Dĩ Thân Tuẫn Trận - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-23 16:31:46
Lượt xem: 690

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gặp sư phụ chắc hẳn tiêu tốn hết may mắn cả đời của .

Còn đưa về núi, lẽ là dùng đến may mắn của mấy kiếp cộng mới đủ.

Sư phụ năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao.

Thế nên ngoài những lúc g.i.ế.c ma tộc, sư phụ đều bận rộn trị thương hoặc bế quan.

Sư phụ bảo đạo là do bản tự ngộ , chứ theo con đường của khác.

, mấy t.ử chúng hầu như đều ở trong trạng thái "nuôi thả".

Người ngoài tưởng mảy may quan tâm đến tử, nhưng ngày hôm đó, thấy sư phụ thẫn thờ một lâu, tóc bạc một lọn.

Ta , sư phụ vẫn luôn yêu thương chúng .

Người chỉ là giỏi biểu đạt bằng lời , quá bận bịu mà thôi.

Thời gian cứ thế trôi qua chẳng rõ bao lâu, lâu tới mức ngày càng trở nên trầm mặc.

Ta thấy đại sư luyện kiếm hết đến khác, tu vi tăng tiến nhanh chóng.

Côn Ô kiếm ngày càng sáng rực, nhưng càng lúc càng ít , như thể mất sạch sinh khí.

Ta thấy nhị sư gần như chìm đắm trong hũ rượu, ngày ngày say khướt chẳng gì, tìm cách trốn tránh cả thế giới.

Huynh cứ lẩm bẩm trong miệng: "Ta thật vô dụng, thật vô dụng."

Ta thấy mặt tam sư tỷ để một vết sẹo đáng sợ. Rõ ràng thể dùng linh d.ư.ợ.c để xóa , nhưng tỷ mặc kệ nó hiện hữu gương mặt xinh .

Ta thấy tứ sư cắt đứt liên lạc với tất cả bằng hữu, mặt chẳng còn thấy nụ .

Huynh : "Quen nhiều như thì ích gì chứ? Cuối cùng tiểu sư vẫn c.h.ế.t ."

Forgiven

Ngày hôm , tứ sư đầu tiên phát hiện sự cố, lôi ngọc phù truyền tin để thông báo cho tất cả bằng hữu.

Chỉ tiếc là các tông môn khi đó đều tập kích ở mức độ khác , ai nấy đều tự lo xong.

Cũng nhờ chỉ huy mà khi đ.á.n.h lén, mới thể nhanh chóng phản công.

Ta thấy ngũ sư luyện đan nữa mà bắt đầu nuôi linh thú.

Huynh bảo tiểu sư thích ăn nhất, nuôi để dành cho .

Dẫu bọn họ thấy cũng chẳng thấy , vẫn cứ lải nhải bên tai họ.

"Đại sư , hôm nay luyện kiếm quá sức , chú ý nghỉ ngơi chứ, sức khỏe mới làm nên chuyện . Nhị sư đừng uống nữa. Hôm qua mới uống Thanh Trúc, hôm nay uống Thanh Khê. Huynh xem heo của ngũ sư béo mầm kìa, chúng nướng ăn ! Tam sư tỷ... Tỷ thấy tiếc khuôn mặt ? Đổi cho cũng mà, phí phạm của trời như . Tứ sư , ngọc phù truyền tin của kêu kìa, xem ? Ngũ sư đừng cho ăn nữa. Huynh con heo , nó khỏe đến mức thịt đấy, còn mấy con thỏ nữa, sắp thành khối cầu luôn ! Hay là vẫn nên luyện đan , đống linh d.ư.ợ.c thấy tiếc cho . Mọi ơi, đừng như mà… Đừng để sự hy sinh của trở nên vô ích chứ..."

Tu vi của đại sư tăng tiến thần tốc. Ta chứng kiến đột phá Hóa Thần kỳ, qua Đại Thừa kỳ, cho đến khi chỉ còn cách ngày phi thăng đúng một bước chân.

Ta mà ghen tị đỏ cả mắt. Đây chính là thiên phú của nam chính ?

Kiếp cũng xin cho thiên phú như ?

Trong thời gian , sư phụ ma chủ đ.á.n.h trọng thương cũng qua đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/di-than-tuan-tran/chuong-5.html.]

Mộ của sư phụ đặt ngay cạnh mộ của . đại sư đổ một vò Đào Hoa Túy xuống đất.

"Sư phụ, mệt mỏi cả đời , cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi một chút. Tiểu sư ở ngay bên cạnh , hãy chiếu cố nhiều hơn. Thằng bé thích nhất là làm nũng, hãy trông chừng nó, bảo nó ăn ít đường thôi kẻo sâu răng."

Huynh nhắm chặt mắt, nén cảm xúc lòng mới sang các sư sư tỷ khác.

"Tiểu sư vì ma tộc mà c.h.ế.t, sư phụ cũng vì ma tộc mà , mối thù thể báo."

Huynh liếc nhị sư vốn dĩ hiếm khi say khướt: "Nếu các cũng báo thù thì hãy lo mà tu luyện cho , đừng để bản bỏ mạng ở ma vực."

Nơi ma tộc sinh sống gọi là ma vực, nơi đó quanh năm bao phủ bởi ma khí, sự áp chế địa hình lớn đối với tu chân.

Huynh sang ngũ sư : "Đệ hãy chuẩn sẵn đan d.ư.ợ.c cho chúng , nếu như..."

Huynh khựng một chút: "Ngọn núi giao cho . Truyền thừa của chúng thể đứt đoạn."

Ngũ sư mím chặt môi. Huynh là đan tu, vốn thích hợp chiến trường, quả thực là phù hợp nhất để ở nơi .

Ngày hôm đó, ngọn núi vốn dĩ c.h.ế.t chóc ưu phiền, đầu tiên bừng lên một luồng sinh khí mãnh liệt.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, giờ đây một nữa tụ họp đông đủ.

Địa điểm là ở mộ của và sư phụ.

Năm đó đến xác cũng chẳng còn, đại sư lập cho một ngôi mộ di vật, bên trong đặt vài món đồ thích và mảnh vỡ vụn của mệnh bài.

Mọi thỉnh thoảng tới trò chuyện với , cứ như thể vẫn còn sống .

Ta mộ, các sư sư tỷ nhiều đổi.

Đại sư rót cho mỗi một chén rượu: "Chuyến , sinh t.ử . Nếu thành công, chúng sẽ cùng uống rượu."

Tiếng chén rượu va lạch cạch, đó tất cả đều uống cạn một .

Ngũ sư chuẩn cho cả một nhẫn trữ vật đầy đan dược, tứ sư thì tỉ mỉ giảng giải những thông tin về ma vực ngóng .

Sau khi bàn bạc, mấy họ tách hành động mà quyết định tấn công trực diện trong.

Ma khí tác dụng áp chế tu sĩ, ở càng lâu càng bất lợi, hơn nữa nếu lẻn phát hiện thì rủi ro càng cao.

Chi bằng cứ cùng , còn thể hỗ trợ lẫn .

Đại sư gật đầu: "Được , xuất phát thôi."

Ngũ sư bằng ánh mắt sâu thẳm: "Đệ ở đây đợi trở về."

Ta vội vàng bám miếng ngọc bội treo bên hông đại sư .

Dưới sự dẫn dắt của đại sư , các sư sư tỷ như một thanh cự kiếm, đ.â.m thẳng lòng ma vực.

Cho đến khi đại sư kề kiếm cổ ma chủ, tất cả vẫn bình an vô sự.

Ta thở phào nhẹ nhõm, từ trong ngọc bội chui , cẩn thận quan sát những vết thương họ.

Tên ma chủ chẳng hề tỏ sợ hãi, ngược còn hì hì, hướng tầm mắt chuẩn xác về phía .

Loading...