DĨ HẠ PHẠM THƯỢNG - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-11-15 06:04:45
Lượt xem: 105
1.
Ta mềm oặt như bùn nhão, đổ rạp đùi Lý Phục.
Lý Phục cúi đầu thưởng thức vẻ mặt trống rỗng của , ngón tay thon dài ánh lên vệt nước óng ánh, chầm chậm lau lau eo .
Ta một trận, tay chân rã rời, chẳng còn chút sức lực nào. Trước đây , ngay cả thái giám cũng thủ đoạn như thế. Cách thức giày vò khác, còn nhiều hơn cả bình thường.
Ta đường đường là Hoàng tử Đại Lương, lộ bộ dạng thảm hại như thế mặt một thái giám. Mặc cho làm gì thì làm. Đáng hận. Đáng hận!
Ta giơ tay tát Lý Phục một cái, cố tình dùng bàn tay đeo nhẫn, chỉ khiến khuôn mặt trắng nõn xinh đỏ bừng, mà còn rạch một vệt m.á.u nhỏ.
Ta nghiến răng nghiến lợi mắng: “Đồ chó má nặng nhẹ!” Vừa nãy lóc chửi mắng, đều đổi nửa phần thương tiếc của Lý Phục. Hắn thưởng thức bộ dạng hạ tiện thể thoát khỏi sự khống chế của , vẻ mặt điên cuồng, đồng tử mở, hưng phấn đến tột độ.
Ta như con cá thớt đè chặt, g.i.ế.c g.i.ế.c .
Lý Phục chẳng hề cãi , ngón cái xoa qua vệt m.á.u mặt, nhận chút thành ý: “Là nô tài .”
Không hề nửa phần hối cải. Rõ ràng là vẫn thỏa mãn, còn dám làm.
Phải , với địa vị hiện giờ của , cần gì cúi đầu . Trút giận lên , thể nửa phần lợi lộc. Chi bằng đừng tự hạ nữa.
Ta mệt mỏi đùi Lý Phục, xoay chiếc nhẫn tay hỏi: “Mẫu phi của thế nào ?”
“Nhờ phúc của Điện hạ, bệnh tình của Thái phi nương nương, khỏe hẳn .”
Phải là khỏe . Bệnh cả một mùa Đông. Nếu cầu xin đến tận chỗ Lý Phục , cởi sạch y phục để đùa bỡn. E rằng sẽ bệnh chết.
Cửu Thiên Tuế, Cửu Thiên Tuế. Một tên chó nô như thế, nay cũng thành Thiên Tuế . Còn , vị
Chân Thiên Tuế , thành một con ch.ó bại trận ngày ngày hoảng sợ.
Kể từ khi thất bại trong cuộc tranh giành ngôi vị, Tân Đế đăng cơ, liền còn là Tứ Hoàng tử tôn quý gì nữa. Ngay cả Thái y cũng mời nổi.
Tân Đế gặp , tất cả đường lui đều chặn . Thế nên, ngày tuyết đầu mùa, cầu xin mà cầu xin nhất.
Trong phòng Lý Phục đốt than, làm tan chảy những hạt tuyết mỏng tóc và lông mày . Ấm áp đến mức khiến rơi lệ.
Hắn mặc Phi Ngư phục đỏ thêu kim tuyến, nghiêng giường, lơ đãng đùa nghịch con mèo trong lòng: “Trong lòng Điện hạ rõ, Bệ hạ Thái phi nương nương chết, thì ai cũng cứu nổi.”
Lý Phục lời thật. Nếu , cũng tìm đến . Người thể chuyện mặt Tân Đế, chỉ thể là Lý Phục. Dù , ban đầu, chính Lý Phục bất chấp ý kiến, phò tá Tân Đế lên ngôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/di-ha-pham-thuong/chuong-1.html.]
Ta nắm chặt tay, cúi đầu : “Vì tình nghĩa ngày xưa, cầu xin ngươi…”
“Tình nghĩa ngày xưa?” Lý Phục khẽ hừ một tiếng, ngước mắt , “Điện hạ, giữa Người và , còn tình nghĩa nào ?”
Vốn dĩ là . Sau , còn nữa. Cuộc tranh giành ngôi vị ngày , Lý Phục về phía Tư Mã Hành. Hắn làm thương, cũng từng sỉ nhục . Tình nghĩa nhiều đến mấy, giờ đây cũng chỉ còn hận thù.
Ta á khẩu trả lời .
“Điện hạ, cầu xin khác, bộ dạng cầu xin. Nếu cứu Thái phi nương nương, thì Điện hạ lấy gì để đổi với ?”
Lấy gì để đổi? Ta chẳng còn gì.
“Ngươi gì?”
Lý Phục khựng một chút, thả con mèo trong lòng , dùng khăn tay lau khô tay, : “Cởi.”
Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu
Đầu óc trống rỗng, kinh ngạc giận dữ: “Ngươi cái gì?”
Ánh đèn chập chờn lấp lánh khuôn mặt xinh đến gần như yêu dị của Lý Phục. Hắn lặp với giọng điệu bình thản: “Cởi y phục .”
“Ta Điện hạ.” Hắn ném khăn tay chỏa than, đôi tay thon dài trắng ngần đặt miệng chảo sưởi: “Người cởi sạch đến mức nào, bệnh tình của Thái phi nương nương sẽ khỏi nhanh chóng đến mức đó.”
2.
Ngày hôm đó, bẻ gãy cả niềm kiêu hãnh của , từng lớp từng lớp cởi bỏ hoa phục. Cùng với đó là sự tôn nghiêm của thiên gia cũng lột trần.
Để Lý Phục đè đùi, giở trò từ trong ngoài, đùa bỡn khắp nơi.
Khi khó chịu đựng, cắn cánh tay rơi lệ, khi động tình thì gọi tên . Lý Phục vẫn luôn lạnh lùng, như thể sắc rực rỡ đến mấy cũng thể khơi gợi nửa phần hứng thú của . Không vì thiếu thứ đó, mà chỉ vì hứng thú với .
Ngay cả khi trở thành thái giám, vẫn hứng thú với . Lý Phục thích , nhưng , cách nào làm nhục nhã nhất. Hắn chỉ dùng thủ đoạn để trả thù . Trả thù những sỉ nhục từng dành cho .
Con mèo trắng đó bên chân , ngẩng đầu tò mò , kêu meo meo. Lý Phục đùa giỡn , hệt như đùa giỡn con mèo. Lại dám, bắt nạt đến nông nỗi !
Ta cắn chảy m.á.u cánh tay .
Lý Phục bóp mặt , chạm răng , : “Răng sắc bén thật.”
Ta mặt đầy nước mắt, phục đùi run rẩy.
Ánh mắt Lý Phục tối một chút, tay buông tha cho , nhưng miệng tha, “Thế chịu nổi ? Còn yếu ớt hơn cả cục bột nếp.”