Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 107: Ngoại truyện: Cuộc sống hạnh phúc ở hai thời đại (5)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:15:51
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười bảy tuổi, vị thành niên, học sinh lớp 12, ngoan ngoãn lời, cha nghiêm khắc — đó là những nhãn dán của Mạnh Duật Tu ở thế kỷ 21.
Hàn Thước chuẩn tâm lý để tiếng gầm rú chói tai từ đầu dây bên , thế nhưng Mạnh Duật Tu cúp máy. Hắn vội hỏi: “Cúp ? Ba gì thế?”
Mạnh Duật Tu Hàn Thước: “Ba bảo ba .”
“???” Hàn Thước kinh ngạc, “Hết ?”
“Hết .”
“Bình tĩnh thế cơ ?” Hàn Thước hỏi, “Ba thản nhiên chấp nhận chuyện yêu đương luôn? Cởi mở thế ?”
Mạnh Duật Tu cúi đầu trầm tư vài giây, ngước mắt lên bảo Hàn Thước bằng giọng lạnh sống lưng: “Thường thì khi nổi trận lôi đình, ba đều phản ứng kiểu .”
“! Đệch!” Hàn Thước tức định đá cho Mạnh Duật Tu một phát, cạn lời bảo: “Anh là đồ đầu lợn ? Em bảo khéo khéo thôi, thế quái nào cái gọi là khéo hả?”
Mạnh Duật Tu trấn an Hàn Thước: “Em , đầu lợn , thực là tính toán kỹ cả .”
“Anh tính cái gì ?”
Mạnh Duật Tu phân tích: “Sở dĩ ở thập niên 90 ba và hai giận dữ như thế là vì chúng tiêm t.h.u.ố.c phòng ngừa cho họ. Vừa báo em m.a.n.g t.h.a.i thì phụ nào mà chịu cho thấu.”
Hàn Thước giật giật khóe môi, “Thế ?”
“Anh tính thế .” Khi Mạnh Duật Tu câu , Hàn Thước cư nhiên thể sự phấn khích đầy "trí tuệ" trong giọng điệu của y, “Hàn Thước, giả sử một bệnh nhân bác sĩ thông báo mắc bệnh nan y, chỉ còn sống một tháng, đó sẽ tuyệt vọng ?”
“Ừ, ?”
“Nếu vài ngày , bác sĩ thông báo trong bệnh nhân đó còn mắc thêm một căn bệnh nan y nữa, em nghĩ đó sẽ thế nào?”
Hàn Thước: “Thì nữa? Đằng nào cũng 'ngỏm', thêm một bệnh bớt một bệnh thì gì khác ?”
Mạnh Duật Tu: “Lần đầu tin bệnh nan y sẽ thấy tuyệt vọng, nhưng thứ hai thấy, vì chịu cú sốc từ nên cảm xúc sẽ quá mãnh liệt nữa. Đạo lý tương tự thôi, sở dĩ báo chuyện yêu đương là để ba chuẩn tâm lý. Trong thời gian ba về nước, ba sẽ tự suy đoán sang các hướng khác, thậm chí khi ba tưởng tượng những chuyện tồi tệ nhất . Đến lúc dắt em và Cặp Lồng tới gặp, ba sẽ đến mức quá kinh hoàng.”
Hàn Thước xong cái "tối kiến" thì cạn lời hẳn: “Hê hê, nếu em là ba , thằng con vị thành niên báo yêu đương, đối tượng những là đàn ông mà còn đẻ luôn cho đứa cháu nội, thì em sẽ tặng cho một trận đòn 'liên cước' luôn!”
“Hàn Thước.” Mạnh Duật Tu , “Sớm muộn gì chúng cũng đối mặt với ba , và họ cũng sớm muộn gì cũng đến sự tồn tại của Cặp Lồng, kéo dài thêm nữa.”
Hàn Thước cũng chẳng còn cách nào khác, đúng như lời Mạnh Duật Tu , họ con trai , chuyện còn đơn giản chỉ là yêu đương đồng tính ở thế kỷ 21 nữa. Cặp Lồng theo tới thời đại thì cần một danh phận hợp pháp và hợp lý.
Teela - Đam Mỹ Daily
“Chậc, thôi .” Hàn Thước vật xuống gối thở dài thườn thượt, “Dù sớm muộn gì cũng đối mặt thôi.”
Mạnh Duật Tu cũng xuống, ôm lấy Hàn Thước khẽ : “Em đừng lo, sẽ để em và Cặp Lồng gặp chuyện gì .”
Hàn Thước sang khuôn mặt non nớt của nam sinh cấp ba, hỏi: “Thế nhỡ ba định tẩn em thì ?”
“Anh sẽ chắn.” Mạnh Duật Tu đáp.
“Thế nhỡ lúc đó ba đuổi cả thì ?”
Mạnh Duật Tu: “Thì cùng em và con.”
Hàn Thước : “Thế nhỡ ba cắt luôn tiền tiêu vặt của thì ?”
“Anh sẽ học làm gia sư, sẽ nuôi em và con.”
Hàn Thước xong mà mát lòng mát , trêu Mạnh Duật Tu: “Vãi, cái đồ nhà , đừng đến lúc đó xin tiền tiêu vặt của em đấy nhé.”
Mạnh Duật Tu siết chặt vòng tay, khẽ hừ: “Em là vợ mà.”
Sau cuộc điện thoại đêm thứ Sáu, sáng sớm thứ Bảy Mạnh Duật Tu nhận tin nhắn của ba y. Vỏn vẹn năm chữ: Tối Chủ Nhật về đến.
sự , Hàn Thước và Mạnh Duật Tu chỉ đành đối phó từng chuyện một. Trước mắt là về thành phố Nam gặp ba Hàn Thước, còn ba Mạnh Duật Tu thì tính .
Sáng thứ Bảy, hai tay xách nách mang dắt theo con trai bắt taxi tới khu chung cư nhà Mạnh Duật Tu. Thế nhưng khi Mạnh Duật Tu địa chỉ và nhà cho tài xế, Hàn Thước thốt lên một tiếng: “Vãi chưởng!”
Bởi vì địa chỉ Mạnh Duật Tu là “Thúy Hồ Tôn Đệ”. Mà Thúy Hồ Tôn Đệ chính là khu biệt thự đỉnh nhất thành phố Vân Châu, đỉnh đến mức Hàn Thước dù xuyên về thập niên 90 cũng luôn ao ước ngày kiếm bộn tiền để mua một căn biệt thự kiểu như thế.
Mạnh Duật Tu bảo Hàn Thước cùng nhà lấy xe , nhưng Hàn Thước cân nhắc một hồi vẫn quyết định dắt con đợi ngoài cổng biệt thự. Dù ba Mạnh Duật Tu về, nhưng lòng Hàn Thước vẫn thấy "rén". Giá như Mạnh Duật Tu mười bảy tuổi mà là hai mươi bảy tuổi thì chẳng cảm giác .
Đặc biệt là Mạnh Duật Tu bộ đồng phục học sinh. Nhìn thấy bộ đồng phục, Hàn Thước nhíu mày: “Anh bộ khác , bộ nào trông chững chạc chút .”
Mạnh Duật Tu chẳng cần Hàn Thước nhắc cũng hiểu ý.
Chỉ là Hàn Thước chịu dắt con nhà làm Mạnh Duật Tu vẻ vui. Hàn Thước làm mà hiểu mạch não của cái tên chứ? Thế là an ủi: “Ôi dào, đợi gặp ba xong, qua cửa của họ thì em và con thiếu gì thời gian ở đây.”
Lúc đôi lông mày đang nhíu chặt của Mạnh Duật Tu mới giãn , y đáp " ", nhưng bỗng ngoảnh đầu bảo Hàn Thước: “Nếu bên ba , thì ở nhà em luôn nhé, ăn Tết cũng ở nhà em luôn.”
Hàn Thước dở dở : “Mẹ kiếp! Thế cũng qua cửa nhà em chứ. Thôi thôi, đừng đó mà nghĩ vẩn vơ chuyện nữa, còn kế hoạch cả chuyện ăn Tết cơ đấy. Nhỡ cửa nhà hai bên đều qua , thì Tết chúng chẳng vẫn thể xuyên về thập niên 90 ?”
Mạnh Duật Tu nghĩ thấy cũng đúng, y thể quên béng mất chuyện nhỉ. Hàn Thước giục y: “Nhanh lên, lấy xe sớm sang nhà ba em.”
“Vâng.” Mạnh Duật Tu bấy giờ mới xách đống đồ đạc một bước cổng khu biệt thự.
Còn Hàn Thước thì dắt con bên ngoài. Không gian khu biệt thự yên tĩnh, Cặp Lồng thấy chỗ giống công viên rừng cây hai hôm chơi nên liền buông tay Hàn Thước , lạch bạch chạy rìa cỏ để hái hoa.
“Đừng chạy lung tung ?” Hàn Thước dặn con xong, ngước mắt kiến trúc tuyệt phía . Nhìn một cái là nhịn cảm thán: “Vãi! Giàu thật!”.
Đến khi Mạnh Duật Tu lái một chiếc Maybach , Hàn Thước thể rời mắt nổi nữa. Mạnh Duật Tu từ ghế lái bước xuống để Hàn Thước lên . Đàn ông ai chẳng mê xe, Hàn Thước hết sờ vô lăng sờ ghế , sờ trầm trồ tán thưởng: “Vãi thật, ngờ ngày em cầm lái chiếc Maybach !”.
Mạnh Duật Tu bế Cặp Lồng ghế phụ, Hàn Thước bảo: “Tất cả đều là của em.”
Hàn Thước câu đó, nhịn mà đưa tay nhéo má Mạnh Duật Tu một cái, tự trêu : “Này Mạnh Duật Tu, xem thế tính là em gả hào môn nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-107-ngoai-truyen-cuoc-song-hanh-phuc-o-hai-thoi-dai-5.html.]
Mạnh Duật Tu từ nhỏ sống trong môi trường thế nên y chẳng cảm giác gì nhiều khi khác bạn học bàn tán về gia cảnh của . Thế nhưng thấy bộ dạng phấn khích tột độ của Hàn Thước, trong lòng Mạnh Duật Tu đầu tiên nảy sinh cảm giác tự hào về việc tiền.
Do trong xe ghế an cho trẻ em, Hàn Thước bảo Mạnh Duật Tu bế con hàng ghế . Tuy nhiên, khi sờ soạn con xe sang cho đời, đầu định chuyện thì bỗng khựng .
Bởi vì mới nhận Mạnh Duật Tu cư nhiên mặc một bộ âu phục phẳng phiu, xuống , cái tên còn cả đôi giày da bóng lộn.
“Vãi chưởng.” Hàn Thước kinh ngạc, “Anh mặc trộm vest của ba đấy ?”
Mạnh Duật Tu Hàn Thước đ.á.n.h giá từ đầu đến chân một lượt, ngại ngùng đáp: “Không , đây là quần áo của , em bảo mặc chững chạc chút mà.”
“Em bảo mặc chững chạc là đúng, nhưng bảo mặc kiểu . Với xem giờ là tháng mấy đại ca, thấy nóng phát điên lên ?” Hàn Thước chiếc cà vạt thắt tỉ mỉ sai một li của y mà khóe môi giật giật, “Cổ thấy mỏi ?”
Mạnh Duật Tu khẽ nới lỏng cà vạt, với Hàn Thước: “Anh thấy cũng mà.”
“...” Hàn Thước cạn lời, nhưng vì sắp xuất phát nên Mạnh Duật Tu thấy là .
Quen và chung sống với Mạnh Duật Tu bao lâu nay, Hàn Thước luôn Mạnh Duật Tu chú trọng hình tượng. sự chú trọng của y là chưng diện lòe loẹt mà là chỉ cần chỉnh tề, lịch sự. Có điều hôm nay y đặc biệt để tâm.
Hàn Thước lái xe phía , Mạnh Duật Tu ở phía liên tục chỉnh áo vest, quần tây và cà vạt. Chỉnh xong hỏi: “Hàn Thước, em thấy mặc thế trông chững chạc hơn , giống trưởng thành ?”
Hàn Thước ngước mắt qua gương chiếu hậu. Thực bộ vest của Mạnh Duật Tu từ đường cắt đến chất liệu đều cực kỳ tinh xảo, dù xét đến khuôn mặt và vóc dáng của y thì chỉ riêng chất vải toát lên vẻ đắt tiền . Kết hợp với khí chất kiêu ngạo của Mạnh Duật Tu, dù bên đường thì cũng chỉ nghĩ đây là thiếu gia nhà giàu đang đợi tài xế đến đón tham dự buổi tiệc nào đó.
Thế nhưng lúc đây dự tiệc, mà là về vùng ngoại ô thành phố Nam gặp ba vợ, nên trông nó chút quái dị. Nhìn khuôn mặt trắng trẻo non nớt bộ âu phục chỉnh tề trong gương, Hàn Thước cầm vô lăng mà thấy nhức nhối.
Bởi vì dù Mạnh Duật Tu mặc gì chăng nữa, y vẫn mang khuôn mặt của một nam sinh cấp ba mười bảy tuổi. Trong đầu Hàn Thước bắt đầu tưởng tượng cảnh hỗn loạn khi về nhà, dắt Mạnh Duật Tu giới thiệu với ba : “Ba , đây là chồng nhỏ của con.”
Rồi ba dòm cái bản mặt non choẹt của Mạnh Duật Tu một hồi, hỏi: “Cậu em, năm nay bao nhiêu tuổi ?”
Mạnh Duật Tu sẽ mỉm khiêm tốn trả lời: “Cháu mười bảy ạ.”
“...” Hàn Thước chẳng dám nghĩ tiếp nữa.
E là ba sẽ cầm d.a.o phay đuổi theo c.h.é.m túi bụi: “Kiếm đàn ông thì thôi , mày còn kiếm cả đứa vị thành niên! Hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !”
Hàn Thước nghĩ đến đó mà mắt tối sầm . Thế nhưng qua gương chiếu hậu, thấy cái tên Mạnh Duật Tu chẳng hề chút ý thức khủng hoảng nào, thậm chí còn vẻ phấn khích. Tuy bề ngoài vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng thỉnh thoảng khóe môi khẽ nhếch lên, ngay cả khi Cặp Lồng định leo lên cũng y giữ bên cạnh vì sợ làm nhăn quần tây. Cái bộ dạng đó tố cáo tâm trạng nôn nóng về nhà nhạc mẫu của y.
“Hàn Thước.”
“Hửm?”
“Còn bao lâu nữa thì tới?”
Hàn Thước định vị: “Còn nửa tiếng nữa.”
Vừa dứt lời, Mạnh Duật Tu bắt đầu âm thầm chỉnh cà vạt và quần áo. Hàn Thước nhịn bảo: “Đừng chỉnh nữa, lắm .”
“Anh chỉnh ...” Mạnh Duật Tu thấu nên ngại, bèn chuyển sự chú ý sang dắt hai bàn tay nhỏ của con trai vẫy vẫy: “Cặp Lồng ơi, chúng sắp đến nhà bà ngoại .”
Nửa tiếng , xe tới bãi đỗ của trang trại kiêm homestay do ba Hàn Thước mở. Trên đường Hàn Thước nghĩ xem gặp ba thế nào, kết quả xe tới nơi thì thấy hôm nay trang trại nhận tổ chức tiệc cưới, tầm trưa chính là lúc bận bù đầu bù cổ.
Hàn Thước xuống xe gọi điện cho , bên phía bà ồn ào đến mức chuyện còn chẳng rõ, Hàn Thước buộc gào lên điện thoại. Mạnh Duật Tu vốn tưởng xuống xe là gặp ba Hàn Thước ngay nên thẳng tắp bên cạnh, căng thẳng đợi Hàn Thước gọi điện xong.
“Sao thế em?”
Hàn Thước cúp máy: “Hôm nay tiệc cưới, thiếu nên ba em đều đang bận tối mắt tối mũi , bảo cứ tự .”
Nói xong bế con lên. Mạnh Duật Tu lập tức cốp xe xách đống quà cáp lớn nhỏ. Cặp Lồng thấy cổng chào đỏ rực và những chùm bóng bay đủ màu ngoài trang trại thì cứ vươn tay đòi chộp lấy.
Sắp dắt con và Mạnh Duật Tu gặp ba , lòng Hàn Thước rối như tơ vò, giữ tay con: “Ngoan, lát nữa chơi.”
Cặp Lồng chịu, nhăn cái mũi nhỏ "hừ hừ".
“Nghe lời , gặp ông bà ngoại .”
Hàn Thước dỗ xong đứa con đang quấy, đầu thấy ông chồng nhỏ đang xách túi quà với vẻ mặt khép nép run rẩy, bất giác tim cũng đập thình thịch vì căng thẳng.
Tiệc cưới tổ chức ở đại sảnh, bày hơn hai mươi mâm, lúc khách khứa chật kín, bên trong tiếng nhạc và tiếng vang rền. Ba Hàn Thước cùng mấy nhân viên phục vụ đang tất bật bưng bê giữa các bàn tiệc. Vì trong điện thoại Hàn Thước bảo hôm nay dắt hai về chứ một , cộng thêm Mạnh Duật Tu là nam, nên ba cùng lắm chỉ nghĩ là Hàn Thước dắt bạn về chơi.
Thấy Hàn Thước bước sảnh, Hàn vui mừng chạy đón. Trong một khoảnh khắc, Mạnh Duật Tu đột ngột thẳng lưng, theo bản năng nhếch môi xã giao.
“Tiểu Thước! Chao ôi hôm nay bận quá.”
“Không , cứ làm việc .”
“Tuần bảo con về thì con bảo tăng ca, tuần ba rảnh rỗi bao nhiêu thì tuần bận bấy nhiêu, đúng là mệt c.h.ế.t . Cái chị Dương mà ngày xưa con gặp , nhớ ?”
Hàn Thước: “Vâng , chị Dương cưới ạ?”
“Ừ đúng ...” Mẹ Hàn tranh thủ lúc rảnh rỗi chuyện với con trai, đang bỗng để ý thấy trong lòng con trai bế một đứa nhỏ hơn một tuổi. Lúc đôi mắt đứa nhỏ đang tròn xoe bà.
“Ơ?” Mẹ Hàn hỏi, “Đứa nhỏ là con ai thế? Sao mà xinh thế ?”
Hàn Thước tiệc cưới náo nhiệt, há miệng định nhưng ngập ngừng vài giây: “Mẹ, lát nữa con với , cứ bận .”
Hàn Thước suy nghĩ một chút, quyết định vẫn là đợi tiệc cưới kết thúc mới chuyện của . Hắn chỉ sợ giờ mà với xong, chẳng những bưng đĩa nữa mà khi còn đập luôn cả đĩa chứ. Nhỡ làm hỏng tiệc cưới của thì ngại lắm, dù ba mở trang trại ở đây bao nhiêu năm, quanh vùng đều quen mặt cả.
“Ừ, thế cũng .”
Lúc Hàn Thước và chuyện, Mạnh Duật Tu nép bên cạnh Hàn Thước, cố tìm thời cơ để chào hỏi, nhưng hai con cứ một câu một câu làm y mấy định mở miệng thôi. Thấy hai xong, y vội vàng đưa tay , suýt chút nữa là đem đống túi quà lớn nhỏ nhét thẳng lòng Hàn.
Mẹ Hàn sang. Hàn Thước cũng sang.
“Đây là?” Mẹ Hàn khách sáo đ.á.n.h giá trai cực kỳ bảnh bao mặt, mặc bộ vest còn phẳng phiu hơn cả chú rể ngày hôm nay.