Nhìn thái độ lạc quan của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu trầm mặc hẳn .
Hàn Thước đôi bàn tay trắng trẻo của y đang mân mê quả cam, thầm nghĩ chiêu "tự hủy" đối phó với một nam sinh trung học thuần khiết đúng là hiệu quả bất ngờ. Xem Mạnh Duật Tu sẽ còn c.ắ.n rứt dài dài vì lỡ chạm "nỗi đau" sinh lý của .
Trong lúc Hàn Thước đang đắc ý, Mạnh Duật Tu bỗng ngước mắt hỏi: "Cậu... dùng tiền xe mua cam , thứ sáu về nhà kiểu gì?"
Hàn Thước khựng , não bộ lập tức nhảy . Cơ hội dỗ dành tới ! Hắn bày vẻ mặt nhu tình, giọng trầm xuống: "Tôi thấy mấy ngày để ý tới , lúc thấy bán cam ngon nên suy nghĩ nhiều."
Hàng mi dài của Mạnh Duật Tu khẽ run, y lảng tránh ánh mắt của , mất tự nhiên hỏi: "Tại với như ?"
"Vì mà." Hàn Thước thốt cần suy nghĩ.
Mạnh Duật Tu nhớ đến bức thư "hình trái tim" . Y cảm thấy cần rõ ràng để tránh hiểu lầm sâu thêm: "Hàn Thước, nhiệm vụ ngày một ngày hai là xong. Tôi định sẽ ở đây học tập, tham gia thi đại học."
"Ờ..." Hàn Thước ngơ ngác, tự dưng bàn chuyện học hành?
"Kỳ thi ở đây khắc nghiệt, cần ôn tập kỹ. Hơn nữa mới 17 tuổi, giống , tuổi thật của hơn 20 . Thế nên... tạm thời tâm tư khác."
Không tâm tư khác? Hàn Thước lạnh sống lưng. Ý y là làm nhiệm vụ nữa? Hắn sốt ruột nhưng thể ép uổng ngay lúc . Hắn tự an ủi: Thôi thì mưa dầm thấm lâu, y học đó làm thuê là .
"Được , hết." Hàn Thước ngoài mặt nhưng trong lòng gào thét.
Mạnh Duật Tu vẻ mặt "cam chịu" của , áy náy : "Cậu đừng kiểu... ép cầu như ."
"Có gì mà uỷ khuất? Cậu vui là vui ." Hàn Thước lột một múi cam đưa tận miệng y: "Nào, ăn cho ngọt."
Mạnh Duật Tu thở dài, nhận lấy múi cam: "Cậu thật sự đừng với quá, tâm tư đó ."
Mẹ kiếp, câu đó! Hàn Thước phát điên. Hắn chỉ nắm cổ áo y mà hét lên: Tôi ! Cậu tưởng là kẹo mạch nha bám lấy chắc? Đợi về thế kỷ 21, nhất định sẽ đến trường tẩn cho một trận vì tội làm màu!
thực tế, nặn nụ : "Cậu khách khí quá. Đôi là đồng hương, ở cái xó xỉnh chẳng sống nương tựa ?"
Hai bờ ruộng nhà ăn, cánh đồng lúa gặt xong. Hàn Thước tỉ mẩn bóc từng sợi gân trắng múi cam cho y. Cái cảnh tượng "lão phụ " chăm sóc con thơ khiến Mạnh Duật Tu thấy kỳ quặc nhưng cũng ấm lòng.
Tháng 11 đến, cái lạnh của vùng núi ùa về đột ngột. Học sinh thời áo lông vũ, chỉ áo bông cũ kỹ. Áo len của Hàn Thước mặc hai năm, cứng giữ nhiệt. Một cơn mưa qua khiến cái lạnh thấm xương tủy.
Hắn còn chạy xuống lầu mỗi giờ chơi nữa mà súc trong lớp tán gẫu.
"Đông c.h.ế.t mất!" Trứng Bắc Thảo xuýt xoa.
"Thời tiết chắc sắp tuyết ." Hàn Thước hỏi, "Tuần mang thêm chăn, chứ đêm ngủ chân lạnh như chân c.h.ế.t ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-17.html.]
Đậu Hũ gạ gẫm: "Hay đêm chung , đắp hai chăn cho ấm."
Hàn Thước liếc : "Thôi , mặt mũi thì sạch sẽ mà chân thối thế ."
Đang đùa giỡn thì Tưởng Tiểu Văn xuất hiện, vẻ mặt vẫn ngượng ngùng như cũ, gọi hành lang.
"Lại thư xin ?"
"Lần ... là thư tình." Tưởng Tiểu Văn đỏ mặt.
"Ồ quắc!" Hàn Thước nhướng mày, "Mạnh Duật Tu hưởng thật, đến lớp trưởng lớp cũng bắt hồn ."
"Cậu... đừng lén nhé."
"Yên tâm, sở thích đó. Mà thích gì ở y thế?"
"Cậu học giỏi, tính cách ."
Hàn Thước khẩy: "Tính cách ... ừ, mà yêu y thì tay ngay. Được , đưa đây đưa cho."
Hắn chạy xuống lầu, "bạch" một phát đập bức thư tay Mạnh Duật Tu. Thấy y định giấu , trêu: "Đứng đây xem cùng , cho xem phản ứng của khi nhận thư tình."
"Cậu mặt dày thật đấy." Mạnh Duật Tu vô ngữ, bắt về.
Trước khi , y gọi giật : "Cậu chăn dày đúng ? Tan học qua phòng lấy cái đệm giường."
"Của ? Thế lấy gì lót?"
"Chăn dày, gập đôi là ."
Hàn Thước cảm động rơi nước mắt: " là em ! Không uổng công xách nước ấm cho bấy lâu nay!"
Mạnh Duật Tu trở về chỗ , bức thư mà sầu não. Y cảm thấy gánh nặng tình cảm quá lớn. Y từ chối uyển chuyển ở nhà ăn, mà Hàn Thước vẫn "nhiệt tình" đến mức . Ngồi cùng bàn còn bảo hai như cặp song sinh dính lẹo.
Y do dự một hồi mở thư . Bên trong chỉ hai dòng:
"Trời lạnh , hãy chăm sóc bản cho .
Sắp tuyết rơi, nếu cơ hội, cùng cánh đồng nhà ăn ngắm tuyết.
Ký tên: Một ở lớp 7 vẫn luôn lặng lẽ quan tâm ."
Teela - Đam Mỹ Daily
Mạnh Duật Tu dòng chữ, cửa sổ, lòng rối bời. Y thầm nghĩ: Lớp 7... lặng lẽ quan tâm... Chẳng là tên ngốc Hàn Thước ?