Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 114: Ngoại truyện: Chúng ta của ngày thơ bé (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:16:52
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay trong làng đám hỷ, bên trong bức tường đất của sân nhà bày năm sáu chiếc bàn tròn lớn, ngoài con đường đất cổng dựng mấy miệng nồi gang khổng lồ.
Tiệc khai vị, chú rể cùng ở cổng đón khách. Đàn ông chia t.h.u.ố.c lá, phụ nữ chia trứng gà và kẹo bánh, đám trẻ con thì líu lo chạy nhảy nghịch ngợm khắp nơi.
Mấy miệng nồi gang đều đang nghi ngút khói, đầu bếp chính là bác Lý bận rộn đến tối mắt tối mũi, liền gọi một thiếu niên trông tầm mười bốn mười lăm tuổi, làn da rám nắng bên cạnh trông chừng một trong những chiếc nồi.
Cậu thiếu niên mặc bộ quần áo chắp vá chằng chịt, tuy mười lăm tuổi nhưng vì phát triển chậm hơn bạn bè đồng lứa trong làng nên vóc dáng cao, bê hai viên gạch kê chân cho dễ làm việc. Nấu cỗ nồi lớn nên ngay cả cái xẻng xào rau cũng là loại cỡ đại. Anh dùng cả hai cánh tay sức đảo, cánh tay gầy nhom cư nhiên cũng nổi lên những đường cơ bắp mờ nhạt.
Nhìn miếng thịt kho tàu trong nồi thêm gia vị, màu sắc đỏ au mắt, ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi bay tới, kìm mà lén nuốt nước bọt. chỉ là lén lút thôi, chẳng dám để ai thấy, sợ chỉ trỏ lưng bảo giáo dục.
Cứ đảo hai phút, để mắt tới mấy đứa nhóc đang chơi đường đất đằng . Hễ thấy đứa nhỏ tầm bốn năm tuổi cũng mặc cái quần chắp vá đang chạy loạn, quát to: “Tiểu Thước! Đừng chạy lung tung!”
Đứa nhỏ đang xổm cùng đám bạn nhặt mấy xác pháo nổ đằng chẳng thèm ngẩng đầu, đáp vọng : “Vâng ạ!”
Bác Lý bận xong một nồi, tranh thủ châm điếu t.h.u.ố.c tán gẫu với khách ăn tiệc.
“Tiểu Hồng, đảo thêm nửa phút nữa đậy vung là !”
Hàn Hồng: “Vâng ạ bác Lý!”
Vị khách thiếu niên nồi gang gầy đến mức xương bả vai nhô cả , hỏi bác Lý: “Đứa nhỏ nhà ai thế? Bé tí thế làm phụ bếp ?”.
Bác Lý lắc đầu thở dài: “Nhà họ Hàn ở cuối làng đấy, đấy, đằng còn đứa nhỏ nữa.”.
Bác hất cằm về phía đứa nhỏ nghịch ngợm nhất đám: “Anh trai là Hàn Hồng, em trai là Hàn Thước. Ba chúng nó mấy năm gặp nạn hầm mỏ, giờ trong nhà chỉ còn hai em thôi.”.
“Chao ôi, lúc xảy chuyện, Tiểu Thước mới mấy tháng tuổi, Hàn Hồng cứ thế bế em khắp làng xin sữa. Tội nghiệp lắm...”.
Vị khách xong cũng thở dài: “Đứa trẻ cha thường sớm gánh vác gia đình.”.
Thịt kho tàu trong nồi hầm hòm hòm, bác Lý vứt mẩu t.h.u.ố.c lá , bước mở vung nồi, Hàn Hồng tự giác bê bát. Bác Lý thương thiếu niên làm làm cha làm , bèn dùng đũa gắp một miếng thịt kho nhỏ, gọi Hàn Hồng gần: “Lại đây Tiểu Hồng.”
Hàn Hồng miếng thịt, dòng qua xung quanh, ngập ngừng từ chối: “Bác Lý, cháu ăn . Đây là thịt của nhà chủ mà.”
“Không , một miếng nhỏ thôi.” Thấy Hàn Hồng chịu ăn, bác Lý dỗ dành: “Coi như cháu giúp bác nếm thử mùi vị xem ?”
Hàn Hồng do dự một chút, hỏi bác Lý: “Bác Lý, cháu chỉ nếm một miếng nhỏ thôi ạ? Cháu dành phần còn cho Tiểu Thước ăn nhé?”
Bác Lý bảo: “Nghe bác, cháu cứ ăn miếng , ăn xong bác cho cháu mang một miếng khác cho Tiểu Thước.”
Mắt Hàn Hồng lập tức sáng rực lên đầy ơn, há miệng c.ắ.n một miếng thịt thật lớn từ đôi đũa của bác Lý.
“Từ từ thôi kẻo nóng.”
“Không nóng ạ.” Hàn Hồng há miệng thở phù phù cho bớt nóng nhai ngấu nghiến miếng thịt.
Đợi Hàn Hồng ăn xong, bác Lý bảo tự dùng đũa gắp một miếng thịt mang . Hàn Hồng vẫn sợ thấy sẽ ngại, nên thổi hai cái cho miếng thịt nguội bớt, dùng tay nắm lấy chạy tìm em trai.
Đám bạn lúc nãy chơi cùng Hàn Thước đều là con cháu của khách mời, giờ đến giờ khai tiệc nên chúng đều theo ba bàn hết. Chỉ còn Hàn Thước bé tí tẹo vẫn xổm đất nhặt mấy xác pháo màu đỏ nổ, thỉnh thoảng qua bức tường đất thèm thuồng cảnh tượng ăn uống náo nhiệt bên trong.
“Tiểu Thước.”
Nhìn thấy trai, Hàn Thước đang chán nản lập tức vui sướng chạy .
“Anh ơi!”
Hàn Hồng dắt bàn tay nhỏ của em trai đến chỗ đường đất xa nhà chủ một chút, xổm xuống: “Nhanh lên Tiểu Thước, xem mang gì cho em ?”
Anh đưa miếng thịt kho đỏ au bóng loáng mắt em, Hàn Thước suýt thì nhảy cẫng lên vì sung sướng.
“Oa! Có thịt kìa!”
Cái đồ nhỏ reo hò xong là chẳng đợi nữa, há miệng định c.ắ.n miếng thịt tay .
“Đợi chút, để thổi cho nguội .” Sợ em bỏng, Hàn Hồng vội vàng thổi phù phù miếng thịt.
Hàn Thước sốt ruột vô cùng, hai cái chân nhỏ cứ thế giậm bình bịch đất: “Anh nhanh lên nhanh lên!”
“Được .” Hàn Hồng thấy liền đưa tới, Hàn Thước như chú cún con đói bụng, đớp ngay lấy một miếng.
“Tiểu Thước, ngon con?”
Cái miệng nhỏ của Hàn Thước ăn đến bóng loáng, thấy ngon đến mức đôi mắt híp thành một đường chỉ. mới ăn hai miếng, đẩy tay Hàn Hồng : “Anh ăn !”
“Anh ăn một miếng , Tiểu Thước tự ăn .”
“Vâng ạ!” Hàn Thước bấy giờ mới yên tâm ăn tiếp.
Nhìn em trai ăn ngon lành, lòng Hàn Hồng vui xót xa. Ăn xong miếng thịt, Hàn Thước vẫn còn thèm thuồng l.i.ế.m liếm ngón tay. Dù còn nhỏ nhưng đòi thêm miếng nữa, chỉ hỏi bao giờ thì về nhà.
Tiếp theo Hàn Hồng còn phụ bưng đĩa, nên chỉ một cái gốc cây bên đường dặn em: “Anh còn bận chút việc, Tiểu Thước ngoan ngoãn đây đợi nhé?”
“Anh làm nhanh lên đấy.”
“Được.” Sắp xếp cho em xong, Hàn Hồng vội chạy bưng đồ.
Hàn Thước gốc cây, đôi mắt cứ mải miết tìm bóng dáng bận rộn của trai giữa những bàn tiệc bên trong tường đất. Người trong làng đều cảnh của hai em họ Hàn, nhà chủ khi chào khách xong, thấy đứa nhỏ một bên gốc cây liền vội chạy dắt .
“Chao ôi Tiểu Thước, con đây một làm gì thế?”
“Con đợi ạ.”
Vợ nhà chủ bảo: “Anh con đang bận, đợi đến bao giờ? Mau nhà dì ăn cơm , hôm nay là đám cưới của Dương mà.”
Dù ba mất sớm nhưng Hàn Hồng thường dặn em rằng ăn cơm về nhà ăn, sang nhà khác ăn, khinh cho. Thế nên Hàn Thước bé tí ghi nhớ điều đó, nhất là trong cảnh tượng thế . Ngoài chuyện ngại ngùng , đứa trẻ ba thường dễ rụt rè.
Thế nhưng phản ứng của Hàn Thước khác hẳn những đứa trẻ rụt rè khác. Đứa trẻ khác gặp cảnh sẽ bẽn lẽn hổ, còn Hàn Thước thì cứ như con heo con ai bắt nổi, vắt chân lên cổ chạy vòng quanh tránh né.
Teela - Đam Mỹ Daily
Vợ nhà chủ : “Cái thằng bé ! Chạy cái gì mà chạy? Mau đây với dì.”
Giọng Hàn Thước non nớt hét lên: “Con ăn , con về nhà ăn cơ!”
“Anh con còn đang bận ở đây, về nhà lấy gì mà ăn? Tiểu Thước ngoan, lời dì .” Vợ nhà chủ túm Hàn Thước đang chạy loạn.
Hàn Hồng từ trong sân bước định bưng đĩa tiếp theo, thấy vợ nhà chủ đang chuyện với em trai.
“Tiểu Thước.” Hàn Hồng gọi một tiếng bước tới.
Hàn Thước thấy liền chạy , túm chặt lấy ống tay áo của Hàn Hồng nấp lưng .
Vợ nhà chủ bảo: “Tiểu Hồng, khuyên em con , bảo nó đây ăn cơm.”
Hàn Hồng ngại ngùng đáp: “Dì ơi, lát nữa em cháu về nhà ăn ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-114-ngoai-truyen-chung-ta-cua-ngay-tho-be-1.html.]
“Về nhà chi cho cực? Cháu còn bận lâu mà, nhỡ Tiểu Thước đói thì .”
Hàn Hồng xuống em trai, chút đắn đo.
lúc , đầu bếp chính bác Lý cũng bước khuyên Hàn Hồng: “Cứ để em trai cháu ăn , lát nữa bận xong em cũng ăn ở đây luôn.”
Hàn Hồng làm việc theo bác Lý, bác thì từ chối nữa. Anh cúi đầu bảo Hàn Thước: “Tiểu Thước, thế em theo dì ăn .”
“Còn ?” Hàn Thước ngửa khuôn mặt nhỏ lên hỏi.
“Anh bận xong sẽ ngay, em cứ ăn .”
“Vâng ạ!” Có lời dặn của trai, Hàn Thước mới yên tâm. Hắn vợ nhà chủ dắt sắp xếp cùng bàn với đám trẻ con.
Đám hỷ kết thúc, vợ nhà chủ cho Hàn Hồng mấy quả trứng gà đỏ, nhét thêm túi áo Hàn Thước hai quả nữa. Hôm nay Hàn Thước ăn đến căng tròn cả bụng, Hàn Hồng dắt tay em dọc con đường nhỏ về nhà.
“Trứng gà đỏ, trứng gà đỏ.”
Nghe tiếng reo hò vui vẻ của em, lòng Hàn Hồng cũng thấy vui lây.
“Lát nữa về vùi trứng tro bếp nóng cho em nhé.”
“Vâng ạ!” Hàn Thước hớn hở gật đầu.
Hàn Hồng xoa xoa mái tóc của em trai.
Anh em thích ăn trứng, mấy quả trứng đỏ chẳng ăn quả nào, để dành hết cho Hàn Thước. Mỗi ngày cho em ăn một quả, ăn bốn ngày là hết sạch. Hàn Thước , chơi với đám bạn về là ngóng cho trứng. Biết hết trứng , cũng chẳng quấy , chỉ mếu xệch cái miệng nhỏ.
Hàn Hồng thương em, bèn hạ quyết tâm kiếm tiền mua một con gà con, nuôi lớn sẽ trứng cho em ăn hằng ngày. mười lăm tuổi như , ngoài việc thỉnh thoảng theo bác Lý phụ bếp đám xá trong làng, chẳng làm gì khác để tiền. Ruộng nương trong nhà cũng học cách trồng trọt, nhưng lúa ngô làm cũng chỉ đủ cho hai em ăn, chẳng dư dả gì.
Anh suy nghĩ một hồi, bèn sang mượn bác Lý chiếc cần câu, định bụng câu cá mang trấn bán. Câu bao nhiêu bấy nhiêu, dù là cá nhỏ bằng ngón tay cũng bỏ thùng, đợi gần đầy thùng là xách trấn.
Trên trấn mỗi tuần đều phiên chợ, ngày Hàn Hồng định , Hàn Thước cũng đòi theo bằng .
“Đường xa lắm.” Hàn Hồng dỗ dành em, “Phải bộ bằng hai chân kìa.”
“Hừ hừ, con với cơ!”
Thực Hàn Hồng cũng mang em , vì em còn nhỏ quá, để ở nhà một yên tâm. Chỉ là đường xa quá, tiền xe máy cày, nếu Hàn Thước theo, tay xách thùng cá thì làm mà bế em . Hàn Thước cứ bám dính lấy rời, cuối cùng Hàn Hồng đành đồng ý.
Hàn Thước vui lắm, vì bảo kiếm tiền sẽ mua gà con. Có gà con sẽ trứng, thế là hai em sẽ ăn trứng mỗi ngày.
Hai ngày phiên chợ liên tiếp, xe máy cày chở từ làng sang làng khác trấn. Còn Hàn Hồng thì một tay xách thùng, một tay dắt em bộ dọc đường đất. Hai em mười mấy phút, lồng n.g.ự.c nhỏ của Hàn Thước cũng phập phồng suốt mười mấy phút, nhưng hai cái chân ngắn của chẳng hề dừng , nỗ lực bước theo nhịp chân của trai.
Hàn Hồng thấy liền xuống bảo em leo lên lưng cõng. Hàn Thước chịu, cái thùng nước bảo: “Anh còn xách đồ mà.”
“Ngoan nào.” Hàn Hồng đẩy em lên lưng , dỗ dành: “Anh em nhanh lên, thì tan chợ mất, cá bán .”
Hàn Thước cúi mắt suy nghĩ một lát, bấy giờ mới chịu lên lưng . Hàn Hồng nghiến răng cõng em dậy. Hàn Thước lập tức dùng hai cánh tay nhỏ ôm chặt lấy cổ trai.
Đi thêm vài phút, bác lái xe máy cày cùng làng thấy hai em liền dừng .
“Tiểu Hồng, đấy?”
Hàn Hồng thở hổn hển đáp: “Bác ơi, cháu trấn bán cá ạ.”
“Mau dắt em lên đây.”
“Thôi cần bác ạ.”
Hai đứa trẻ cha , trong làng đều giúp đỡ. Thấy dắt díu đứa em kiếm sống, ai nấy đều đành lòng. Thế là sự thúc giục của xe, Hàn Hồng đành dắt Hàn Thước leo lên xe máy cày. Trên xe đông , chẳng còn chỗ . Hàn Thước thấp bé, chen giữa đám đông là chẳng thấy nữa.
Đến trấn, Hàn Hồng tìm một kẽ hở giữa hai sạp hàng đặt thùng xuống. Sạp hàng bên là một thanh niên tuấn tú đang bán d.ư.ợ.c liệu. Thấy Hàn Hồng dắt theo đứa trẻ năm tuổi bệt đất, thanh niên liền nhường cái ghế nhỏ xe ba bánh cho Hàn Hồng để em trai .
Hàn Thước ham chơi, m.ô.n.g chạm ghế bao lâu yên nổi. Những chợ cũng dắt theo trẻ con, phía một đất trống nhỏ, Hàn Thước sang đó chơi cùng đám trẻ. Hàn Hồng đành dặn em tuyệt đối chạy loạn mới để Hàn Thước chơi.
Anh thanh niên sạp bên cạnh thùng cá loại nhỏ bằng ngón tay của Hàn Hồng, hỏi: “Cậu mang cân ?”
Hàn Hồng gật đầu: “Nhà cháu cân ạ.”
“Thế định bán thế nào?”
Hàn Hồng suy nghĩ một lát, chỉ thùng cá bảo: “Cháu tính , chỗ cá nhỏ cứ năm sáu con là một bát, cháu cứ bán theo mớ năm con một ạ.”
Anh thanh niên , hỏi tiếp: “Thế chọn hết con to , còn con bé tí thì tính ?”
“Cháu...” Hàn Hồng ấp úng, chẳng trả lời thế nào.
Anh thanh niên mỉm gì nữa, lấy chiếc cân cán từ xe ba bánh đưa cho Hàn Hồng.
“Bác cho cháu ạ?” Hàn Hồng kinh ngạc.
“Tôi mang dư một chiếc, cứ cầm lấy mà dùng.”
Hàn Hồng vô cùng ơn, nhưng ngượng ngùng bảo: “Thưa bác, nhưng cháu dùng ạ.”
“Dễ thôi mà...”
Anh thanh niên dạy Hàn Hồng cách dùng cân cán. Dù học hết tiểu học nhưng Hàn Hồng thông minh hiếu học, chăm chú lắng . Đến khi bán gần hết cá trong thùng, để cảm ơn, nhất quyết đòi tặng mười mấy con cá nhỏ còn cho thanh niên. Anh thanh niên bảo cần.
“Bác nhận cho cháu vui ạ. Nếu bác ăn thì mang về cho mèo cho ch.ó nhà bác ăn cũng mà.”
Anh thanh niên sự chân chất của bé chọc , bèn gật đầu: “Được, thế nhận.”
Phiên chợ gần hết buổi sáng là tan, Hàn Hồng gọi Hàn Thước đang chơi đến mồ hôi nhễ nhại đằng để chuẩn về nhà. Anh thanh niên sạp bên cũng đang thu dọn đồ đạc. Hàn Hồng dắt em trai ngập ngừng một lát bước gần hỏi: “Thưa bác, ngày mai bác ở đây ạ? Nếu ngày mai bác vẫn ở đây, cháu thể mượn cân của bác tiếp ạ?”
Anh thanh niên đứa nhỏ bé tí bên cạnh Hàn Hồng, bộ quần áo rách nát của hai em. Nhất là đứa nhỏ, mới năm tuổi mà mặc bộ đồ của lớn sửa , ngoài khuôn mặt đỏ hây hây thì màu sắc từ cổ trở xuống đều u ám cũ kỹ. Hai em ở chợ cả buổi sáng mà chẳng thấy ba , thanh niên cũng phần nào đoán nỗi vất vả của họ. Thế là bảo Hàn Hồng: “Mai vẫn tới, cứ cầm cân mà dùng.”
“Cháu cảm ơn bác ạ!”
Hôm nay kiếm chút tiền, Hàn Hồng vui sướng dắt em trai bắt xe máy cày về làng. Về đến nhà, tiếp tục câu cá, đến ngày hôm dắt em trấn. Đến vị trí cũ, quả nhiên thanh niên mặt, nhưng hôm nay xe ba bánh của còn thêm một đứa trẻ nữa.
Hàn Thước gặp nhiều trẻ con, nhưng bao giờ thấy đứa trẻ nào xinh đến thế. Còn nhỏ nên chẳng dùng ngôn từ gì để diễn tả, chỉ đứa nhỏ khác hẳn đám trẻ trong làng trấn mà từng gặp.
Đứa nhỏ xe ba bánh làn da trắng bóc, đôi mắt đen láy, cái miệng nhỏ mím chặt đỏ hồng. Đứa nhỏ , cứ ngoan ngoãn im lặng chiếc ghế nhỏ xe. Quần áo của đứa nhỏ sạch sẽ, là chiếc sơ mi trắng họa tiết hoa nhỏ. Quần cũng sạch, hai cái chân nhỏ khép , ống quần chẳng vướng một vết bẩn nào.
So với đứa trẻ đó, Hàn Thước lấm lem bụi đất trông chẳng khác nào một búp bê bằng bùn. Cảm nhận đang , đứa nhỏ xe ba bánh đưa đôi mắt đen láy sang. Hàn Thước vốn nghịch ngợm phá phách cư nhiên thấy thẹn thùng, nắm lấy ống tay áo của Hàn Hồng, nghiêng đầu lén .
Hàn Hồng cúi đầu hỏi: “Sao thế Tiểu Thước?”
Hàn Thước toe miệng , nấp lưng Hàn Hồng e thẹn lẩm bẩm: “Em gái xinh...”
lúc , ngang qua chào thanh niên: “Chà, thầy Mạnh nhỏ, hôm nay dắt cả Tiểu Tu nhà đây làm ăn đấy ?”