Đến Công Lược Anh Đi Nào - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-02-16 10:38:52
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối, lúc nằm trên giường, lòng tôi chất chứa rất nhiều tâm sự.

“Hệ thống, cậu có cách nào khiến cho Giang Vọng khôi phục lại ký ức không?”

Tôi buồn bã nói: “Tớ… Tớ không muốn tiếp tục lừa dối cậu ấy.”

Hệ thống buồn rầu: “Tớ cũng không biết phải làm sao… Tối nay lúc quay về trụ sở chính thì tớ sẽ tìm cách nào đó vậy.”

Suốt cả đêm đó, hệ thống không hề quay lại.

Tôi cứ trằn trọc, lúc thì nhớ đến nội dung của bộ phim buổi sáng, lúc thì nhớ đến Giang Vọng hiện tại đã không còn ký ức gì nhiều, khiến tôi không kìm được mà rơi những giọt nước mắt áy náy.

Cuối cùng, tôi không thể chịu được sự giày vò của lương tâm nên đã gửi cho Giang Vọng một tin nhắn Wechat.

“Ngày mai, tớ muốn nói cho cậu nghe một bí mật.”

Giang Vọng dường như vẫn chưa ngủ : “Được. Tôi cũng có điều muốn nói.”

Còn có chuyện gì đáng sợ hơn lời nói dối khủng khiếp mà tôi đã tự mình bày ra chứ? Tôi thở dài, chui vào trong chăn.

Tôi thật đáng c.h.ế.t mà.

11

Ngày hôm sau, tôi bị hệ thống đánh thức.

“Ngày hôm qua lúc tớ đến trụ sở chính, tớ đã được nâng cấp lên một bậc, cũng đã cài đặt được chức năng mới.”

Nó kiêu ngạo tuyên bố: “Đến lúc đó, ký chủ bảo bối chỉ lần ra lệnh một tiếng, tớ sẽ khôi phục trở lại ký ức của Giang Vọng. Hoặc đơn giản là xóa sạch sẽ toàn bộ ký ức của cậu ta một lần nữa.”

Nó suy nghĩ một lúc rồi không được tự tin mà nói thêm: “Nếu thực sự không được… Thì xóa ký ức của cậu cũng được.”

Không biết vì sao, nhưng tôi lại càng lo lắng hơn.

Lúc gặp mặt Giang Vọng, hắn ngạc nhiên quan sát tôi: “Mặc nhiều như vậy, không thấy nóng sao?”

Hệ thống hét lên: “Ký chủ bảo bối, đừng nghe lời cậu ta nói, mặc nhiều vào để chịu đòn tốt hơn.”

Tôi gật đầu lia lịa, bướng bỉnh quấn chặt chiếc áo khoác bông quanh người dưới cái nhìn ngạc nhiên của người đi đường.

Giang Vọng mở miệng, dường như muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống.

Sau khi ngồi xuống và uống một ngụm trà sữa, tôi lại càng trở nên căng thẳng.

Hệ thống ân cần an ủi tôi: “Hệ thống sẽ ngay lập tức mở một bản nhạc nền để giúp cậu xoa dịu tâm trạng.”

Còn Giang Vọng ở phía đối diện vẫn đang im lặng thêm đường vào cà phê. Khi thêm tới gói đường thứ tám, cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu lên: “Thẩm Nha, thực ra…”

“Cải thảo nhỏ à~”

Giang Vọng ngừng lại.

“Trong ruộng vàng óng~”

Hắn bất đắc dĩ xoa trán: “Cậu tạm thời dừng hát nhạc lại đi, đừng phá hỏng bầu không khí.”

“À à… Hả?”

Tôi kinh ngạc khen ngợi: “Thống Thống à, chức năng mới của cậu phát huy hiệu quả nhanh thật.”

Giọng nói của hệ thống run rẩy: “Hệ thống… Chức năng mới của hệ thống vẫn còn chưa được khởi động mà.”

Tôi im lặng, hệ thống cũng im lặng.

Giang Vọng cố gắng thuyết phục chúng tôi: “... Tôi… Nếu tôi nói là vừa rồi tôi chỉ lỡ lời, các cậu có tin không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/den-cong-luoc-anh-di-nao/chuong-6.html.]

Tôi và hệ thống sợ hãi lắc đầu.

Hắn đưa tay lên môi, có vẻ không được tự nhiên: “Ý của tôi là… Thực ra tôi không hề mất bị trí nhớ.”

Tôi đang định nói gì đó thì hệ thống run rẩy lên tiếng: “Không hợp lý. Điểm thiện cảm của Giang Vọng vừa được cập nhật, chúng ta đều bị cậu ta lừa rồi.”

Giang Vọng ở trước mặt bỗng nhiên trở nên lờ mờ, tôi ôm lấy đầu.

“Thẩm Nha.” Vẻ mặt của Giang Vọng thay đổi.

Hệ thống cũng lo lắng hỏi: “Bảo bối, cậu sao vậy?”

Tôi hơi sợ hãi: “Đầu của tôi choáng váng quá. Không phải là do công lược thất bại nên sắp bị xóa sổ đó chứ?”

Hệ thống hoang mang lo sợ, nó vừa nói vừa khóc nức nở: “Không… Không phải chứ?”

Giang Vọng chạy đến đỡ lấy tôi, sắc mặt tối sầm lại: “Hệ thống ngu ngốc, các người đã làm gì Răng Cửa nhỏ vậy hả?”

“Chắc chắn là do cậu làm đó, hệ thống sẽ không làm như vậy đâu.”

Âm thanh cãi nhau của hai người họ ngày càng trở nên xa dần, ý thức của tôi cũng dần dần trở nên mơ hồ.

12

“Ngày xửa ngày xưa, có một nàng tiên cá bé nhỏ tội nghiệp. Cô ấy đem lòng yêu một chàng hoàng tử loài người m.á.u lạnh vô tình. “

Khi giọng kể buồn bã vang lên, dường như có ai đó đỡ tôi dậy và đổ thứ gì đó vào trong miệng của tôi.

Hơi đắng, hơi kỳ lạ, giống như là…

“Để có được một đôi chân xinh đẹp, cô ấy không ngần ngại đổi lấy lọ thuốc ma thuật từ chỗ của phù thủy… “

“Đây chỉ là thuốc trị cảm cúm mà thôi, mau im miệng đi.”

Giọng nói như than như khóc dừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục kiên trì kể hết câu chuyện: “Cô ấy không nhận được tình yêu của hoàng tử nên đã biến thành bọt biển, rồi sau đó dần tan biến vào biển khơi vô tận…”

Hình ảnh một con cá c.h.ế.t lật ngửa cả chiếc bụng trắng xuất hiện ở trong đầu khiến cho tôi sợ hãi mở mắt ra.

Đập vào tầm mắt tôi chính là Giang Vọng. Trên tay hắn còn đang cầm nửa lọ thuốc trị cảm cúm còn sót lại, trên mặt hiện rõ sự tĩnh mịch.

Những ký ức trước đó ùa về. Khi nhìn thấy một mảng trắng xóa ở xung quanh, trong lòng tôi vô cùng hoảng sợ, hỏi một cách đáng thương: “Đây là không gian hệ thống trong truyền thuyết sao? Giang Vọng, cậu cũng bị xóa sổ rồi sao?”

Tôi nức nở một tiếng, trong lòng vô cùng áy náy.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

“Đó là kiểu cốt truyện mà sau khi nữ chính công lược thất bại thì hệ thống cũng sẽ xóa sổ luôn cả nam chính.”

Hệ thống tức giận lớn tiếng phản bác: “Hệ thống chúng tớ sẽ không làm vậy đâu.”

Khóe miệng của Giang Vọng giật giật, tựa như muốn cười: “Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”

Hắn nhéo má tôi: “Thẩm Nha, cậu chỉ bị say nắng mà thôi. Đây là phòng y tế.”

Tôi càng trở nên mơ hồ hơn: “Say nắng hả?”

Hệ thống buồn bã: “Ký chủ cục cưng~ Nếu cậu còn không chịu tỉnh lại thì bí mật của chúng ta sẽ bị Giang Vọng lật tung lên hết đó.”

Tôi phải mất một lúc mới phản ứng lại, do dự nhìn Giang Vọng: “Cậu… Cậu biết hết tất cả rồi hả?”

“Tôi vẫn luôn biết rất rõ.” Giang Vọng bình tĩnh nhìn chằm chằm vào tôi: “Ngay từ lúc bắt đầu, tôi đã có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của cậu với hệ thống rồi.”

Tôi nhớ lại điểm thiện cảm của hắn vẫn luôn duy trì ở mức bằng 0, ánh mắt đỏ lên, thất vọng lẩm bẩm: “Vậy có phải cậu… Rất ghét tớ không?”

“Đây là điều mà cậu lo lắng sao?” Ánh mắt của hắn trở nên vô cùng dịu dàng.

“Thẩm Nha. Tôi rất thích em.”

“Điểm thiện cảm của cả hai bên đạt mức 100. Nhiệm vụ ‘mảnh ghép hoàn hảo’ đã được hoàn thành.

Loading...