặt đôi đũa, ngón cái dùng lực, tiết lộ sự khẩn trương và niềm hân hoan trong lòng.
Thực tế từ góc độ của cha Mạnh, ông chỉ thấy góc mặt nghiêng tuấn tú và vành tai của con trai. Mạnh Duật Tu vẫn chột , giả bộ bình tĩnh hỏi Hàn Thước: “Cậu tìm việc gì?”
“Phan Hiểu Đông hôm nay kết hôn, rủ cùng.”
“Ở ?” Mạnh Duật Tu hỏi.
“Nhà nó ở huyện.” Hàn Thước thì thầm, nhân tiện liếc y một cái.
Thực câu của Hàn Thước chẳng ý gì khác, nhưng Mạnh Duật Tu chạm ánh mắt , tự chủ mà liên tưởng đến đủ thứ, đặc biệt là hai chữ " huyện". "Trên huyện" nghĩa là gì?
Trong đầu Mạnh Duật Tu lập tức nảy chữ "nhà trọ".
Thế là y đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch.
“Cậu ?” Hàn Thước đôi hàng mi đang rung rinh của y, tiếp: “Trước khi nghỉ Phan Hiểu Đông nhắc với , nó bảo dắt theo uống rượu mừng. Nghe tiệc to lắm, chắc chắn tôm cá đầy đủ hắc hắc, ăn thì phí, ?”
“Muốn.” Mạnh Duật Tu đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-37.html.]
Hàn Thước lén liếc ông cụ vẫn đang chằm chằm hai đứa, với Mạnh Duật Tu: “Vậy... đợi ăn xong thế nào? Cậu cần thưa với cha một tiếng ?”
Mạnh Duật Tu gật đầu, y ngước Hàn Thước, đó hít sâu một bưng bát bước đến mặt cha.
Hàn Thước theo, vờ như tự nhiên, hết sân trời, tuyệt đối về hướng hai cha con y.
Trong lúc Mạnh Duật Tu chuyện với cha, Hàn Thước cố gắng biến thành khí.
Mạnh Duật Tu mặt cha. Thực chiều cao của y vượt xa cha , nhưng vì y còn quá ngây ngô nên trong mắt ông, y vẫn chỉ như một đứa trẻ.
“Cha, hôm nay con ngoài một chuyến.”
Cha Mạnh hỏi: “Đi ?”
“Bạn học kết hôn, con uống rượu mừng ạ.”
“Đứa nào cưới?”
“Bạn cùng lớp ạ.”
Cha Mạnh liếc cái gáy của trai đang ở góc sân, nhíu mày hỏi: “Đứa cũng là bạn cùng lớp con ?”
Đôi mắt đen láy của Mạnh Duật Tu khẽ động, y gật đầu: “Vâng, bạn cùng lớp với con.”
Cha Mạnh “ồ” một tiếng, đó thọc tay túi áo, lấy một ít tiền lẻ, đếm đếm trong lòng bàn tay rút một tờ năm đồng và hai tờ năm hào đưa cho Mạnh Duật Tu.
“Bạn cùng lớp cưới thì con cầm năm đồng mừng, chỗ còn để xe khách.”
Mạnh Duật Tu đưa tay nhận lấy.
Cất tiền xong, y ngẫm nghĩ một lát với cha: “Cha, cha cho con thêm ít tiền nữa .”
“Tiền mừng , tiền xe , con còn đòi thêm làm gì?”
Mạnh Duật Tu nhất thời cứng họng, y khẽ mấp máy môi: “Con mua chút đồ ăn khi đường ạ.”
“Trong nhà thiếu gì đồ ăn? Cầm theo mà ăn xe ?”
“Dạ.” Mạnh Duật Tu gật đầu nhưng vẫn im.
Cha Mạnh giục: “Muốn thì nhanh cái chân lên, ăn nốt bát cơm , bạn con còn đang đợi kìa.”
“Dạ.” Người Mạnh Duật Tu khẽ động, nhưng định nhấc chân, y dừng .
“Cha.” Y ông: “Cha cho con thêm ít tiền nữa mà.”
Teela - Đam Mỹ Daily
Cha Mạnh cau mày: “Lại đòi tiền? Không cha cho ? Con còn tiêu việc gì nữa?”
Mạnh Duật Tu mím môi, ánh mắt lấp lửng: “Ăn cưới xong con dạo huyện một chút.”
Cha Mạnh lắc đầu thở dài, đành rút thêm một đồng nữa đưa cho y, hỏi: “Đủ ?”
Nếu là đứa trẻ khác chắc hớn hở chạy cùng bạn , nhưng con trai ông tiếp tục hỏi: “Cha cho con thêm chút nữa ?”
Cha Mạnh thể tin nổi. Bình thường đứa con vốn chẳng mấy khi đòi hỏi tiền bạc vật chất, hôm nay mở miệng là tiền thế ?
ông vốn thói quen nuông chiều con, liền phán: “Hết , làm gì học sinh nào tiêu pha như thế. Thiếu cái gì thì bảo con mua cho.”
Mạnh Duật Tu tiu nghỉu đáp “”.
Tiếp đó y gọi Hàn Thước đang ở góc sân: “Hàn Thước, đợi một chút.”
Hàn Thước vội vàng xua tay: “À , cứ sửa soạn .”
Mạnh Duật Tu bưng bát nhà, bên bàn ăn vội vàng và nốt mấy miếng cơm cuối cùng.
Ăn xong, y đặt bát xuống bàn bắt đầu lục tìm một cái túi vải bạt, đó chạy lên chạy xuống lầu mấy bận. Chẳng mấy chốc, cái túi đầy quá nửa.
Mẹ Mạnh đang gấp quần áo lầu, thấy con trai chạy tới chạy lui liền tò mò hỏi: “Tiểu Tu, con làm gì thế?”
Mạnh Duật Tu định xuống lầu, hỏi liền sực nhớ điều gì, chạy bảo: “Mẹ, năm đồng tiền lì xì năm nay bà ngoại cho, cho con xin ?”
“Hả?” Mẹ Mạnh ngạc nhiên: “Hôm bà cho, bảo giữ hộ thì con tùy mà?”
“Giờ con cần dùng ạ.”
Mẹ Mạnh nghĩ bụng con trai cũng 18 tuổi , tiền lì xì đó quả thật nên để nó tự quyết định, thế là bà phòng lấy tiền đưa cho y.
Cầm tiền, Mạnh Duật Tu nhanh chóng chạy xuống lầu.
Một lát , Mạnh xuống hỏi cha Mạnh: “Thằng Tiểu Tu nó hớt hơ hớt hải thế ông?”
Lúc Mạnh Duật Tu và Hàn Thước khỏi cửa. Cha Mạnh đáp: “Nó ăn cưới bạn cùng lớp, còn vòi thêm của một đồng, lúc thì bảo mua đồ ăn, lúc thì bảo dạo huyện.”
Mẹ Mạnh: “Thế ? Tôi thấy nó khui cả túi bánh quy hạt dẻ biếu, lấy hai ống nhét túi. À đúng , nó còn lấy cả tiền lì xì bà ngoại cho nữa.”
“Cái gì?” Cha Mạnh thốt lên.
Hàn Thước và Mạnh Duật Tu lúc mới khỏi làng vẫn còn dám làm càn, cứ ngay hàng thẳng lối mà . Mãi đến khi bóng làng khuất xa, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Hàn Thước thấy biểu cảm thả lỏng của Mạnh Duật Tu, nhịn mà huých vai y một cái: “Nhìn khẩn trương kìa, làm như hai đứa đang hẹn hò lén lút bằng, hại cũng lây theo.”
“Làm gì .” Mạnh Duật Tu phủ nhận, nhưng khi đầu gương mặt rạng rỡ ánh nắng của Hàn Thước, đôi mắt y cũng ngập tràn ý .
Đợi cho ngược chiều qua hẳn, Hàn Thước mới choàng tay qua vai Mạnh Duật Tu, ghé sát mặt hỏi nhỏ: “Lâu gặp, nhớ ?”
Cảm nhận thở và bờ môi sát sạt của đối phương, Mạnh Duật Tu cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên từ lồng ngực. Bờ môi lúc đóng lúc mở của Hàn Thước như một thỏi nam châm, khiến y chỉ dán môi lên đó ngay lập tức.
y vốn mặt mỏng, dám làm gì quá trớn ở nơi công cộng. Tuy chuyện mật giữa hai chẳng thiếu thứ gì, nhưng về mặt tinh thần, bọn họ cũng chỉ mới hiểu rõ lòng , tóm là vẫn còn ngượng ngùng lắm.
Thế là y chỉ thể nuốt nước bọt, khẽ đáp: “Ừm”.
Hàn Thước xong câu đó thì sướng rơn, ôm chặt lấy vai y mà rảo bước.
Ra đến đầu lộ đợi một lát thì xe khách tới. Lúc mới lên xe vẫn còn hai ghế trống, nhưng khi qua vài ngôi làng, khoang xe chật như nêm cối, ồn ào tiếng của hành khách huyện.
Không khí trong xe bí, Hàn Thước hé cửa sổ một chút, lạnh trong lành lập tức ùa .
Còn một tiếng nữa mới tới huyện, Hàn Thước cũng chán, cứ nhấp nhổm yên. Mạnh Duật Tu thấy liền mở cái túi vải trong lòng .
Hàn Thước ghé mắt : “Oa, mang theo nhiều đồ ăn thế cơ ?”
“Ừm.” Mạnh Duật Tu đáp, y lấy một ống bánh quy hạt dẻ gói trong giấy dầu, xé một vòng đưa một miếng cho Hàn Thước.
Nếu ở thế kỷ 21 thì loại bánh sắp đào thải , nhưng ở thời thì là của hiếm, bình thường còn chẳng nỡ mua. Hàn Thước c.ắ.n một miếng, vị thơm giòn lập tức lan tỏa, những mẩu bánh vụn rơi lả tả áo.
Mạnh Duật Tu cũng lấy một miếng, ăn một cách văn nhã.
Hàn Thước thấy trong túi còn một ống nữa liền hỏi: “Cậu mang nhiều thế ăn hết?”
“Lúc về còn ăn nữa mà, nếu hết thì mang về cho cháu trai.” Mạnh Duật Tu .
Nếu vì xe quá đông , Hàn Thước thực sự ôm đầu Mạnh Duật Tu mà hôn cho một cái. Sao thể gặp một tinh tế, hiểu chuyện như thế chứ?
“Mẹ kiếp, Mạnh Duật Tu, quá mất!” Hàn Thước phấn khích ôm lấy vai y.
Mạnh Duật Tu đặt bánh xuống, thẳng mắt Hàn Thước, y mím môi vẻ đắn đo: “Hàn Thước, hôm nay chúng làm 'nhiệm vụ' ?”
Hàn Thước sững . Hắn nghiêng đầu chằm chằm mặt Mạnh Duật Tu.
Thấy gương mặt ửng hồng và ánh mắt lấp lửng của đối phương, Hàn Thước hiểu ngay. Xem cái gã trai tân nhịn nữa , thảo nào lúc khỏi làng, cái mặt thấy xuân tâm phơi phới.
Tuy bây giờ quan hệ giữa hai khác, cũng thực lòng gần gũi với Mạnh Duật Tu, nhưng hễ nghĩ đến cái món "đồ chơi" khủng của y, thấy sợ, chủ yếu là cái m.ô.n.g vẫn còn ám ảnh.
từ chối thẳng thừng thì nỡ.
“Cậu làm 'nhiệm vụ' ?”
Mạnh Duật Tu gật đầu cái rụp, chút do dự.
Hàn Thước giật giật khóe miệng, vẻ khó xử: “ tiệc cưới của Phan Hiểu Đông 11 giờ rưỡi là ăn , kịp ...”
Mạnh Duật Tu liếc đồng hồ, khẳng định chắc nịch: “Kịp mà, giờ mới 7 giờ rưỡi, 8 giờ rưỡi đến huyện, vẫn còn sớm chán.”
“...” Phục sát đất, gã ngay cả thời gian cũng lên kế hoạch sẵn . Hàn Thước hỏi: “ tiền thuê phòng ?”
“Có, xin cha một đồng, với cả lấy cả tiền lì xì năm nay nữa.” Mạnh Duật Tu đoạn ngượng ngùng: “Chỉ là... lẽ vay tiền .”
“...” Khóe mắt Hàn Thước giật giật: “Bao nhiêu?”
“Hai đồng...”
Hay lắm, hai đồng coi như mới tích cóp chứ .
Thực bây giờ Hàn Thước chẳng so đo chuyện tiền bạc với Mạnh Duật Tu làm gì, chỉ là lúc dù lấy cớ tiền thì chắc chắn y cũng sẽ bảo để y nghĩ cách khác. Dù trong tay y sáu đồng, cũng thiếu bao nhiêu. Cùng lắm lên huyện y sẽ tìm cái nhà trọ rẻ tiền hơn, lúc đó hàn Thước .
Vả , Hàn Thước cảm thấy hiện tại đúng là thích Mạnh Duật Tu c.h.ế.t , nỡ y thất vọng buồn bã, nhất là khi hôm nay y còn hớn hở xách theo cả túi bánh hạt dẻ, còn dặn mang về cho cháu .
Hàn Thước còn đang phân vân, thì bất thình lình Mạnh Duật Tu lôi trong túi một thứ. Đó là một chiếc hũ gốm tròn màu trắng, nắp sắt in hình hoa hồng phía .
“Cái gì đây?”
Mạnh Duật Tu đỏ mặt thì thầm: “Kem dưỡng da của .”
“Đừng bảo cái cũng là quà cho cháu nhé?”
Ánh mắt Mạnh Duật Tu né tránh: “Tôi sợ cái đó... cái đó đau, nên...”
Câu y thốt lời .
Hàn Thước hiểu ngay tắp lự. Dù mặt dày đến cũng ngăn cảm giác nóng bừng như lửa đốt. Hắn thực sự phục , cái gã đúng là vạn sự chuẩn mà!
“Cậu đúng là đứa con hiếu thảo của , nghĩ chu đáo thật đấy.” Hàn Thước cạn lời, nhưng trong giọng vài phần thỏa hiệp.
Nhìn cái bộ dạng của Mạnh Duật Tu, thấy mới lạ vô cùng. Rõ ràng trong đầu mấy thứ đen tối mà cái mặt lúc nào cũng giữ vẻ ngượng ngùng thế .
Hàn Thước bỗng nảy ý , liếc mắt xuống phía , ghé sát tai Mạnh Duật Tu hỏi nhỏ: “Sao nào, thèm lắm ? Đừng bảo là mới thế mà 'lên' nhé?”
Mạnh Duật Tu giật , vội vàng quanh quất xung quanh, đặc biệt là những đang ở lối giữa xe. nỗi lo của y thừa thãi, hành khách ai nấy mải mê trò chuyện thế sự, chẳng ai rảnh mà để ý đến hai trai ở góc cửa sổ.
“Không .” Y vội vàng phủ nhận.
“Thật ?” Hàn Thước vẻ tin, lén lút thò tay túi quần của Mạnh Duật Tu.
Mạnh Duật Tu lập tức trợn tròn mắt, bởi vì Hàn Thước đang dùng ngón tay gãi nhẹ, mơn trớn qua lớp vải mỏng của túi quần y.