[ĐM] Tôi làm nông trong game kinh dị - Chương 11: Phó bản 1 - Bá tước của tòa lâu đài.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-03-16 05:24:44
Lượt xem: 7

"Cậu có nghe được thông báo vừa rồi không Tam Tam?"

Ánh mắt Tam Tam dần trở nên nghiêm trọng, đáp lại: "Có nghe thấy."

"Có vẻ chúng ta đã rơi ngay vào phó bản đặc biệt rồi bé Mây à." 

Tam Tam vừa nói vừa vỗ vào tay của Tịnh Vân, ra hiệu cho cậu đã có thể mở mắt được rồi. Theo đó, Tịnh vân nghe được âm thanh xôn xao phát ra xung quanh.

"Tại sao lại nói nó là phó bản đặc biệt? Vì nó được thông báo trên toàn server sao?" - Tịnh Vân nhận được sự đồng ý của Tam Tam nên lặng lẽ mở mắt ra. Cậu được Tam Tam dẫn tới sảnh chính của toà lâu đài, nơi vô số người hầu đang đứng bàn tán gì đó với vẻ mặt sợ hãi.

"Không chỉ là việc nó được thông báo trên toàn server, mà còn nằm ở nội dung của thông báo nữa. Tại sao đến tận khi hoàn thành xong nhiệm vụ chi nhánh 1 thì số lượng người chơi mới được công bố? Tại sao lại nói rằng khi số lượng người chơi giảm đi 1 nửa thì sẽ đón thêm người vào?"

Tam Tam ở thế giới cũ vốn là một game thủ vô cùng nổi tiếng. Mặc dù Tịnh Vân không biết game hắn chơi là game gì, nhưng cũng không ngăn được việc cậu biết rằng Tam Tam rất được hoan nghênh trong giới. 

Vậy nên việc Tam Tam nhạy cảm với những chi tiết được hệ thống chủ thông báo hơn người khác là chuyện bình thường. Thậm chí những suy đoán của hắn về trò chơi có khi lại đúng là sự thật.

"Bởi vì...hệ thống nghĩ rằng số người chơi sau khi nhiệm vụ chi nhánh 1 được hoàn thành sẽ giảm mạnh?"

Myfamilytwo

"Đúng vậy. Hệ thống chủ biết rõ rằng sau nhiệm vụ chi nhánh 1, số lượng người chơi sẽ giảm mạnh, ít nhất là giảm hơn một nửa. Sau đó nó sẽ đón thêm người chơi mới vào phó bản. Vì trước sau gì con số người chơi cũng thay đổi, nên hệ thống mới không thông báo trước."

Tam Tam kéo tay Tịnh vân lẫn vào đám người hầu đang rối loạn phía trước, nhỏ giọng nói:

"Nhiệm vụ chi nhánh một chắc chắn là vô cùng nguy hiểm, vậy nên bé Mây nhớ theo sát anh Tam, anh đây kéo Mây qua cửa."

Tịnh Vân im lặng chớp chớp hai mắt. Thiếu niên với đôi mắt tròn long lanh muốn nói cho người bạn của cậu biết về nhiệm vụ chính tuyến của mình, để hắn đỡ phải lo lắng cho cậu. Nhưng số 9 đã nhanh chóng xen vào.

[Kí chủ tốt nhất là nên giữ bí mật. Bởi nhiệm vụ của kí chủ quá khác biệt, nếu nói ra có khi sẽ đem lại tai họa cho bạn của kí chủ. Thế giới trò chơi không đơn giản như kí chủ nghĩ đâu.]

Cậu có nghĩ trò chơi quái quỷ này đơn giản bao giờ đâu? 

Nhưng câu nói của số 9 không phải không có lý, bởi điểm khác thường trong nhiệm vụ chính tuyến của cậu bắt nguồn từ sự tồn tại của không gian. Nếu nói ra thì chắc chắn không thể che giấu không gian được.

Tịnh Vân biết không gian của mình là một thứ cực kỳ quý giá, quý giá ở cả thế giới thực lẫn thế giới tầng sâu. Vậy nên im lặng cũng có thể coi là một sự bảo vệ với Tam Tam, cũng là sự đảm bảo dành cho chính cậu.

Dưới sự khuyên bảo của số 9 và vài phút suy nghĩ cẩn thận lợi lẫn hại, cậu quyết định không nói cho Tam Tam biết nhiệm vụ chính tuyến của mình khác biệt so với người khác.

Thay vào đó, cậu quyết định hỏi Tam Tam về những vấn đề mà cậu muốn biết: "Tam Tam đến thế giới này vào lúc nào vậy?"

"Cái này hả, nói đến thì đúng là tức điên. Cái hệ thống chó c.h.ế.t này ném tôi vào đúng 3 giờ sáng! Cái giờ mà đám quái vật kia còn đang hoạt động đấy!"

Tịnh Vân nhìn xuống dưới cái áo sơ mi loang lổ m.á.u trên người Tam Tam, nghĩ trong lòng mà sợ. Nếu cậu bị thả vào trò chơi cùng lúc với Tam Tam... Tam Tam có lẽ vẫn có thể sống sót chứ cậu thì chịu c.h.ế.t thôi.

"Bé mây có biết anh đây đã phải chạy thục mạng như thế nào mới có thể thoát được bọn quái này không? Kể cũng lạ, tầng hầm chỗ mà tôi tìm thấy bé mây có số lượng quái vật rất ít, cũng nhờ thế nên tôi mới sống được đến lúc tiếng chuông reo đấy."

"Tiếng chuông reo? Có phải nghe như tiếng chuông thánh đường không?" - Tịnh Vân đột nhiên hỏi, đổi lại là cái gật đầu của thanh niên tóc đỏ.

"Đúng rồi đấy, bé mây cũng nghe thấy đúng không?"

Tịnh Vân lắc đầu, nói lại trải nghiệm của mình: "Tôi vào trong thế giới này sớm hơn Tam Tam. Vào lúc nửa đêm hôm qua, tiếng chuông có vang lên một lần. Theo như tôi suy đoán, tiếng chuông sẽ là dấu hiệu cho việc những thực thể kia xâm nhập vào thế giới này cũng như đánh dấu thời điểm chúng biến mất. Cách để tránh né đám thực thể không thể gọi tên kia chính là không nhìn thấy chúng."

Nhìn vẻ mặt không hiểu gì cả của Tam Tam, Tịnh Vân đang muốn giải thích thì nghe thấy tiếng ồn ào ngày càng lớn từ phía đám đông. 

"Bé mây, nhóm người này đang bàn tán về chuyện đêm qua có quá nhiều người chết."

Tịnh Vân cũng nghe thấy, cậu gật đầu, xoay qua lắng nghe câu chuyện trong miệng của những người xung quanh.

"Nhóm người mới kia c.h.ế.t gần hết rồi nhỉ?"

"Bọn ô nhục đó bị như thế là xứng, không phải ai cũng có thể nhìn thẳng vào bánh xe của Hurbris!"

Trong lòng Tịnh Vân nhẹ nhàng chú ý đến cụm danh từ mới được nhắc tới [Bánh xe của Hurbris]. Đây là thứ đã từng xuất hiện trong câu chuyện bối cảnh của thế giới này, và nghe cách nói chuyện của các cô hầu gái thì...đây là một vật rất quen thuộc với bọn họ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/dm-toi-lam-nong-trong-game-kinh-di/chuong-11-pho-ban-1-ba-tuoc-cua-toa-lau-dai.html.]

Trong khi Tam Tam đang nghe những người kia nói chuyện, Tịnh Vân nhìn chăm chú vào cơ thể của những người xung quanh. 

Bằng nỗi ám ảnh dành cho những giấc mơ ngày trước, Tịnh Vân cực kì nhạy cảm với mấy từ như nạn đói, suy dinh dưỡng cũng như những dấu hiệu kèm theo của nó.

Ví dụ như hốc mắt trũng sâu, làn da nhợt nhạt, mái tóc xơ, tâm trạng dễ bực dọc nổi cáu...

Lấy cô hầu gái bên cạnh cậu đây, gầy gò đến mức bộ đồng phục trên người rộng hơn hẳn một cỡ, xương gò má nhô cao, đôi mắt hõm sâu u ám. Da tái nhợt, mái tóc xơ xác, môi khô nứt nẻ,... hoàn toàn là một bộ dạng suy dinh dưỡng lâu ngày.

Tại sao lại thế? 

Nếu đây là một toà lâu đài quý tộc thì người hầu bên dưới không béo khoẻ hồng hào thì thôi, đằng này lại suy dinh dưỡng héo hon? 

"Vùng linh thiêng..."

Tịnh Vân lẩm bẩm, vội đưa mắt nhìn tất cả những người xung quanh, cũng cố ý né tránh nhìn về đống m.á.u thịt nhầy nhụa ở phía trung tâm. Hầu hết những người hầu có vẻ mặt bình thản trước cảnh tượng kinh hoàng trước sảnh đều có vóc người gầy gò, vẻ mặt xám xịt thiếu sức sống. Nhưng những người lộ ra vẻ mặt kinh hãi hoặc la hét ầm ĩ thì lại có dáng vẻ rất khoẻ mạnh, da thịt đầy đặn.

Người mới... bọn họ và cậu đều là người mới. Những người trông khoẻ mạnh đều là người được chủ nhân toà lâu đài này thương xót thu nhận sau khi bị trục xuất khỏi Vùng Linh Thiêng. Nghĩa là Vùng Linh Thiêng có đầy đủ đồ ăn và nước uống, trong khi nơi đây mặc dù được gọi là lâu đài của bá tước thì cũng chỉ có đủ đồ ăn để duy trì cho bọn họ không c.h.ế.t mà thôi.

Vậy nhiệm vụ chi nhánh 1, tìm chìa khoá có khi nào là tìm chìa khoá để quay lại Vùng Linh Thiêng không? 

Vẫn chưa có đầy đủ thông tin nên Tịnh Vân không suy nghĩ thêm nữa. Cậu nhìn sang Tam Tam và lên tiếng gọi. Người đàn ông trông rất nổi loạn kia nhanh chóng quay sang nhìn cậu, vẻ mặt nghiêm trọng. 

"Sao vậy?" - Tịnh Vân mơ hồ, không biết trong lúc cậu quan sát những người kia thì Tam Tam đã nghe được điều gì để rồi có vẻ mặt như thế.

"Nhóm người được thả xuống thế giới này cùng lúc với tôi đã c.h.ế.t hết."

Tịnh Vân hé môi, nhưng mấp máy miệng hồi lâu cũng không nói nên lời. Cậu không dám nhìn về phía trung tâm của đại sảnh, nhưng từ mùi rỉ sắt nồng nặc trong không khí cũng đủ để cậu hiểu được sự tàn khốc và kinh dị của trò chơi này.

Mới chỉ trôi qua chưa đầy một ngày, một nhóm người sống bằng xương bằng thịt đã bị g.i.ế.c chết.

"Hiếm thấy một đoạ hầu nào có mùi hương ngọt ngào như ngươi."

Cả Tịnh Vân lẫn Tam Tam đều giật mình trước giọng nói đột ngột vang lên này. Tam Tam rất nhanh đã kéo Tịnh Vân ra sau lưng mình, cảnh giác nhìn đứa trẻ đang đứng trước mặt họ.

Không biết từ lúc nào, những kẻ hầu xung quanh đã im lặng nhìn bọn họ bằng ánh mắt quái dị. Bọn họ tách ra, chừa lại một khoảng trống đủ lớn để lộ một đứa trẻ mười tuổi.

Đứa trẻ với mái tóc trắng như ánh trăng, mềm mại và được chải chuốt gọn gàng trên vầng trán cao. Đôi mắt vàng kim rực sáng trong cái nền m.á.u me của đại sảnh, như hai mảnh vàng lỏng nhìn chằm chằm vào hai người trưởng thành phía đối diện.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da nhợt nhạt không sức sống như được điêu khắc từ sáp, gò má hơi bầu bĩnh. Tuy nhiên, thay vì mang nét dễ thương như những đứa trẻ cùng tuổi đơn thuần, đôi môi của nó lại nhếch lên một nụ cười nửa vời, như giễu cợt, như khinh khi, nhưng lại vẫn có chút trẻ con ranh mãnh.

Cơ thể cậu bé được bao gọn trong bộ quần áo quý tộc thêu hoa văn bằng chỉ vàng, toát ra vẻ xa hoa. Áo sơ mi trắng được cài cúc cẩn thận dưới chiếc áo gile đen ôm sát, cùng chiếc ghim cài áo làm từ đá Saphire trên n.g.ự.c trái khiến đứa trẻ trông như một nhân vật bước ra từ những bức tranh thời kỳ phục hưng.

Nét đẹp của đứa trẻ này mang lại cho Tịnh Vân cảm giác đầy mâu thuẫn.

Đây là bá tước của toà lâu đài này, người đã nhận những kẻ bị trục xuất từ vùng thiêng liêng là bọn cậu.

Đứa trẻ nhoẻn miệng nở một nụ cười kì dị, vươn tay ra:

"Cậu Eros, bây giờ đã là buổi sáng rồi."

[Nhiệm vụ phụ: buổi sáng.

Hãy hoàn thành nhiệm vụ của nhân vật và làm bá tước toà lâu đài cảm thấy hài lòng.

Thất bại: bị trục xuất khỏi Thành Trung.]

_____________

 

 

Loading...