Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-21 13:53:29
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Reng reng reng ——”

Tiếng chuông báo thức sáng thứ Hai vang dội. Vì quen với những ngày tháng làm “liếm cẩu” đây, Hàn Thước mở bừng mắt theo phản xạ điều kiện, vươn tay khỏi ổ chăn một cách bản năng để tìm quần áo mặc .

Thế nhưng, khi đầu ngón tay chạm lớp vải lạnh lẽo đặt chăn, động tác bỗng khựng . Ngay đó, những việc xảy hai ngày đột nhiên dội về trong đại não.

[Mẹ kiếp! là ch.ó bỏ thói quen cũ!] Hàn Thước lầm bầm c.h.ử.i rủa, trùm chăn kín đầu, nhắm nghiền mắt ngủ tiếp.

Cửa phòng ký túc xá mở , giường thấy động tĩnh liền dụi mắt lờ đờ hỏi: “Hàn Thước, mày dậy sớm thế? Vẫn còn mười phút nữa mới hết giờ ngủ mà.”

“Dậy cái rắm! Tao đang ngủ!” Hàn Thước quát khẽ một tiếng từ trong chăn.

Người thì tò mò ngóc đầu lên xem kẻ nào sáng sớm nổi cáu, nhưng khi bước , liền sửng sốt thôi.

“Ơ, hả Mạnh Duật Tu?”

Đôi mắt nhắm một giây của Hàn Thước lập tức mở trừng trừng. Hắn bật dậy như lò xo giường. Cùng lúc đó, những khác trong phòng thấy tên Mạnh Duật Tu cũng kinh ngạc đồng loạt ngó đầu xem.

Chẳng còn cách nào khác, ai bảo Mạnh Duật Tu nổi tiếng khắp trường là kẻ lạnh lùng, thích giao thiệp với ai. Việc y thiết với Hàn Thước suốt hai tháng qua vốn ngoài dự đoán của , nhưng bọn họ đều nhất trí cho rằng đó là do Hàn Thước đơn phương làm “liếm cẩu” bám đuôi.

Thế nên, việc Mạnh Duật Tu đột ngột xách phích nước ấm xuất hiện trong phòng ký túc xá lớp 7 sáng sớm thế đúng là chuyện lạ một hai.

Hàn Thước thu lù trong chăn, trố mắt bước .

Hôm nay Mạnh Duật Tu mặc một chiếc áo bông màu đen, cổ quấn khăn len xanh đậm. Có lẽ vì ngoài trời lạnh nên đỉnh đầu y vài sợi tóc vểnh lên. Y mang theo một luồng khí lạnh tràn phòng nhanh chóng đóng cửa .

Kể từ thứ Bảy là “ 0”, suốt hai ngày nay Hàn Thước vô cùng buồn bực. Trước đây bám lấy Mạnh Duật Tu cợt nhả bao nhiêu, thì giờ đây cứ thấy Mạnh Duật Tu là mí mắt giật liên hồi.

Nhận thấy Mạnh Duật Tu sắp ngẩng lên, vội vàng “bùm” một cái vật xuống giường, trùm chăn kín mít giả c.h.ế.t.

Mạnh Duật Tu lên giường của Hàn Thước, gọi ngay vì nghĩ trời lạnh, để ngủ thêm chút nữa.

Để làm phiền những khác, y nhẹ nhàng đặt phích nước xuống, tìm thấy chậu nhôm và cốc đ.á.n.h răng của Hàn Thước giá để đồ, đó lẳng lặng nhà vệ sinh hứng nước.

Quay phòng, y rút nút gỗ phích nước, pha nước ấm chậu và cốc cho tầm mới đợi đến khi tiếng chuông thứ hai vang lên.

Dù tiếng chuông báo hiệu dậy nhưng phần lớn học sinh phòng lớp 7 vẫn lười biếng nướng, Hàn Thước cũng ngoại lệ.

Mạnh Duật Tu vốn tính nội liễm, mặt bao nhiêu thế , y cũng chẳng đủ mặt dày để gọi thẳng tên Hàn Thước. Y tiến gần, vỗ nhẹ lên lớp chăn giường .

Từ lúc Mạnh Duật Tu phòng, Hàn Thước ngủ . Nói thật, hiện tại sợ đối mặt với y. Cứ thấy Mạnh Duật Tu là nhớ đến cái hậu quả “gậy ông đập lưng ông” do chính mặt dày thúc ép y làm nhiệm vụ.

Bởi vì suốt hai ngày qua, Mạnh Duật Tu cứ bám theo hỏi : “Hàn Thước, chúng sẽ làm nhiệm vụ ngày sinh nhật của ?”

Hàn Thước chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

Bây giờ chỉ mong Mạnh Duật Tu nghĩ rằng gọi thức bỏ . Chỉ cần y khỏi, sẽ lập tức biểu diễn cú “cá chép lộn nhào” rời giường, đ.á.n.h răng rửa mặt thần tốc phi xuống nhà ăn. Ăn xong sẽ giả vờ vì tương lai sự nghiệp mà cắm đầu học, quyết rời khỏi lớp nửa bước. Tóm , trốn ngày nào ngày .

Còn về chuyện nhiệm vụ, Hàn Thước nhất thời vẫn chấp nhận nổi sự thật là “ 0”, nên thôi, kệ xác nó .

Mạnh Duật Tu đợi một lúc thấy chăn phản ứng, bèn hỏi Hột Vịt Bắc Thảo đang mặc quần áo ở giường bên cạnh: “Cậu tỉnh ?”

Hột Vịt Bắc Thảo ghé sát : “Oa, cả phòng ồn ào thế mà vẫn tỉnh ? Này Hàn Thước, Mạnh Duật Tu gọi mày kìa.”

Hàn Thước nhắm chặt mắt, trong lòng c.h.ử.i thầm Hột Vịt Bắc Thảo ngớt.

Người giường cũng góp vui: “Ơ? Vẫn tỉnh á? Lạ nhỉ, nãy tao tưởng nó dậy sớm, nó còn mắng tao một câu mà. Chắc ngủ quên .”

Mấy tên nghịch ngợm trong phòng bắt đầu trêu chọc Mạnh Duật Tu: “Mạnh Duật Tu ơi, xem đích lên tận nơi gọi thì nó mới tỉnh !”

Những đứa khác phụ họa: “ đấy, Mạnh Duật Tu mau lên !”

“Này, cái truyện cổ tích Andersen gì đó , công chúa Tuyết hoàng t.ử hôn một cái mới tỉnh đấy, ha ha ha!”

đúng! Mạnh Duật Tu, lên hôn một cái xem nào!”

“Ha ha ha, khi Hàn Thước sướng phát điên chứ!”

Nghe tiếng hò hét của đám bạn, tai Mạnh Duật Tu đỏ ửng vì ngượng. Y chần chừ một chút tháo giày, bám thang leo lên giường .

Lứa tuổi học sinh thích xem náo nhiệt. Với bọn họ, hành động chẳng khác nào một nam sinh xông ký túc xá nữ leo thẳng lên giường cả.

Cả phòng hưng phấn dán mắt giường của Hàn Thước. Hột Vịt Bắc Thảo và Đậu Phụ còn hiệu: “Suỵt ——”

Căn phòng im bặt, chỉ còn vài tiếng trộm rúc rích.

Hàn Thước giả vờ ngủ đến mức nổi hết cả da gà. [Mẹ kiếp! Biết thế lúc nãy bật dậy cho xong.] Bây giờ thì , lỡ đà giả ngủ, nếu giờ mà tự dưng tỉnh dậy thì với cái tính nhạy cảm của Mạnh Duật Tu, chắc chắn y sẽ nhận đang trốn tránh.

Thôi thì đành đợi y gọi vài tiếng giả bộ như mới tỉnh .

Tấm ván giường phát tiếng “kẽo kẹt” theo trọng lượng của trèo lên. Mạnh Duật Tu thấy hổ vì hàng chục con mắt đang đổ dồn về phía . Thậm chí mấy đứa đ.á.n.h răng xong cũng hóng hớt.

Dù thẹn thùng nhưng trong lòng Mạnh Duật Tu dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Trước đây, ngày nào Hàn Thước cũng mang nước ấm sang phòng y, mặt bao nhiêu , khiến y thấy khó xử.

giờ đây khi vị thế đảo ngược, đối mặt với sự trêu chọc của đám bạn lớp 7, y nảy sinh một thứ cảm xúc phức tạp.

Dường như việc bắt đầu nuông chiều Hàn Thước khiến y cảm thấy ngọt ngào. Sự ngọt ngào len lỏi nơi sâu thẳm trái tim, kích phát qua từng cử chỉ nhỏ nhặt, khiến y suýt chút nữa kìm mà cong khóe môi.

Đến lúc , y mới thấu hiểu tâm trạng của Hàn Thước khi dỗ dành, trêu chọc và mang nước cho lúc .

“Hàn Thước.” Mạnh Duật Tu vươn ngón tay, nhẹ nhàng chạm má Hàn Thước.

Đám đông bên thấy hành động nhỏ thì đồng loạt nhe răng trợn mắt, phát những tiếng kêu quái đản: “Húuuuuu ~~~”

Mạnh Duật Tu tiếng hú làm cho lúng túng, y đổi sang vỗ nhẹ vai Hàn Thước.

[Mẹ nó!] Hàn Thước cuối cùng cũng nhịn nổi nữa. Hắn chuẩn tâm lý cực độ, thầm cầu nguyện khi mở mắt đừng thấy cái ánh “tình trong như ”, sặc mùi “gọi vợ dậy” của Mạnh Duật Tu.

Nếu chắc buồn nôn c.h.ế.t mất.

May , khi mở mắt , thấy Mạnh Duật Tu đang cạnh với bộ dạng mím môi ngây ngô, y hệt biểu cảm của y trong giấc mơ khi đè xuống giường.

“A…” Hàn Thước giả vờ ngơ ngác như mới tỉnh ngủ. Từ khi là “ 0”, cứ thấy chột đó, cứ sợ là “kèo ”. Vì , cố tỏ tự nhiên như những bạn bình thường.

“Cậu dậy sớm thế?”

Mạnh Duật Tu cái “giác ngộ” đó. Y ghé sát tai Hàn Thước, hạ thấp giọng: “Cậu mau dậy , pha nước ấm cho .”

“……” Nếu là hai ngày , thấy Mạnh Duật Tu dịu dàng săn sóc thế , chắc Hàn Thước nhảy cẫng lên vì sướng.

lúc trong lòng chỉ gào thét: [Đại ca ơi! Cậu chuyện bình thường ??? Cái kiểu thẹn thùng thì thầm to nhỏ là cái gì đây?]

[Sợ là đứa cưng chiều hả?]

Cái giọng điệu , chẳng cần đến Hàn Thước, cả phòng ai cũng “mùi” gì đó. Ngay lập tức, lũ quỷ sứ gào rú lên.

“Hàn Thước! Cuối cùng mày cũng khổ tận cam lai !!!”

Hột Vịt Bắc Thảo bên cạnh cảm thán thôi: “Xem sự hy sinh của Hàn Thước nhà rốt cuộc đền đáp!”

Nghe đám bạn trêu chọc kiểu “vợ Mạnh Duật Tu” nọ, Hàn Thước thấy nghẹn đắng trong lòng.

Hai ba ngày , thể để mặc bọn họ gọi là “vợ”, thậm chí còn mặt dày tự nhận vì lúc đó đinh ninh là “kèo ”, chẳng sợ gì cả!

giờ đây, danh hiệu “vợ Mạnh Duật Tu” lọt tai Hàn Thước mà mỉa mai đến thế.

, ngoài mặt vẫn giả ngốc hì hì cùng bọn họ, trong khi lòng thì nước mắt.

[Cái báo ứng ai thích thì lấy , tao thà tiếp tục làm l.i.ế.m cẩu còn hơn!!]

Giờ đây Mạnh Duật Tu chẳng khác nào cái đuôi của Hàn Thước. Y đợi mặc quần áo, xỏ giày, theo nhà vệ sinh, đó cùng xuống nhà ăn.

Tuyết rơi suốt hai ngày khiến sân trường trắng xóa một màu. Dù trời sáng hẳn nhưng cũng chẳng cần đến đèn pin.

“Thằng nhỏ” của Hàn Thước vẫn lành hẳn, đạp chân lên lớp tuyết dày đến mắt cá chân khiến dáng của vô cùng tập tễnh. Mạnh Duật Tu thấy liền chủ động đỡ lấy cánh tay .

Đám học sinh ăn sáng thấy tư thế của Hàn Thước thì bắt đầu tò mò, chỉ trỏ xì xào.

Hàn Thước giờ như chim sợ cành cong, chỉ bàn tán bình thường mà cũng nghĩ xiên xẹo. Hắn vội đẩy Mạnh Duật Tu : “Tôi tự , đừng đỡ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-31.html.]

đẩy , giây Mạnh Duật Tu bám . Y kiên quyết dìu : “Vết thương của khỏi, để đỡ cho chắc.”

Bất thình lình tiếng rúc rích của mấy bạn nữ truyền , Hàn Thước nhíu mày đẩy y nữa.

“Đã bảo là tự mà.”

“Lỡ ngã thì ?”

“Biết , khổ lắm… Ơ cái đỡ nữa ?”

Mạnh Duật Tu: “Tôi sợ ngã.”

Hàn Thước cuống lên: “Đừng đỡ!”

“Sao thế?”

“Mẹ kiếp!” Hàn Thước hạ thấp giọng nhanh: “Tôi kiểu giống thọt , cứ đỡ đỡ dìu dìu, tưởng là…”

Mạnh Duật Tu ngẩn : “Tưởng là cái gì?”

“……” Hàn Thước thốt nên lời. Giờ đây mấy từ như “ 0”, “ đè”, “cho ngủ” trở thành từ cấm kỵ đối với .

Hắn mất kiên nhẫn: “Thôi bỏ , mau nhà ăn , ăn xong còn lớp tự học.”

Vào đến nhà ăn, Mạnh Duật Tu bảo Hàn Thước chờ một chỗ. Sau đó y tất bật chạy phòng nồi tìm khay cặp lồng của lớp 7, lấy phần của Hàn Thước mới tìm của .

Hàn Thước Mạnh Duật Tu bận rộn mang cặp lồng và cốc men . Hắn định mở nắp thì y nhanh tay hơn một bước, mở sẵn đưa thìa cho .

Hàn Thước cầm thìa định mở cốc nước thì Mạnh Duật Tu giành làm, thậm chí còn múc thức ăn sang cặp lồng cho .

Chưa hết, y còn tỉ mẩn gắp hết thịt nạc trong phần của sang cho hàn Thước.

Tay cầm thìa của Hàn Thước run lẩy bẩy. Hắn thực sự ném cái thìa cặp lồng, túm cổ áo Mạnh Duật Tu mà gào lên: “Cậu! Có đang coi là đứa con gái hả?!”

thể . Hắn sợ Mạnh Duật Tu sẽ phản bác một câu: “Trước đây đối xử với thế nào, giờ đối xử với như thôi.”

Lúc đó Hàn Thước giấu mặt ? Rốt cuộc đây đúng là coi Mạnh Duật Tu như “kèo ” mà chăm sóc.

Hắn chỉ thể ngậm ngùi ăn bữa sáng mà thấy đắng ngắt cả lưỡi.

Ăn xong, Mạnh Duật Tu nhanh chóng dọn dẹp cặp lồng, rửa sạch cho gạo để chuẩn cho bữa . Hàn Thước đó như một phế nhân, chẳng động tay việc gì.

Ra khỏi nhà ăn thì trời sáng rõ. Hai về phía khu giảng đường.

Vì trời sáng, sân trường đông nên Hàn Thước nhất quyết cho Mạnh Duật Tu dìu nữa. Y đành im lặng bên cạnh.

Hàn Thước lén liếc vẻ mặt thất vọng của y, thấy quá đáng. Nghĩ nghĩ , Mạnh Duật Tu ? Huống hồ đây là đàn ông mà cưng chiều suốt hai tháng qua.

Hắn hích khuỷu tay Mạnh Duật Tu: “Hay là… cứ đỡ ? Hình như vẫn đau.”

Mạnh Duật Tu lập tức mỉm , luồn tay qua cánh tay hàn Thước.

Thế nhưng, Hàn Thước mới mềm lòng xong thì y thủ thỉ: “Hàn Thước, sáu ngày nữa là đến sinh nhật .”

Người Hàn Thước cứng đờ. Hắn linh cảm điều gì sắp đến.

Quả nhiên, Mạnh Duật Tu hỏi: “Chúng sẽ làm nhiệm vụ đúng ngày sinh nhật của chứ?”

Khóe miệng Hàn Thước giật giật: “Sao hỏi chuyện nữa? Hôm qua chẳng mới hỏi ?”

Mạnh Duật Tu: “ hôm qua trả lời.”

“Hai ngày cũng hỏi!”

“Hai ngày cũng trả lời.”

“……” Hàn Thước chỉ thấy đau “chỗ ” mà còn đau cả đầu. Hắn im lặng, hy vọng sự im lặng sẽ khiến Mạnh Duật Tu thôi hỏi.

Bất chợt, cảm thấy đồng cảm với cái tâm trạng bám đuôi hỏi chuyện nhiệm vụ của Mạnh Duật Tu đây.

“Có là ngày sinh nhật ?”

[Mẹ kiếp!] Hàn Thước gắt lên: “Lúc đó ‘chỗ ’ của chắc gì hết đau?!”

Mạnh Duật Tu: “Tôi , chỉ xác nhận ngày đó thôi.”

[Mẹ nó, nó, nó!] Hàn Thước phát hỏa, dừng bước dỗi ngược : “Xác nhận cái gì mà xác nhận! Cậu cần vội thế ?! Hả?!”

Có lẽ do tháng quan hệ giữa hai tiến triển , thêm việc Mạnh Duật Tu bộc lộ tình cảm nên Hàn Thước đ.â.m đà.

Hắn quên mất rằng Mạnh Duật Tu cũng là cá tính. Sau khi quát, mặt y lập tức lạnh tanh.

Đôi mắt hẹp dài đen thẳm như đầm nước lạnh, nổi bật làn da trắng sứ trông cực kỳ đáng sợ, nhưng đôi môi mím chặt thoáng hiện nét tủi . Y cứ thế trân trân Hàn Thước, một lời.

Tim Hàn Thước hẫng một nhịp.

[C.h.ế.t tiệt, đang làm cái gì thế ? Sao quát ? Cậu chỉ là từ ‘ 0’ chuyển sang ‘ 1’, cũng giống lúc , khao khát làm nhiệm vụ thôi mà…]

[Cậu mới 17 tuổi… Hành động của khác gì bắt nạt trẻ con ?]

Trong phút chốc, sự hối hận bủa vây lấy Hàn Thước. Nhìn Mạnh Duật Tu đang cố kìm nén sự tổn thương, bối rối gì, chỉ há miệng thở dốc.

Teela - Đam Mỹ Daily

Mạnh Duật Tu buông tay đang dìu Hàn Thước . Hắn thấy y khẽ siết chặt nắm đấm, cúi mặt hít một thật sâu.

Một lúc , y ngẩng lên thẳng Hàn Thước: “Cậu làm thế? Sao tự nhiên tính khí cáu kỉnh như ?”

Hàn Thước tự tát một cái. Đáng c.h.ế.t thật! Sao thể làm tổn thương một Mạnh Duật Tu vô tội cơ chứ.

“Tôi…” Hàn Thước vội vàng hạ giọng, “Tôi làm ?…”

Mạnh Duật Tu bằng ánh mắt lạnh nhạt: “Có làm nhiệm vụ với ?”

“Tôi…” Khóe miệng Hàn Thước run rẩy, “Tôi !…”

Mạnh Duật Tu nhếch môi nhạt, giọng điệu mang chút tự giễu: “Mấy lời đây là dỗ dành thôi đúng . Nói cho cùng, chỉ bắt . Đến lượt , liền chịu.”

Hàn Thước cuống quýt. Trong vấn đề nhạy cảm , não bỗng chốc đình trệ, chỉ lặp lặp : “Tôi thật sự !”

“Tôi hề !”

“Sao bảo chịu? Oan cho quá.”

“Thôi bỏ .” Mạnh Duật Tu khổ một tiếng rảo bước thẳng.

Hàn Thước xong thì hoảng hốt. Hắn làm “ 0” thật, nhưng bao giờ làm nhiệm vụ cả! Cảm giác đau đớn biến mất tăm, vội vàng giẫm lên lớp tuyết dày đuổi theo giữ lấy Mạnh Duật Tu.

“Đừng bỏ qua mà! Tôi đòi bỏ qua?”

Vì tuyết dày nên Mạnh Duật Tu nhanh. Bị Hàn Thước giữ , y vẫn bướng bỉnh đáp: “Thôi, ép buộc .”

Hàn Thước kéo níu: “Đừng thế mà, thấy ép buộc gì hết! Được , làm làm làm làm!”

Mạnh Duật Tu dừng , đôi mắt sâu thẳm quan sát nét mặt Hàn Thước.

“Tôi thích lừa dối.” Y nhíu mày .

Hàn Thước thề thốt liên hồi: “Không lừa dối, tuyệt đối lừa dối, thề với trời luôn!”

“Thật ?”

“Thật mà, thật mà!”

Mạnh Duật Tu mím môi, Hàn Thước đầy ý tứ: “Thế sẽ làm nhiệm vụ ngày sinh nhật của ?”

“……” Hàn Thước suýt nữa thì ngã ngửa tuyết. Hắn phục y thật !

làm đây? Lời như bát nước đổ , chỉ đành dở dở đáp: “Tôi… để tính toán thời gian , ?”

Sơn mưa tạnh, đôi mắt Mạnh Duật Tu ngập tràn ý . Y về dáng vẻ của một học trò ngoan hiền, lễ phép, khẽ gật đầu: “Được, đợi .”

Loading...