Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 232: Thỏ Con Bị Thương

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:57:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngươi ở đây, sẽ cả." Bùi Tranh cất lời hứa hẹn.

Hắn ôm y về giường, nắm lấy gót chân nhỏ của y, mang giày cho y.

"Có ngoài dạo một lát ?"

Mắt y sáng rực lên. Hôm qua y ở lì trong doanh trướng cả ngày, sớm ngoài chơi cùng , nhưng y cưỡi ngựa.

"Muốn... nhưng mà..."

Bùi Tranh vỗ nhẹ lên mái đầu của y, dắt y ngoài: "Đi theo ."

Người bên ngoài doanh trướng giải tán, đội ngũ tham gia săn b.ắ.n đều xuất phát bìa rừng chờ sẵn.

Bùi Tranh chọn một con ngựa, thong thả dắt từ trong chuồng , xoay nhảy lên lưng ngựa, đó vươn tay kéo y lòng .

Đêm qua cùng Bùi Tranh cưỡi ngựa là vì trời tối, xung quanh ai, bây giờ đang là ban ngày ban mặt, y lo lắng đến mức vùi mặt lớp áo của Bùi Tranh.

Bùi Tranh nhẹ nhàng kéo áo mấy nhưng , bỗng thấy vành tai ửng hồng của y, cong môi mặc kệ y.

Khi thúc ngựa đến gần bìa rừng, Bùi Tranh đường lớn mà dẫn y theo lối nhỏ thẳng trong rừng.

Cây cối trong rừng xanh um tươi , ánh mặt trời xuyên qua tầng tầng lớp lá chiếu xuống mặt đất, cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo từng trận hương hoa dại thanh khiết.

Bùi Tranh đưa tay vỗ vỗ y trong lòng: "Ra đây , nơi ai khác ."

Một đôi mắt đen láy lúng liếng hé , đảo một vòng, lúc mới yên tâm lộ cả khuôn mặt ngoài.

Y thấy thứ xung quanh đều cảm thấy mới lạ, như một đứa trẻ hiếu kỳ, ngó khắp nơi, thỉnh thoảng thấy một hai con chim bay cá nhảy còn sợ hãi kêu lên một tiếng.

Bùi Tranh liền sờ sờ tóc y, ôm trọn y lòng.

Đi một lúc, cảnh vật mắt dần trở nên quang đãng hơn, phía một bãi cỏ xanh mướt rộng lớn, còn một hai chú nai con xinh đang vui vẻ nhảy nhót.

Bùi Tranh cho ngựa dừng , tự xoay xuống ngựa, đó ôm y xuống.

Y tha thiết Bùi Tranh, Bùi Tranh gật đầu, y liền co cẳng chạy như bay về phía bãi cỏ, lao thẳng thảm cỏ xanh.

Nhìn y vui vẻ lăn lộn chạy nhảy bãi cỏ, trong mắt Bùi Tranh tràn đầy ý dịu dàng.

Trong ký ức của , hình ảnh một vui vẻ như dường như cũng thấy nhiều.

"A!"

Trên bãi cỏ đột nhiên truyền đến một tiếng kêu kinh hãi nhỏ nhẹ, Bùi Tranh hồn, ngước mắt qua, chỉ thấy giữa một màu xanh biếc ẩn hiện một bóng trắng nho nhỏ.

Bùi Tranh vội vàng chạy tới, thấy y đang cong quỳ rạp mặt đất.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Sao ?"

Bùi Tranh chút lo lắng, nhưng sợ y thương nên dám động y.

Chỉ thấy bóng nhỏ nhắn tự nhúc nhích, nghiêng để lộ một đoàn màu trắng còn nhỏ hơn ở bên .

"Bùi ca ca..." Y cẩn thận nhỏ, "Ngươi xem..."

Đoàn màu trắng nhỏ hơn vẫn còn sợ hãi run rẩy ngừng, một đôi tay nhỏ cẩn thận ôm lên, đôi tai đầy lông của nó ngoan ngoãn cụp xuống đầu.

Là một chú thỏ con đáng yêu.

"Bùi ca ca... nó hình như thương ..." Y đưa chú thỏ trong lòng bàn tay lên, cho Bùi Tranh xem cái chân đang chảy m.á.u của nó, bên còn cắm một mảnh tên gãy.

"Nó chảy nhiều m.á.u quá, chắc là đau lắm..." Y đau lòng ôm chú thỏ, sờ sờ tai nó, ngước mắt về phía Bùi Tranh, "Bùi ca ca... thể, mang nó về ?"

Bùi Tranh nhận mảnh tên gãy , đó in đồ đằng đặc trưng của Man tộc, e rằng chú thỏ là con mồi sứ thần Man tộc nào đó b.ắ.n trúng.

"Có thể, nhưng cầm m.á.u cho nó ."

Bùi Tranh xé một mảnh vải bên vạt áo : "Đưa đây, để ."

Y ngoan ngoãn đưa chú thỏ , hai tay y mới ôm hết con vật nhỏ, mà Bùi Tranh chỉ cần một tay vững vàng đỡ nó trong lòng bàn tay.

Bùi Tranh quan sát vị trí mũi tên gãy cắm , chỉ găm da thịt chứ tổn thương đến xương cốt, giơ tay rút mạnh, mảnh tên lập tức rút , m.á.u tươi tức thì tuôn thành dòng, dùng mảnh vải băng chặt cái chân thương để tạm thời cầm máu.

"Thỏ con đừng sợ nhé..." Y an ủi, ngừng vuốt ve tai chú thỏ, "Bùi ca ca đang cứu ngươi đó, đừng sợ nhé... Về sẽ bôi thuốc cho ngươi, vết thương sẽ đau nữa ..."

Vốn dĩ Bùi Tranh còn dẫn y chơi thêm một lúc nữa, nhưng y lo lắng cho tình hình của chú thỏ, Bùi Tranh đành dẫn y cưỡi ngựa về doanh địa .

Những khác săn vẫn trở về, Thừa Phong đang cho ngựa ăn trong chuồng, thấy chủ tử và điện hạ về nhanh như , hơn nữa chỗ bụng tiểu điện hạ còn phồng lên, gương mặt nhỏ nhắn căng thẳng một cách nghiêm túc, trông thật kỳ lạ.

"Đi tìm thái y theo."

Bùi Tranh buông một câu dẫn y doanh trướng của .

Thừa Phong lĩnh mệnh lui xuống.

Vừa doanh trướng, y liền ôm chú thỏ từ lớp áo , đặt chú thỏ đang thoi thóp lên bàn, đó tự ghé

bên cạnh bàn nó, vươn tay nhỏ nhẹ nhàng chọc đôi tai xù lông.

"Bùi ca ca..." Giọng y mang theo chút nức nở, đôi mắt cũng hoe đỏ, "Thỏ con sắp c.h.ế.t ... Nó, nó động đậy nữa..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-232-tho-con-bi-thuong.html.]

Bùi Tranh xuống bên cạnh, ôm y lòng dịu dàng an ủi: "Không , nó chỉ mệt thôi, lát nữa bôi thuốc sẽ khỏe ."

"Thật ..." Y rưng rưng nước mắt hỏi.

"Thật mà," Bùi Tranh thấy bộ dạng uất ức của y liền chịu nổi, "Đừng nữa, ?"

"Vâng..." Y bĩu môi, cố nén nước mắt .

Bùi Tranh dùng ngón tay lau nhẹ khóe mắt y, đôi khi cảm thấy y như làm từ nước , nước mắt đến là đến, hễ khiến đau lòng.

Ngoài doanh trướng truyền đến tiếng bước chân, Thừa Phong dẫn thái y theo tới, là một tiểu thái y vô danh của Thái Y Viện, đối với Bùi thừa tướng vô cùng kính sợ.

"Đại nhân." Vị thái y nhận trong doanh trướng còn một khác, nhưng căn bản dám ngẩng đầu , cung kính hành lễ .

"Ừm," Bùi Tranh hề buông y trong lòng , cũng cố tình kéo giãn cách, trầm giọng , "Đến chữa thương cho con thỏ , gì đáng ngại, chỉ là mất m.á.u quá nhiều."

Vị thái y ngẩn , lầm chứ, Bùi thừa tướng g.i.ế.c gớm tay mà cứu một con thỏ?

Thế đạo thật quá kỳ lạ.

Hắn dám hỏi nhiều, bước lên phía , về phía chiếc bàn.

Cái hề đơn giản, tiểu thái y thấy rõ đang trong lòng Bùi Tranh, y dường như ai bắt nạt, đôi mắt cũng đỏ hoe như mắt thỏ, vẻ mặt đáng thương đầy uất ức, Bùi đại nhân phía , ánh mắt chằm chằm gáy y cứ như ăn tươi nuốt sống .

Tiểu thái y rùng một cái, vội vàng hành lễ: "Thần, thần tham kiến Cửu hoàng tử điện hạ."

"Ngươi mau lên ..." Giọng y nhẹ nhàng mềm mại, "Ngươi thể cứu tiểu thỏ con ... Nó thương nặng lắm... Sắp c.h.ế.t ..."

Nói y đau lòng.

Tiểu thái y thấy mỹ nhân rơi lệ cũng thấy thương cảm trong lòng: "Điện hạ ngài đừng đau lòng, hạ thần học qua một chút về thú y, để thần xem là ngay."

Tiểu thái y tay chân lanh lẹ băng bó vết thương cho chú thỏ, vốn dĩ vết thương cũng quá nghiêm trọng, thêm thuốc mỡ hiệu quả kỳ diệu, chẳng mấy chốc chú thỏ ngẩng đầu lên, chút sức sống.

Y vui mừng khôn xiết, lập tức rời khỏi lòng Bùi Tranh, cẩn thận ôm chú thỏ bàn lên, đó ôm đến mép giường mềm mại.

Bùi Tranh yên tại chỗ, y mật với một con vật nhỏ như , bàn tay đặt bàn bất giác siết chặt .

Tiểu thái y dọa cho hồn bay phách lạc, đầu gối mềm nhũn quỳ xuống, tuy phạm sai lầm , nhưng nhận sai thì bao giờ sai.

"Ngươi ngoài ." Giọng Bùi Tranh lạnh lẽo.

Tiểu thái y như trút gánh nặng, ôm hòm thuốc vội vã cửa, đó thấy giọng từ phía truyền đến.

"Chuyện hôm nay, cho bất kỳ ai."

"Vâng!"

Tiểu thái y vén rèm ngoài, trong nháy mắt như tái sinh.

Y đặt chú thỏ lên chiếc đệm mềm mại, còn thì bò bên cạnh ngắm nó, Bùi Tranh phát hiện, vật nhỏ mới nhặt về một lúc mà leo lên giường của .

Bùi Tranh vui vì y chỉ mải chơi với chú thỏ, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm cho , bước đến mép giường, ánh mắt mang theo vài phần oán niệm chằm chằm đường cong tấm lưng mỏng manh của y.

Vừa định vươn tay vuốt ve vài cái để dẹp sự bất bình trong lòng, bên ngoài truyền đến tiếng gọi của Thừa Phong.

"Chủ tử, sứ thần A Mộc Lặc bọn họ cũng trở về ạ."

Bùi Tranh cố ý đường lớn để đến điểm hẹn, để một đám chờ đợi, khiến A Mộc Lặc chịu thiệt, nhất định sẽ dễ dàng bỏ qua.

Quả nhiên, Thừa Phong dứt lời, giọng của A Mộc Lặc cũng truyền .

"Bùi đại nhân ở trong ?"

"Đại nhân trở về, đang nghỉ ngơi."

"Vừa trở về? Hắn căn bản là săn bắn." A Mộc Lặc cao giọng , "Có là sợ, dám tỷ thí ? Sợ thì cứ thẳng , Man tộc chúng lòng rộng lượng, sẽ nhạo ."

Các sứ thần Man tộc khác cũng đúng lúc bật .

Bùi Tranh chỉ cảm thấy đám man rợ thật sự ồn ào.

Hắn cúi , sờ sờ gò má y, nhẹ nhàng hôn lên đó.

"Ở đây ngoan ngoãn chờ trở về."

Ánh mắt y cuối cùng cũng rời khỏi chú thỏ con, tay nhỏ kéo lấy ống tay áo của Bùi Tranh, chút sợ hãi hỏi nhỏ: "Bùi ca ca... khi nào trở về ạ..."

"Không nỡ xa ?" Bùi Tranh nhẹ, liếc mắt chú thỏ đang ngang nhiên cọ loạn vạt áo y, với giọng chút ẩn ý: "Còn tưởng rằng ngươi chỉ cần nó là cần nữa."

"Đâu ..." Y kéo Bùi Tranh gần hơn, đặt tay lên môi, chút ngượng ngùng , "Bùi ca ca quan trọng hơn nó nhiều lắm nha."

Bùi Tranh y dỗ dành cuối cùng cũng bật , ngón tay điểm điểm lên khóe môi , ánh mắt hiệu cho y.

"Làm... làm gì ?" Y chớp chớp mắt, vành tai bất giác đỏ ửng.

Bùi Tranh cúi áp sát, nhẹ giọng : "Ngươi xem làm gì? Hửm?"

Hắn nâng chiếc cằm nhỏ trắng nõn lên, đôi môi mỏng kề sát : "Để hôn một cái."

--------------------

Loading...