Thế là chẳng bao lâu còn lảng vảng mặt Sở Việt mỗi ngày nữa.
Đương nhiên cũng sẽ chủ động tìm .
Tôi và cứ thế dần dần xa cách .
Đợi đến khi lớn hơn một chút, phát hiện một chuyện còn tệ hơn.
Thành tích của bao giờ kém, nhưng dường như mãi mãi thể hơn Sở Việt.
Khi thứ năm, sẽ thứ ba, còn nếu đạt hạng hai, thì hạng nhất chắc chắn là Sở Việt.
Chơi bóng rổ mà gặp Sở Việt, thua một cách thể nghi ngờ. Tham gia cuộc thi hùng biện mà gặp , thậm chí cũng thể thua t.h.ả.m hại.
Ngay cả bố , vốn luôn nghiêm khắc và cứng nhắc, cũng luôn dành lời khen ngợi cho .
Suốt mấy năm trời, câu thấy nhiều nhất từ miệng bố chính là: "Con Sở Việt mà xem."
Trong thời gian khao khát khẳng định bản nhất, lòng tự trọng mạnh mẽ nhất, mong công nhận nhất.
Cái tên Sở Việt, là bộ nguồn gốc của sự thất bại trong .
Tôi càng Sở Việt càng thấy khó chịu.
Mẹ là tinh tế, phát hiện và Sở Việt dường như hợp lắm, với mục đích xoa dịu mối quan hệ của chúng , bà tìm một kỳ nghỉ, nhất quyết bắt mang sách lên phòng cùng học.
Sở Việt vốn lời , bất cứ chuyện gì, chỉ cần bà mở lời, còn lý do gì để từ chối.
Chiều hôm đó, lâu gặp Sở Việt, hai đứa ở chung một phòng.
Ban đầu định chuyện với .
cứ im lặng, phòng là cắm đầu làm bài tập, một lời, bất kỳ hành động thừa thãi nào.
Tôi rót một cốc nước đẩy về phía , ngước mắt , vẫn chỉ một câu, "Cảm ơn."
Tôi thấy tự chuốc lấy sự tẻ nhạt nên buồn để ý đến nữa.
Ánh mặt trời mùa hè chói chang, nhưng trong nhà chẳng cảm nhận cái nóng gay gắt, nhiệt độ phòng , lật vài trang sách thì . Kết quả là trong mơ cũng mơ thấy thi qua Sở Việt.
Mãi đến khi cố gắng lắm mới tỉnh dậy , gian nan và mệt mỏi mở mắt , phát hiện Sở Việt từ lúc nào mặt . Cậu khẽ cúi đầu, hàng mi dày rủ xuống theo ánh mắt, đôi môi kề sát mặt , gần đến mức gần như chạm . Thậm chí còn thoáng nảy sinh ảo giác, cảm thấy chỉ chậm một bước nữa là sẽ trực tiếp hôn lên.
Thấy đột nhiên mở mắt, dường như giật , hàng mi run rẩy dữ dội vài cái, vội vàng lùi . Khuỷu tay may chạm cốc thủy tinh đặt bàn bên cạnh, nước bên trong đổ , làm ướt góc áo ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dem-toi-dang-trao/chuong-8.html.]
Tôi vẫn còn chìm đắm trong cơn mơ lúc nãy, tỉnh táo , trong đầu chỉ là sự bực bội vì luôn áp đảo. Tôi nghĩ sâu xem lúc đó tại gần như , tại hoảng loạn khi tỉnh dậy.
Tôi nhớ lúc đó chỉ nhíu mày , nhớ giấc mơ luôn đè bẹp , tỏ vẻ hung dữ : "Sở Việt. Lần nhất định sẽ thắng."
Cái chấp niệm thắng cứ thế kéo dài cho đến khi nghiệp làm.
Cũng vì thế mà chúng đối đầu suốt bao năm qua.
Sở Việt bắt đầu khởi nghiệp từ thời đại học, khi nghiệp thì khéo léo từ chối lời mời của cha về làm việc cho công ty nhà , tự túc du học thạc sĩ ở Toronto. Sau vẫn ở Canada làm việc, cho đến tận năm ngoái mới đột ngột từ chức về nước, nhận chức tại một doanh nghiệp trụ sở đặt tại hương cảng.
Tôi và thường xuyên giao dịch làm ăn.
Vốn dĩ còn nhân lúc còn trẻ để thể hiện hoài bão lớn, rửa sạch cái nhục thời niên thiếu. ngờ đột nhiên mắc căn bệnh hiếm gặp, còn hai liên tiếp tái phát ngay mặt Sở Việt chỉ trong vòng hai ngày, buộc hôn hít, ôm ấp với kẻ thù truyền kiếp. Mặt mũi mất sạch.
Nghĩ khổ thế .
Tôi thức trắng đêm, giường trằn trọc cho đến rạng sáng, ôm trán dậy khỏi giường.
Vừa vệ sinh cá nhân xong thì thấy điện thoại hiển thị khách đến.
Tôi nhanh chóng quần áo mở cửa.
Trợ lý của , mà chờ đợi mãi mới đến, đang ở cửa với vẻ mặt đầy phong trần.
Cậu vui vẻ đưa cho chiếc túi giấy đựng t.h.u.ố.c ôm trong lòng.
Tôi lời cảm ơn, định thêm gì đó, khẽ đầu thì liếc thấy Sở Việt cởi trần phòng khách.
Anh cúi đầu về phía , hình như đang tìm kiếm thứ gì đó. Một lúc , đột nhiên lên tiếng:
"Bùi Tri. Cậu thấy quần của ?"
Cái làm ?
Giữa ban ngày ban mặt mà ngay cả áo cũng mặc!
Trợ lý chút ngơ ngác, hỏi :
"Sếp, trong nhà ai ? Không luôn sống một ?"
Môi vẫn còn sưng đỏ do hôn tối qua, vai và cổ vẫn còn vết hằn đỏ do Sở Việt ấn đêm hôm . Thêm đó là cảnh tượng cởi trần bước khỏi phòng lúc , quả thực quá dễ gây hiểu lầm.
"Không ai, nhầm đấy." Tôi lộ vẻ gì, lẳng lặng dịch sang trái một bước, hòng lợi dụng lợi thế chiều cao để che tầm của trợ lý. hiểu ý, kiên quyết nhón chân, cố chấp lướt qua trong nhà, đồng thời kinh hoảng kêu lên:
"Sếp! Anh giấu đàn ông trong nhà!"