Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 189: Muốn được ôm
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:55:20
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
A Mộc Lặc lắc đầu, “Vậy thật đáng tiếc, nhớ ngươi từ lâu , còn phái sang Thiên triều tìm ngươi, nhưng lúc đó ngươi đột nhiên biến mất, nghĩ sẽ bao giờ gặp ngươi nữa, ngờ bây giờ gặp ở đây. , Bùi đại nhân ? Hắn chứ?”
A Mộc Lặc tiến lên một bước, định bước tiệm thuốc .
Kỳ Trường Ức bỗng tức giận đóng sầm cửa ngay mặt A Mộc Lặc, cách khung cửa , “Bùi ca ca cần ngươi quan tâm!”
Thừa Phong khẽ kéo Kỳ Trường Ức đang hậm hực, thì thầm bên tai y, “Điện hạ, chúng hiện đang ở thế yếu, chần chừ g.i.ế.c chúng , là vì nguyên nhân gì, nhưng chúng vẫn nên chọc giận quá thì hơn.”
Kỳ Trường Ức một tay đè lên cửa, bĩu môi với Thừa Phong, y cố gắng kiềm chế cảm xúc của , nhưng vẫn nhịn .
“ mà A Phong, để .”
Bên ngoài, A Mộc Lặc quả nhiên dừng bước, xông , trong lòng sớm tính toán.
“Không , nếu Bùi đại nhân hiện đang thương, thể tạm tha cho các ngươi, nhưng hy vọng khi Bùi đại nhân tỉnh , ngươi giúp giao phong thư cho , xem xong tự nhiên sẽ hiểu.”
Quả nhiên, một phong thư nhét qua khe cửa bên , Thừa Phong nhặt lên, suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn cất kỹ .
“Được , tất cả rút lui.”
A Mộc Lặc , “Nhóc con, nhất định nhớ kỹ, tha cho các ngươi.”
Những binh lính Man tộc vẫn luôn vây quanh bên ngoài tiệm thuốc đều lượt rút lui.
Kỳ Trường Ức tin, bèn ghé sát khung cửa cẩn thận lắng , thấy tiếng bước chân ngay ngắn bên ngoài đều rời , y Thừa Phong hỏi, “A Phong, bọn họ thật sự hết ?”
Thừa Phong gật đầu.
Kỳ Trường Ức hé cửa một khe hở, thấy bên ngoài trống , y mới đẩy cửa , con phố rộng lớn còn bóng dáng Man tộc.
Không cảnh tượng cả thành ngập trong xương trắng, m.á.u chảy thành sông.
Nơi vẫn an , bọn họ mau chóng rời mới .
Thừa Phong cõng Bùi Tranh đang hôn mê bất tỉnh, Kỳ Trường Ức bám sát bên cạnh , bọn họ men theo con đường nhỏ khỏi An Lí Thành.
Trên đường , họ men theo con đường nhỏ mà bá tánh An Lí Thành rút lui đó, ven đường thậm chí còn thể thấy một vài món đồ mà bá tánh để do hoảng loạn bỏ chạy.
Cứ như ròng rã gần 3 ngày ngủ nghỉ, cuối cùng họ cũng đến tòa thành tiếp theo.
Nơi cổng thành cũng đóng chặt, nhưng điều khác biệt là tòa thành quân đội Thiên triều đồn trú canh gác, an hơn nhiều.
Hơn nữa, ở cổng thành lính canh bảo vệ, hễ là dân tị nạn chạy từ khu vực biên cương đến đều tiếp nhận thành và sắp xếp thỏa.
Sau khi thành, khi giải thích tình hình với lính gác cổng thành, nhanh quan viên trong thành chạy tới, đưa bọn họ đến một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi.
Vị quan viên là một quan thanh liêm, tuy vẫn luôn tán thành cách làm của Bùi thừa tướng, nhưng đối với một vài thủ đoạn sấm sét của Bùi thừa tướng, vẫn chút nể phục, thấy Bùi Tranh thương nghiêm trọng, còn tìm lang trung giỏi nhất trong thành đến cứu chữa cho Bùi Tranh.
Kỳ Trường Ức yên tâm, theo canh giữ trong phòng, động tác xử lý vết thương của y trông còn thành thạo hơn cả lang trung.
Chén thuốc cũng hạ nhân sắc xong mang , Kỳ Trường Ức thông minh hơn, tiên đưa lên mũi ngửi thử, xác định vấn đề gì mới từng muỗng từng muỗng đút cho Bùi Tranh.
Suốt một ngày một đêm trôi qua, Bùi Tranh mới tỉnh .
Lúc tỉnh trời tối, trong phòng chỉ thắp một cây nến, ánh đèn dầu leo lét.
Bên mép giường, một bóng dáng nhỏ bé đang gục ngủ, vì quá mệt mỏi nên ngủ say, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt lấy góc chăn của Bùi Tranh.
Thừa Phong lúc phòng đưa thuốc cho Bùi Tranh, thấy Bùi Tranh tỉnh, định lên tiếng, Bùi Tranh hiệu cho đừng lớn.
Thừa Phong liếc nhóc đang ngủ bên mép giường, hạ thấp giọng, “Chủ tử, ngài tỉnh . Điện hạ vẫn luôn ở đây canh chừng ngài, lúc ngài hôn mê, nghỉ ngơi chút nào, cứ chằm chằm ngài suốt cả ngày.”
Bùi Tranh “Ừ” một tiếng, đáy mắt cảm xúc gì.
Thừa Phong báo cáo chuyện cho Bùi Tranh, bao gồm cả tình hình biên cương hiện tại, bên phía Man tộc vì lý do gì tạm thời đình chiến với Thiên triều, quân chi viện của Thiên triều thể đến nơi, hiện tại thế cục cuối cùng cũng chuyển biến .
Sau đó Thừa Phong đưa lá thư của A Mộc Lặc cho Bùi Tranh.
Bùi Tranh xem qua, lập tức hiểu ý đồ của A Mộc Lặc.
A Mộc Lặc lôi kéo Bùi Tranh, Bùi Tranh nội ứng ngoại hợp với , giúp Man tộc chiếm lấy Thiên triều, mà khi chiến tranh thắng lợi, A Mộc Lặc sẽ để Bùi Tranh tiếp tục làm thừa tướng của , đến lúc đó ranh giới của Man tộc sẽ bao gồm cả Thiên triều và ngoại tộc, lãnh thổ vô cùng rộng lớn.
thư còn xem xong, Bùi Tranh mất hết hứng thú.
“Đốt .”
Thừa Phong nhận lấy lá thư, đốt thành tro, đó đưa thuốc cho Bùi Tranh uống xong lui ngoài.
Lúc , nhóc vẫn luôn yên tĩnh gục bên mép giường dường như mơ thấy gì đó, chút yên phận mà mớ.
“Bùi ca ca,” Kỳ Trường Ức thì thầm rõ, “Bùi ca ca, … ngươi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-189-muon-duoc-om.html.]
Những từ ở giữa Bùi Tranh rõ, nhưng thực sự tò mò trong mơ y rốt cuộc sẽ gì.
Trong lúc mơ màng, Bùi Tranh dường như thấy Kỳ Trường Ức nhiều, là những chuyện sẽ xảy trong ký ức của Thẩm Thập Cửu, nên y nhớ tất cả .
Nếu nhớ tất cả, thì mắt bây giờ chỉnh trọn vẹn, những ký ức chua xót đau đớn, ngọt ngào giữa họ, cuối cùng còn chỉ nhớ nữa.
Bùi Tranh chống dậy, cảm nhận vết thương ở bụng vẫn còn đau nhói, nhưng niềm vui sướng tột cùng khiến thể tiếp tục yên.
Hắn vươn tay , nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu ngoan ngoãn của nhóc, trong lòng mong nhóc thể mau tỉnh , nỡ đánh thức y lúc .
cái đầu nhỏ lòng bàn tay vẫn cử động.
Kỳ Trường Ức ngủ mơ màng ngẩng đầu lên, thấy Bùi Tranh đang tựa mép giường , y còn tưởng ảo giác, cứ ngây chằm chằm mặt Bùi Tranh chớp mắt.
Bùi Tranh , sắc môi nhợt nhạt, “Đánh thức ngươi ?”
Đáy mắt Kỳ Trường Ức thoáng chốc ngập đầy nước mắt, nhỏ giọng gọi một tiếng, “Bùi ca ca…”
Trong giọng lộ nỗi nhớ nhung và tủi đậm đặc, đó y dang tay về phía Bùi Tranh, “Muốn ôm một cái.”
Nói , một giọt nước mắt to tròn lăn dài khóe mắt.
Lồng n.g.ự.c Bùi Tranh đột nhiên run lên, đau xót khôn nguôi, từng giọt nước mắt như rơi thẳng tim .
Đầu ngón tay vươn nhẹ nhàng lau giọt lệ, đó cũng dang tay luồn nách nhóc, bế y lên giường, tránh vết thương, ấn cả mềm mại ấm áp lòng, tay vỗ về lưng y, thể cảm nhận hình nhỏ bé lòng bàn tay đang khẽ run.
Kỳ Trường Ức nấc lên từng cơn, những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay cuối cùng cũng kìm mà vỡ òa khi thấy Bùi Tranh, y mệt sợ, nhưng cực kỳ hiểu chuyện mà cố nén, bây giờ Bùi Tranh tỉnh, y tìm chỗ dựa của .
“Tâm can đừng , ca ca ôm nào,” Giọng Bùi Tranh mềm đến ngờ, “Sao chịu tủi lớn như , hửm?”
“Ta… sợ tỉnh nữa… , làm bây giờ… , sợ lắm…”
Kỳ Trường Ức cứ ôm cổ Bùi Tranh hu hu, Bùi Tranh liền luôn nhỏ giọng dỗ dành bên tai y, một lúc , Kỳ Trường Ức cuối cùng cũng đủ, gục vai Bùi Tranh lên tiếng nữa.
“Còn nữa ?”
Kỳ Trường Ức lắc đầu, mệt , giọng cũng khàn.
“Vậy dậy ?”
Bùi Tranh định đẩy nhóc khỏi ngực, ai ngờ đôi tay đang ôm vội vàng siết chặt hơn một chút, sợ sẽ đẩy .
“Không… dậy… ôm…”
Sao đột nhiên trở nên dính như .
Bùi Tranh kiên nhẫn , “Ngồi dậy xem nào, xem mắt hỏng , thấy đau mắt ?”
“Không , mắt đau, cần dậy .”
Bùi Tranh nhịn mà bật , cong môi, “Sao ? Hửm? Lưu luyến như , là lên đây cùng .”
Kỳ Trường Ức thật sự suy nghĩ một lát, “Được.”
Y ngoan ngoãn bò dậy từ lòng Bùi Tranh, ở mép giường cởi giày của , cởi cả áo ngoài, kéo chăn , đó nhấc một cánh tay của Bùi Tranh lên, nữa chui lòng .
Bùi Tranh cảm nhận hình nhỏ bé mềm mại đang áp sát bên , còn tỏa ấm nhàn nhạt, tuy thương, nhưng những phương diện khác vẫn bình thường.
Bùi Tranh để dấu vết mà lùi một chút, ai ngờ Kỳ Trường Ức cảm nhận , bất mãn dán sát lên.
“Bùi ca ca, đừng cử động lung tung, vết thương sẽ lâu lành đó.”
“Được, nhưng ngươi ngoan ngoãn cho ,” Bùi Tranh cúi mắt nhóc mặt, “Có ngươi nhớ gì ?”
Kỳ Trường Ức khẽ “Ừm” một tiếng, giọng nghèn nghẹt, “Ta nhớ hết .”
Y dụi đầu n.g.ự.c Bùi Tranh, “Bùi ca ca, trách … quên nhiều chuyện như , quên lâu như … còn quên cả nữa, thể quên chứ…”
Bùi Tranh vỗ lưng y, “Không trách ngươi, trách ngươi , là của . Đối với ngươi, nghiệp chướng nặng nề.”
May mà, ngươi bằng lòng để bù đắp.
“Không ,” Kỳ Trường Ức ngước mắt lên, đuôi mắt vẫn còn ửng hồng, nhưng còn rơi lệ nữa.
“Ta , Bùi ca ca cũng cố ý, đúng ? Bởi vì Bùi ca ca cũng thích , chỉ thích thôi, đúng ?”
“ ,” Bùi Tranh mắt y, “Thích ngươi, yêu ngươi, hận thể moi cả tim tặng cho ngươi, nhớ kỹ ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kỳ Trường Ức gật đầu thật mạnh, đáy mắt ươn ướt, “Nhớ , nhất định sẽ nhớ, bao giờ quên nữa.”
-------------*-------------
--------------------