Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 208: Ngủ đi, ngoan

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:56:34
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày gần đây, đại quân Thiên triều vốn liên tiếp bại trận đột nhiên phấn chấn trở , giành hai tòa thành trì từ tay tộc Man hung hãn.

Tin tức truyền đến triều đình, đều mừng như điên, mấy vị đại thần còn rưng rưng nước mắt, rằng thiên mệnh là thế, Thiên triều tuyệt đối sẽ vong!

Chỉ Bùi Tranh, giữa những lời chúc tụng, tỏ bình tĩnh quá mức, sắc mặt thậm chí càng thêm nặng nề.

5 vạn quân đội Thiên triều vất vả mới đẩy lùi 2 vạn của tộc Man, còn tổn thất thảm trọng, đây tuyệt chuyện đáng để ăn mừng khắp nơi.

Trong phủ Thừa tướng, Lý Ngọc vui vẻ chạy tới báo tin cho Kỳ Trường Ức, y đang ghế đá ở hậu viện, ôm con mèo đen nhỏ trong lòng mà trêu đùa.

Nghe xong tin , Kỳ Trường Ức vui vẻ ôm con mèo xoay hai vòng tại chỗ, dọa Lý Ngọc luôn miệng kêu lên: “Điện hạ! Điện hạ mau đừng xoay nữa, cẩn thận ngã!”

Kỳ Trường Ức đặt con mèo nhỏ xuống, bụng y nhô lên. Tất cả trong phủ Thừa tướng ngày nào cũng cẩn thận trông chừng y, nơm nớp lo sợ y va .

“Tiểu Ngọc Tử,” Kỳ Trường Ức kéo tay Lý Ngọc, “Ngươi xem, hôm nay Bùi ca ca về sớm một chút ?”

Nói đến Bùi Tranh, bận rộn chính sự, ngày nào cũng về muộn, lúc đó Kỳ Trường Ức ngủ , đến sáng khi thì y thường vẫn tỉnh. Vì , Kỳ Trường Ức mấy ngày chuyện với Bùi Tranh.

Lý Ngọc ngập ngừng: “Chuyện , chuyện …”

Thật còn một chuyện cho điện hạ.

Trong cung truyền tin đến, là sức khỏe Hoàng thượng ngày một sa sút, xem trụ bao lâu nữa. Vì , ngay sáng hôm nay, một đạo thánh chỉ tuyên mặt các vị đại thần, chọn kế vị Thái tử.

Không ai khác, chính là Tứ hoàng tử Kỳ Trường Phong.

Nhìn đôi mắt lấp lánh ý của Kỳ Trường Ức đang tràn ngập mong đợi , Lý Ngọc cắn răng, bèn đem chuyện Tứ hoàng tử lập làm Thái tử .

Kỳ Trường Ức chớp chớp mắt, dường như mấy để tâm đến chuyện .

Lý Ngọc : “Là, là đại nhân hết lòng ủng hộ Tứ hoàng tử điện hạ, Hoàng thượng bất đắc dĩ mới lập Tứ hoàng tử.”

Là Bùi ca ca, Bùi ca ca Tứ ca ca làm hoàng đế ? Bùi ca ca rõ, mới đây thôi, Tứ ca ca còn vì ngôi vị hoàng đế mà màng đến an nguy của y, khiến y suýt chút nữa

Kỳ Trường Ức cảm thấy trong lòng bức bối khó chịu, bàn tay đang kéo Lý Ngọc cũng từ từ buông , y xuống ghế đá, khoanh tay ngẩn ngơ về phía xa.

Lý Ngọc thấy điện hạ vẻ vui, lập tức hối hận vì những chuyện cho y, nhưng ngay cả một ngoài cuộc như cũng cảm thấy, gần đây đại nhân bận đến thấy bóng dáng, thật sự chút .

Bữa tối qua , Bùi Tranh vẫn về.

Kỳ Trường Ức một lên giường, ngơ ngác chằm chằm màn giường đầu, ánh mắt giấu vẻ mất mát. Y nắm chặt chăn, cuộn trong ổ chăn, nhắm mắt ép ngủ thật nhanh, vì y ngủ ngoan thì bảo bảo mới thể nghỉ ngơi thật .

Màn đêm dần buông, cửa phòng tiểu lâu tiếng động nhỏ, nhẹ nhàng đẩy .

Người nhỏ bé giường mà vẫn ngủ, thấy tiếng bước chân đến gần, y chút sợ hãi, mở to mắt bóng tối, cất tiếng hỏi: “Tiểu, Tiểu Ngọc Tử, là ngươi ?”

Bóng cao lớn trong đêm tối đến bên giường, ánh trăng mờ ảo chiếu lên chiếc cằm tuấn tú của tới.

“Là .”

Giọng Bùi Tranh trầm thấp, giơ tay cởi áo ngoài lên giường.

Một cơ thể ấm nóng luồn trong chăn. Bùi Tranh vốn tưởng nhỏ bé ngủ , định lặng lẽ ôm y ngủ một lát, ngờ chăn, thể nhỏ bé ấm áp mềm mại bên cạnh liền xích gần, quyến luyến áp cánh tay , một đôi tay cũng vòng qua ôm lấy eo .

“Bùi ca ca, về muộn .”

“Trong cung việc,” giọng Bùi Tranh nhàn nhạt, “Mau ngủ .”

Kỳ Trường Ức lấy khuôn mặt nhỏ cọ cọ cánh tay : “Bùi ca ca, Bùi ca ca, Bùi ca ca…”

Bùi Tranh nghiêng , ấm mà Kỳ Trường Ức đang ôm đột nhiên rời xa, y lập tức bất mãn mà áp sát .

“Bùi ca ca, , hôm nay…”

“Suỵt.” Bùi Tranh né tránh nữa, mà vươn tay kéo y lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu y, đôi mắt trong veo của y.

“Muộn , hôm nay nữa, ngủ , ngoan.”

Kỳ Trường Ức ngoan ngoãn hỏi nữa, Bùi ca ca làm bất cứ chuyện gì, chắc chắn đều lý do của , nên tin tưởng .

“Vâng, Bùi ca ca nghỉ ngơi cho khỏe, một giấc mơ nhé.”

“Ừm.”

Kỳ Trường Ức chớp mắt trong lòng Bùi Tranh, chờ đợi câu tiếp theo của , đáng tiếc đỉnh đầu mãi động tĩnh gì khác.

Kỳ Trường Ức bĩu môi, thôi , Bùi ca ca chắc là mệt lắm , cứ để ngủ ngon .

Y cũng nhắm mắt , giữa thở là mùi đàn hương quen thuộc mà dễ chịu, khiến an lòng, càng thêm mê luyến và ỷ .

Vòng tay ấm áp như , cách mật như , con tuyệt thế vô song như , là Bùi ca ca của y.

Cuối cùng cơn buồn ngủ cũng kéo đến, Kỳ Trường Ức ngủ say trong lòng Bùi Tranh.

Không ngủ bao lâu, chỉ trời bên ngoài còn sáng, cửa tiểu lâu vội vã gõ vang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-208-ngu-di-ngoan.html.]

“Đại nhân! Đại nhân!”

Lý Ngọc vội đến mức phá cửa xông , bất chấp tất cả mà tiếp tục gõ cửa, tình hình khẩn cấp cho phép do dự thêm.

Bên trong cuối cùng cũng truyền một giọng trầm thấp nặng nề: “Vào .”

Lý Ngọc đẩy cửa xông , quỳ thẳng xuống, đầu dập mặt đất.

“Đại nhân! Người trong cung đến mời ngài cung, là Hoàng thượng, Hoàng thượng sắp qua khỏi !”

Bùi Tranh lập tức dậy khỏi giường, lấy quần áo bên cạnh mặc dậy định rời .

Người nhỏ bé giường cũng đánh thức, cũng thấy lời của Lý Ngọc, đôi mắt lập tức ươn ướt. Y cũng bước xuống giường, suýt nữa vững mà ngã xuống, may mà Bùi Tranh đưa tay kéo lòng.

Bùi Tranh ôm y đặt lên giường, đó xoay về phía cửa.

“Bùi ca ca!” Người nhỏ bé phía cất tiếng gọi nức nở, “Ta, cùng .”

“Không .”

Giọng Bùi Tranh chút nặng nề, mang theo ý thể xen , “Ngươi ở đây chờ, tin tức sẽ cho về báo.”

“Bùi ca ca…” Hai hàng lệ nóng rơi xuống từ khóe mắt ngấn nước, “Ta… gặp phụ hoàng, thể … cầu xin ngươi, ngươi đưa … gặp phụ hoàng…”

Bùi Tranh gì thêm, lập tức lướt qua Lý Ngọc đang quỳ, tiến đến cửa. Chân còn bước ngoài, thấy tiếng nén nhịn yếu ớt, lẽ vì sợ khác thấy nên âm thanh phát từ trong chăn.

Từng tiếng nức nở, như những giọt nước mắt nóng bỏng rơi tim Bùi Tranh.

Lý Ngọc cảm nhận một bóng bên cạnh trở , về phía giường.

Kỳ Trường Ức vẫn giường, dùng chăn kéo lên che đầu, bỗng cảm thấy chăn ai đó kéo xuống, một khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt liền lộ .

Bùi Tranh khoác thêm áo cho nhỏ bé giường, ôm y lên, vững bước khỏi phòng.

Ngồi xe ngựa chạy đến hoàng cung, thể nhỏ bé trong lòng ngừng run rẩy, nước mắt cũng như vỡ đê cầm .

Bùi Tranh ôm y, thỉnh thoảng vuốt tóc y, hoặc là nâng khuôn mặt nhỏ của y lên hôn một cái, nhưng vẫn , nhỏ bé vẫn đau lòng đến thể kiềm chế.

“Phụ hoàng… phụ hoàng…”

Hàng mi dài cong vút của Kỳ Trường Ức đẫm lệ, chớp mắt một cái là rơi lã chã. Y thì thầm: “Người đừng xảy chuyện gì… Người thể rời xa Ức Nhi…”

Cuối cùng cũng đến hoàng cung, đến bên ngoài tẩm cung nơi Hoàng thượng ở.

Đêm hôm khuya khoắt, trong ngoài tẩm cung đèn đuốc sáng trưng, phiến đá xanh bên ngoài đầy , văn võ bá quan cả triều đều mặt.

Cửa tẩm cung lúc mở , một từ trong bước , chính là Kỳ Trường Phong lập làm Thái tử.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Thái tử điện hạ, Hoàng thượng thế nào ?” Có quan viên lo lắng hỏi.

Kỳ Trường Phong ngước mắt lên, lắc đầu, hốc mắt đỏ hoe, tay áo nắm chặt, thấy Bùi Tranh và Kỳ Trường Ức đang bậc thềm.

Người nhỏ bé đến hai mắt đẫm lệ, trông thật khiến đau lòng.

Kỳ Trường Phong tới mặt y, nhẹ giọng mở lời: “Trường Ức, xin …”

Nước mắt Kỳ Trường Ức lập tức chảy càng dữ dội hơn, y mặt , để ý đến Kỳ Trường Phong nữa.

Kỳ Trường Phong mím môi: “Phụ hoàng, gặp , thôi.”

Bùi Tranh liếc vị Thái tử điện hạ hiện giờ một cái, khẽ gật đầu, đưa Kỳ Trường Ức trong cung điện.

Đi qua tấm bình phong, tiến nội điện, Hoàng thượng yếu ớt long sàng, ngửa mặt lên trần nhà, đôi mắt chớp chậm, dường như mỗi cái chớp mắt đều dùng hết sức lực.

Kỳ Trường Ức thấy giường, nỗi đau khổ kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng thể khống chế mà tuôn trào, y bò đến bên giường quỳ xuống, nắm lấy tay Hoàng thượng, lóc gọi: “Phụ hoàng… phụ hoàng… con là Ức Nhi, con , con là Ức Nhi đây…”

Hoàng thượng chớp mắt hai cái, dường như thấy đang gọi , nhưng cổ còn sức để cử động.

“Nhớ, nhi là, Ức Nhi, đến …”

Kỳ Trường Ức nắm tay Hoàng thượng áp lên má , liều mạng gật đầu: “Là, là con, phụ hoàng, , đang đùa với Ức Nhi , mau khỏe , đừng dọa Ức Nhi nữa, ?”

Nước mắt y rơi hết lên tay Hoàng thượng, làm ướt mu bàn tay gầy guộc già nua.

Bùi Tranh đỡ bên cạnh, ôm y lên mép giường.

Nền đất trong tẩm cung lạnh lẽo như , quỳ lâu thể y sẽ chịu nổi.

Hoàng thượng thấy Bùi Tranh, đôi mắt lập tức mở to, cảm xúc cũng chút kích động, há miệng hồi lâu, gì đó nhưng thể thốt một chữ nào, lời như đông cứng trong cổ họng.

Bùi Tranh thẳng bên giường, cung kính hành lễ với Hoàng thượng.

Hắn nghĩ, Hoàng thượng gì.

“Hoàng thượng yên tâm, thần lập lời thề, tất, muôn c.h.ế.t chối từ.”

--------------------

Loading...