Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 215: Ta ôm ngươi một cái

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:56:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nến khẽ lay động trong đêm đen, Kỳ Trường Ức y thư ngủ .

Không ngủ bao lâu, y cảm giác thứ gì đó đang nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt , ngứa mềm mại.

Y chậm rãi mở mắt, chân nến sớm tắt lịm. Dù cả căn phòng chìm trong bóng tối, y vẫn thể nhận mắt là ai chỉ bằng một cái liếc .

“Bùi ca ca!”

“Ừm...”

Kỳ Trường Ức dụi mắt, thẳng dậy. “Sao về ? Yến tiệc trong cung kết thúc ư?”

“Chưa,” Bùi Tranh vươn tay sửa cổ áo cho y, “Không gì thú vị nên về .”

Kỳ Trường Ức “Ồ” một tiếng.

“Tỉnh ngủ ?” Bùi Tranh hỏi, “Có ngoài dạo một lát ?”

“Ta cũng ?” Cơn buồn ngủ của Kỳ Trường Ức quét sạch, đôi mắt sáng lấp lánh Bùi Tranh, y gật đầu thật mạnh, “Muốn!”

Bùi Tranh dắt tay y, giọng điệu ôn nhu, “Đi thôi.”

Hai dẫm lên ánh trăng thanh lạnh đầy đất, sân , rời khỏi tướng phủ.

Vừa khỏi cổng lớn tướng phủ, đường phố tấp nập qua , một khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Không hầu theo, Bùi Tranh nắm tay Kỳ Trường Ức, chỉ hai họ, chậm rãi hòa dòng đang hân hoan khắp thành.

Họ như những dân bình thường, đôi tay đan chặt giấu ống tay áo, quyến luyến rời.

Ai nấy mặt đều vui vẻ, tựa như đang cử hành một lễ hội cuồng hoan long trọng của ngày tận thế. Rất nhiều đang cầm thứ gì tay, bận rộn ở hai bên đường.

Kỳ Trường Ức tò mò mãi, đột nhiên đ.â.m sầm lưng Bùi Tranh.

Bùi Tranh đỡ y thẳng, thấp giọng hỏi: “Có mệt ?”

“Không mệt chút nào hết, Bùi ca ca mệt ?”

Bùi Tranh lắc đầu, “Vậy chúng về muộn một chút.”

“Vâng.” Kỳ Trường Ức kéo ngón tay Bùi Tranh, “Bùi ca ca, họ đang làm gì ạ?”

Y chỉ ven đường.

lúc đó mấy vội vã chạy qua, Bùi Tranh một tay kéo Kỳ Trường Ức lòng, một tay luồn áo choàng che chở bụng y.

Kỳ Trường Ức khẽ kêu lên một tiếng, mềm mại nép lồng n.g.ự.c Bùi Tranh, đôi mắt chớp chớp ngẩng đầu .

“Không chứ? Có đụng ?”

Kỳ Trường Ức bĩu môi lắc đầu, “Ta Bùi ca ca, nhưng làm giật cả .”

Bùi Tranh khẽ nhếch môi, nhỏ giọng xin : “Được , là của , là .”

Hắn sờ mái tóc đen mềm mượt của nhỏ trong lòng, “Vậy, thể tha thứ cho ?”

Kỳ Trường Ức kéo tay Bùi Tranh xuống, đặt lên eo , vùi đầu lồng n.g.ự.c cọ cọ, rầu rĩ : “Bùi ca ca, giận . Mà dù giận, chỉ cần ôm một cái là hết giận ngay.”

Bàn tay eo y động, đó từ từ siết chặt hơn một chút, vòng trọn trong lòng lồng n.g.ự.c mà ôm lấy.

“Được, ôm ngươi một cái, ôm ngươi một cái.”

Bên cạnh vẫn là dòng qua như nước chảy, hai bên đường ôm chặt lấy .

Một đôi bích nhân mặc y phục bất phàm, khí chất thanh tao thoát tục, bất cứ ai cũng sẽ ngoái . khi phát hiện là hai nam tử, họ thì thầm bàn tán với ánh mắt khác lạ.

Kỳ Trường Ức giấu cả khuôn mặt nhỏ , chẳng thấy gì khác.

Bùi Tranh ngước mắt lên là thể thấy những ánh tò mò, dò xét và chán ghét đó. Hắn bèn lạnh lùng , ánh mắt băng giá mà trần trụi khiến những đó vội vàng dời mắt, bước nhanh hơn qua.

Dòng vẫn đang dần đông hơn, Bùi Tranh nắm tay nhỏ trong lòng tiếp tục theo dòng .

Họ ngang qua Túy Xuân Phường, tiểu quan lâu từng một thời nức tiếng khắp thành, ngang qua tửu lầu Phẩm Hương từng mệnh danh là mỹ thực nhất thiên hạ, ngang qua...

Gánh hàng rong bán mì từng cùng ăn, ngang qua y quán mà Giang Du Bạch từng mở trong thành...

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sau đó qua cây cầu vòm đá, đến bên bờ sông.

Bên bờ nhiều đang , những đốm đèn lấp lánh ở bờ đối diện, soi bóng mặt sông tĩnh lặng, tựa như những chiếc đèn hoa đăng đang trôi nổi.

Họ cũng từng đến thả đèn hoa đăng, ngay trong hội đèn lồng năm ngoái. Khi đó cả hai đều ước nguyện đèn, và nguyện vọng đều là về đối phương.

Kỳ Trường Ức quanh bốn phía, xung quanh ai cũng bạn đồng hành, một ai đơn độc.

Y siết c.h.ặ.t t.a.y Bùi Tranh hơn, y cũng hề cô đơn.

Đột nhiên bên cạnh truyền đến tiếng thút thít, Kỳ Trường Ức đầu sang, một cô nương trẻ tuổi đang dùng tay áo che mắt, thương tâm đến . Nam tử trẻ tuổi bên cạnh nàng nhẹ nhàng vỗ vai, vẻ mặt cũng đầy đau buồn.

“Sẽ , chuyện sẽ qua, đừng sợ. Chỉ cần chúng ở bên thì sợ cả.” Nam tử trẻ tuổi .

... nhưng vẫn chết... chúng còn thành , chúng còn kịp thành mà...” cô gái trẻ nức nở .

Nam tử trẻ tuổi bất chấp ánh mắt của khác, ôm cô nương của lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-215-ta-om-nguoi-mot-cai.html.]

Kỳ Trường Ức họ một lúc, đầu định hỏi Bùi Tranh điều gì đó thì bỗng thấy một tiếng “bùm” vang lên cách đó xa.

Một đóa pháo hoa bảy màu lộng lẫy và rực rỡ bung nở đỉnh đầu, ánh sáng chói lòa soi sáng cả bờ sông.

Trong đám đông vang lên tiếng reo hò kinh ngạc, khí trầm lắng ban nãy một đóa pháo hoa làm cho tan biến. Mọi ngẩng đầu, đóa hoa nở rộ trong đêm đen, nỗi kinh hoàng sợ hãi trong lòng tạm thời gạt sang một bên.

Kỳ Trường Ức cũng ngẩng đầu xem pháo hoa, nhưng vị trí họ tầm thoáng đãng cho lắm.

Bùi Tranh hỏi bên tai y: “Muốn xem rõ hơn ?”

“Muốn!” Kỳ Trường Ức cũng ghé tai Bùi Tranh đáp .

Thế là Bùi Tranh kéo y khỏi đám đông, dọc theo bờ sông.

Pháo hoa ở bờ bên vẫn đang từng đóa bung nở, chỉ hai bóng lướt qua tầng tầng lớp lớp , xuyên qua bao rào cản, cứ thế ngược chiều ánh sáng.

Ánh sáng rực rỡ chói lòa ở phía lưng, vạt áo trắng tinh và đen thẫm bay phấp phới trong gió. Bản họ chính là ánh sáng chói lọi nhất trong đêm đen.

Đi tới một vọng canh trong thành, binh lính gác ở bên , Bùi Tranh đưa Kỳ Trường Ức lên tầng cao nhất của vọng canh.

Vừa vững, bộ cảnh sắc trong thành đều thu hết đáy mắt.

Kỳ Trường Ức lan can, khi thấy rõ ánh sáng rực lên từ các ngõ lớn ngõ nhỏ trong thành, hốc mắt y chợt nóng lên.

Những chiếc đèn lồng thỏ màu đỏ rực và trắng sáng treo khắp thành, cành cây, cửa tiệm, và cả tay những đường.

Thành trì vốn u tối, nay ánh đèn dầu soi sáng rực rỡ.

Ánh sáng hồng li ti phá tan sự giam cầm của đêm tối, soi sáng vạn dặm non sông.

Ngay đó, pháo hoa bắt đầu bừng sáng từng cái một, còn lộng lẫy và mỹ lệ hơn lúc nãy.

Đứng vọng canh cao thế , gần bầu trời đêm đến , pháo hoa như thể đang nở rộ ngay mắt, chỉ cần vươn tay là thể chạm vẻ thoáng qua .

pháo hoa đến cũng sánh bằng ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt ngấn nước . Kỳ Trường Ức ngước đôi mắt đẫm lệ ngắm bầu trời đêm, còn bên cạnh thì nghiêng đầu ngắm y.

Ánh mắt dịu dàng mà lưu luyến, tỉ mỉ phác họa theo gương mặt nhỏ nhắn trắng như sứ, phảng phất khắc sâu cử chỉ, nụ , và nét mày ẩn chứa tình ý của y tận xương tủy.

Kỳ Trường Ức cảm giác từ phía áp tới, cuốn một vòng tay. Chỉ là giữa hai vẫn còn một hở, dựa .

Y liền xoay trong hở đó, giọt nước mắt nơi khóe mi theo động tác xoay mà văng , long lanh trong suốt ánh sáng.

Y đột nhiên nhào lòng Bùi Tranh, chừa một chút kẽ hở nào, cả hình nhỏ bé dán chặt , ôm lấy cổ , mặt chôn hõm cổ, ngừng gọi: “Bùi ca ca, Bùi ca ca, Bùi ca ca...”

Bùi Tranh ôm lấy y, mặc cho y đu , đỡ lấy sức nặng của y, sờ tóc y nhẹ giọng hỏi: “Sao ? Không thích ?”

“Thích... thích... thích lắm... thích chịu ...” Kỳ Trường Ức nức nở , “Bùi ca ca, thích ... thích, thích ... thích đến chịu ...”

“Được , , đừng nữa, ?” Bùi Tranh lau nước mắt cho y, nâng cằm y lên để y đối diện với , “Pháo hoa vẫn b.ắ.n xong, còn xem ?”

Kỳ Trường Ức nín , thút thít : “Muốn, xem...”

Bùi Tranh , xoay y , vây y giữa và lan can, cúi đầu là thể ngửi thấy mùi sữa ngọt ngào mềm mại y.

“Gần đây đang y thư ?”

“Vâng ạ, cũng giống sư phụ, trở thành một y giả thật lợi hại, cho nên thật nhiều thật nhiều sách.”

Kỳ Trường Ức kể rành rọt những cuốn sách , những chữa bệnh cho hạ nhân trong phủ, cùng với những chuyện nhỏ nhặt xảy mấy ngày nay. Chuyện gì y cũng chia sẻ với Bùi Tranh, chuyện gì cũng kể cho .

“Có chăm sóc bản ? Ăn ngon ? Ngủ ngon ?”

Kỳ Trường Ức gật đầu, “Đều cả, còn ăn nhiều hơn đây nữa.”

Bùi Tranh giơ tay, cách lớp áo nhẹ nhàng sờ bụng y, “Vậy, vật nhỏ quấy ngươi ?”

Kỳ Trường Ức bĩu môi, “Thỉnh thoảng cũng , vì nó mà chẳng ăn gì cả. Tiểu Ngọc Tử cứ bắt ăn nhiều một chút, còn Du Bạch ca ca khi để cho nhiều bát thuốc, đắng lắm...”

“Dù đắng đến mấy cũng ngoan ngoãn uống hết, ?”

Bùi Tranh nắm lấy cổ tay nhỏ gầy yếu của y, “Dù ăn cũng ăn một chút. Ăn nhiều như mà chẳng tí thịt nào, vẫn gầy như thế.”

Kỳ Trường Ức cũng cổ tay , “Đâu gầy Bùi ca ca, béo hơn một chút , thật đó. Không tin bế lên xem, nặng hơn , như một con heo nhỏ .”

Y xoay , giơ tay khoác lên vai Bùi Tranh, ôm , hai chân nhón lên.

Đôi mắt Bùi Tranh sâu thẳm, cúi đầu mắt y, một lúc lâu mới khẽ thở dài, ôm trọn y lòng, cẩn thận tránh bụng y, đem nhỏ khảm chặt lồng ngực.

Hít một thật sâu, giọng trầm thấp, ngữ khí ngập ngừng.

“Ừ, nặng hơn , bé heo ngốc.”

Kỳ Trường Ức tham luyến vòng tay ấm áp . Đã bao lâu Bùi ca ca ôm tử tế như . Y nhớ Bùi ca ca nhiều lắm, nhớ những ngày tháng ở Quỷ Cốc, ở Lưu Vân sơn trang, ở biên cương. Khi đó Bùi ca ca nhiều chuyện bận tâm, nhiều thời gian ở bên y.

Sau đó, đóa pháo hoa cuối cùng cũng nổ tung bầu trời đêm.

Sự náo nhiệt phồn hoa tan , chỉ còn bầu trời lấp lánh.

Bên ngoài Đế Đô, nơi bóng đêm giao với chân trời, ánh lửa ngút trời dần dần bùng lên.

-------------*-------------

--------------------

Loading...