Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 55: Hận ta đến chết mới phải

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:24:18
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mãi cho đến khi trời tối, giường mới nức nở hai tiếng tỉnh .

Ánh mắt trống rỗng chằm chằm thanh xà gỗ chạm hoa văn rỗng đỉnh đầu, dù tỉnh nhưng ý thức như rút khỏi thể.

Thần sắc hoảng hốt, tim đau như cắt.

Nhắm mắt , mắt y liền hiện lên hình ảnh một phụ nữ xinh trong bộ y phục mộc mạc, nàng dịu dàng mỉm , đưa tay dắt lấy y.

Hốc mắt nóng lên, ngón tay y chới với giữa trung, vồ tới vồ lui nhưng chỉ bắt .

Lại mở mắt , nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.

“Tỉnh .”

Bên cạnh truyền đến một giọng lạnh lẽo.

Kỳ Trường Ức vẫn ngây ngẩn, lời nào, cũng đáp , như còn chút sinh khí nào.

Bùi Tranh đến bên giường, giường còn chẳng thèm liếc một cái. Hắn đưa tay nắm lấy cánh tay nhỏ bé yếu ớt , đỡ dậy, bóp cằm y, buộc y đối diện với .

“Nói chuyện!”

Đôi mắt Kỳ Trường Ức Bùi Tranh, nhưng tiêu điểm đặt mặt , đôi môi trắng bệch còn huyết sắc, đáy mắt ngập trong hai vũng nước trong.

“Bùi ca ca.” Giọng y khản đặc, như thể sắp bật máu.

Bùi Tranh chợt thả lỏng tay, chỉ cần y chịu , gì cũng .

“Thả .”

Đôi mắt hẹp dài nheo trong phút chốc, những ngón tay buông lỏng nữa siết lấy hai vệt hằn cũ. “Ngươi cái gì?”

Cằm của nhỏ bé chợt đau nhói, lực tay mất kiểm soát thể dễ dàng bóp nát xương hàm của y.

“Đi?” Bùi Tranh ghé sát mặt y, “Đừng mơ.”

Nước mắt Kỳ Trường Ức lã chã rơi xuống, vương tay Bùi Tranh, một giọt nóng bỏng từ từ loang .

Bùi Tranh bật : “Hận ?”

Kỳ Trường Ức đau đến mức ngừng run rẩy.

“Phải hận , hận đến c.h.ế.t mới đúng.”

Đôi mắt Bùi Tranh đỏ ngầu. Thiên hạ ít kẻ hận , là tìm khắp thiên hạ cũng chẳng mấy hận .

quan tâm, chỉ cần quyền cao chức trọng, quyền thế trong tay, thể khiến tất cả những giọng chống đối biến mất.

Là một kẻ cầm quyền m.á.u lạnh vô tình, tàn nhẫn thô bạo, quen coi trời bằng vung từ lâu, cũng chẳng đặt khác mắt là như thế nào.

Cho đến khi con thỏ trắng đơn thuần, lương thiện nhưng cực kỳ quyến rũ đột ngột xông triều đình tanh nồng gió máu, suýt chút nữa bầy sói phanh thây xé xác, Bùi Tranh mới nảy sinh chút tâm tư khác, cứ thế trói y bên .

Sau khi động cơ ban đầu dần phai nhạt, Bùi Tranh mới nhận , nhỏ bé đối với lẽ chút khác biệt. Vì , thuận theo lòng , xin Hoàng thượng một ân điển lớn lao, đưa y về bên cạnh, ngày ngày chăm sóc.

Những ngày tháng nhẹ nhàng vui vẻ suýt chút nữa khiến quên mất con thật của .

Hắn vốn là kẻ vô tình, tất cả chỉ là quân cờ trong cuộc đua quyền lực của mà thôi. Không trái tim thì sẽ đau lòng, tất cả thứ dục vọng quyền lực đều đáng một đồng.

Chỉ là một sủng vật dùng để phát tiết mà thôi, lời thì sớm vứt bỏ là .

Vứt bỏ, ?

Ngón tay Bùi Tranh khẽ dùng sức, nhỏ bé liền run rẩy kịch liệt hơn.

Từ từ, chậm rãi, xương hàm của y trật khớp.

Bùi Tranh vung tay, ném y trở nệm giường, phất tay áo sải bước ngoài.

Bên ngoài ánh trăng thật , ánh trăng trắng ngà tuôn đổ, soi bóng ảnh cao lớn đang dần xa.

Kỳ Trường Ức ném trong đống chăn nệm mềm mại, đau đến mức cuộn rên rỉ vài tiếng.

Bùi Tranh luôn thích bóp cằm y, vui cũng bóp, giận cũng bóp, chẳng bao giờ chừng mực. Hôm nay còn bóp trật cả cằm của y.

Đau, Kỳ Trường Ức đau đến nước mắt rơi như mưa, nhưng đau hơn cả là trái tim, như đục một lỗ, m.á.u cứ ào ạt tuôn .

Không qua bao lâu, khi y đau đến mức ý thức tan rã giường, sắp ngất thì cửa tiểu lâu đẩy .

Bên trong thắp đèn, tối đen như mực, chỉ một chút ánh trăng chiếu , lờ mờ thấy đang giường.

Người đến là Thừa Phong, khi trong liền thắp đèn lên.

Phía còn một lang trung, nhanh nhẹn đến bên giường, ấn khối ngọc sứ trắng ngần một cái, cằm y lập tức trở vị trí cũ. Người nhỏ bé tức thì tỉnh , nước mắt cũng tuôn rơi rào rạt.

Lang trung nhanh chóng cáo lui, Thừa Phong xoay định thì đột nhiên một bàn tay nhỏ từ giường đưa níu lấy vạt áo.

Đôi mắt Kỳ Trường Ức đỏ hoe, y đứt quãng: “A Phong, về cung.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thừa Phong nhẫn tâm gỡ vạt áo của , chắp tay : “Điện hạ, ngài ở phủ Thừa tướng là ý chỉ của Hoàng thượng, sự cho phép của chủ nhân, ngài… thể rời .”

Bàn tay Kỳ Trường Ức cứng đờ giữa trung một lúc lâu, đó thu về, lặng lẽ cụp mắt xuống.

Dáng vẻ cúi đầu cụp mắt đáng thương thật khiến đau lòng.

Thừa Phong : “Điện hạ, chuyện năm đó liên lụy đến quá nhiều , ai đúng ai sai sớm còn nữa. mà, chủ nhân bao giờ đối xử với ai như , trong lòng chủ nhân, ngài chắc chắn khác với những khác. Chỉ cần ngài thể đối xử với chủ nhân như đây, ngàn vạn đừng những lời như hận rời nữa.”

Kỳ Trường Ức vẫn cúi đầu , lọt tai .

Khi Thừa Phong còn định thêm gì đó, Bùi Tranh từ ngoài cửa bước , mang theo một men rượu nồng nàn.

“Cút ngoài.”

Thừa Phong lui khỏi cửa, nhanh chóng rời khỏi hậu viên.

Bùi Tranh đặt vò rượu trong tay lên bàn đến mép giường xuống.

Mùi rượu ngập trời xộc mắt cay xè, bước chân Bùi Tranh vẫn vững vàng, nhưng trong mắt thể sự m.ô.n.g lung say khướt.

Ngón tay lạnh lẽo sờ lên chiếc cằm nhỏ nhắn: “Còn đau ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-55-han-ta-den-chet-moi-phai.html.]

Chiếc cằm nắn của Kỳ Trường Ức siết chặt, y bất giác kêu lên một tiếng đau đớn, mày nhíu .

Bùi Tranh thế mà thả lỏng tay, một tay luồn qua eo y nhấc lên, ôm y lên đùi .

Hắn cúi đầu, đầu lưỡi lướt qua đôi đồng tử long lanh đang nhắm chặt, hôn những giọt nước mắt. “Ngoan, đừng .”

Tim Kỳ Trường Ức run lên, y mở to mắt đẩy n.g.ự.c Bùi Tranh, nước mắt càng tuôn rơi dữ dội.

“Bùi ca ca, buông … buông … coi như cầu xin …”

Không thể, thể thích Bùi Tranh nữa.

Đừng thích nữa!

Trong lúc giãy giụa, cánh tay nhỏ bé vô tình đẩy trúng vết thương của Bùi Tranh, miếng băng gạc vốn băng bó cẩn thận thoáng chốc rỉ m.á.u . Bùi Tranh chẳng thèm để ý, một tay tóm lấy hai cánh tay y vặn lưng.

“Cầu ?”

Ánh mắt Bùi Tranh tàn nhẫn đến mức khiến rét mà run. “Bây giờ ngươi cầu , là cầu buông tha ngươi?”

Đôi môi mỏng hung hăng phủ lên cánh môi nhợt nhạt, chút thương tiếc cắn xé gặm nhấm, đầu lưỡi công thành chiếm đất tiến , ngậm lấy đầu lưỡi mềm mại sức mút lấy.

Nước mắt của nhỏ bé chảy khoang miệng quấn quýt của hai , vị mặn chát hòa cùng men rượu, những yếu tố hỗn loạn trong cơ thể như sắp vỡ tung khỏi huyết quản.

Bùi Tranh buông trong lòng , đưa tay cầm lấy vò rượu bàn, ngửa đầu uống một ngụm lớn, phần còn thì trực tiếp bóp má nhỏ bé mà đổ .

Rượu mạnh lạnh buốt, ngập trời ập miệng mũi, đốt cháy cổ họng và dày đến co rút, trong bụng cuộn trào sóng dữ, ngừng nôn khan.

Bùi Tranh tiện tay ném vò rượu vỡ tan mặt đất, dậy bắt đầu thong thả cởi áo, để lộ lồng n.g.ự.c và cánh tay với những đường vân cơ bắp rõ ràng, cánh tay còn một vết sẹo dữ tợn.

Kỳ Trường Ức một lát thở dốc, vội vàng lăn bò lùi trong giường. Bùi Tranh lúc thật quá đáng sợ, dục vọng đậm đặc trong mắt như xé xác y nuốt bụng.

Kỳ Trường Ức nắm chặt cổ áo , ôm gối co rúm trong góc, hoảng loạn lắc đầu.

“Đừng như , Bùi ca ca, đừng như , sợ…”

Tiếng nức nở đè nén, hình ngừng run rẩy, nước mắt lưng tròng, một con thỏ nhỏ đang kinh hãi tột độ.

Bùi Tranh một tay kéo mắt cá chân của y, lôi y đến , giật phăng bộ y phục vướng víu, để lộ xương quai xanh trắng nõn, nhỏ nhắn. Trên đó là một vết cắn chói mắt, vặn khớp với hàm răng của .

Khít khao, vặn bao trùm lên.

Đầu răng khẽ dùng sức, vết cắn rỉ máu. Vết thương vai Bùi Tranh cũng vì động tác quá mạnh mà rách , m.á.u tươi hòa cùng mồ hôi nhỏ giọt, rơi tấm lụa vẽ nhất, tạo nên một vẻ quỷ mị yêu dã.

Cơn say ập đến, chút lý trí còn sót bắt đầu sụp đổ dần.

Chưởng phong vung lên, đèn đuốc vụt tắt.

Ánh trăng chiếu cửa sổ tiểu lâu, bóng cây lay động.

Mùi rượu quyện hương hoa, giường gỗ rung lắc, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nắm chặt, ngửa , lời thành câu, chỉ còn tiếng nức nở…

Chiều hôm .

Bùi Tranh bước phủ, Thừa Phong liền theo bên cạnh , ấp a ấp úng, vẻ mặt thôi.

“Nói.”

Thừa Phong : “Chủ tử, ngài vẫn nên đến hậu viên xem .”

Bùi Tranh nhúc nhích, thẳng chính sảnh. Sau khi nha hầu hạ quan phục, liền bàn, mở sổ con xem.

Thừa Phong chút sốt ruột, bước tới quỳ một gối.

“Chủ tử, Điện hạ hôn mê đến giờ vẫn tỉnh. Theo nha hầu hạ , nóng như lửa đốt, cứ sốt cao như nữa e là sẽ xảy chuyện.”

Bùi Tranh một cước đá văng sang một bên: “Ta nuôi ngươi lâu như , nuôi một tên tâm phúc quan tâm khác như .”

Nói xong, Bùi Tranh ném sổ con trong tay xuống.

Tối hôm qua, tối hôm qua y nóng , ngờ đến giờ vẫn hạ sốt.

Hôm nay triều đình xảy tranh chấp với Tứ hoàng tử và các trọng thần khác, cãi đến túi bụi, khiến lòng phiền muộn.

Đứng dậy, Bùi Tranh cuối cùng cũng về phía hậu viên.

Vừa bước , mùi hương ái trong tiểu lâu vẫn tan hết. Hai nha bên cạnh ngoan ngoãn, dám ngẩng đầu, như những pho tượng.

Bùi Tranh bước đến bên giường, nhỏ bé đang yên tĩnh đó, đôi môi vẫn chút huyết sắc nào, nhưng hai má vì sốt mà ửng hồng, trông vẻ tươi tắn hơn ít.

Hắn lật chăn lên sờ thể trơn nhẵn, nóng rẫy, vỗ vỗ má y, hề phản ứng.

Trong lòng Bùi Tranh thầm siết chặt. “Vào cung truyền thái y, mau lên.”

Thừa Phong lĩnh mệnh rời .

Bùi Tranh đắp chăn cho y.

Những mảnh vải vụn vương vãi giường và đất ai dám động , ngay cả mảnh vỡ của vò rượu và vũng m.á.u nhỏ bên cạnh cũng như đang diễu võ dương oai với Bùi Tranh.

Xem , là ngươi làm đấy, ngươi y , còn hài lòng nữa?

Cố chấp giữ y bên , chẳng là để tra tấn y, để phát tiết dục vọng của .

“Dọn dẹp .”

Bùi Tranh xuống mép giường. “Lấy một bộ quần áo sạch sẽ tới đây.”

Nha nhanh mang đến một bộ y phục màu trắng tinh, viền áo thêu bằng sợi tơ đỏ sậm.

Bùi Tranh cầm lấy, từ áo trong đến áo ngoài, lượt mặc cho nhỏ bé. Tay lướt qua những vết bầm tím y, nhịn mà miết nhẹ hai cái.

Như bây giờ thật , ngoan ngoãn như đây, nép trong lòng cũng sẽ giãy giụa.

Cho nên, đừng nghĩ đến chuyện rời nữa.

Bằng , sẽ nhịn hủy diệt y.

--------------------

Loading...