Hồi đó tôi vẫn còn là con của Thẩm An.
Nghe nói mẹ tôi đã qua đời vì t ắc mạ ch ố i khi sinh tôi ra.
Lúc ấy, Thẩm An đang bận rộn điều tra vụ án ở đồn cảnh sát, thậm chí còn không kịp nhìn mặt bà lần cuối.
Tôi tất nhiên không thể nào ghét Thẩm An chỉ vì một người phụ nữ mà tôi chưa từng gặp.
Thực ra, khi còn nhỏ, tôi và Thẩm An chẳng khác nào người xa lạ.
Có vẻ như ngoài việc điều tra vụ án, chẳng có điều gì có thể khuấ y độ ng cảm xúc của ông ấy.
Điều khiến Thẩm An thật sự chú ý đến tôi là do một t”ai n”ạn.
Thẩm An thông qua điều tra phát hiện tôi thường chơi với những đứa trẻ gặp nạn. Thậm chí chúng tôi đã đến nơi xảy ra tai nạn nhiều lần.
Nghi ngờ của ông ấy đến một cách vô lý.
Dù sao thì trẻ con đều ngây thơ và vô tội mà. Nhưng ông ấy vẫn nhốt tôi lại và ép hỏi.
Tôi giả vờ không biết gì, khóc lóc thả m th iết.
Chỉ lúc này ông ấy mới nhớ đến việc hỏi thầy cô về những biểu hiện bất thường của tôi.
Thế nhưng, từ sau khi tôi b-óp n-át con cá vàng trước mặt mọi người và thấy ánh mắt ki nh s ợ gh ê t ởm của cô giáo, tôi đã không bao giờ làm những việc đó trước mặt ai nữa.
Nhưng Thẩm An giống như con ch.ó săn có khả năng ngửi thấy mùi t//ội phạ//m. Ông ấy đã đưa tôi đi gặp bác sĩ t âm l ý.
Khi ấy tôi còn nhỏ, chưa biết cách che giấu tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/didi-sa-t-nhan/chuong-7.html.]
Chẳng bao lâu sau, tôi bị chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhâ n cá ch chố ng đ ối xã hội.
Trà Sữa Tiên Sinh
Thật nực cười khi một cảnh sát thiên tài trong việc truy tìm t ội ph ạm lại có một đứa con trời sinh là kẻ sá!!t nhâ. n.
Từ đó, Thẩm An không dám để người khác biết, lén lút đưa tôi đi điều trị suốt một năm.
Nhưng kết quả rất rõ ràng, chứng rối loạn nhâ n cá ch c hống đ ối xã hội không thể chữa khỏi.
Một năm sau, Thẩm An mất kiên nhẫn.
Còn tôi, bị ông ấy n!!hốt vào lồng.
Thẩm An có một tình yêu gần như cuồn g loạ n với công việc, vì vậy ông ta không thể suốt ngày theo dõi tôi.
Ban đầu, ông chỉ nh((ốt tôi trong phòng, nhưng tôi như một con d ao đã mài b én, lâu ngày không thấy má u thì khó chịu. Vì thế, tôi chỉ còn cách tự h,,ại mình.
Ông ta không còn cách nào khác, lại không dám nhờ người chăm sóc tôi nên đã lắp một cái lồng để nhốt tôi như một phạ m nh ân.
Mỗi ngày, ông ta ép tôi xem những video đầy năng lượng tích cực trên TV.
Ngày nào tôi cũng cảm thấy sống không bằng ch ết.
Cuối cùng, sau một thời gian, tôi học được cách giả vờ ngoan ngoãn.
Tôi giả bộ suốt nửa năm, ông ta mới thả tôi ra khỏi lồng, nhưng vẫn không cho phép tôi ra ngoài.
Giờ nghĩ lại, tôi vẫn không hiểu tại sao Thẩm An không để tôi tự h ại mình mà ch ết đi cho rảnh.
Điều đó cũng sẽ tiết kiệm cho ông ta biết bao ph iền phứ c.