Điên Phê Lại Ghen Tị? Hôn Cho Mềm Eo Là Ngoan Ngay! - Chương 138: Là Thẩm Bàn

Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:04:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi thở thuộc về Thẩm Sơ Minh chỉ thoáng qua trong chốc lát, kịp định thần tan biến mất.

Hạ Ứng Trạc y túm lấy gã sai vặt rời thật nhanh, bóng lưng tiêu sái khoái ý, thèm đầu lấy một cái. Ngay giây phút nghĩ như , phía như tâm linh tương thông mà ngoảnh . Có lẽ ngờ vẫn còn đó , Thẩm Sơ Minh thoáng khựng , yên một hồi lâu mới nhếch môi, lười biếng giơ tay vẫy vẫy.

Chẳng lời nào, nhưng hai kỳ tích hiểu ý : Đừng nữa, thực sự đây.

Hạ Ứng Trạc bất động, chẳng rõ là vì chấp nhất đơn thuần là rời , cứ thế y vài bước ngoảnh đầu một . Dáng vẻ y chút bất mãn vì trộm nhưng chẳng làm gì trông thật thú vị. Chờ đến khi bóng dáng y biến mất, vẫn về ngay mà ở hành lang một lúc, đăm đắm cung điện rộng lớn. Sắp sang thu, hoàng cung tĩnh lặng luôn mang theo vẻ hiu quạnh, cô tịch.

Hạ Ứng Trạc xoay trở về điện, phân phó Toàn Phúc gọi Ổ Tam đưa mật thám cung. Những sự vụ phức tạp chiếm hết thời gian nghỉ ngơi, bận rộn đến mức còn thời gian để suy nghĩ vẩn vơ. Nói đúng hơn, Hạ Ứng Trạc đang nỗ lực hết để những đêm dài tịch mịch trong thâm cung sớm ngày đón một vị chủ nhân khác về.

Khoảng vài ngày , khi các triều thần còn đang vui mừng vì "kẻ tìm rắc rối" Thẩm Sơ Minh bỗng nhiên im lặng tiếng, thì một đại sự chấn động xảy : Bệ hạ đột nhiên ám sát! Hoàng cung phong tỏa suốt đêm để lùng sục thích khách.

Kẻ ám sát bắt xuất từ Cố gia, trong phòng còn lục soát thư từ qua với Cố tướng quân, đối chiếu bút tích đúng là của Cố Lương Vân. Cố gia ngay lập tức rơi tâm bão. Bệ hạ hạ lệnh triệu Cố tướng quân cung, ai ngờ Cố Lương Vân đương trường kháng chỉ, g·iết mất tích. Hiện tại, Yến Kinh phong tỏa, nội bất xuất ngoại bất nhập nếu lệnh.

Các triều thần đều ngẩn ngơ. Ban đầu họ còn nghi ngờ tính xác thực, nhưng hành động bỏ chạy của Cố Lương Vân gián tiếp khẳng định tội danh. Phía Cố gia thì khăng khăng thừa nhận, cho rằng Cố Lương Vân hãm hại vì địa điểm xảy sự việc là ở biệt viện riêng của chứ Cố phủ. Tuy nhiên, Đại Lý Tự đưa bằng chứng xác đáng: tên mật thám bắt đúng là của Cố Lương Vân, và họ tìm thấy bản những bức thư mưu nghịch ngay tại biệt viện.

Triều đình như sắp bão lớn, những đại thần liên đới với Cố gia đều nơm nớp lo sợ. trong đó, một còn sợ hãi hơn tất cả - chính là Nguyễn Ngọc.

Gần đây triều chính rối ren, Nguyễn tướng bận rộn sớm tối nên còn tâm sức quản lý Nguyễn Ngọc. Nhờ , y mới cơ hội thực hiện những hành động nhỏ nhặt của . Kể từ suy đoán Thẩm Sơ Minh thể là xuyên giống , Nguyễn Ngọc mất ngủ liên miên. Y cố thuyết phục bản rằng đó sự thật, nhưng đêm khuya thanh vắng, lên rèm màn, y khống chế mà tự hỏi: Thẩm Sơ Minh ? Hắn là Nguyễn Ngọc nguyên bản ?

Thái độ tệ hại của đối với , cũng là xuyên ? Nếu đúng , rõ? Rõ ràng thế giới chỉ hai họ là cùng một nơi đến mà.

Nguyễn Ngọc cảm thấy bất công. Y luôn chủ động lấy lòng, tiếp cận Thẩm Sơ Minh, mà đổi chỉ là sự thờ ơ và những lời đe dọa tính mạng. Y lo sợ nếu Thẩm Sơ Minh thực sự bí mật , sẽ làm gì y? Liệu vạch trần y là tà ma ngoại đạo mặt ? Ý nghĩ đó khiến y vã mồ hôi lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dien-phe-lai-ghen-ti-hon-cho-mem-eo-la-ngoan-ngay/chuong-138-la-tham-ban.html.]

Cuối cùng chịu nổi, Nguyễn Ngọc dùng bạc mua chuộc gã sai vặt để tìm hiểu về quá khứ của Thẩm Sơ Minh. Những thông tin chắp vá khiến y nhận sự đổi của Thẩm Sơ Minh bắt đầu từ buổi yến tiệc mà y nhốt trong cung. Kể từ đó, Thẩm đại nhân mờ nhạt vốn chỉ nhan sắc bỗng trở thành tâm điểm, kéo theo hàng loạt sự kiện chấn động như vụ Ninh Vương gặp nạn cuộc ám sát tại săn xuân.

Nguyễn Ngọc đột ngột bật dậy. Y thể chờ c·hết ! Nếu Thẩm Sơ Minh định tay với y, y tìm sự bảo vệ. Cố đại ca! , Cố đại ca nhất định sẽ bảo vệ y. Còn Bệ hạ nữa...

Hồi tưởng ánh mắt của Bệ hạ ngày hôm đó, Nguyễn Ngọc trào dâng nỗi oán hận. Đến giờ y mới hiểu vì chuyện thành thế . Nực là y còn ngây ngốc lấy lòng kẻ hại , chắc hẳn Thẩm Sơ Minh đắc ý lắm khi trêu chọc che giấu phận xuyên mặt y.

"Hắn... thích như mà..." Nguyễn Ngọc c.ắ.n môi, thô lỗ lau nước mắt, né tránh những quản sự đang tiến tới.

"Thiếu gia, ngài định ? Lão gia sắp về , ngài nên xin phép một tiếng." "Cút ngay!" Nguyễn Ngọc gầm lên, "Ta khỏi phủ ? Ta là chủ t.ử ngươi là chủ t.ử mà dám quản chuyện của ?"

Tên quản sự biến sắc nhưng vẫn tránh : "Thiếu gia, tiểu nhân ý đó, nhưng lão gia dặn Yến Kinh đang bất , nếu ngài , sẽ cử thị vệ cùng..."

Nguyễn Ngọc chẳng đợi xong, xô ngã tên quản sự chạy biến ngoài. Quản sự vội vàng gọi thị vệ đuổi theo, đồng thời sai gã sai vặt đến báo cho Nguyễn tướng ngay lập tức.

Ly

Trên đường Chu Tước, Nguyễn Ngọc sớm đoán sẽ đuổi theo nên lẩn góc tường để cắt đuôi thị vệ, đó tức tốc hướng về phía Cố phủ. Kể từ vụ việc ở Văn Tâm Các, Cố Lương Vân còn tìm y nữa. Anh giận ? Có nên xin nhỉ?

Đang mải suy nghĩ, Nguyễn Ngọc cửa Cố phủ. đập mắt y là cảnh tượng quen thuộc, mà là những binh sĩ mặc giáp đen, tay cầm trường thương bao vây chặt chẽ - đó là Cấm vệ quân!

Chuyện gì thế ? Tại Cấm vệ quân vây quanh Cố phủ? Cố đại ca ? Anh chuyện ?

Sự việc vượt ngoài dự tính khiến Nguyễn Ngọc hoảng loạn. Y lùi một bước và va một . Bộ não vốn rối bời kịp phản ứng, khi y sắp ngã thì một đôi tay hữu lực vững vàng đỡ lấy y. Bên tai vang lên một giọng quen thuộc:

"Có đụng ?"

Nguyễn Ngọc ngẩng đầu , sững sờ trong giây lát. Thiếu niên mắt đôi mắt giống với Thẩm Sơ Minh. Y thảng thốt thốt lên: “... Thẩm Bàn?”

Loading...