Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-18 07:16:15
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa lúc Mạnh Duật Tu đang đống lửa, đôi mắt ngừng liếc cửa ngóng chừng bao giờ Hàn Thước mới về, thì Hàn Hồng đột ngột lên tiếng.

"Tiểu Mạnh ." Hàn Hồng gắp thêm hai thanh củi nhét bếp lò, tạm thời rảnh tay.

Mạnh Duật Tu vội vàng thu hồi tầm mắt, khẽ gật đầu: "Dạ, ..."

Tiếp theo đó, y cảm thấy giống như đang trong giờ học mà giáo viên gọi tên lên bảng trả lời câu hỏi . Hàn Hồng cứ thế hỏi hết câu đến câu khác.

"Tiểu Mạnh, quê ?"

"Dạ, ở trấn Bạch Sơn ạ."

"Thế thì cũng xa đấy, mười mấy cây cơ mà." Hàn Hồng hỏi: "Tiểu Mạnh chắc cũng bằng tuổi thằng Thước nhà nhỉ?"

Mạnh Duật Tu gật đầu: "Dạ, em năm nay mười bảy."

"Sinh tháng mấy?"

"Tháng 12 ạ."

"Thế là kém thằng Thước nhà một tháng ." Hàn Hồng bảo.

Mạnh Duật Tu cũng khẽ nhếch môi gượng.

Cuộc tra hỏi dường như tạm thời khép , trong phòng chỉ còn tiếng củi cháy lách tách. Hàn Đình vẫn chằm chằm , Mạnh Duật Tu bèn cúi xuống với nó một cái. Không ngờ thằng bé cũng theo, thậm chí còn dịch cái ghế đẩu gần thêm một chút.

Đang lúc Mạnh Duật Tu tưởng thể yên tâm chờ Hàn Thước về, Hàn Hồng bỗng dưng hỏi: "Tiểu Mạnh , bố làm nghề gì?"

"Dạ, đều là giáo viên ạ, dạy ở trường tiểu học trấn Bạch Sơn."

Hàn Hồng thốt lên: "Ái chà, thế thì nhà đúng là dòng dõi thư hương ."

Mạnh Duật Tu bỗng chẳng tiếp lời thế nào, chỉ đành nặn nụ cứng nhắc nữa.

"Cậu học cùng lớp với thằng Thước ?" Hàn Hồng hỏi, "Trước giờ chẳng thấy nó nhắc đến bao giờ."

Mạnh Duật Tu đáp: "Cậu ở lớp 7, em ở lớp 1 ạ."

"Ồ..." Hàn Hồng rũ mắt, như đang suy nghĩ điều gì đó, ngập ngừng hỏi: "Cậu học lớp 1 (lớp chọn)... hai đứa quen ? Mà lớp 1 sang phụ đạo cho lớp 7 thế ?"

"..."

lớn khác, suy luận quá chặt chẽ! Mạnh Duật Tu bắt đầu hoang mang Hàn Thước từng bịa chuyện với trai về việc hai đứa quen thế nào . Nếu bịa, y thể tùy tiện đại là quen lúc chơi bóng rổ, bóng bàn gì cũng . nếu Hàn Thước kể một phiên bản khác mà y sai thì hỏng bét.

Mạnh Duật Tu dám chắc chắn, lòng bỗng thấy chột . Dù thì y và Hàn Thước quen thiết với bằng con đường chẳng mấy "chính đáng" cho lắm.

Thế là trong phút chốc, y cứng họng nên lời, chỉ đành giả vờ như thấy câu hỏi của Hàn Hồng, lúng túng đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ của Hàn Đình, hy vọng mượn thằng bé để đ.á.n.h lạc hướng.

Quả nhiên Hàn Đình phụ sự mong đợi. Được " trai cho kẹo" nhéo má, nó lập tức rời ghế, sà lòng, hai tay ôm lấy đùi Mạnh Duật Tu.

Hàn Hồng thấy liền mắng: "Này, cái thằng , đang yên lành nhào thế?"

Mạnh Duật Tu vội : "Dạ ạ."

Vừa lúc đó, Hàn Thước huýt sáo xách một dải thịt lợn nhỏ từ ngoài . Trong nháy mắt, Mạnh Duật Tu cảm thấy như trút gánh nặng ngàn cân.

"Mọi đang buôn chuyện gì mà vui thế?" Hàn Thước hỏi bước phòng.

Hàn Hồng đáp: "Chẳng gì, chỉ tán phét vài câu với Tiểu Mạnh thôi."

Hàn Thước đưa tiền thừa cho trai đặt miếng thịt lên thớt. Hàn Hồng thấy bếp lửa định, bèn bưng chậu giếng cạnh nhà rửa rau, khi còn dặn Hàn Thước bóc ít hạt dẻ.

Hạt dẻ là loại hái rừng về từ mấy hôm , đổ đống ở góc hành lang. Hàn Thước cầm cái kẹp than , kẹp lấy một quả, dùng giày giẫm lên lớp vỏ đầy gai nhọn. Cái kẹp than luồn khe nứt, tách mạnh một cái, những hạt dẻ căng tròn rụng ngoài.

"Này, Mạnh Duật Tu." Hàn Thước tách hạt dẻ với y đang cạnh: "Trước khi ăn cơm, chúng vẫn kịp tranh thủ làm nhiệm vụ một lúc đấy."

Mạnh Duật Tu liếc Hàn Hồng đang rửa rau cạnh giếng, hạ thấp giọng hỏi: "Cậu nấu cơm ?"

"Không cần, ở nhà thì lo hết." Hàn Thước làm mặt quỷ gian xảo: "Tí nữa sẽ bảo phụ đạo bài vở cho , đưa lên gác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-10.html.]

Mạnh Duật Tu ngần ngại nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Sau khi bóc xong một bát nhỏ hạt dẻ và cạo sạch lớp màng bên ngoài, Hàn Hồng cũng lúc rửa rau xong . Hàn Thước liền bảo: "Anh ơi, em đưa Mạnh Duật Tu lên gác làm bài tập nhé."

Thấy em trai bỗng dưng tự giác học hành lạ thường, Hàn Hồng mừng rỡ mặt: "Được , làm bài tập là quan trọng nhất, ."

khi thấy Hàn Thước dẫn Mạnh Duật Tu định bước lên cầu thang gỗ, vội gọi giật : "Ấy , hai đứa lên gác?"

Mạnh Duật Tu khựng , sang Hàn Thước.

Hàn Thước: "Thì lên gác làm bài cho yên tĩnh chứ ."

Hàn Hồng: "Dưới nhà cũng làm mà, đó ánh sáng ."

"Trên đó mới tập trung ." Hàn Thước kéo tay Mạnh Duật Tu, "Đi thôi, lên gác."

Mạnh Duật Tu chỉ nở nụ cứng nhắc với Hàn Hồng.

Hàn Hồng chẳng còn lý do gì để ngăn cản, thêm nữa thì thành trai tin tưởng em . Anh bóng hai đứa mất hút lối rẽ cầu thang. Tiếng sàn gỗ kêu kẽo kẹt theo từng bước chân, đoán chắc hai đứa đến bên cái bàn học đặt cạnh cửa sổ gần giường .

Mạnh Duật Tu theo Hàn Thước lên tầng hai. như lời Hàn Hồng, ánh sáng ở đây khá mờ tối. Trong gian u uất , ngay cạnh lối lên cầu thang, sát tường bên trái là một chiếc giường nhỏ chỉ đủ cho hai . Đi tiếp một đoạn ngắn, sát cửa sổ bên là một chiếc giường khác. Nói cách khác, bộ gian tầng hai hiện trống trải, chẳng vách ngăn nào.

Mạnh Duật Tu kinh ngạc hỏi: "Sao bảo phòng riêng?"

Hàn Thước ngẩn : "Tôi bảo phòng bao giờ? Ở quê nhà nào chẳng thế ?"

"..." Mạnh Duật Tu nhíu mày, thì thầm: "Thế thì làm nhiệm vụ kiểu gì?"

Hàn Thước "chậc" một tiếng: "Cậu đúng là lo hão. Tôi dám đưa về nhà thì còn sợ cách làm nhiệm vụ chắc?" Hắn chỉ tay chiếc giường cạnh cầu thang: "Đấy, giường đấy. Tí nữa tắt đèn , tối thui thế ai hai đứa đang hôn ? Miễn là đừng phát tiếng "chùn chụt" là ai phát hiện ."

"... Tôi phát tiếng đấy bao giờ?" Mạnh Duật Tu chằm chằm chiếc giường, đôi lông mày vẫn nhíu chặt đầy lo lắng.

Hàn Thước vỗ vỗ n.g.ự.c y: "Yên tâm , nếu sợ thì tí nữa phía trong, che cho, rõ ? Đừng lo, bắt hôn mặt . Vả ngủ say như c.h.ế.t , mười con trâu kéo cũng chẳng dậy nổi."

Mạnh Duật Tu tạm thời tin lời . Hàn Thước nhường chiếc ghế duy nhất cho y, còn thì ghé lên mép giường của Hàn Hồng.

cũng đang ở gác, Mạnh Duật Tu vẫn diễn cho trót. Y lấy từ trong cặp một đống sách vở và đồ dùng học tập. Vừa bày biện xong, Hàn Thước chờ nổi nữa.

"Được , làm màu thế đủ , đừng lãng phí thời gian, tí nữa là gọi xuống ăn cơm đấy." Hắn đưa tay bóp cằm Mạnh Duật Tu, xoay mặt y . Vì đang vội nên cú áp môi của phần mạnh bạo.

Mạnh Duật Tu cảm thấy môi như răng của Hàn Thước va , đau điếng, bất mãn : "Cậu nhẹ tay một chút ?"

Hàn Thước ngậm lấy môi y, đáp: "Cậu làm bằng đậu phụ đấy ?"

Mạnh Duật Tu im lặng lườm một cái, hôn cảnh giác dán mắt phía cầu thang.

Dưới nhà, Hàn Hồng nấu xong cơm, chỉ còn chờ nồi thịt kho hạt dẻ chín nhừ. Anh cầm cái xẻng nấu ăn, ngửa đầu lắng động tĩnh gác, nhưng tuyệt nhiên thấy một tiếng động nào.

Dạy học thì chứ? Không năng gì mà cũng học ? Hàn Hồng càng nghĩ càng thấy lông mày xoắn , nhưng cũng thể đường đột chạy lên đó .

Đang lúc ưu sầu, thấy con trai đang chơi với ch.ó ngoài cửa, bèn vẫy tay gọi nó .

"Đình ơi, đừng chơi nữa con." Hàn Hồng chỉ lên gác, nhỏ với con: "Con lên gác xem chú nhỏ đang làm gì ."

Hàn Đình nghiêng đầu: "Chú nhỏ đang làm bài tập mà bố!"

Teela - Đam Mỹ Daily

"Bố chú đang làm bài tập, thì con cứ lên xem chú làm bài thế nào thôi."

Hàn Đình ngoan, gật đầu định về phía cầu thang. Hàn Hồng kéo con : "Đình , bố dặn nhé. Con lên đó, xem kỹ xem chú đang làm cái gì."

Hàn Đình ngây ngô lặp : "Xem chú đang làm cái gì ạ."

Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con, Hàn Hồng vô cùng lúng túng giao "nhiệm vụ" thế nào cho nó hiểu. Anh nhíu mày suy nghĩ một hồi mới : "Con cứ giúp bố xem chú với cái đang làm bài tập . Nếu chú hỏi con lên đây, thì con cứ bảo là con lên chơi thôi, nhớ ? Đừng bảo là bố bảo đấy."

Thấy vẻ mặt căng thẳng của bố, Hàn Đình cũng thu nét mặt , gật đầu lia lịa.

"Nếu mà thấy chú với cái ..." Hàn Hồng thật sự khó mở lời với đứa trẻ năm tuổi. Anh suy nghĩ một lát, đưa bàn tay , chụm các đầu ngón tay : "Con , cái tay là cái , nếu con thấy ..."

Hàn Hồng chụm tay giả làm cái mỏ chim, dí sát miệng : "Nếu con thấy cái với chú nhỏ cứ như thế , thì chạy ngay xuống đây bảo bố, nhớ ?"

“Con nhớ ạ!”

Loading...