Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:06:43
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày tuyết rơi, trong chăn ấm thật là sướng nhất đời, nhất là bên cạnh còn một cái "bếp lò di động" như Mạnh Duật Tu, Hàn Thước cứ thế chìm đắm từ giấc mộng sang giấc mộng khác.

Có lẽ vì ngày đêm đều nghĩ đến chuyện làm nhiệm vụ, nên trong mơ thuyết phục Mạnh Duật Tu. Hắn dùng đủ chiêu trò lừa gạt để đè y lên giường ký túc xá. Hắn rũ mắt hàng lông mi khẽ run rẩy vì căng thẳng của Mạnh Duật Tu, vuốt ve gương mặt xinh , thì thầm:

“Đừng sợ, sẽ nhẹ nhàng thôi…”

Mạnh Duật Tu cau mày thật chặt, đôi mắt đấu tranh dữ dội trong chốc lát mới chậm rãi gật đầu.

Ánh mắt Hàn Thước từng chút từng chút dời xuống đôi chân dài thẳng tắp của y. Nói thật, cũng căng thẳng c.h.ế.t , dù đây cũng là đầu phá còn là với đàn ông. Hắn quyết định nhất là nên dùng ngón tay "chọc" thử một chút cho chắc ăn.

Trái tim đập thình thịch liên hồi, vươn một ngón tay , đang định bắt đầu hành động thì đột nhiên một bàn tay lớn vươn tới, khóa chặt cổ tay .

“Hàn Thước, mau tỉnh !”

Hàn Thước ngẩn , giọng vang lên bên tai.

“Dậy mau, tin với đây!”

Hàn Thước mở mắt, bắt gặp đôi mắt đang sáng rực lên vì phấn khích của Mạnh Duật Tu. Hắn vẫn thoát khỏi giấc xuân nồng, cả cứ ngây . Lúc còn thầm nghĩ: Thằng nhóc bình thường lạnh như băng, mà lúc lên trông cũng phết, càng càng thấy thích.

Thế là đưa đầu ngón tay quẹt nhẹ lên làn da mịn màng của y, dịu dàng bảo: “Bảo bối , trời sáng ?”

Mạnh Duật Tu nắm lấy ngón tay , kích động : “Hàn Thước, chúng thể làm nhiệm vụ thứ hai !”

Hàn Thước khựng một giây, ngay lập tức tỉnh táo hẳn cơn ngái ngủ. Hắn chộp lấy tay Mạnh Duật Tu, hét lớn: “Cái gì??!! Thật á?! Cậu lừa đấy chứ?”

Thấy Hàn Thước vui mừng như , Mạnh Duật Tu càng phấn chấn hơn: “Không lừa .”

Đù! Hàn Thước cảm giác như đang bay bổng mây, dám tin tai nữa. Cái quái gì đang xảy thế ? Là ông trời mở mắt, lúc đang ngủ thằng nhóc đột nhiên "ngộ" chân lý ?

dù là lý do gì nữa, Mạnh Duật Tu đúng là đem đến một tin tức cực kỳ !

Hàn Thước kích động đến mức suýt nhảy dựng lên giường, nhưng hễ cơ thể cử động một chút là đau đến nhăn mặt nhăn mũi, kêu oai oái.

Mạnh Duật Tu vội vàng đỡ dậy: “Cậu đừng cử động mạnh, cẩn thận đụng vết thương.”

Hàn Thước vỗ vỗ mu bàn tay y, trấn an: “Đợi trứng của khỏi hẳn là triển khai nhiệm vụ với ngay.”

Mạnh Duật Tu gật đầu: “Không , chờ . Đợi đến ngày sinh nhật của , lúc đó cũng vặn thành niên.”

Thấy Mạnh Duật Tu bỗng dưng trở nên hiểu chuyện như thế, Hàn Thước suýt thì cảm động phát . Chuỗi ngày làm "liếm cẩu" suốt một tháng trời cuối cùng cũng thấy ánh sáng cuối đường hầm. Hắn kìm mà ôm lấy gáy Mạnh Duật Tu, đặt một nụ hôn thật mạnh lên đôi môi mềm mại của y.

Hôn xong, áp trán trán Mạnh Duật Tu, những lời sến súa: “Mạnh Duật Tu, yên tâm, từ nay về nhất định sẽ đối xử với gấp bội!”

“Ừm.” Bàn tay Mạnh Duật Tu áp lên má Hàn Thước, ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn làn da .

“Tôi cũng .” Mạnh Duật Tu sâu mắt Hàn Thước. Cái vẻ mặt thâm tình xen lẫn ngây ngô khiến Hàn Thước ngừng mà . Thấy y thẹn thùng mím môi, bản năng bảo vệ của một đàn ông trong Hàn Thước trỗi dậy mạnh mẽ.

Mạnh Duật Tu e thẹn khẽ: “Hàn Thước, từng làm chuyện đó bao giờ... nên... lẽ lúc đó sẽ thể hiện , nhưng sẽ cẩn thận, ...”

Giọng Mạnh Duật Tu càng lúc càng nhỏ dần: “Tôi sẽ cố gắng làm đau, sẽ tìm hiểu kỹ .”

Hàn Thước chẳng thèm để tai đến mấy lời lộn xộn đó, vẫn đang chìm đắm trong niềm hưng phấn sắp làm nhiệm vụ.

“Cái gì mà làm đau? Cậu là con trai cơ mà, chẳng lẽ còn định 'kẹp' c.h.ế.t chắc? Ha ha ha!” Hắn nắc nẻ.

Thế nhưng còn kịp xong thì một tờ giấy dí sát mắt.

“Cái vẹo gì đây?” Hắn cầm lấy tờ giấy từ tay Mạnh Duật Tu.

Mạnh Duật Tu với ánh mắt tràn đầy mong đợi: “Cậu xem .”

Thấy vẻ bí ẩn của Mạnh Duật Tu, Hàn Thước cúi đầu xuống.

Ơ? Cái đống rách nát dán chằng chịt chẳng là tờ giấy vụn mà đưa cho Mạnh Duật Tu ?

Có lẽ do Hàn Thước mới ngủ dậy nên não bộ vẫn hoạt động hết công suất, nếu phản ứng ngay khi cầm lấy tờ giấy . Nếu Mạnh Duật Tu đưa cho tờ giấy ghép xong, nghĩa là y phát hiện mới.

Vì thế, ban đầu Hàn Thước vẫn bình tĩnh rũ mắt nội dung giấy, cho đến khi đến một vài chữ nhất định.

Hệt như một tia sét x.é to.ạc màn đêm, một sợi dây thần kinh trong não bỗng chốc đứt phựt.

“???” Hắn cứ ngỡ đang nhầm, bèn dụi mắt dí sát mặt tờ giấy một nữa.

Từng chữ, từng chữ một hiện rõ mồn một mắt:

“Hãy ghi nhớ mật danh của các bạn: 11F và 00Q. Mật danh đại diện cho vị trí - của các bạn. Vị trí : 11F, vị trí : 00Q. Nếu làm sai vị trí, nhiệm vụ sẽ thất bại.”

“!!!” Xem xong, Hàn Thước cảm thấy trong đầu như một vạn con thảo nê mã đang điên cuồng lao qua. Hắn hóa đá hệt như con sóc đất sườn núi trong mấy cái video hài mạng.

“A——!!!”

Tiếc là lòng đau thắt đến mức thốt thành lời. 00Q! 00Q! Có c.h.ế.t cũng quên mật danh của , vì lúc để tìm nhân vật mấu chốt, học thuộc lòng nó như vẹt. Giờ đây chỉ gào thét: Đù nó chứ! Lúc đó còn tưởng nó nghĩa tương tự như điệp viên 007!

Hèn chi cái thằng ranh Mạnh Duật Tu đột nhiên đổi thái độ, hèn chi y vui vẻ như con cù thế . Mắt Hàn Thước tối sầm , suýt nữa thì đứt .

Tiếng phấn khởi của Mạnh Duật Tu đúng lúc vang lên bên tai, y hào hứng giải thích cho Hàn Thước: “Tôi cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa của mật danh . Chẳng giữa đàn ông với phân '1' và '0' ? '1' là , '0' là .”

Hàn Thước y bằng ánh mắt như một xác c.h.ế.t.

Chỉ Mạnh Duật Tu mỉm đầy hàm ý: “Tôi cũng hiểu Q và F đại diện cho cái gì .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-30.html.]

“Cái gì?”

“F là Phu, Q là Thê, cũng giống như '1' và '0' thôi, dùng để phân chia vị trí giữa hai đàn ông.” Mạnh Duật Tu đắm chìm trong niềm vui sướng, hề thấy ánh mắt sắp sụp đổ và hàm răng đang nghiến trồi trật của Hàn Thước.

Y tự tự , vẻ mặt còn ngượng ngùng: “Nói cách khác, là cái '1' đó.”

Hàn Thước tức tối đ.ấ.m thình thịch lồng n.g.ự.c đang sắp nghẹt thở của .

“Còn '0'.”

Phụt——!!! Hàn Thước phun máu! Ít nhất là cái linh hồn trong đầu hộc m.á.u tại chỗ. Nếu Mạnh Duật Tu chịu im miệng ngay lúc thì cũng chỉ hộc tí m.á.u thôi.

Mạnh Duật Tu sống c.h.ế.t là gì, tưởng Hàn Thước đang thẫn thờ nên còn quơ quơ tay mặt : “Hàn Thước, đang ? Hóa ...”

A——!!! Cái "tiểu nhân" trong đầu Hàn Thước nhảy dựng lên khỏi giường, túm lấy cổ áo Mạnh Duật Tu quật y như quật một con búp bê vải rách giường!

“A a a đù đù đù đù! Mày câm miệng cho tao!!! Tao mù chắc?!!! Còn cần mày giải thích giải thích ý nghĩa 1 với 0, Q với F làm cái quái gì nữa? Phu thê cái đầu mày !!!”

Hắn quật Mạnh Duật Tu sang trái, mắng xối xả: “Mày còn khoe khoang mày là '1' cơ đấy!”

Lại quật Mạnh Duật Tu sang , gân cổ lên sát mặt y mà quát tháo: “Mày còn dám nhắc đến chuyện tao là '0' nữa xem!”

Hàn Thước trong suy nghĩ đem "con búp bê Mạnh" quật lên quật xuống, trái trái .

thực tế là "chỗ đó" của vẫn còn đang đau, chỉ thể như một kẻ bại liệt nửa sống nửa c.h.ế.t, cơ mặt giật giật vài cái: “Cậu đang lừa đúng ? Có tự lấy bút bậy bạ tờ giấy ?”

Teela - Đam Mỹ Daily

Mạnh Duật Tu chút buồn đáp: “Tôi rảnh rỗi thế , vả nét chữ giấy cứ dùng bút là .”

“……”

“Không tin mà xem.” Mạnh Duật Tu sợ Hàn Thước tin, cầm tay dí tờ giấy sát mắt thêm nữa.

Đừng... Đừng mà... Hàn Thước chỉ cần thêm một cái thôi là c.h.ế.t quách cho xong .

Mạnh Duật Tu nâng mặt Hàn Thước lên, đôi mắt tràn ngập thâm tình: “Hàn Thước, hôm nay thực sự vui. Không ngờ nan đề lớn nhất cản trở chúng bấy lâu nay giải quyết thế .”

A...

Mạnh Duật Tu quan sát phản ứng của Hàn Thước, khó hiểu hỏi: “Cậu thế? Chúng thể làm nhiệm vụ , vui ?”

A... Hàn Thước gượng gạo kéo căng khóe miệng.

Mạnh Duật Tu nghĩ bụng Hàn Thước chắc chắn là vui lắm mới đúng, bởi vì mới hai tiếng chính miệng : Nếu thì chắc chắn sẽ im chẳng buồn phản kháng.

Trí nhớ của Mạnh Duật Tu xưa nay vốn cực kỳ .

Chỉ là y ngẫm nghĩ một chút vẫn đỏ mặt dặn dò: “Hàn Thước, nghĩ lúc đó vẫn nên...”

Y mím môi: “Cứ... cứ cử động một chút nhé, đừng im như khúc gỗ, vì ... đây là đầu tiên của , nếu phản ứng gì, chắc chắn sẽ thấy lạ lắm.”

“???...!” Đù? Tôi làm '0' mà còn phối hợp rên rỉ cho nữa đấy ?! Thế là cái "tiểu nhân" trong đầu Hàn Thước bắt đầu tự tát mặt chính .

Hắn tự vả bôm bốp mồm, tát c.h.ử.i rủa: “Đù! Cho mày cái tội năng suy nghĩ !”

“Đù! Cho mày cái tội khoe khoang ! Ha? Hai chân dạng im đúng ?! Chát——”

“Không thèm phản kháng lấy một tí đúng ? Chát——”

“Tự hào lắm mà? Mông thêm công năng mới chứ gì!” Hàn Thước hận thể tự đá thêm mấy phát: “Giờ thì .”

“Chúc mừng mày, mày chính thức làm '0'!!!”

Thấy Hàn Thước nửa ngày lên tiếng, Mạnh Duật Tu nhẹ nhàng chạm mặt , hỏi: “Cậu thế? Sao ? Có lo lắng ... làm ?”

“Tôi...” Mạnh Duật Tu suy nghĩ một lát, vươn tay chậm rãi ôm lấy Hàn Thước. Y bắt chước cái điệu bộ dỗ dành của Hàn Thước đây, vụng về thì thầm bên tai : “Cậu đừng sợ, sẽ nhẹ nhàng, cố gắng làm đau ...”

Nghe thấy câu quen thuộc , Hàn Thước mà chẳng còn nước mắt...

Hắn lau mặt, rầu rĩ Mạnh Duật Tu thương lượng: “Hay là vì kinh nghiệm, nên chúng cứ tiếp tục làm nhiệm vụ thứ nhất , thấy ?”

Mạnh Duật Tu lập tức lắc đầu: “Nhiệm vụ thứ nhất tốn quá nhiều thời gian, sang học kỳ tới chuẩn thi đại học , thời gian chúng thể làm nhiệm vụ sẽ càng ít .”

Hàn Thước nghiến răng: “Mẹ nó, chẳng lúc nãy còn bảo kinh nghiệm, lo cái lo cái nọ ?!”

Mạnh Duật Tu đỏ tai đáp: “Tôi thể học mà... Vả đàn ông nào chẳng trải qua đầu tiên, vì khó khăn mà lùi bước .”

Hàn Thước ủ rũ: “Thực đầu của đàn ông thể để muộn vài năm cũng chẳng , câu ?”

“Câu gì cơ?”

Hàn Thước tận tình khuyên bảo: “Người bảo tuổi còn nhỏ mà làm chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến phát d.ụ.c đấy. Ví dụ như chiều cao , ví dụ như 'thằng nhỏ' cũng sẽ lớn thêm .”

Mạnh Duật Tu rũ mắt xuống bản một cái, ngước lên, thẹn thùng : “Tôi thấy phát d.ụ.c cũng , chắc là cần lớn thêm chỗ nào nữa .”

“Sao cần?” Hàn Thước nắm chặt cánh tay y, cuống quít: “Làm gì thằng đàn ông nào chê to! Chẳng lẽ vệ sinh, lúc kéo quần xuống sẽ nhận những ánh mắt ngưỡng mộ từ các bạn cùng học ?”

Mạnh Duật Tu im lặng vài giây đáp: “Tôi thấy một câu đúng.”

Hàn Thước ngẩn : “Câu gì?”

Mạnh Duật Tu: “Cậu dùng , cũng giống , yêu cầu cao đến thế, vả cũng chẳng bao giờ quan tâm đến ánh mắt của ngoài.”

Hàn Thước cảm giác như nuốt một nắm mướp đắng, lòng đắng nghét nên lời.

Loading...