Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 113: Ngoại truyện: Cuộc sống hạnh phúc ở hai thời đại (11)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:16:44
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu Hàn Thước chắc chắn ở thế kỷ 21, tưởng ba Mạnh ở thập niên 90 cũng xuyên theo họ .
Người cha họ Mạnh mắt ngoại trừ mặc vest giày da, toát lên vẻ quý tộc thượng lưu, còn họ Mạnh đoan trang nhã nhặn, bảo dưỡng cực , thì những nét còn so với ba Mạnh ở thời thể là liên quan, mà gọi là giống hệt như đúc. Hàn Thước cuối cùng cũng hiểu tại Mạnh Duật Tu xuyên về thập niên 90 sợ ba bên đó đến thế. Hóa cái gốc rễ là ở đây.
Lúc đây, đối diện với ba Mạnh Duật Tu — những trông quen thuộc thiết xa lạ lạnh lùng, lòng Hàn Thước nảy sinh một cảm giác quái dị thốt nên lời. Hắn thì thầm hỏi Mạnh Duật Tu:
“Anh bảo với em, ba trông y xì đúc ba bên thế?”
Gương mặt Mạnh Duật Tu chút biến sắc, khẽ đáp: “Anh ? Anh nhớ là mà.”
“Ba...”
Hàn Thước ngậm chặt miệng vì cha họ Mạnh bước tới. Giây tiếp theo, mắt Hàn Thước trợn tròn vì kinh ngạc, bởi cha ở đây đến cả phong cách hành sự cũng giống hệt cha ở thời : đều là một cha thích "động thủ". Ông sầm mặt bước tới mặt Mạnh Duật Tu, chẳng chẳng rằng giơ tay định táng cho một phát.
“!” Tim Mạnh Duật Tu co thắt , theo bản năng định giải thích khi cái tát giáng xuống mặt . Thế nhưng tiếng “Ba” của y còn kịp thốt thì bỗng một âm thanh khác nhanh hơn một bước.
Mọi sững sờ. Một tiếng gọi non nớt tức thì phá tan bầu khí áp lực.
“Ông nội!”
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn đứa nhỏ trong lòng Hàn Thước. Người cha họ Mạnh để ý thấy con trai dắt theo một đàn ông và một đứa trẻ về. Sau khi kiểm tra kê ngân hàng của con, thấy khoản phí xét nghiệm ADN và phí làm nhanh, ông đại khái xác định đứa nhỏ chính là "sản phẩm" do thằng con chơi bời bên ngoài đẻ .
Còn về Hàn Thước, ông nghĩ nhiều, vì chẳng bình thường nào thể tưởng tượng nổi mối quan hệ thực sự giữa đàn ông với con trai và đứa trẻ. Ông chỉ coi là bạn nam giới mà con trai dắt về để "lấy can đảm". Là một nhân vật hô mưa gọi gió thương trường kiêm một cha nghiêm khắc đang cơn thịnh nộ, việc đầu tiên ông làm khi thấy đứa nhỏ trong lòng Hàn Thước lớn thế chính là dạy bảo con trai một trận.
Thế nhưng tiếng gọi của đứa nhỏ khiến ông sững sờ. Thực chỉ cha, mà cả họ Mạnh, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu đều kinh ngạc. Tuy nhiên, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu chỉ ngẩn một giây hiểu ngay vấn đề. Cũng đúng thôi, với cái đầu nhỏ hiểu sự đời của Cặp Lồng, nó làm là thập niên 90, là thế kỷ 21?
Trước khi xuyên về đây, ba Mạnh ở thời kết thúc kỳ nghỉ hè để về quê dạy học. Ngày ông bà , Cặp Lồng khản cả cổ. Ba Mạnh dỗ dành mãi, cha đành bế cháu bảo: “Ngày mai ông về , về ông dắt con ch.ó Vàng ở nhà cho Cặp Lồng chơi nhé, ?”.
“Hu oa hu oa...” Cặp Lồng há miệng nức nở.
“ .” Người xót cháu dặm nước mắt, dịu dàng dỗ: “Con ch.ó Vàng vẫy đuôi đấy, mai ông bà dắt lên cho Cặp Lồng chơi, để trai học thì ch.ó Vàng ở nhà chơi với con nhé.”
“...Vẫy đuôi...” Cặp Lồng bấy giờ mới thút thít ngừng .
Cặp Lồng mới xuyên đến đây một tuần, thấy ba Mạnh trông giống hệt ông bà nội ở thời , nó chỉ tưởng là ông bà nội từ quê lên . Chỉ điều, "ông nội" cư nhiên vui mừng bế lên. Một đứa trẻ hơn một tuổi như nó nghi ngờ, chỉ cuống quýt gọi: “Ông nội!”
Người cha giữa những tiếng gọi "ông nội" liên hồi, cánh tay đang giơ cao bỗng cứng đờ giữa trung. Trước mặt đứa trẻ, cái tát của ông cũng khựng . Ông tỉ mỉ đ.á.n.h giá đứa nhỏ mà thằng con vị thành niên của đẻ . Đứa trẻ mặc quần yếm jean, khuôn mặt hồng hào xinh , đích thị là phiên bản thu nhỏ của con trai ông hồi bé.
Cái đồ nhỏ chẳng hề sợ lạ, chính xác hơn, cha cảm thấy nó dường như cực kỳ thuộc với . Không chỉ đôi mắt đen như hạt nhãn cứ chớp, mà hai cánh tay nhỏ còn vươn thật dài. Chắc do ông chậm chạp phản ứng, thấy đứa nhỏ bắt đầu mếu xệch miệng, chuẩn " nhịp" nhè.
“Ông nội... hừ hừ...”
Cặp Lồng vẫn hướng về phía cha vươn hai cánh tay nhỏ đòi bế. Nó hiểu tại ông nội giống như khi chạy ôm , nó thậm chí còn khua khoắng đôi tay nhỏ, cả nhoài về phía ông. Vợ chồng nhà họ Mạnh vốn định về để dạy bảo con trai một trận tơi bời cư nhiên ngờ tới cảnh tượng . Trong phút chốc, cảm xúc của hai ông bà vô cùng phức tạp. Người khi rõ Cặp Lồng thì lòng càng mềm nhũn.
Nhận thấy thái độ của ba y sự chuyển biến, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu lén một cái. Mạnh Duật Tu nhanh trí, thận trọng quan sát biểu cảm của ba khẽ : “Ba... Cặp Lồng ba bế ạ...”
Người cha nhíu mày liếc con trai một cái. Ông đứa trẻ đang đòi bế, chỉ là ông còn xử lý xong vụ thằng con vị thành niên làm loạn, đột ngột biến thành "ông nội" làm cảm xúc của ông nhất thời chuyển đổi kịp. Cặp Lồng cuối cùng cũng uất ức rống lên, nhưng dù há miệng to, hai cánh tay nhỏ vẫn kiên trì vươn về phía ông.
“Ba...” Mạnh Duật Tu tiếng con , xót xa gọi ba nữa.
Người chịu nổi nữa, bà bước tới đón lấy Cặp Lồng từ tay Hàn Thước. Và khi bà thấy trong tiếng nức nở của cháu nội xen lẫn một tiếng “Bà nội” mờ nhạt, bà đứa cháu nhỏ thu phục. Bà nhẹ nhàng vỗ m.ô.n.g Cặp Lồng, dịu dàng và xót xa dỗ dành: “Bé cưng nữa nào.”
Trước khi đến đây, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu nơm nớp lo sợ giải thích thế nào để tránh ăn đòn, chẳng ngờ tình tiết đó chệch đường ray, ngoài tầm kiểm soát của tất cả mặt. Nước mắt Cặp Lồng rơi lã chã, bà bế mà nó vẫn đến run rẩy, ngoảnh đầu vươn tay về phía ông nội.
Chân mày cha nhíu chặt. Người thấy khẽ lay cánh tay chồng: “Đứa nhỏ ông bế kìa.”
Người cha cuối cùng thở dài một tiếng, đón lấy đứa trẻ từ tay vợ. Cặp Lồng cuối cùng cũng toại nguyện, nỗi uất ức giải tỏa, tay nhỏ nắm chặt lấy áo ông nội mà rống lên.
Người cha chẳng nhớ nổi bao nhiêu năm bế trẻ con, lẽ là từ khi Mạnh Duật Tu tiểu học ông bế nữa. Trước mặt ngoài, ông là vị chủ tịch uy nghiêm; mặt con trai, ông là cha trầm mặc sâu sắc. Vì đối diện với đứa cháu nội đột ngột xuất hiện, vị chủ tịch Mạnh lúng túng vô cùng, thậm chí chẳng dỗ dành trẻ con mặt .
Người thấy thương cháu, bảo chồng: “Ông dỗ nó chứ.”
“...” Người cha cảm thấy lúc đây còn hóc búa hơn bất kỳ vụ làm ăn nào. Ông cúi đầu đứa nhỏ đến đỏ cả mũi cả miệng, ngập ngừng một lát cứng nhắc vỗ nhẹ m.ô.n.g nó.
Cặp Lồng dần nín , vòng tay quen thuộc của ông nội . Trẻ con xong là quên ngay, một lúc nó ngửa khuôn mặt nhỏ lên lảm nhảm với cha.
“Ông nội... gâu gâu...”
Người cha vẫn thích nghi vai trò mới, cũng chẳng hiểu đứa nhỏ hơn một tuổi gì, chỉ khẽ gật đầu đáp: “Ừ.”
“...” Người cha thực sự hiểu, sang hỏi vợ: “Đang cái gì thế?”
Người : “Hình như là con chó, con ch.ó Vàng .”
“Ồ.” Người cha gật đầu, “Lát nữa bảo mua cho một con.”
Người cầm lấy bàn tay nhỏ của Cặp Lồng bảo: “Lát nữa là ch.ó Vàng ngay nhé...” Nói đoạn bà sang hỏi Mạnh Duật Tu: “Đứa bé tên gì?”
Mạnh Duật Tu vội vàng cung kính trả lời: “Thưa ba , tên ở nhà là Cặp Lồng, tên khai sinh là... Mạnh Thư ạ.”
Ba Mạnh xong đều ngẩn . Người cha Mạnh Duật Tu một lúc, bằng giọng rõ buồn vui: “Anh giỏi thật đấy, đến cả tên cũng đặt xong xuôi cơ đấy.”
Tiếp theo, trong phòng khách chỉ còn Hàn Thước và Mạnh Duật Tu, vì đứa nhỏ cứ bám lấy ba đòi ch.ó Vàng nên cha gọi một cuộc điện thoại, trong lúc chờ ch.ó mang tới, hai ông bà bế Cặp Lồng vườn dạo.
“Chuyện gì thế ?” Hàn Thước và Mạnh Duật Tu ngơ ngác .
Mạnh Duật Tu lắc đầu, thực chính y cũng đang hình diễn biến . dù thì khí cũng dịu , ba chấp nhận Cặp Lồng là điều . Theo tình hình hiện tại, lẽ sẽ chuyện gì lớn xảy nữa.
Hai khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ba Mạnh dắt cháu nội dạo một vòng . Dù cơn thịnh nộ cháu nội dập tắt, nhưng chuyện Mạnh Duật Tu vẫn khai báo rõ ràng.
Người cha hỏi Mạnh Duật Tu: “Thế cô bé đó ?”
Mạnh Duật Tu ngẩn .
Người cha lặp : “Mẹ của đứa bé ?”
Thế nhưng lời dứt, ông bỗng thấy con trai lén liếc sang trai cao ráo điển trai bên cạnh. Người cha nghi hoặc sang Hàn Thước. Và câu trả lời tiếp theo của Hàn Thước làm đại não của ông và hỗn loạn.
Hàn Thước giơ tay lên, gượng với hai ông bà: “Dạ thưa bác... chuyện là, chuyện là... cô bé đó chính là con ạ...”
Ba Mạnh: “?”
Người cha nhíu mày hỏi Hàn Thước: “Cậu là chuyển giới ?”
Hàn Thước vội đáp: “Dạ , con là đàn ông ạ.”
“Ba , chuyện thì dài lắm.” Mạnh Duật Tu vội mở ba lô lấy phong bì bóc sẵn, y thẳng ba , “Ba xem cái ạ.”
Người cha nghi hoặc rút hai bản báo cáo từ phong bì . Xem xong báo cáo của con trai và Cặp Lồng, ông rút tiếp bản còn . Đọc xong hai bản báo cáo cộng với lời giải thích về chuyện xuyên của Mạnh Duật Tu, cũng giống như ba Hàn, thế giới quan của ba Mạnh sụp đổ.
khoa học dối, dù hai ông bà khó lòng tin nổi nhưng cũng buộc chấp nhận sự thật là hai đàn ông cư nhiên sinh con. May ba Mạnh đều là học thức và kiến thức sâu rộng, thêm Hàn Thước và Mạnh Duật Tu là đồng tính theo nghĩa thông thường, việc họ ở bên là do yếu tố nhiệm vụ bất khả kháng.
Biết rõ chân tướng, ba Mạnh cũng chẳng nỡ trách cứ con trai. Nhất là khi thêm đứa cháu nội hoạt bát đáng yêu, mấy tiếng đồng hồ chung sống, tình m.á.u mủ ruột rà trỗi dậy. Lúc hai ông bà còn lo con trai gây họa, giờ thấy đứa cháu là một niềm vui bất ngờ .
Đến tối, khi Cặp Lồng và quản gia đưa tắm, cha mới thời gian gọi con trai thư phòng. Thấy hai cha con chuyện riêng, Hàn Thước tự giác phòng khách xem tivi.
Trong thư phòng ở tầng hai, cha bàn làm việc, đợi con trai đóng cửa mới bảo y xuống. Tuy ba gì nặng lời với Hàn Thước, nhưng cũng chính thức bày tỏ gì, nên lòng Mạnh Duật Tu khỏi thấp thỏm. Y chỉ sợ ba sắp mấy lời bắt y và Hàn Thước chia tay.
Thế nên khi cha kịp mở lời, Mạnh Duật Tu ông đầy kiên định: “Ba, xin ba đừng bắt con và Hàn Thước chia tay, chúng con sẽ bao giờ rời xa .”
Người cha vẻ mặt khó tả: “Ba gọi con lên là để hỏi về những chuyện ở thế giới .”
“Ồ.” Biết chuyện chia rẽ uyên ương, Mạnh Duật Tu thả lỏng hơn, y hỏi: “Ba chuyện gì ạ?”
Người cha: “Kể từ lúc con xuyên qua .”
Mạnh Duật Tu suy nghĩ chậm rãi kể những năm tháng ở thời cho ba : “Lúc con xuyên qua, tuổi tác đổi, vẫn đang học lớp 11. Ba bên đó cũng họ Mạnh và họ Dương, trông giống hệt ba và ạ.”
Người cha kinh ngạc, ông hiểu tại Cặp Lồng thiết với và vợ đến thế.
“Lúc xuyên qua con một cuốn tiểu thuyết, tiểu thuyết yêu cầu con thành các nhiệm vụ bên trong thì mới trở về thế kỷ 21.” Mạnh Duật Tu kể đến đoạn thống nhất khẩu cung với Hàn Thước, chỉ khai rằng nhiệm vụ tiểu thuyết là bắt hai yêu mới về. Chẳng còn cách nào khác, ai bảo nhiệm vụ thật của họ quá khó cơ chứ.
“Sau đó con gặp Hàn Thước ở trường, vì nhiệm vụ của cũng giống con.”
Người cha khẽ gật đầu. Thực bữa tối Mạnh Duật Tu cũng giải thích sơ qua, lúc đó xong chỉ thở dài bảo "thật chẳng dễ dàng gì". cha thì luôn thấy gì đó sai sai. Lúc trong thư phòng chỉ hai cha con, đứa cháu nội làm xao nhãng, khi bình tĩnh ông nắm bắt trọng điểm.
Ông nhíu mày hỏi con trai: “Nhiệm vụ của các con là yêu mới về thế kỷ 21, thế thì đứa trẻ sinh bằng cách nào?”
Tim Mạnh Duật Tu đập thình thịch, y ấp úng: “Dạ... thế giới đó đàn ông thể kết hôn với , và một bộ phận đàn ông thể sinh con ạ...”.
Người cha ngắt lời: “Ba chuyện bên đó đàn ông sinh con , nếu thì báo cáo ADN chẳng ghi tên hai đàn ông. Cái ba hỏi là, nhiệm vụ là bắt các con yêu , mà yêu là về , tại cư nhiên lòi đứa trẻ?”
Gặp phụ quá tinh đời đúng là chẳng dễ dàng gì, Mạnh Duật Tu thấy giấu nổi nữa đành thú thực: “Là tiểu thuyết yêu cầu con và Hàn Thước sinh một đứa con mới trở về ạ.”
“Rốt cuộc là bắt các con yêu là bắt sinh con?”
Mạnh Duật Tu sợ ba nghi ngờ y và Hàn Thước chỉ thuần túy sinh con để về thế giới chứ yêu thật lòng, từ đó lấy cớ chia rẽ hai . Y lập tức khẳng định chắc nịch với ba: “Bắt con và Hàn Thước buộc yêu , sinh thêm một đứa con mới về ạ!”
Khóe môi cha giật nhẹ: “Anh làm gì mà kích động thế?”
Mạnh Duật Tu: “Dạ ạ...”.
Người cha: “Được , ba .”
Mạnh Duật Tu đoán định ý của ba, ngập ngừng một lát lo lắng ngước mắt hỏi: “Ba, thế con và Hàn Thước ở bên ạ?”
Người cha hỏi ngược con trai: “Nếu ba cho hai đứa bên , định làm gì?”
Mạnh Duật Tu khẽ c.ắ.n môi, đáp: “Con sẽ theo .”
Người cha hừ lạnh: “Anh định lên trời chắc?”
Mạnh Duật Tu ba : “Ba, con và Hàn Thước chung sống nhiều năm , đơn thuần chỉ là con yêu nữa...”
Mạnh Duật Tu hết câu nhưng cha hiểu.
“Biết .”
Cái câu “Biết ” mập mờ dĩ nhiên là câu trả lời Mạnh Duật Tu , nếu y sẽ chẳng thể nào yên lòng . Y hỏi tiếp: “Ba, thế Hàn Thước... ở nhà ạ?”
Người cha: “Ừ.”
Mạnh Duật Tu vẫn thấy bồn chồn. Tất nhiên, cha cũng sự lo lắng của con trai. Tuy vợ chồng ông thường xuyên ở nước ngoài nhưng Mạnh Duật Tu luôn là đứa con khiến họ yên tâm. Chuyện vốn là sự cố ngoài ý , cha suy nghĩ kỹ thì suy cho cùng cũng chỉ là do đám trẻ trở về thế kỷ 21 mà thôi.
Thế là cha : “Sau Hàn Thước cứ ở nhà .”
Mạnh Duật Tu xong mắt sáng rực. Thế nhưng cha bổ sung: “Ba chỉ một yêu cầu.”
Mạnh Duật Tu: “Ba cứ ạ.”
“Hàn Thước tạm thời ở phòng khác, đợi nghiệp cấp ba tính tiếp.”
“Thôi, ngoài .”
Mạnh Duật Tu dậy, nhưng khi định đóng cửa thư phòng, y khựng , ngập ngừng bảo ba: “Ba, thể đổi yêu cầu khác ạ?”
Người cha nhất thời phản ứng kịp, đến khi hiểu , ông sầm mặt xuống quát: “Một năm mà cũng đợi nổi hả?!”
“Dạ ạ.”
Để tránh mắng, Mạnh Duật Tu vội vàng đóng sầm cửa .
Cứ thế, Hàn Thước ở nhà họ Mạnh, chung sống cùng Mạnh Duật Tu và ba y. Với Hàn Thước mà , chỉ cần ngày nào cũng gặp Mạnh Duật Tu, ở gần , thì chờ đến lúc Mạnh Duật Tu nghiệp cấp ba cũng chẳng , vì đây là kết quả nhất .
Trái , Mạnh Duật Tu mới là thấy cực hình, cứ mỗi tối ăn xong, đến chín giờ là về phòng ôn bài. Người cha thì canh chừng kỹ, y chẳng còn cách nào khác đành về phòng gọi video cho Hàn Thước. Thấy Hàn Thước chẳng hề thấy khổ sở như , thậm chí gọi video ngủ ngon lành, y uất ức gọi mãi cho đến khi Hàn Thước tỉnh thì thôi.
“Sao thế thế?” Hàn Thước mắt nhắm mắt mở hỏi, “Anh ôn bài xong ?”
Mạnh Duật Tu ở đầu dây bên lồng n.g.ự.c phập phồng nhẹ, đôi mắt dài lộ vẻ hài lòng. Y Hàn Thước trách: “Em rõ ràng bảo là ở bên , thế mà em ngủ mất.”
“Có ?”
“Có.”
Hàn Thước vỗ vỗ mặt cho tỉnh, đành sốc tinh thần tiếp tục video với Mạnh Duật Tu.
“Đừng giận mà, giờ em ở bên đây.”
Mạnh Duật Tu lúc mới thỏa mãn.
Hàn Thước tựa gối lướt điện thoại, thỉnh thoảng liếc màn hình xem động tĩnh của Mạnh Duật Tu. Còn Mạnh Duật Tu cũng thỉnh thoảng gọi tên Hàn Thước để chắc chắn là vẫn còn thức. Hoặc đôi khi y dừng bút, sang trân trối màn hình.
“Hàn Thước, em một chút.”
Hàn Thước hé một mắt : “Thì chả đang đây thây?”
Mạnh Duật Tu bỗng hạ thấp giọng xuống mức cực nhỏ: “Nhìn... chỗ cơ...”
Hàn Thước cái giọng khàn khàn là hiểu ngay, chép miệng: “Ba bảo học hành cho t.ử tế đấy.”
“Anh chỉ một cái thôi.”
Hàn Thước cố tình trêu: “Nhìn chỗ nào nào?”
Mạnh Duật Tu mỉm môi : “Chỗ nào cũng .”
Cái gã nam sinh "trai tân" mới nếm mùi đời ở thế kỷ 21 cộng thêm tâm hồn của một thanh niên hừng hực khí thế đầy rẫy kinh nghiệm từ thời làm mà nhịn cho thấu. Suốt thời gian , tuy hai ở hai phòng riêng biệt, nhưng cứ dăm bữa nửa tháng gọi video để bày trò "vờn" chút đỉnh.
Hàn Thước đúng là cạn lời, sớm thế chẳng dại dột gợi ý cho Mạnh Duật Tu cái trò video call lúc y đang vã đến mức đáng thương , chẳng khác nào mở một chân trời mới cho nam sinh cấp ba vốn dĩ "trong sáng".
“Con trai đang ngủ ngay bên cạnh đây .” Hàn Thước nhắc nhở.
Mạnh Duật Tu bảo Cặp Lồng tỉnh .
“Cho xem một chút thôi, xem xong sẽ làm bài tập ngay.”
“Mẹ kiếp!” Hàn Thước bó tay với y, đặt điện thoại xuống, nhanh nhẹn lột sạch bộ đồ ngủ .
Mạnh Duật Tu dán mắt màn hình rời một giây, y cơ thể trưởng thành săn chắc của Hàn Thước, những khối cơ bụng rõ rệt mà tự chủ nuốt nước bọt một cái thật mạnh.
“Hê hê, cái đồ tham ăn .” Hàn Thước trêu chọc, “Nhìn kìa, nước dãi sắp chảy đến nơi .”
Mạnh Duật Tu thì , thì , nhưng cái tính hễ trêu là kiêu ngạo đỏ mặt thì vẫn chẳng sửa , y khẽ hừ: “Ai thèm chảy nước dãi chứ.”
“Đói thì bảo là đói , em là vợ mà còn bày đặt giữ giá.” Hàn Thước vỗ nhẹ m.ô.n.g , hỏi: “Có lột luôn quần ngủ ?”
Mạnh Duật Tu chẳng thèm giữ kẽ nữa, đôi mắt tràn đầy ý gật đầu lia lịa.
Vốn dĩ hứa là "xem một cái học bài", nhưng xem một hồi, nam sinh cấp ba ở đầu dây bên cũng chịu thấu, lén lút nới lỏng sợi dây chun ở quần thể thao . Thế nhưng ngay lúc cả hai đang chuẩn nhập tâm, tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc" bỗng vang lên. Hàn Thước thấy Mạnh Duật Tu ở đầu dây bên giật b.ắ.n , nhanh như chớp kéo sợi chun quần như cũ.
“Tiểu Tu, nghỉ ngơi sớm con.” Người cha lên tiếng.
Mạnh Duật Tu đáp vọng : “Con ạ!”
Thế là xong, cảm xúc tụt dốc phanh. Hàn Thước cái bản mặt đen như nhọ nồi của Mạnh Duật Tu mà nhịn lớn trong video: “Thôi thôi, ngủ nhanh đại ca ơi.”
Mạnh Duật Tu nản lòng: “Còn lâu nữa mới ở chung phòng.”
Hàn Thước: “Không , chớp mắt cái là qua thôi mà. Tạm thời ngủ riêng thì vấn đề gì chứ? Đằng nào hai đứa chẳng luân phiên sống ở hai thế giới, đến lúc đó cho làm đến mức phát nôn thì thôi, chịu ?”
Mạnh Duật Tu mỉm mím môi, tiếp tục làm bài tập. Thế nhưng đang , y bỗng nảy ý định gì đó, đôi mắt sáng rực lên: “Hàn Thước.”
“Gì cơ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-113-ngoai-truyen-cuoc-song-hanh-phuc-o-hai-thoi-dai-11.html.]
“Tuần về thập niên 90 một chuyến ?”
Hàn Thước hỏi: “Chẳng bàn là cứ hai tháng mới về một ?”
Mạnh Duật Tu: “Sắp đến ngày mà, về bên đó ở hai tháng , sẵn tiện với ba và trai chuyện thể xuyên qua giữa hai thời đại.”
Hàn Thước nhếch môi đầy ẩn ý: “Lại kiếm cái cớ lòe loẹt, em còn lạ gì làm gì nữa. Được , tuần về.”
“Ừm.”
Kể từ khi đứa cháu nội ở nhà, vợ chồng nhà họ Mạnh chẳng thèm nước ngoài nữa, hễ việc gì gấp là cha cư nhiên chẳng đến công ty. Còn vì ở bên cháu mà đến cả spa làm bà cũng chẳng thiết tha gì. Bà thà trong vườn thưởng , đứa cháu nội cầm cái xẻng đồ chơi đào bới tung tóe đất cát trong vườn, dù đào nát cả cái khu vườn xinh bà cũng thấy vui.
Hàn Thước làm, Mạnh Duật Tu học, cả hai đều khỏi nhà từ sáng sớm. Người cha từ lầu xuống, thấy qua cửa kính sát đất cảnh đứa nhỏ mặc quần yếm đang chổng m.ô.n.g chơi ngoài vườn, vị chủ tịch uy nghiêm cư nhiên giấu nổi nụ nơi khóe mắt.
“Cặp Lồng ơi, ông nội làm .”
Cặp Lồng thấy liền vứt ngay cái xẻng xuống, lạch bạch chạy , cuống quýt giậm chân: “Ông nội... hừ hừ...”
Lòng cha mềm nhũn, ông bế thốc cháu lên. Trước mặt Mạnh Duật Tu và Hàn Thước, dù thương cháu ông cũng thể hiện quá rõ ràng, nhưng khi hai đứa nhà, ông dỗ dành cháu nhỏ cực kỳ dịu dàng. Đây cũng chính là lý do tại hễ ông khỏi cửa là Cặp Lồng giậm chân uất ức.
“Ông nội làm mà, Cặp Lồng ở nhà chơi với bà nội nhé?”
Hai cánh tay nhỏ của Cặp Lồng ôm chặt lấy cổ cha, năng lộn xộn: “Bao... cũng ...”
Người cha khuôn mặt tròn trịa của cháu mà chút ngập ngừng. Người bước tới định bế cháu : “Bao nhé, lát nữa bà dắt con ngoài.”
Thế nhưng bế mấy phát mà , bà kinh ngạc chồng.
Người cha: “Thôi, để dắt nó tới công ty.”
Người : “Thế ? Tôi hẹn với bà Trần lát nữa dắt Cặp Lồng chơi .”
Người cha: “Mấy bà làm dắt nó theo làm gì? Định đắp mặt nạ cho nó luôn ?”
Người : “Tôi bảo là làm .”
Người cha: “Thôi, hôm nay dắt nó .”
Người thầm mắng chồng, dắt cháu thì cứ thẳng , còn bày đặt lôi chuyện làm làm gì. Cuối cùng cha vẫn dắt theo Cặp Lồng đến công ty. Hôm nay họp hành nhiều, nên khi các cấp thấy chủ tịch bế một đứa trẻ bước , ai nấy đều kinh ngạc rớt cả hàm. chẳng ai dám hó hé hỏi lai lịch đứa bé, chỉ thấy đứa nhỏ trắng trẻo, đôi mắt đen láy trông cực kỳ giống vị chủ tịch. Vì đều chủ tịch chỉ một con trai, nên trong phút chốc, cả đám đầy ẩn ý, nhất loạt nghi ngờ đây là... đứa con thứ hai do chủ tịch lén đẻ hai năm .
Trước khi họp, cha dặn Cặp Lồng trong văn phòng: “Ông nội làm việc đây, Cặp Lồng tự xem hoạt hình nhé.”
Cặp Lồng ngửa khuôn mặt nhỏ lên: “Oa!” một tiếng rõ to.
Cuộc họp kéo dài, vị chủ tịch mặt cảm xúc cấp báo cáo công việc, đứa nhỏ trong lòng thì dán mắt chiếc máy tính bảng bàn. Tiếng hoạt hình để nhỏ, nhưng với Cặp Lồng chỉ cần hình ảnh chuyển động là . Nó xem đến mê mẩn, cơ bản là gây tiếng động gì, chỉ trừ lúc hết một tập, ngón tay nhỏ bới mãi chuyển tập mới , nó mới nhíu mày chộp lấy ngón tay cha đang đặt bàn kéo .
“Hừ... ông nội...”
Người cha thu hồi tầm mắt khỏi vị cấp cao đang báo cáo, thản nhiên dùng ngón tay bấm chuyển tập tiếp theo cho cháu ngước mắt lên tiếp, động tác thuần thục như mây trôi nước chảy. Màn tương tác giữa hai ông cháu trở thành chuyện thường nhật, nhưng làm đám cấp cao đang họp phát khiếp. Sau cuộc họp, khi vị chủ tịch bế đứa nhỏ ngoài, mấy bèn thì thầm to nhỏ:
“Đấy là cháu nội chủ tịch ?”
“Chắc thế, thấy đứa nhỏ gọi ông nội mà.”
“ con trai chủ tịch đang học cấp ba ? Ông làm gì còn đứa con nào khác?”
Thời gian trở về thập niên 90 của Mạnh Duật Tu và Hàn Thước chốt tối thứ Bảy. Ba y họ cũng những thể rời bỏ ở thời đại nên thông cảm và thấu hiểu. Chỉ là vẫn khỏi lo lắng, bữa tối, hai ông bà sang phòng Mạnh Duật Tu, thấy Mạnh Duật Tu và Hàn Thước đang dắt con sẵn giường chuẩn xuất phát, hỏi: “Tiểu Tu, Tiểu Thước, hai đứa chỉ cần ngủ một giấc là về thật ?”
Hàn Thước: “Vâng ạ, lúc bọn con từ bên đó xuyên về đây cũng làm thế .”
Ba Mạnh chỉ thấy thật kỳ diệu. Người lo lắng: “Hai đứa... liệu đây nữa ?”
Mạnh Duật Tu trấn an : “Ba yên tâm, chúng con chắc chắn sẽ mà, sáng mai ngủ dậy là thấy bọn con ngay.”
Người ôm ngực, thấp thỏm gật đầu: “Thế thì , nhất định đấy nhé, ba vẫn ở bên chờ các con.”
Hàn Thước bảo: “Yên tâm , ba đứa con chẳng cả, cứ chiếc giường thôi, ba yên tâm thì tối cứ sang đây kiểm tra bất cứ lúc nào.”
Người cha vốn dĩ trầm , chỉ dặn Mạnh Duật Tu một câu: “Về sớm chút, cuối năm còn thi đại học đấy.”
Hàn Thước và Mạnh Duật Tu dắt theo Cặp Lồng chắc là xuyên về . Gia đình ba đó như đang ngủ say, nhưng dường như đang ngủ. Bởi vì cảnh tượng tiếp theo một nữa khiến vợ chồng nhà họ Mạnh kinh ngạc sự kỳ diệu của thế giới . Hai ông bà rời khỏi phòng, mà sofa bên cạnh, lặng lẽ lắng tiếng của cả nhà ba .
“Anh trai! Em nhớ c.h.ế.t !”
Ba Mạnh tò mò bước gần giường, thấy Hàn Thước đang nhắm mắt nhưng gương mặt rạng rỡ nụ .
“Ba! Mẹ!”
“ là một ngày gặp như cách ba thu mà!”
“Hàn Thước, lát nữa gọi điện cho ba một tiếng.” Là giọng của Mạnh Duật Tu.
“À đúng , ở bên hai tháng em suýt quên mất là mua điện thoại 'cục gạch' cho ba , hê hê, giờ gọi luôn , em cũng nhớ ba lắm.”
“Ừ! Anh cũng thế.”
Đứa nhỏ giường bắt đầu đạp hai cái chân ngắn, mè nheo nũng nịu: “Anh trai... trai...”
“Đình Đình cục cưng của chú! Lại đây cho chú thơm một cái thật kêu nào!!”
Vài phút , ba Mạnh thấy con trai : “Ba, . Bao giờ hai mới lên Hòa Thành chơi ạ?”
“Con và Hàn Thước, cả Cặp Lồng đều nhớ ba lắm.”
Có lẽ đám trẻ đang gọi điện cho ba ở bên , đến đây, vị chủ tịch vốn khí trường mạnh mẽ, lạnh lùng trong mắt ngoài cư nhiên thấy mũi cay cay, ông nắm tay ho nhẹ một tiếng. Người nhịn hỏi chồng: “Sao thế? Ông ăn giấm với ông bà bên của con đấy ?”
Hai chữ "ăn giấm" (ghen) thực sự chẳng khớp chút nào với hình tượng cha họ Mạnh, ngay cả ông khi thấy cũng thấy thật mới mẻ. Ông hỏi vợ: “Bà ghen ?”
Người suy nghĩ một lát đáp: “Con gọi khác là ba , chắc chắn là chút chạnh lòng. thể hiểu .”
Người cha lặng im vợ tiếp.
“Ở bên , chúng là con của chúng . ở bên , chúng cũng là con của họ. Đều làm cha cả, tình yêu họ dành cho con cái chắc chắn ít hơn chúng .”
“Tương tự như , khi ở bên , chúng cũng sẽ luôn thương nhớ chúng .”
Người cha xong, sang gia đình ba đang trong quá trình xuyên giường. Nghe thấy những âm thanh hạnh phúc của họ, ông dường như thể tưởng tượng cảnh tượng đoàn tụ bên . Phải , thêm những ở một thế giới khác yêu thương che chở, đó chính là cái kết mỹ mãn nhất cho nhiệm vụ của Tiểu Tu và Tiểu Thước .
Cái gã nam sinh "trai tân" mới nếm mùi đời ở thế kỷ 21 cộng thêm tâm hồn của một thanh niên hừng hực khí thế đầy rẫy kinh nghiệm từ thời làm mà nhịn cho thấu. Suốt thời gian , tuy hai ở hai phòng riêng biệt, nhưng cứ dăm bữa nửa tháng gọi video để bày trò "vờn" chút đỉnh.
Hàn Thước đúng là cạn lời, sớm thế chẳng dại dột gợi ý cho Mạnh Duật Tu cái trò video call lúc y đang vã đến mức đáng thương , chẳng khác nào mở một chân trời mới cho nam sinh cấp ba vốn dĩ "trong sáng".
“Con trai đang ngủ ngay bên cạnh đây .” Hàn Thước nhắc nhở.
Mạnh Duật Tu bảo Cặp Lồng tỉnh .
“Cho xem một chút thôi, xem xong sẽ làm bài tập ngay.”
“Mẹ kiếp!” Hàn Thước bó tay với y, đặt điện thoại xuống, nhanh nhẹn lột sạch bộ đồ ngủ .
Mạnh Duật Tu dán mắt màn hình rời một giây, y cơ thể trưởng thành săn chắc của Hàn Thước, những khối cơ bụng rõ rệt mà tự chủ nuốt nước bọt một cái thật mạnh.
“Hê hê, cái đồ tham ăn .” Hàn Thước trêu chọc, “Nhìn kìa, nước dãi sắp chảy đến nơi .”
Mạnh Duật Tu thì , thì , nhưng cái tính hễ trêu là kiêu ngạo đỏ mặt thì vẫn chẳng sửa , y khẽ hừ: “Ai thèm chảy nước dãi chứ.”
“Đói thì bảo là đói , em là vợ mà còn bày đặt giữ giá.” Hàn Thước vỗ nhẹ m.ô.n.g , hỏi: “Có lột luôn quần ngủ ?”
Mạnh Duật Tu chẳng thèm giữ kẽ nữa, đôi mắt tràn đầy ý gật đầu lia lịa.
Vốn dĩ hứa là "xem một cái học bài", nhưng xem một hồi, nam sinh cấp ba ở đầu dây bên cũng chịu thấu, lén lút nới lỏng sợi dây chun ở quần thể thao .
Thế nhưng ngay lúc cả hai đang chuẩn nhập tâm, tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc" bỗng vang lên. Hàn Thước thấy Mạnh Duật Tu ở đầu dây bên giật b.ắ.n , nhanh như chớp kéo sợi chun quần như cũ.
“Tiểu Tu, nghỉ ngơi sớm con.” Ba Mạnh lên tiếng.
Mạnh Duật Tu đáp vọng : “Con ạ!”
Thế là xong, cảm xúc tụt dốc phanh. Hàn Thước cái bản mặt đen như nhọ nồi của Mạnh Duật Tu mà nhịn lớn trong video: “Thôi thôi, ngủ nhanh đại ca ơi.”
Mạnh Duật Tu nản lòng: “Còn lâu nữa mới ở chung phòng.”
Hàn Thước: “Không , chớp mắt cái là qua thôi mà. Tạm thời ngủ riêng thì vấn đề gì chứ? Đằng nào hai đứa chẳng luân phiên sống ở hai thế giới, đến lúc đó cho làm đến mức phát nôn thì thôi, chịu ?”
Mạnh Duật Tu mỉm mím môi, tiếp tục làm bài tập.
Thế nhưng đang , y bỗng nảy ý định gì đó, đôi mắt sáng rực lên: “Hàn Thước.”
“Gì cơ?”
“Tuần về thập niên 90 một chuyến ?”
Hàn Thước hỏi: “Chẳng bàn là cứ hai tháng mới về một ?”
Mạnh Duật Tu: “Sắp đến ngày mà, về bên đó ở hai tháng , sẵn tiện với ba và hai chuyện thể xuyên qua giữa hai thời đại.”
Hàn Thước nhếch môi đầy ẩn ý: “Lại kiếm cái cớ lòe loẹt, em còn lạ gì làm gì nữa. Được , tuần về.”
“Ừm.”
Kể từ khi đứa cháu nội ở nhà, vợ chồng nhà họ Mạnh chẳng thèm nước ngoài nữa, hễ việc gì gấp là ba Mạnh cư nhiên chẳng đến công ty. Còn Mạnh vì ở bên cháu mà đến cả spa làm bà cũng chẳng thiết tha gì. Bà thà trong vườn thưởng , đứa cháu nội cầm cái xẻng đồ chơi đào bới tung tóe đất cát trong vườn, dù đào nát cả cái khu vườn xinh bà cũng thấy vui.
Hàn Thước làm, Mạnh Duật Tu học, cả hai đều khỏi nhà từ sáng sớm.
Ba Mạnh từ lầu xuống, thấy qua cửa kính sát đất cảnh đứa nhỏ mặc quần yếm đang chổng m.ô.n.g chơi ngoài vườn, vị chủ tịch uy nghiêm cư nhiên giấu nổi nụ nơi khóe mắt. “Cặp Lồng ơi, ông nội làm .”
Cặp Lồng thấy liền vứt ngay cái xẻng xuống, lạch bạch chạy , cuống quýt giậm chân: “Ông nội... hừ hừ...”
Lòng ba Mạnh mềm nhũn, ông bế thốc cháu lên. Trước mặt Mạnh Duật Tu và Hàn Thước, dù thương cháu ông cũng thể hiện quá rõ ràng, nhưng khi hai đứa nhà, ông dỗ dành cháu nhỏ cực kỳ dịu dàng. Đây cũng chính là lý do tại hễ ông khỏi cửa là Cặp Lồng giậm chân uất ức.
“Ông nội làm mà, Cặp Lồng ở nhà chơi với bà nội nhé?”
Hai cánh tay nhỏ của Cặp Lồng ôm chặt lấy cổ ba Mạnh, năng lộn xộn: “Bao... cũng ...”
Ba Mạnh khuôn mặt tròn trịa của cháu mà chút ngập ngừng.
Mẹ Mạnh bước tới định bế cháu : “Bao nhé, lát nữa bà dắt con ngoài.”
Thế nhưng Mạnh bế mấy phát mà , bà kinh ngạc chồng.
Ba Mạnh: “Thôi, để dắt nó tới công ty.”
Mẹ Mạnh: “Thế ? Tôi hẹn với bà Trần lát nữa dắt Cặp Lồng chơi .”
Ba Mạnh: “Mấy bà làm dắt nó theo làm gì? Định đắp mặt nạ cho nó luôn ?”
Mẹ Mạnh: “Tôi bảo là làm .”
Ba Mạnh: “Thôi, hôm nay dắt nó .”
Mẹ Mạnh thầm mắng chồng, dắt cháu thì cứ thẳng , còn bày đặt lôi chuyện làm làm gì. Cuối cùng ba Mạnh vẫn dắt theo Cặp Lồng đến công ty.
Hôm nay họp hành nhiều, nên khi các cấp thấy chủ tịch bế một đứa trẻ bước , ai nấy đều kinh ngạc rớt cả hàm. chẳng ai dám hó hé hỏi lai lịch đứa bé, chỉ thấy đứa nhỏ trắng trẻo, đôi mắt đen láy trông cực kỳ giống chủ tịch Mạnh. Vì đều chủ tịch chỉ một con trai, nên trong phút chốc, cả đám đầy ẩn ý, nhất loạt nghi ngờ đây là... đứa con thứ hai do chủ tịch lén đẻ hai năm .
Trước khi họp, ba Mạnh dặn Cặp Lồng trong văn phòng: “Ông nội làm việc đây, Cặp Lồng tự xem hoạt hình nhé.”
Cặp Lồng ngửa khuôn mặt nhỏ lên: “Oa!” một tiếng rõ to.
Cuộc họp kéo dài, chủ tịch Mạnh mặt cảm xúc cấp báo cáo công việc, đứa nhỏ trong lòng thì dán mắt chiếc máy tính bảng bàn. Tiếng hoạt hình để nhỏ, nhưng với Cặp Lồng chỉ cần hình ảnh chuyển động là . Nó xem đến mê mẩn, cơ bản là gây tiếng động gì, chỉ trừ lúc hết một tập, ngón tay nhỏ bới mãi chuyển tập mới , nó mới nhíu mày chộp lấy ngón tay ba Mạnh đang đặt bàn kéo .
“Hừ... ông nội...”
Ba Mạnh thu hồi tầm mắt khỏi vị cấp cao đang báo cáo, thản nhiên dùng ngón tay bấm chuyển tập tiếp theo cho cháu ngước mắt lên tiếp, động tác thuần thục như mây trôi nước chảy.
Màn tương tác giữa hai ông cháu trở thành chuyện thường nhật, nhưng làm đám cấp cao đang họp phát khiếp. Sau cuộc họp, khi chủ tịch bế đứa nhỏ ngoài, mấy bèn thì thầm to nhỏ:
“Đấy là cháu nội chủ tịch ?”
“Chắc thế, thấy đứa nhỏ gọi ông nội mà.”
Teela - Đam Mỹ Daily
“ con trai chủ tịch đang học cấp ba ? Ông làm gì còn đứa con nào khác?”
Thời gian trở về thập niên 90 của Mạnh Duật Tu và Hàn Thước chốt tối thứ Bảy. Ba Mạnh họ cũng những thể rời bỏ ở thời đại nên thông cảm và thấu hiểu. Chỉ là vẫn khỏi lo lắng, bữa tối, hai ông bà sang phòng Mạnh Duật Tu, thấy Mạnh Duật Tu và Hàn Thước đang dắt con sẵn giường chuẩn xuất phát, Mạnh hỏi: “Tiểu Tu, Tiểu Thước, hai đứa chỉ cần ngủ một giấc là về thật ?”
Hàn Thước: “Vâng ạ, lúc bọn con từ bên đó xuyên về đây cũng làm thế .”
Ba Mạnh chỉ thấy thật kỳ diệu. Mẹ Mạnh lo lắng: “Hai đứa... liệu đây nữa ?”
Mạnh Duật Tu trấn an : “Ba yên tâm, chúng con chắc chắn sẽ mà, sáng mai ngủ dậy là thấy bọn con ngay.”
Mẹ Hàn ôm ngực, thấp thỏm gật đầu: “Thế thì , nhất định đấy nhé, ba vẫn ở bên chờ các con.”
Hàn Thước bảo: “Yên tâm , ba đứa con chẳng cả, cứ chiếc giường thôi, ba yên tâm thì tối cứ sang đây kiểm tra bất cứ lúc nào.”
Ba Mạnh vốn dĩ trầm , chỉ dặn Mạnh Duật Tu một câu: “Về sớm chút, cuối năm còn thi đại học đấy.”
Hàn Thước và Mạnh Duật Tu dắt theo Cặp Lồng chắc là xuyên về . Gia đình ba đó như đang ngủ say, nhưng dường như đang ngủ. Bởi vì cảnh tượng tiếp theo một nữa khiến vợ chồng nhà họ Mạnh kinh ngạc sự kỳ diệu của thế giới . Hai ông bà rời khỏi phòng, mà sofa bên cạnh, lặng lẽ lắng tiếng của cả nhà ba .
“Anh hai! Em nhớ c.h.ế.t !”
Ba Mạnh tò mò bước gần giường, thấy Hàn Thước đang nhắm mắt nhưng gương mặt rạng rỡ nụ .
“Ba! Mẹ!”
“ là một ngày gặp như cách ba thu mà!”
“Hàn Thước, lát nữa gọi điện cho ba một tiếng.” Là giọng của Mạnh Duật Tu.
“À đúng , ở bên hai tháng em suýt quên mất là mua điện thoại 'cục gạch' cho ba , hê hê, giờ gọi luôn , em cũng nhớ ba lắm.”
“Ừ! Anh cũng thế.”
Đứa nhỏ giường bắt đầu đạp hai cái chân ngắn, mè nheo nũng nịu: “Anh trai... trai...”
“Đình Đình cục cưng của chú! Lại đây cho chú thơm một cái thật kêu nào!!”
Vài phút , ba Mạnh thấy con trai : “Ba, . Bao giờ hai mới lên Hòa Thành chơi ạ?”
“Con và Hàn Thước, cả Cặp Lồng đều nhớ ba lắm.”
Có lẽ đám trẻ đang gọi điện cho ba ở bên , đến đây, vị chủ tịch vốn khí trường mạnh mẽ, lạnh lùng trong mắt ngoài cư nhiên thấy mũi cay cay, ông nắm tay ho nhẹ một tiếng. Mẹ Mạnh nhịn hỏi chồng: “Sao thế? Ông ăn giấm với ông bà bên của con đấy ?”
Hai chữ "ăn giấm" (ghen) thực sự chẳng khớp chút nào với hình tượng của ba Mạnh, ngay cả ông khi thấy cũng thấy thật mới mẻ. Ông hỏi vợ: “Bà ghen ?”
Mẹ Mạnh suy nghĩ một lát đáp: “Con gọi khác là ba , chắc chắn là chút chạnh lòng. thể hiểu .”
Ba Mạnh lặng im vợ tiếp.
“Ở bên , chúng là con của chúng . ở bên , chúng cũng là con của họ. Đều làm cha cả, tình yêu họ dành cho con cái chắc chắn ít hơn chúng .”
“Tương tự như , khi ở bên , chúng cũng sẽ luôn thương nhớ chúng .”
Ba Mạnh xong, sang gia đình ba đang trong quá trình xuyên giường. Nghe thấy những âm thanh hạnh phúc của họ, ông dường như thể tưởng tượng cảnh tượng đoàn tụ bên . Phải , thêm những ở một thế giới khác yêu thương che chở, đó chính là cái kết mỹ mãn nhất cho nhiệm vụ của Tiểu Tu và Tiểu Thước .
[HẾT PHẦN NGOẠI TRUYỆN HIỆN ĐẠI]