[ĐM] Tôi làm nông trong game kinh dị - Chương 5: Giấc mộng
Cập nhật lúc: 2025-03-12 12:26:14
Lượt xem: 32
Đã một tháng kể từ khi Tịnh Vân khai báo cho mẹ về cái không gian trên bàn tay mình, ngay đêm hôm đó, bà đã đem câu chuyện không gian này nói cho chồng của bà biết. Và thế là công cuộc cày cấy của Tịnh Vân bắt đầu.
Thứ đầu tiên được mang vào không gian của Vân Vân chính là một cái máy xới đất cỡ lớn, vì mẹ của cậu quan niệm rằng hạt vàng hạt bạc cũng không bằng hạt gạo nhà ta.
Thành quả sau mấy ngày cắm mặt xuống đất chổng m.ô.n.g lên trời gieo mạ chính là một cánh đồng lúa nước trải dài bạt ngàn.
Không thể không nói rằng không gian này chính là thiên đường cho việc canh tác nông nghiệp. Chưa cần nói đến chất đất phì nhiêu như thế nào, chỉ bàn tới vấn đề sông nước thôi là đã đủ để cậu phải khen một tiếng 'tuyệt'!
Ban đầu do cỏ cao quá nên Tịnh Vân không nhận ra có vô số những dòng sông nhỏ chia tách vùng đất này ra thành những khoảnh đất kích cỡ khá tương tự nhau, trông tựa như mấy con kênh rạch tự nhiên vậy.
Những con sông nhỏ này bắt nguồn từ một cái hồ siêu lớn ở trên một ngọn núi cao, cách căn biệt thự cổ kính tầm 9 cây số. Cuối cùng tất cả con sông nhỏ sẽ tụ lại thành một dòng sông lớn đổ ra biển.
Đúng vậy, là biển, biển đó!
Không thể tin được đúng không? Ngay cả cha và mẹ của cậu vốn là người đã nhìn qua biết bao điều kì lạ trên đời cũng không thể không há hốc mồm khi phát hiện ra điều này.
Cái không gian nhỏ này của cậu hóa ra lại có hoàn chỉnh cả sông hồ ao suối và biển. Tính trên đất liền thì từ núi cao, núi thấp, bình nguyên đến đồng bằng cũng có đủ. Thiếu mỗi đồng cỏ xavan, đầm lầy với sa mạc nữa là đủ bộ.
Quay lại chuyện sông ngòi, phải nói là mạng lưới nước ngọt ở vùng đất này quá là hoàn hảo để canh tác lúa nước.
Cha mẹ cậu vừa xắn tay áo lên một phát là đã gieo hẳn 1 héc ta [*] mạ, 1 héc ta bắp. Này mà một mình cậu ăn có khi phải ăn mấy năm mới hết.
Sau khi trồng lúa và bắp, việc kế tiếp chính là cây ăn quả. Thiếu gì chứ thiếu cây ăn quả là bé Mây sẽ héo mất đấy.
Kết quả là cậu báo hại ông anh cả nhà mình phải hì hục cưỡi cái xe ba gác đi chở từng lứa cây giống đã được ươm tốt về nhà.
Tất nhiên là hai ông bà sếp lớn nhà cậu sẽ không cho anh cả biết cây giống đó cuối cùng sẽ đi về đâu, chỉ hàm hồ nói có người đặt mua.
Ờm, coi như là cậu đặt mua đi, nói vậy cũng không sai.
Sau cùng, mất ròng rã một tháng thì toàn bộ cây giống của hầu hết các loại ăn quả lâu năm đều đã được trồng xuống.
Ở những ngọn đồi nối liền với cánh đồng vốn chỉ có những mảng cỏ xanh rì, nay được thay thế bằng những cái cây non cao bằng nửa thân người.
Tịnh Vân sau khi vun đất lại lần nữa cho mấy cây con, cuối cùng cũng nằm liệt ra đất mà nghỉ.
"Con mệt quá điiii."
Sếp lớn của Tịnh Vân, tức Lâm gia chủ vỗ cái bốp lên người cậu, cười mắng:
"Thằng nhóc này, lên thành phố bao năm mà đã yếu thế này rồi, sau này có tự mình quản lí hết cái mảnh đất này được không đấy!"
"Cha à, con không có yếu, là do cha quá hùng mạnh thôi. Ôi, hai ông bà trẻ nhà con ai cũng sức như tuổi đôi mươi, sao mà con sánh nổi chứ!"
Tịnh Vân phồng má phản bác, đổi lại là cái mắng yêu của mẹ:
"Chỉ được cái giỏi nịnh. Thôi hai cha con bớt nói đi, nhanh về nghỉ rồi chiều còn qua nhà thím tám mang mấy thùng cá con với tôm thẻ về. Cái ao mới đào xong xả đầy nước sông vô rồi, còn phải tìm ít rễ sen đem đi trồng nữa."
"À quên, nhớ qua nhà chị ba mà lấy gà con với vịt con nhé Vân Vân. Chị con mới úm được mấy lứa tốt lắm."
Tịnh Vân cười hì hì, tuân lệnh mà nhanh chóng đưa hai người ra khỏi không gian.
Cứ như thế bẵng đi một thời gian, cuối cùng đã đến lúc Tịnh Vân phải quay về làm việc. Cậu dùng hết quyền lợi nghỉ phép mấy năm nay gộp lại mới nghỉ được lâu như thế, còn nghỉ nữa thì mấy sếp lớn sẽ phái người xuống lôi cậu về mất thôi.
Myfamilytwo
Trước khi đi, mẹ cậu nhét cho cậu biết bao nhiêu là thứ, từ quần áo tới lương khô, hệt như sợ cậu lên thành phố bị đói không có gì ăn.
Vừa chỉnh áo lại cho cậu, mẹ vừa dặn:
"Lên thành phố nhớ giữ mình con nhé, lừa đảo nhiều lắm đấy. Nhất là mấy đứa bé da thịt non mịn như con, người ta thích lừa bắt nhất đấy!"
"Với cả nghe đâu sắp có thiên tai gì đấy, nhiều người mất tích lắm, con nhớ phải cẩn thận, tiết kiệm nghe con."
"Nhớ giữ gìn sức khỏe nữa, nhìn con gầy thế này."
Tịnh Vân nghe mẹ dặn mà dở khóc dở cười, cậu cũng ôm mẹ, ngoan ngoãn:
"Con mới tăng lên 2 kí đấy mẹ."
Mẹ trừng mắt nhìn cậu: "Tăng cái gì mà tăng, lên thành phố lại tụt hết ra đấy!"
Cuối cùng thì cũng phải để cha cậu giải cứu: "Thôi được rồi, đàn ông con trai ra ngoài thì cần gì phải gò bó nó thế. Với cả nó ở thành phố bao năm, không thành tinh cũng thành quỷ cả rồi, ai mà lừa được nó."
Anh cả cũng phải cứu cậu: "Mẹ ơi, còn nói nữa là nó trễ chuyến đấy! Con tư đâu, xách giùm thằng năm cái giỏ trên bàn ra đây, đi liền nè."
Bấy giờ mẹ cậu mới chịu thả người, vỗ vỗ vai cậu: "Đi mạnh khỏe con nhé."
Ánh mắt Tịnh Vân cũng dịu dàng nhìn bà, nhẹ giọng đáp: "Vâng thưa mẹ, con nhớ rồi. Con sẽ sớm về thăm thôi, cũng sắp lễ rồi."
Dừng một chút, cậu mỉm cười: "Mọi người cũng giữ gìn sức khỏe nhé. Thôi con đi đây."
Tịnh Vân nào có thể ngờ được rằng, lời hứa sẽ sớm về thăm ấy, phải rất lâu sau mới có thể thực hiện được. Thậm chí là...không biết có thực hiện được hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dm-toi-lam-nong-trong-game-kinh-di/chuong-5-giac-mong.html.]
Quay lại thành phố ồn ào náo nhiệt, Tịnh Vân có cảm tưởng như mình vừa đi qua hai thế giới khác nhau. Âm thanh còi xe, tiếng động cơ, tiếng bán hàng, tiếng nhạc từ các quán cà phê... Tất cả va vào nhau, tạo nên một bản âm hưởng đặc trưng riêng biệt của thành phố.
Bé Mây lê thân thể về phòng trọ của mình, nhanh chóng lôi đống mền lông cừu trong không gian ra, bật máy lạnh lên rồi nằm ụp xuống giường.
Đi xe đường dài là mệt nhất đấy. Xương cốt cậu cứ rã rời hết cả.
Nằm nghỉ một lát, Tịnh Vân quyết định vào không gian ngó thử. Vì dù sao thì mạ với bắp cũng mới gieo được hơn một tháng, cũng phải xem có bị sâu bệnh hay phát triển yếu gì không.
Vừa nghĩ vậy, cậu vươn tay sờ lên cánh tay của mình, biến mất khỏi phòng trọ.
Xuất hiện ở trong căn biệt thự cổ kính, Nặc Thanh cắp theo cái rổ ở phòng bếp, leo lên con xe đạp lao xuống dưới đồng.
Khu vực của biệt thự nằm ở trên một ngọn đồi nhỏ, từ ngọn đồi này đi xuống dưới chân đồi và đạp xe thêm hai ba phút nữa là sẽ tới cánh đồng.
Sau khi làm quần quật trong không gian được gần 2 tháng, Vân Vân nhận ra quy luật thời tiết trong không gian khá thú vị và kỳ lạ. Thứ nhất, cứ mỗi khi đèn trong biệt thự tắt đi đột ngột thì chắc chắn sẽ có mưa một lần, mỗi lần mưa kéo dài hai đến ba tiếng. Thứ hai, hầu hết các ngày trong tuần đều sẽ là ngày nắng, trừ chủ nhật là ngày râm, không khí siêu mát mẻ.
Và cứ cách một tháng thì đỉnh núi cao nhất của không gian sẽ có tuyết rơi. Đúng vậy, là cái ngọn núi có cái hồ nước to khổng lồ ấy. Lần trước cậu thấy tuyết rơi còn sốc há hốc mồm luôn cơ, bởi cũng cùng một không gian, mà bên thì tuyết rơi trắng trời, bên thì nắng chang chang.
Nhưng không thể không nói, đối với người chưa từng tận mắt thấy tuyết một lần nào trong đời là cậu thì điều này là một điều vô cùng tuyệt vời!
Vừa suy nghĩ, Tịnh Vân vừa dựng chân chống chiếc xe đạp lên, chậm rãi đi xuống ruộng xem thử.
Thấy cây mạ phát triển vô cùng tốt, thậm chí là có phần nhanh thái quá, Tịnh Vân mới hài lòng đi qua ngó mấy cây bắp. Chà, cao ngang người cậu luôn rồi này, chẳng mấy chốc mà sẽ kết trái cho coi. Nghĩ tới vụ mùa bội thu sau này, Tịnh Vân vui vẻ chạy sang vườn cây ăn quả.
À quên chưa nói, ngoại trừ việc thời tiết siêu kỳ lạ, trong không gian còn có một điều đặc biệt hơn, đó chính là sự phát triển của sinh vật trong này cực kì nhanh. Nói đâu xa, mấy cây mạ vừa rồi chính là một ví dụ.
Nói là mạ thì thật ra không đúng lắm, bởi mới gieo xuống được hơn 1 tháng, cậu đã thấy nó bắt đầu trổ bông rồi. Chắc chưa đến một tháng nữa là sẽ thu hoạch được, bắp cũng y chang vậy.
May mà mẹ cậu đã mua luôn cho cậu một cái máy thu hoạch lúa tích hợp chức năng xay xát vỏ trấu luôn rồi, chứ không một mình cậu thu hoạch hết đống này thì có mà toi. Còn bắp thì dùng máy thu bắp thôi chứ sao.
Nếu muốn ăn bắp non thì bẻ vài trái lúc đầu vụ rồi cất tủ lạnh, còn lại đợi đến lúc chín vừa thì thu vào 2/3. Phần cuối cùng chặt đọt phơi vài ngày ngoài nắng, tách hạt phơi khô 14-15% để làm hạt giống vụ sau.
Tưới nước cho đám cây giống xong, Tịnh Vân cầm cái rổ đã có vài chiếc đài sen to mọng vừa hái lên rồi đạp xe về biệt thự.
Để lột hạt sen nấu bát chè đậu xanh vậy.
***
Đêm ấy Tịnh Vân đã nằm mơ.
Trong mơ, cậu là một vật gì đó đứng ở trên cao, nhìn xuống chúng sinh bên dưới.
Tiếp đến, cậu thấy bản thân không ngừng điều chỉnh cái gì đó, rồi vô số những cái tên màu xanh lá hiện lên trên không gian tối mịt. Và theo sự biến mất lần lượt của từng cái tên, chúng sinh bên dưới cũng dần nhiều lên.
Đến đó thì cậu tỉnh lại.
Bé Mây: "..."
૮(?^?)ა
Cái gì vậy trời ơi, cậu mơ thấy cái gì vậy?
Tịnh Vân có hơi dại ra vì cái giấc mơ không đầu không đuôi của mình, nhưng ngửi thấy mùi thơm của chè hạt sen trong bếp toả ra, cậu lập tức vứt giấc mơ đó sang một bên.
Ăn sáng cái đã rồi tính sau.
Cầm một lát bánh mì phết sốt thịt kho tàu do mẹ làm lên ăn, Tịnh Vân cầm cái điện thoại trên bàn mở lên xem tin tức. Cắn vài miếng hết cái bánh, cậu chuyển sang chén chè hạt sen âm ấm thơm phức bên cạnh.
Hạt sen to tròn được hầm vừa tới, mềm mềm lại có chút giòn. Ăn chung với đậu xanh được hầm qua một đêm trên bếp nung nhỏ trong không gian, vừa vào miệng đã tan.
Tuy chè ăn ngon, nhưng cũng không làm cậu mất tập trung khỏi việc theo dõi tin tức của chính phủ. Trên bản tin thông báo về thiên tai của nước láng giềng bên cạnh, nhưng Tịnh Vân lại hơi để ý vào việc có quá nhiều trường hợp mất tích được thống kê.
Không phải là số liệu thông báo tử vong, mà là mất tích.
Hàng ngàn người đã mất tích sau vụ thiên tai ập đến không chút báo trước kia.
Không hiểu sao mà Tịnh Vân lại liên tưởng tới những cái tên liên tục xuất hiện trên không gian tối như mực trong giấc mơ.
Thôi không nghĩ nữa, đi làm cái đã tính sau.
_____________
Fam: Fam thấy hầu như bộ truyện nào mà xuyên nhanh hay vô hạn lưu thì nhân vật chính một là mồ côi, hai là có thù với gia đình của mình, ba là cha mẹ có cuộc sống riêng để nhân vật chính lẻ loi.
Thôi thử đưa ra trường hợp khác vậy.
À, Fam một chữ nông nghiệp bẻ đôi cũng không biết, nếu có viết sai sót chỗ nào thì mấy cô nhớ nhắc Fam nhé.