DiDi sá t nhân - Chương 18 - END

Cập nhật lúc: 2025-04-01 04:14:14
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, tôi giả vờ lao tới bấm nút điều khiển.

 

"Sư phụ! Anh ta là Thẩm Thanh Viễn!" 

 

Lời của Mông Duy và tiếng s.ú.n.g vang lên cùng lúc.

 

Đã quá muộn. 

 

Tôi ngã về phía vách đá sau lưng.

 

Ánh mắt Thẩm An mở to đầy kinh ngạc. 

 

Ông ấy run rẩy môi, gào lên tên tôi trong nỗi tuy ệt v ọng.

 

Thật tốt quá, đã lâu không có ai gọi tôi như vậy rồi.  

 

Cảnh sát Thẩm, có lẽ ônh mãi mãi cũng không ngờ rằng, kẻ tội phạm cuối cùng mà ông b.ắ.n hạ trong đời, lại chính là con trai mình nhỉ.

 

24

 

Hình ảnh trước mắt đột nhiên trở nên chậm, rất chậm.  

 

Tôi nhớ lại lời Bành Tâm Nguyệt từng nói với tôi trước khi chết.  

 

Cô ấy nói: "Tiểu Viễn, tôi biết anh luôn muốn g iết tôi. Tôi thích đẹp, anh hãy để tôi ch&&ết một cách xinh đẹp nhé."  

 

Lúc đó tôi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.  

 

Rồi tôi ôm cô ấy vào bồn tắm đầy hoa hồng, tự tay giúp cô ấy c ắt c ổ ta y.  

 

M áu từ cổ tay cô ấy từng chút một nhuộm đỏ nước trong bồn tắm.

  

Cô ấy mỉm cười, nói với tôi rất nhiều điều.  

 

Cô ấy mỉm cười nói với tôi rất nhiều điều.  

 

Cô ấy nói không trách tôi vì đã giúp cô ấy nhìn rõ sự thật của cuộc sống.  

 

Chỉ mong rằng từ nay về sau, tôi sẽ không gi ết oa n người vô tội nữa.  

 

Tôi ngồi trước bồn tắm rất lâu, rất lâu.  

 

Lâu đến mức khi trong phòng chỉ còn mỗi tôi thở, tôi mới nhẹ nhàng nói: "Được."  

 

Bành Tâm Nguyệt sẽ không bao giờ trả lời tôi nữa.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/didi-sa-t-nhan/chuong-18-end.html.]

Trà Sữa Tiên Sinh

Khi đó trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc lạ lẫm, rồi là cảm giác ng..ạt t..hở như bị nh ấn chì m vào biển sâu.  

 

Tôi ôm ng ực, th ở hổ((n h((ển, nước mắt rơi xuống.  

 

Tâm Nguyệt, cô nhìn xem, tôi đã tuân thủ lời hứa rất nghiêm túc.  

 

Từ đó về sau, mỗi người tôi g iết đều có tội.  

 

Tâm Nguyệt, cô nhìn xem, cô yêu cái đẹp đến vậy, làm sao tôi nỡ để khuôn mặt cô tàn phai trên người tôi.  

 

Sẽ không ai có thể tìm thấy chúng ta nữa.  

 

Chúng ta rồi sẽ tái ngộ trong vương quốc của cái ch..ết.

 

25.Ngoại truyện

 

Khi đội cảnh sát đến nơi, Thẩm Thanh Viễn đã nh—ảy xuống vách núi.  

 

Thẩm An quỳ bên mép vách đá, tin h thầ n s ụp đ ổ.  

 

Một cảnh sát vội vã nhặt chiếc điều khiển từ xa lên.  

 

"Đội trưởng, chiếc điều khiển này... không có pin."  

 

Cảnh sát đã phát hiện ra một trang web bí ẩn trên điện thoại của em gái Mông Duy.  

Nhưng khi truy cập vào, trang web đã không còn hiệu lực.

 

Họ ra sức truy tìm, nhưng vẫn không thu được gì.

 

Nửa đêm, trong một tòa nhà chung cư.  

 

Tiếng nhấp chuột vang lên rõ ràng trong đêm tĩnh mịch.  

 

Chẳng bao lâu sau, từ loa bên cạnh máy tính phát ra một giọng nói điện tử:  

 

"Bạn có đang phiền muộn vì những kẻ cặ n b ã mà ph..áp lu..ật không thể trừ ng t rị không?”

 

"Bạn có đang tức giận vì những kẻ h èn h ạ núp sau bàn phím không?”

 

"Bạn có đang đ au khổ vì bóng tối bao trùm dưới quyền thế không?”

 

“Didi S át Nh ân, tận tâm phục vụ bạn."  

 

"Didi~"  

 

HẾT

#trasuatiensinh 

Loading...