Tôi ho đến mức thở nổi, m.á.u kìm cũng kịp nuốt, cứ thế trào từ môi và kẽ răng. Tôi run rẩy, dùng chút sức lực cuối cùng của để kéo cổ áo Sở Việt:
"Hôn… hôn một cái.
"Nhanh lên…"
"Đã đến lúc nào mà còn nghĩ đến chuyện hôn hít?" Vẻ mặt bao giờ nghiêm trọng và lúng túng như thế. "Cậu lời , Bùi Tri. Đừng gì, đừng cử động nữa."
"Sẽ , đừng sợ," Anh vuốt ve mặt như an ủi, lời như với như với chính , "Bác sĩ sẽ đến nhanh thôi."
Rốt cuộc là ai đang sợ hãi?
Rõ ràng sợ hãi chỉ thôi mà.
Đến cả giọng của cũng còn vững vàng nữa.
Hơn nữa, cũng cần bác sĩ!
Anh hôn một cái là !
Bên m.á.u càng lúc càng nôn nhiều, biến căn phòng thành hiện trường án mạng. Phía Sở Việt ôm càng lúc càng rối loạn, trong lúc luống cuống mắc sai lầm, mãi một lúc lâu mới run rẩy tay mò điện thoại.
Cuối cùng cũng tích lũy đủ một chút sức lực, khi sắp sửa nhấn nút gọi khẩn cấp, dùng sức đ.á.n.h rơi điện thoại khỏi tay , ngẩng đầu ôm lấy cổ , c.ắ.n mạnh khóe môi khi kịp phản ứng.
Sở Việt đầu tiên là theo bản năng sững sờ, đó túm lấy cánh tay cố gắng đẩy , bản cũng ngửa đầu về phía né tránh hành động của , "Cậu điên hả Bùi Tri? Buông ! Bây giờ là lúc làm mấy chuyện , cần mạng nữa ?"
Giọng điệu mang theo mười hai phần tức giận và lo lắng. Nói xong, với lấy điện thoại, nhưng kéo tay . "Được ."
"Anh bình tĩnh ."
"Tôi nữa ." Tôi từ từ buông , tùy tiện dùng tay áo lau vết m.á.u ở khóe môi. Cảnh tượng vẫn m.á.u me, nhưng ít nhất còn m.á.u tươi liên tục trào nữa.
"Anh xem," Tôi đặt tay lên tay , nhẹ nhàng gãi gãi lòng bàn tay , , "Anh đừng lo lắng, thực sự ."
"Vậy ," Lơ ngơ một lúc lâu, mới dám ngẩng mắt nữa, chậm rãi chớp mắt như thể thể tin nổi và chút tổn thương, "Căn bệnh mà … là thật?"
Tôi gật đầu, "Là thật. Trợ lý của hiện vẫn đang máy bay, đợi hạ cánh thể bảo gửi hồ sơ bệnh án của cho xem."
"Căn bệnh kỳ lạ thật…" Anh một lúc lâu, đột nhiên nhẹ giọng hỏi, "… Khi phát tác đau ?"
Ngừng hai giây, , "Có thể chữa khỏi ?"
Có lẽ là do vẻ mặt lúc vẻ đáng thương một cách khó hiểu, liên tiếp hỏi hai câu, hề thấy dài dòng, mà dịu giọng trả lời, "Khi phát bệnh thì chóng mặt, ho, nôn m.á.u ngừng. Ngoài triệu chứng nào khác, thể dựa uống thuốc…" Tôi dừng một chút, "Hoặc phương tiện khác để kiềm chế."
"Phẫu thuật một phần khả năng chữa khỏi, nhưng rủi ro cao. Hiện tại tạm thời vẫn ca nào thành công."
Nghe xong, lông mày khẽ nhíu , mái tóc mái rủ xuống trán một cách mềm mại, cả trông ngoan ngoãn. Trong đôi mắt cuối cùng cũng khó che giấu vẻ thất vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dem-toi-dang-trao/chuong-6.html.]
Nói ngoa.
Tôi dường như thấy tiếng trái tim "cách" một tiếng vỡ tan.
"Vậy chuyện cũng là thật ?" Anh khẽ hỏi.
"Cậu thích ."
Trong khoảnh khắc đó, thực sự cảm thấy dường như đang bắt nạt .
cuối cùng vẫn bình tĩnh với : "Tôi cũng lừa , sự thật với đúng ? Là tự tin ."
Anh cụp mi mắt, ngẩn . Tay lật ngược nhẹ nhàng đặt lên cổ tay , nhanh đó chậm rãi rút về, , "Ừm, ."
Anh chỉnh tóc chỉnh vạt áo, dậy. Tôi ngẩng đầu , chỉ lát thấy tiếng bước chân cửa, và tiếng ổ khóa khẽ khàng đóng .
Từ tối qua đến giờ… Sở Việt ý với , kẻ ngốc cũng thể .
Vì thế sáng sớm còn vui vẻ đến thế, nghĩ rằng cũng thích , buổi tối tất cả chỉ là giả dối.
Anh chắc chắn buồn.
Tôi đổi tư thế sàn, để lưng tựa nhẹ mép giường, nhắm mắt .
Căn phòng yên tĩnh. Trong môi trường tối tăm, tĩnh lặng , nhận cảm giác tội và hối hận từ từ dâng lên trong lòng.
Nhớ dáng vẻ nhíu mày của , nghĩ cảm xúc lẽ đến từ việc thương hại . tại thương hại chứ, rõ ràng thích , việc chấp nhận tình cảm của là chuyện bình thường.
Chưa kịp sắp xếp suy nghĩ, cửa phòng vang lên một tiếng động nhẹ.
Tôi giật mở mắt, nghi hoặc đầu , thấy Sở Việt xuất hiện ở cửa với dụng cụ dọn dẹp. Anh chiếc áo dính m.á.u lúc , giờ đang mặc một chiếc áo phông T-shirt trắng tinh.
Đó là quần áo trong phòng đồ của .
Anh im lặng phòng, vài , động tác nhanh nhẹn dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn độn sàn.
Sau đó rửa tay, mới đến mặt xổm xuống, giải thích, "Tôi giặt quần áo của , đồ để nên mặc tạm đồ của ."
Hiện tại tâm trạng để ý đến vấn đề quần áo.
"Anh..."
Tôi ngẩng đầu Sở Việt, rõ giọng chút khô khốc, hỏi , "Anh ?"
"Tôi ," Anh chậm rãi trả lời, "Vẫn luôn ở đây."
Một lát , đột nhiên một câu đầu cuối, "Bùi Tri, thấy… thực cả."