Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 106: Ngoại truyện: Cuộc sống hạnh phúc ở hai thời đại (4)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:15:41
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Duật Tu đối với "dàn loa" mẫu cũ của Hàn Thước cực kỳ yêu thích. Mỗi thấy Hàn Thước cởi áo, ánh mắt y đều tự chủ mà dán chặt đó. Y kề chóp mũi nhẹ nhàng cọ xát, khẽ: "Anh thích, tròn trịa lắm."
"Cái đệch!" Hàn Thước thấy y cứ như kẻ si tình, trêu chọc: "Mẹ kiếp, tất nhiên là thích , em còn lạ gì nữa? Cái đồ tham ăn ."
Mạnh Duật Tu , khẽ hé môi ngậm lấy.
"~" Hàn Thước lập tức ngửa đầu, đường nét nơi cổ căng cứng .
Thế nhưng khi Mạnh Duật Tu đang vô cùng nhập tâm, Hàn Thước bỗng giật tỉnh táo, liên thanh gọi dừng: "Đợi , đợi , đợi !"
Mạnh Duật Tu ngước mắt hỏi: "Sao thế?".
Hàn Thước ngập ngừng: "Bây giờ về đây , chắc m.a.n.g t.h.a.i nữa nhỉ? Nhà em 'áo mưa' ."
Mạnh Duật Tu suy nghĩ vài giây phân tích chắc chắn: "Chắc là . Sở dĩ em thể m.a.n.g t.h.a.i ở thời là vì thế giới đó đàn ông sinh con , em đóng vai thụ nên 'thiết ' sinh con đó... nhưng ở bên chắc chắn là em ."
Hàn Thước nghĩ cũng , thế kỷ 21 là hiện thực, thế giới chỉ là tiểu học, chính xác là hư cấu, mà hiện tại họ thoát ly khỏi thế giới hư cấu đó . Nghĩ , cả hai đều yên tâm.
Đêm nay Mạnh Duật Tu phấn khích. Đối với y lúc , một nam sinh cấp ba thời kỳ nhạy cảm nhất, dù ở thời vất vả lắm mới rèn luyện sự điềm tĩnh và kiên nhẫn giường thì về thế giới cũng coi như đổ sông đổ bể.
Hàn Thước thấy cái đồ nhỏ vội vã chịu nổi, chiếc giường trong phòng cứ thế kêu kẽo kẹt theo từng nhịp chuyển động. Hắn phát một cái m.ô.n.g Mạnh Duật Tu, hạ thấp giọng: "Anh nhẹ tay chút, cách âm ."
Mạnh Duật Tu chẳng còn thời gian để trả lời, y hôn lấy môi Hàn Thước, trong kẽ hở của nụ hôn chỉ phát tiếng lầm bầm bằng giọng mũi: "Ừm."
Thực chỉ Mạnh Duật Tu, Hàn Thước cũng phấn khích. Tuy "dàn loa" vẫn lưu dấu vết của thời , nhưng cơ thể cũng giống Mạnh Duật Tu, tóm những cảm giác mà một "trai tân" nên thì đều đủ. Hắn ghé sát tai Mạnh Duật Tu khẽ hỏi: "Thế nào? Có khít ?"
"!" Hơi thở của Hàn Thước phả tai khiến Mạnh Duật Tu như uống liều t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c mạnh. "Ừm!" Y liên tục gật đầu.
Đêm đầu tiên trở về thế kỷ 21 quả thực đầy kịch tính, Mạnh Duật Tu quấn lấy Hàn Thước đòi tận bốn năm hiệp. Tuy nhiên cũng làm đến tận sáng, vì bốn năm hiệp cộng thời gian cũng chỉ bằng hai hiệp hồi ở thập niên 90. Sở dĩ thể làm nhiều hiệp như là vì cơ thể Mạnh Duật Tu thời kỳ "phá đò", mấy hiệp đầu dù y dốc hết nghị lực cũng ngăn nổi nam sinh mới nếm mùi đời cứ thế "vội vàng" kết thúc. Chuyện khiến y u uất thôi.
Mà "chỗ đó" của Hàn Thước cũng hành hạ đến t.h.ả.m thương, xong việc liệt giường mắng Mạnh Duật Tu: "Mẹ kiếp lạy luôn, xem cái kỹ thuật rách của ở thế giới vẫn luyện thêm vài tháng nữa mới ."
Mạnh Duật Tu chút phục, nhưng chỉ lầm bầm: "Anh kỹ thuật mà, chỉ là vì ở bên là đầu tiên nên kích động thôi, sẽ ."
Hàn Thước hì hì đá cho y một phát: "Biết ! Ngủ nhanh , nhỡ làm con thức giấc bây giờ."
Mạnh Duật Tu mãn nguyện , y nhà vệ sinh tắm rửa qua một chút, đó ôm vợ và con ngủ.
Sáng hôm , Hàn Thước thức dậy . Phòng nhà vệ sinh riêng, nhưng bếp thì bên ngoài dùng chung với các đồng nghiệp khác. Đêm qua thắt lưng buộc bụng đau nhức, cũng ngủ thêm chút nữa, đằng nào hôm nay cũng định xin nghỉ phép làm.
lát nữa con trai dậy ăn sáng, xem tủ lạnh thế nào, nhỡ nguyên liệu thì còn xuống lầu mua đồ điểm tâm. Ở thập niên 90, những việc Hàn Hồng hoặc ba Mạnh lo, nếu thì cũng là Mạnh Duật Tu làm. bây giờ đang ở ký túc xá, tiện lắm. Với trong phòng đột nhiên xuất hiện một nam sinh non choẹt và một đứa trẻ bé tí, Hàn Thước thấy nhỡ ai hỏi thì cũng chẳng giải thích cho xuôi.
Thế là buổi sáng bảo Mạnh Duật Tu và con tạm thời cứ ở trong phòng cho đỡ mệt đầu giải thích, nhỡ gia đình ba ở thế giới coi là thần kinh.
Mạnh Duật Tu mở mắt thấy Hàn Thước đang sofa bên cạnh cúi buộc dây giày. Hôm nay Hàn Thước một bộ áo thun trắng sạch sẽ và quần jean. Hàn Thước ở thập niên 90 ăn mặc bình thường, giai đoạn đầu là do nhà nghèo tiền mua đồ, giai đoạn tiền chẳng ưa nổi thẩm mỹ thời đó nên mặc tùy tiện. ở thế kỷ 21, Mạnh Duật Tu thấy Hàn Thước cực kỳ sành điệu. Rõ ràng chỉ là áo thun trắng và quần jean đơn giản, nhưng khoác lên Hàn Thước trông gu.
Hắn đôi giày thể thao trắng, ánh nắng vàng rực rỡ từ cửa sổ hắt , phác họa nên những đường nét ngũ quan điển trai thanh xuân. Hàn Thước bây giờ hai mươi hai tuổi, dáng cũng săn chắc hơn ở thời , chính là độ tuổi vàng giao thoa giữa giảng đường và xã hội.
Hàn Thước thấy Mạnh Duật Tu tỉnh, ánh mắt cứ chớp. Hắn hất cằm về phía y, lưỡi tặc lên một tiếng đầy phong trần. Cái tiếng tặc lưỡi đầy lãng t.ử kết hợp với khuôn mặt bụi bặm điển trai của Hàn Thước làm Mạnh Duật Tu đổ đứ đừ ngay từ sáng sớm. Mạnh Duật Tu cảm thấy thật kỳ diệu, ở bên bao nhiêu năm mà giờ đây cho y những cảm xúc mãnh liệt khó tả thế . Giống hệt như ngủ với thích đầu tiên, sáng hôm tỉnh dậy đối phương thấy rạo rực, lạ lẫm mới mẻ, quen thuộc, cảm giác khiến y mê đắm dứt .
Đặc biệt trong lòng y ý thức rõ ràng rằng, Hàn Thước bây giờ còn là cùng tuổi với nữa, lớn hơn y tận năm tuổi, còn bản vẫn chỉ là một thằng nhóc mười bảy. Nghĩ đến cảnh đêm qua đè đàn ông trưởng thành hơn , trái tim của thiếu niên mười bảy tuổi bỗng dâng lên một sự tự tôn và ham chinh phục cực lớn.
Hàn Thước thấy cái tên sáng sớm trân trối, buộc xong dây giày, bước tới quơ tay mặt y: “Này! Làm gì mà đực mặt thế?”
Mạnh Duật Tu kéo mạch suy nghĩ lộn xộn về, y hỏi Hàn Thước: “Em dậy sớm thế ?”
“Ừ, em bếp xem gì ăn .”
Mạnh Duật Tu theo bản năng định dậy. Hàn Thước âu yếm nhéo mũi y, bảo: “Anh cứ ở trong phòng , kẻo đồng nghiệp em thấy. Anh bây giờ còn là ông chú hai mươi tuổi ở thập niên 90 nữa , mới mười bảy thôi, nhỡ họ em dẫn trẻ vị thành niên về phòng, chắc em lên đồn cảnh sát quá.”
Mạnh Duật Tu nghĩ đến trải nghiệm ly kỳ của hai , nhịn mà mím môi . Y theo bóng lưng Hàn Thước mở cửa, giường của Hàn Thước, thở của Hàn Thước tràn ngập trong cánh mũi, vòng tay ôm lấy đứa con chung của hai , sự mãn nguyện trong lồng n.g.ự.c như trào dâng.
Hàn Thước khỏi phòng, bếp mở tủ lạnh. Trong tủ lạnh còn mấy quả trứng gà và một túi bánh mì gối, lấy chảo , nấu một bát súp trứng cho con trai, chuẩn rán mấy lát bánh mì và hai quả trứng ốp la.
Cửa phòng bên cạnh mở , một nam đồng nghiệp bước . Hàn Thước thấy lạ quen, nhất thời nhớ nổi tên. Thấy đồng nghiệp chào, cũng chỉ ậm ừ đối phó. Nam đồng nghiệp dùng cái bếp bên cạnh, lấy chảo của nấu mì. Thấy hai quả trứng ốp la trong chảo của Hàn Thước, gã nháy mắt gian tà: “Hê hê, Tiểu Hàn. Chẳng trách hôm qua đang liên hoan giữa chừng mà chú mày chuồn mất tiêu.”
Hàn Thước xong là hiểu ngay, chắc chắn là do hôm qua cái tên Mạnh Duật Tu cứ như ch.ó dại, làm cái lò xo đệm kêu dứt. Hàn Thước khá ngượng ngùng, chỉ khô khốc vài tiếng. Nam đồng nghiệp giơ ngón tay cái với Hàn Thước: “Tiểu Hàn, đúng là mãnh hổ đấy, chú mày lắm!”
“...” Hàn Thước cứng gượng, “A ha ha, cũng tạm, cũng tạm.”
lúc , chắc là con trai thức dậy tìm , Hàn Thước thấy từ căn phòng cách âm kém vọng tiếng gọi non nớt: “Ma ma!”
Hàn Thước đang cầm xẻng lật trứng bỗng khựng . Hắn từ từ xoay mắt sang phản ứng của nam đồng nghiệp. Quả nhiên, gã đồng nghiệp sững , vài giây như hiểu điều gì, gã giơ ngón tay cái với Hàn Thước nữa, thậm chí còn kích động : “Tiểu Hàn! Chú mày lắm!”. Gã chỉ ngón cái về phía phòng , tò mò hỏi: “Ly hôn nuôi con đơn hả?!”.
Hàn Thước: “A ha ha ha ha.”
Nam đồng nghiệp khâm phục sát đất: “Không đấy Tiểu Hàn, ngờ trẻ tuổi thế mà chú mày thích kiểu , khâm phục chú!”.
“Cũng thường thôi, cũng thường thôi.” Hàn Thước vội vàng rán xong trứng và bánh mì, bưng súp trứng nhanh chân rời khỏi bếp. Hai tay đều bưng đồ nên chỉ thể dùng chân đá cửa phòng.
Oái oăm , tính hiếu kỳ của gã đồng nghiệp vẫn dứt, gã vẫn trong bếp nghển cổ định dòm xem " phụ nữ trẻ ly hôn nuôi con" trong phòng Hàn Thước trông thế nào. Kết quả cửa mở, gã thấy một thiếu niên cao ráo, mặc áo thun đồng phục và quần đùi, khuôn mặt non nớt xinh đang cửa.
lúc , gã thấy đứa nhỏ trong phòng gọi .
“???” Đến khi cửa phòng Hàn Thước đóng , đại não gã đồng nghiệp hình ngay trong bếp.
Hàn Thước phòng liền hạ thấp giọng giục Mạnh Duật Tu đóng cửa nhanh. Mạnh Duật Tu chẳng cần nhắc, đóng sầm cửa ngay lập tức. Cặp Lồng trong chăn lộ khuôn mặt nhỏ, thấy Hàn Thước liền ngọ nguậy cơ thể.
“Ma ma.”
“Mẹ đây đây.” Hàn Thước đặt đĩa lên bàn, bước tới bế đứa nhỏ đang ngủ ấm sực khỏi chăn, vuốt mái tóc rối bù đang dựng lên, cho nó bộ quần áo mới mua hôm qua đặt xuống đất.
“Vừa nãy đồng nghiệp em hình như thấy .” Mạnh Duật Tu thấp giọng .
Hàn Thước: “Em , kệ , họ thích gì thì . Anh nhanh lên, dắt con rửa mặt đ.á.n.h răng ăn sáng, xong dắt nó chơi.”
Nói đoạn, lấy một bộ bàn chải và khăn mặt mới tinh trong tủ. Mạnh Duật Tu đón lấy gọi con. Cặp Lồng lập tức như cái đuôi nhỏ, lạch bạch theo ba nhà vệ sinh.
Vệ sinh xong, cả nhà ba ăn sáng trong phòng. Cặp Lồng đang ăn thì nhớ đến cái máy tính bảng hôm qua. Mạnh Duật Tu đang đút súp trứng thì nó phía giường. Qua một đêm mà cái đồ nhỏ vẫn nhớ Hàn Thước giấu máy tính bảng ở . Nó lật gối lên là thấy ngay. Hai cái tay nhỏ bới máy tính bảng, nhưng cái đồ nhà quê chẳng dùng thế nào, đành đầu gọi ba cuống quýt: “Ba ba! Cho Bao...”.
Mạnh Duật Tu đành mở phim hoạt hình cho nó. Thế là xong, việc đút cơm càng trở nên khó khăn hơn. Một thìa súp đút , đôi mắt đứa nhỏ chớp màn hình, ngậm trong miệng mãi chẳng chịu nuốt.
“Ăn con.” Mạnh Duật Tu dùng đầu gối hích con đang dựa đùi . Y thúc một cái, Cặp Lồng mới uể oải nhai nhai cái má một cái.
Ăn sáng xong, Hàn Thước và Mạnh Duật Tu lượt gọi điện xin nghỉ. Gọi xong, Hàn Thước hỏi Mạnh Duật Tu: “Anh liên tiếp mấy ngày ban ngày học, buổi tối về nhà ?”
“Không .”
“Thế thì . À đúng , em định dạo xem nhà, chuyển ngoài ở cho tự do.” Hàn Thước .
Mạnh Duật Tu cúi đầu suy nghĩ, với Hàn Thước: “Qua nhà ở .”
Hàn Thước y sửng sốt: “Qua nhà á?...”
Thấy phản ứng của Hàn Thước, Mạnh Duật Tu chút vui: “Em ?”
“...” Hàn Thước vẻ mặt khó tả, “Không đại ca, mà là em sợ ...”. Hắn dùng ánh mắt đ.á.n.h giá Mạnh Duật Tu từ đầu đến chân một lượt, mặt ủ rũ hỏi: “Có quên giờ đang là học sinh cấp ba ? Vãi thật, giờ đột ngột theo về nhà, nhà đ.á.n.h gãy chân em mới lạ .”
Mạnh Duật Tu : “Anh sẽ để họ đ.á.n.h gãy chân em , mà cũng chẳng sợ theo em về nhà.”
“...” Hàn Thước đỡ trán: “Em thấy ba em mà thấy em dắt về, đ.á.n.h gãy chân vẫn là em thôi...”
cái tên Mạnh Duật Tu chắc là ở thời đ.á.n.h nhiều nên bạo gan . Hơn nữa y sốt sắng tới nhà ba Hàn Thước, cũng dắt vợ con về nhà . Hàn Thước thấy bộ dạng đó liền suy tính: “Thế , em gọi điện cho ba , vài ngày nữa theo em về nhà. Đi nhà em xong, hãy chuyện với ba , để chân em thời gian hồi phục , em chịu thấu .”
Mạnh Duật Tu bấy giờ mới vui vẻ, gật đầu: “Vâng.”
Tiếp đó, y liền giục Hàn Thước mau gọi điện cho ba . Hàn Thước cân nhắc nội dung lát nữa sẽ , lấy điện thoại bấm gửi tin nhắn thoại cho . Mạnh Duật Tu nín thở, vẻ mặt nghiêm trọng bên cạnh.
Tin nhắn thoại kết nối, Hàn Thước lập tức : “Alo ạ? Mẹ đang bận ?... Chuyện là, vài ngày nữa con định về nhà một chuyến... Lúc nào ạ? Để con xem khi nào ...”. Mạnh Duật Tu dùng ngón tay chọc chọc cánh tay Hàn Thước, thì thầm nhắc nhở: “Hàn Thước, thứ Sáu, thứ Sáu, thứ Sáu...”.
Hàn Thước liên tục gật đầu hiệu , tiếp tục điện thoại: “Thứ Sáu con về. À khoan! Mẹ đừng cúp máy, con còn một việc...”. Mạnh Duật Tu bỗng căng thẳng c.ắ.n chặt môi, đúng lúc Cặp Lồng vươn tay chộp lấy ba vì mạng lag nên phim hoạt hình hình. “...” Mạnh Duật Tu vội hiệu "suỵt" với con trai.
Hàn Thước chột gãi mũi, với : “Là... lúc đó con sẽ dắt... dắt thêm về cùng, dắt hai về ạ.”
Cúp máy xong, Hàn Thước đầu thấy khóe môi Mạnh Duật Tu nhếch lên tận mang tai.
“Cặp Lồng ơi.” Mạnh Duật Tu mãn nguyện cúi đầu cọ chóp mũi mái tóc mềm mại của con trai, “Thứ Sáu chúng sẽ về nhà ngoại .”
Cặp Lồng đang dán mắt máy tính bảng, ba chuyện liền lầm bầm theo phản xạ: “Ông ngoại... bà ngoại...”
Cả hai lượt xin nghỉ ba ngày. Trong ba ngày đó, họ dắt con sở thú, công viên giải trí, vườn bách thảo, tóm là tám giờ sáng khỏi cửa, đến mười mười một giờ đêm mới về ký túc xá. Ngày đầu tiên Hàn Thước và Mạnh Duật Tu còn phiên bế con, đến ngày thứ hai cả hai đều chịu thấu, thế là Mạnh Duật Tu mua xe đẩy. Kết quả là cái tên mua một hồi đ.â.m nghiện, chỉ mua cho con, y còn mua nhiều thứ cho Hàn Thước, duy chỉ là chẳng mua gì. Trên y chỉ mỗi bộ đồng phục, bộ đó giặt phơi ngoài ban công, còn ba ngày nay y mặc quần áo của Hàn Thước trong tủ.
Đến tối ngày thứ ba, Hàn Thước nổi nữa, đành ghế trung tâm thương mại trông con trong xe đẩy, đợi Mạnh Duật Tu chạy lên chạy xuống mua đồ. Mua xong, hai tay xách nách mang mang về, ngay cả xe đẩy của Cặp Lồng cũng chất đầy đồ. Về đến ký túc xá, thấy căn phòng chật chội chỗ đặt chân, Hàn Thước vội vàng mở ứng dụng thuê nhà .
“Ba phòng ngủ một phòng khách, phòng ngủ chính cũng khá rộng...”
Mạnh Duật Tu tắm xong nhào tới xem nhà cùng Hàn Thước. “Anh thấy căn thế nào?”
Mạnh Duật Tu mím môi, bảo: “Đừng xem nữa Hàn Thước, qua nhà ở , đằng nào chẳng về nhà ở.”. Y nghĩ một lúc : “Hàn Thước, mai về nhà ở luôn ?”
Hàn Thước y : “Anh đúng là gan càng ngày càng lớn đấy, mai dám dắt em về ? Anh dám chứ em dám , cứ nhà ba em , về nghỉ ngơi hai ngày chào hỏi ba xong hẵng tính.”
Mạnh Duật Tu bảo: “Bây giờ nhà ai cả, chỉ một quản gia và tài xế thôi, ba đang ở nước ngoài.”
Hàn Thước nhướng mày: “Nhà còn quản gia và tài xế nữa ?”
Mạnh Duật Tu vốn phô trương, Hàn Thước vẫn cái tên tiền nhưng cụ thể giàu đến mức nào thì rõ. Bởi vì ở thời , khi hai về thế kỷ 21, Mạnh Duật Tu nhiều nhất là về việc học và việc ba thời hiện đại nghiêm khắc, còn về tiền bạc gia cảnh thì y chỉ khiêm tốn là "cũng ". Thực Hàn Thước thấy Mạnh Duật Tu khiêm tốn, mà là bản tính cái tên vốn thanh cao, thực sự để tâm đến vật chất, nếu thì ở thời , ba Mạnh ki bo cho y một hai đồng tiền sinh hoạt y cũng chẳng than vãn nửa lời.
Thế nhưng Hàn Thước nghĩ cũng đúng, mười bảy tuổi mà tiền tiêu vặt hơn năm trăm nghìn tệ. Hắn trêu Mạnh Duật Tu: “Mạnh Duật Tu, nhà hào môn trong truyền thuyết đấy chứ? Chao ôi, nhỡ đến lúc đó ba đưa em năm tỷ bảo em biến thì ? Xong kiểu 'bỏ cha giữ con' nữa chứ?”
Mạnh Duật Tu ôm lấy Hàn Thước, nũng nịu bảo: “Thế thì em dắt và con cùng biến luôn.”
Hàn Thước lớn: “Anh đúng là hạng sẽ làm mấy chuyện như bỏ nhà theo trai thật.”
“Ừ.” Mạnh Duật Tu phủ nhận.
Hàn Thước tắt ứng dụng thuê nhà, cân nhắc một chút định tạm thời cứ ở đây. như Mạnh Duật Tu , sớm muộn gì cũng gặp ba , cứ đợi gặp xong tính. Nếu ba hai bên đều chấp nhận thì nhất. Còn nếu lúc đó và Mạnh Duật Tu đuổi khỏi nhà thì thuê cũng muộn.
Chơi ba ngày , mai là thứ Năm, hai mà làm học nữa thì bê tha quá. thêm đứa trẻ thì rắc rối. Hàn Thước xem tin nhắn trong nhóm công việc, ngày mai công ty một đống việc, cộng thêm việc ba năm làm việc, e là còn thích nghi . Hắn bèn bàn với Mạnh Duật Tu: “Nhà chẳng quản gia ? Hay là gửi Cặp Lồng qua đó, cứ tạm bảo là con của bạn?”
Mạnh Duật Tu thấy , điểm là y lo con trai ở nhà quấy , y xót. “Nó mới tới thế giới , chắc chắn thích nghi .”
Hàn Thước hỏi: “Thế tính ? Em mang tới công ty thì sợ bận quá trông nó.”
Mạnh Duật Tu quyết đoán: “Anh mang học.”
Cơ mặt Hàn Thước giật giật: “Anh mang tới trường á? Không , giờ giống như ở thời , thời dắt con học chẳng ai gì, nhưng giờ dắt học, hỏi thì ?”
Mạnh Duật Tu tựa đầu giường trầm tư. Hàn Thước mấy ngày nay dạo mệt , cắm sạc điện thoại bế con sang bên cạnh chuẩn ngủ. Hắn vỗ vỗ cánh tay Mạnh Duật Tu, bảo: “Thôi ngủ , đừng nghĩ nữa. Mai để em mang tới công ty , sáng em mua cái dây buộc trẻ con để xích nó .”
Nghe Hàn Thước thế, lòng Mạnh Duật Tu càng thấy khó chịu hơn. Trong đầu y bỗng hiện lên một cảnh tượng: Hàn Thước bận rộn tối tăm mặt mũi ở chỗ làm, còn con trai thì buộc sợi dây lưng xích chân ghế hoặc chân bàn, đáng thương gọi " ". Mạnh Duật Tu đang yên lặng tựa đầu giường, nghĩ đến đó bỗng bật dậy làm Hàn Thước giật nảy .
“Cái đệch!” Hàn Thước thấy lồng n.g.ự.c y phập phồng, vội hỏi: “Anh làm thế làm em hú hồn!... Anh khỏe ?”
Mạnh Duật Tu nhíu chặt mày, gật đầu. “Vâng.” Y Hàn Thước : “Không ! Anh nhất định dắt Cặp Lồng học.”
“???”
Sáng sớm hôm , Hàn Thước ở bàn ăn sáng hai cha con. Cặp Lồng dang hai cánh tay nhỏ, để mặc ba mặc quần áo cho .
“Ba ba.”
“Ừ.”
Đứa nhỏ ngửa khuôn mặt nhỏ lên, năng rõ chữ: “Ba ba, bíp bíp... Bao... học ?”
Mạnh Duật Tu âu yếm đáp con: “Ừ, hôm nay Cặp Lồng theo ba học.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-106-ngoai-truyen-cuoc-song-hanh-phuc-o-hai-thoi-dai-4.html.]
Cặp Lồng lập tức vui sướng nhe mấy cái răng sữa .
Hàn Thước mặt mày khó tả hỏi Mạnh Duật Tu: “Anh định dắt nó tới trường thật đấy ?”
Mạnh Duật Tu kiên định: “Vâng.”
Hàn Thước lắc đầu: “Anh đúng là bướng thật đấy. Em bảo buộc sợi dây thì vấn đề gì ? Nhà dắt con dạo chẳng thế là gì?”
“Anh chịu .”
Hàn Thước bó tay, đành chiều theo.
Hàn Thước yên tâm nên gọi taxi tháp tùng hai cha con tới trường.
“Bác tài ơi, làm ơn mở hộ cháu cái cốp xe với ạ.” Lúc xuống xe, Mạnh Duật Tu với tài xế.
“Ma ma.” Cặp Lồng thấy xe dừng liền dang tay đòi Hàn Thước bế. Hàn Thước đỡ lấy cánh tay con bế lên, hai cái chân đứa nhỏ quấn chặt lấy eo . Còn Mạnh Duật Tu thì mở cửa phía bên chuẩn xuống xe. Cặp Lồng thấy gọi to: “Ba ba!”
Bác tài phía nhịn mà cứ Hàn Thước qua gương chiếu hậu. Phen thì rắc rối , học sinh cấp ba khác học là đeo cặp sách, còn Mạnh Duật Tu học là... lượt lấy từ cốp xe: một chiếc cặp sách, một chiếc xe đẩy gấp gọn, một chiếc ba lô đựng tã giấy và bình nước. Lấy xong, y mở xe đẩy , đón lấy đứa nhỏ từ lòng Hàn Thước đặt xe.
Hàn Thước lo lắng hỏi: “Anh đấy? Hay là hôm nay em xin nghỉ tiếp nhé?”
Mạnh Duật Tu bảo: “Sau cũng thế thôi mà, em thể xin nghỉ mãi ? Với lãnh đạo em trong nhóm , hôm nay bận, cho xin nghỉ .”
Hàn Thước nam sinh cấp ba non nớt mặc đồng phục và đứa con trai nhỏ mặc quần yếm jean, lo lắng đến mức vò đầu bứt tai: “Thôi .”
Hắn xổm xuống, vẻ mặt nghiêm trọng với con trai: “Ba dặn con cái gì, con nhớ ?”
Cặp Lồng ngửa khuôn mặt nhỏ lên ngơ ngác. Hàn Thước đành nhắc những điều cần lưu ý bàn với Mạnh Duật Tu lúc chuẩn , chỉ tay Mạnh Duật Tu với con: “Ở trường gọi ba ba nữa, gọi là trai ?”
“Anh trai...” Cặp Lồng Hàn Thước đờ đẫn lặp .
“Không gọi em là trai, mà gọi ba ba là trai.”
Cặp Lồng khuôn mặt nhỏ sang Mạnh Duật Tu.
Khổ nỗi đứa trẻ còn quá nhỏ, giây hiểu, thể gọi Mạnh Duật Tu là " trai", giây gọi ba ba . Thế là tại cổng trường Trung học 1, sự quan sát của dòng qua , một dân công sở và một học sinh cứ thế lời qua tiếng căn dặn đứa nhỏ trong xe đẩy. Cuối cùng Cặp Lồng híp mắt, vui sướng nhe răng sữa gọi to một tiếng: “Anh trai!”
Lúc Hàn Thước và Mạnh Duật Tu mới tạm yên tâm.
“Có chuyện gì thì gọi điện cho em, em sẽ chuồn ngay.” Trước khi Hàn Thước dặn dò. Mạnh Duật Tu bảo cứ yên tâm, dù ở thập niên 90 y cũng chẳng từng dắt Cặp Lồng học. Thực ở bên cũng chẳng khác mấy, chỉ là ở đây chú ý đừng để lộ xưng hô, nếu y thể mời phụ , kiểm điểm, tóm là ảnh hưởng .
Hàn Thước nựng má con trai: “Nghe lời ba nhé.”
Sau khi Hàn Thước , Mạnh Duật Tu một đeo ba lô đẩy xe trường thực sự càng gây chú ý hơn. Đặc biệt là ở trường, y vốn nổi tiếng cả về ngoại hình lẫn thành tích. Thế nhưng Mạnh Duật Tu bây giờ khác xưa, xưa y là một học sinh cấp ba "hàng thật giá thật", nhưng nay y là một đàn ông trưởng thành mang linh hồn tuổi hai mươi của thời . Hơn nữa y còn kinh nghiệm làm "ba bỉm sữa" tận một năm rưỡi.
Thế là y thản nhiên như ai đẩy con văn phòng giáo viên. Các thầy cô trong văn phòng vẫn đến đủ, nhưng giáo viên chủ nhiệm của y mặt. Thấy học trò ưu tú của đẩy theo một đứa trẻ, cô giáo lập tức sững .
“Chào cô ạ.” Mạnh Duật Tu tới bàn làm việc.
“Duật Tu, đây là?...”
Mạnh Duật Tu: “Thưa cô, đây là em trai em, hai ngày nay em dắt em học cùng ạ.”
“Em trai?” Cô chủ nhiệm ngạc nhiên, “Em em trai từ bao giờ thế? Cô nhớ em là con một mà?”.
Thế nhưng khi ánh mắt cô chủ nhiệm đảo qua đảo giữa đứa trẻ trong xe đẩy và gương mặt Mạnh Duật Tu, cô chắc chắn đứa trẻ là em trai Mạnh Duật Tu. Bởi vì hai cứ như đúc từ một khuôn . Cô chủ nhiệm rõ gia cảnh của Mạnh Duật Tu, ba y quanh năm ở nước ngoài, nên cô ngập ngừng hỏi: “Em dắt theo thế học mà tiện ? Em nhờ ai ở nhà trông giúp ?”.
Mạnh Duật Tu bảo ở nhà ai.
Cô chủ nhiệm: “Nhà em chẳng tài xế ? Hôm cô còn thấy chú lái xe đưa em học mà...”.
Mạnh Duật Tu bảo ở nhà ai.
Cô chủ nhiệm: “Nhà em chẳng tài xế ? Hôm cô còn thấy chú lái xe đưa em học mà...”
Mạnh Duật Tu cúi đầu im lặng. Một giây , y đáp: “Vợ chú cũng sinh con ạ.”
“Trùng hợp thế ?” Cô chủ nhiệm ái ngại đứa nhỏ. Cô cũng thấy lo, đứa bé tí tẹo thế mà để nó ở một trong văn phòng thì e là yên nổi. Suy nghĩ một lát, cô bảo Mạnh Duật Tu để cô xin ý kiến của phòng giáo vụ.
Mạnh Duật Tu chờ bao lâu, cô chủ nhiệm bảo thể dắt theo lớp, nhưng dỗ cho đứa nhỏ gây tiếng động trong giờ học.
“Em cảm ơn cô ạ.”
Sau khi chào cô giáo, Mạnh Duật Tu đẩy xe đưa con trai lớp. Các bạn học thấy y đẩy theo một đứa bé thì ai nấy đều kinh ngạc vây quanh, xì xào bàn tán.
“Oa, ai thế Duật Tu?”
“Đứa bé xinh quá!”
“Trông giống thật đấy!”
Đáng lẽ Mạnh Duật Tu nên trả lời đây là em trai , thế nhưng thấy bạn bè khen ngợi, trong lòng y dâng lên một sự sướng rơn khó tả. Y thậm chí cảm thấy nếu lúc mà bảo đây là em trai, cái sự sung sướng chắc sẽ giảm một nửa mất.
Cặp Lồng lăn lộn ở trường học và trung tâm dạy thêm suốt bao lâu nay ở thời nên gan nó lớn, dù xung quanh ồn ào đến mấy nó vẫn thể toe miệng hớn hở. Thấy con trai như , Mạnh Duật Tu càng thêm đắc ý, nhịn mà đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.
Thực , nếu lúc một trưởng thành dày dạn kinh nghiệm ở đây, họ sẽ nhận ngay cử chỉ xoa đầu và ánh mắt của Mạnh Duật Tu tràn đầy tình phụ tử. Thế nhưng, trong căn phòng là học sinh cấp ba.
Chuông học vang lên, các bạn học vẫn còn rời mắt nhưng đành về chỗ . Mạnh Duật Tu đẩy xe tới bên cạnh chỗ của .
Cặp Lồng chịu yên nữa, nó bám lấy vách xe đẩy định leo xuống. Mạnh Duật Tu bèn bế nó khỏi xe, nhỏ giọng dặn dò: “Ba học bài , Cặp Lồng chuyện nhé.”
Cặp Lồng gật gật cái đầu nhỏ.
“Ngoan lắm.” Mạnh Duật Tu xoa tóc con, để nó lên đùi .
Giáo viên bộ môn cô chủ nhiệm thông báo chuyện Mạnh Duật Tu dắt theo em trai học, nên khi lớp, thầy chỉ liếc cái đầu nhỏ lấp ló bàn học một cái bắt đầu giảng bài.
Lần nữa trong lớp 12, Mạnh Duật Tu khỏi bùi ngùi cảm thán. Thế nhưng, vốn là nghiêm túc với yêu, con cái, và cả cuộc sống, nên dù kiến thức quen thuộc đến , y vẫn chăm chú giảng.
Lớp học yên tĩnh, chỉ còn tiếng phấn bảng và thỉnh thoảng là tiếng thầy giáo giảng giải. Đám học sinh đều đang tập trung ghi chép, nhưng vẫn vài đứa xao nhãng.
Nữ sinh A lén lút lấy một miếng sô-cô-la trong ngăn bàn , khẽ dùng cùi chỏ hích cô bạn cùng bàn B.
Nữ sinh A thì thầm: “Sô-cô-la ngoại đấy.”
Nữ sinh B lén lút xé vỏ, cúi đầu c.ắ.n một miếng: “Oa, ngon tuyệt.”
Nữ sinh A cho cô bạn B liếc ngăn bàn, bên trong còn mấy gói nữa, nhỏ giọng bảo: “Chờ tan học tớ cho nếm thử mấy vị khác.”
“Được...” Nữ sinh B còn dứt lời thì ánh mắt bỗng về phía lối giữa các dãy bàn.
Kết quả là khi Mạnh Duật Tu đang ghi chép, bỗng thấy thầy giáo bục giảng gọi: “Mạnh Duật Tu.”
Y ngẩng lên cảnh tượng phía , giật rời khỏi chỗ lao thẳng lên. Chắc do y tập trung giảng quá nên để ý con trai tuột khỏi đùi từ lúc nào.
Điều khiến y u uất hơn cả là chắc do Cặp Lồng quen với việc theo ba lên lớp ở trung tâm dạy thêm hồi thập niên 90. Cái đồ nhỏ cứ thế lân la theo dấu vết đồ ăn, gặm sô-cô-la, chẳng thế nào mà chạy thẳng lên bục giảng, một tay ôm chặt lấy chân thầy giáo, tay vẫn còn cầm miếng sô-cô-la.
Mạnh Duật Tu vốn tưởng làm cha lâu nên thể giữ sự điềm tĩnh chững chạc. Thế nhưng khoảnh khắc , y đ.á.n.h văng về cái thời dễ đỏ mặt của tuổi thiếu niên. Y gật đầu nhỏ giọng xin thầy.
Thế nhưng Cặp Lồng thấy ba tới chỗ , đứa nhỏ vốn đang nhịn theo lời ba bỗng kìm nữa. Nó vui sướng nhe cái miệng đen thui vì ăn sô-cô-la , gọi to: “Ba ba!”
Nghe tiếng gọi của đứa trẻ, cả lớp học bùng nổ. Thế nhưng vì đứa bé còn quá nhỏ, cũng chỉ coi đó là một trò vui trong giờ học, ngay cả thầy giáo cũng mỉm cho qua. Dù hình tượng học sinh giỏi của Mạnh Duật Tu trong lòng quá sâu đậm .
Tan học, Mạnh Duật Tu dắt theo Cặp Lồng tới tòa nhà công ty của Hàn Thước. Y gọi điện cho Hàn Thước, Hàn Thước bảo tăng ca.
“Em đưa chìa khóa cho mà? Anh dắt con về .”
Hàn Thước thế mà Mạnh Duật Tu và con vẫn thích ở khu nghỉ ngơi sảnh công ty chờ hơn. Đến khi Hàn Thước tan làm, thấy con trai vui sướng dang tay lạch bạch chạy về phía .
“Ma...” Chờ lúc con kịp gọi hết câu, Hàn Thước vội bế bổng nó lên bịt miệng , đợi con bình tĩnh mới buông tay hỏi: “Hôm nay theo ba học, con ngoan ?”
Cặp Lồng gật gật cái đầu, hai cánh tay nhỏ quấn chặt lấy cổ Hàn Thước nũng nịu.
Thấy Mạnh Duật Tu dắt con học gặp vấn đề gì lớn, Hàn Thước cũng yên tâm làm. Theo kế hoạch ban đầu là thứ Sáu sẽ về nhà ba Hàn Thước, nhưng ba mở trang trại kiêm homestay ở ngoại ô thành phố Nam, xe mất tận ba tiếng.
Đến thứ Sáu, cả hai làm học về cũng năm sáu giờ chiều, cộng thêm Mạnh Duật Tu cảm thấy đầu về nhà ngoại mua quà cáp t.ử tế, nên dạo qua mấy cửa hàng mua một đống rượu ngoại, t.h.u.ố.c lá, mỹ phẩm và ngon. Thành thời gian kịp, Hàn Thước đành gọi điện về nhà dời lịch sang thứ Bảy.
“Thực tự lái xe thì hai tiếng là đủ, chủ yếu là do ba em ở vùng ngoại ô, chúng tàu cao tốc xong còn bắt xe chuyển tuyến nữa.”
Mạnh Duật Tu liền bảo: “Nhà xe, chỉ là bằng lái thôi.”
Mắt Hàn Thước sáng rực lên: “Em bằng lái mà! Thế , thứ Bảy khi xuất phát, em theo về... nhà gọi là khu chung cư đúng ?”
Mạnh Duật Tu gật đầu: “Có thể gọi là khu chung cư.”
“Anh lái xe ngoài cổng khu đó, đổi lái để em chở cả nhà về.”
“Được.”
“Thế thì tiện quá . Khỏi mất công hai đứa tay xách nách mang còn dắt theo đứa trẻ nữa.” Tính kỹ thì Hàn Thước ba năm gặp ba , nghĩ đến việc ngày mai về nhà, tâm trạng cực kỳ kích động.
“Con trai!” Hắn giường nhấc bổng Cặp Lồng lên cao, “Mai theo về nhà ngoại nhé!! Thế nào, thích ?!”
Cặp Lồng cứ như chú rùa nhỏ, tay chân quơ quàng "khà khà".
Mạnh Duật Tu Hàn Thước , trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. Y vẫn nhịn với Hàn Thước: “Hàn Thước, bây giờ báo cho ba một tiếng.”
Hàn Thước hỏi: “Chẳng bàn , nhà em về mới với ba mà? Ít nhất cũng cho em thời gian để thở chứ?”
Mạnh Duật Tu suy nghĩ một chút bảo: “Hôm nay cứ tiêm t.h.u.ố.c phòng ngừa cho họ .”
Hàn Thước cân nhắc thấy cũng . Ngày mai đột ngột dắt theo một đàn ông và đứa con về nhà, chẳng dám tưởng tượng phản ứng của ba . dù ở đây cũng là trưởng thành, ba chắc làm gì . Mạnh Duật Tu thì vẫn là trẻ vị thành niên...
Hàn Thước bèn dặn Mạnh Duật Tu: “Thế khéo khéo thôi nhé, đừng mà như hồi thập niên 90, cửa báo với trai và ba là em m.a.n.g t.h.a.i đấy. Không thì em sợ cúp máy xong là ba xông tới tận nơi tẩn em .”
“Sẽ .” Mạnh Duật Tu .
...
Mạnh Duật Tu định gọi điện cho ba, Hàn Thước bèn bảo con giữ trật tự, cả một lớn một nhỏ đều chằm chằm Mạnh Duật Tu. Mạnh Duật Tu cầm điện thoại, hít một thật sâu mới mở ứng dụng gọi điện.
Cuộc gọi kết nối. Hàn Thước lập tức căng thẳng đến mức dây thần kinh cũng đứt tung. Đầu dây bên , giọng ba của Mạnh Duật Tu trầm thấp, toát lên vẻ uy nghiêm của giới thượng lưu lâu đời.
“Duật Tu.”
“Ba.”
... Hàn Thước dường như thấy hình ảnh Mạnh Duật Tu mười bảy tuổi của thập niên 90, cái lúc tới rủ y uống rượu mừng của Phan Hiểu Đông, Mạnh Duật Tu đối diện với ba Mạnh ở thời cũng đúng là cái bộ dạng .
Cực kỳ khép nép. Ngón tay cái và ngón trỏ cứ chà xát ngừng. Thậm chí theo bản năng còn nuốt nước bọt mấy phát.
Teela - Đam Mỹ Daily
“Ba, con chuyện với ba.”
“Nói , ba đang .”
Mạnh Duật Tu: “Ba, ba và thu xếp về nước một chuyến ạ.”
“Con ốm ?”
“Không ạ.” Mạnh Duật Tu ngập ngừng vài giây, mới chậm rãi c.ắ.n môi lên tiếng: “Ba...”
“Sao cơ?”
Mạnh Duật Tu im lặng vài giây. Sau đó, y từ từ mở lời:
“Ba... con... con yêu .”
“!!!” Hàn Thước suýt chút nữa là tối sầm mặt mày, ngã lăn giường.