Đế Sư Trở Về - Chương 43 Ta muốn vào Cố phủ lấy một món đồ
Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:44:47
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Duệ mỗi ngày sớm muộn đều tự xoa bóp đầu gối và đắp t.h.u.ố.c cho Cố Triện. Ngày Cố Triện quỳ bao lâu, tuy vết bầm nhưng chỉ vài ngày khỏi hẳn. Vậy mà Tiêu Duệ vẫn cố chấp xoa t.h.u.ố.c cho mỗi ngày.
Đầu gối vốn dĩ trơn bóng tì vết, nhưng mỗi khi Tiêu Duệ xoa , luôn một phút thẩn thờ: “Nếu lúc trẫm ở đó thì mấy……”
Cố Triện hiểu vì Tiêu Duệ cứ mãi xin . Y nhẹ giọng : “Bệ hạ cần tự trách, lúc bệ hạ đến đúng lúc.”
Tiêu Duệ ôm chặt lấy Cố Triện và im lặng lâu. Sự tiếc nuối của chính là lúc Cố Triện quỳ ngoài điện ở đời .
Thanh Trà bên ngoài điện bỗng nhiên lên tiếng: “Ta xuất cung……”
Ẩm Trai chút phiền muộn: “Vì chứ?”
“Trong cung là thái giám, chỉ hai là gã sai vặt, ở đây lâu ngày thật tiện……”
Ẩm Trai thở phào một cái : “Chỉ vì chuyện thôi , bệ hạ bảo mà, hơn nữa trong cung nữ quyến nên ngươi đừng để tâm quá.”
Thanh Trà nén cơn giận trong lòng nên lời thật lòng: “Ta ở trong cung, thấy bệ hạ và Cố đại nhân mà lòng thoải mái……”
“Hãy tòa đại điện , đây chính là nơi công t.ử nhà chúng từng ở khi còn tại cung, công t.ử đối với bệ hạ hết lòng hết nhưng bệ hạ ngờ vực xa cách.”
Cá Mặn
Thanh Trà đau lòng : “Còn vị Cố đại nhân , chỉ dựa vài phần nhan sắc bệ hạ nâng niu sủng ái, dựa cái gì chứ……”
Ẩm Trai c.ắ.n môi đáp: “Vậy thì ngươi thật sự oan uổng bệ hạ , việc tuy kỳ lạ nhưng vị Cố đại nhân cũng lai lịch……”
Thanh Trà kinh ngạc hỏi: “Lời nghĩa là ?”
Ẩm Trai bưng quan mũ lên sắc trời: “Giờ Cố đại nhân sắp dậy , hầu hạ ngài rửa mặt, lúc khác sẽ kể cho ngươi , nếu thì ban đầu cứ nhất quyết đòi ngươi cung hầu hạ ngài ?”
Thanh Trà theo bóng lưng dần xa của Ẩm Trai và khỏi bắt đầu tò mò.
Từ khi công t.ử , Thanh Trà đối với chuyện đời đều chẳng buồn quan tâm. Giờ đây cung hầu hạ Cố đại nhân đầy vẻ vui mừng, lúc mới còn hỉ sự nhưng hầu hạ lâu như vẫn chẳng thấy hỉ sự ở . vẫn quyết định theo Ẩm Trai để ở trong cung quan sát thêm một thời gian.
Ẩm Trai chải mái tóc cho Cố Triện thật gọn gàng. Khi búi tóc thì nới lỏng một chút. Cậu nếu buộc quá chặt thì một lúc Cố Triện sẽ đau đầu vì đây khi chải tóc cho công t.ử cũng luôn để lỏng như . Hàng mi dài của Cố Triện khẽ động nhưng y lời nào.
Ẩm Trai đeo miếng bội ngọc eo cho Cố Triện: “Đại nhân, hôm nay ngài xuất cung ?”
Cố Triện mỉm gật đầu. Ẩm Trai cũng hỏi thêm gì. Bệ hạ từng cấm công t.ử cung. Còn công t.ử gặp ai thì dù tò mò cũng sẽ gặng hỏi.
Trong gương, Cố Triện thắt đai cẩm thạch, tóc cài trâm ngọc, đôi mắt toát lên vẻ cao quý. Các tiểu thái giám xung quanh nhịn mà khen: “Cố đại nhân tuổi còn trẻ, mới hai mươi tuổi thành cận thần bên cạnh bệ hạ.”
Hai mươi tuổi……
Nghe thấy con tuổi tác phần xa xôi , Cố Triện hít một sâu để định thần . , Cố Tuyết Thần năm nay thực sự mới hai mươi tuổi. Hiện giờ y là Cố Tuyết Thần chứ Cố Triện.
Cố Triện gương mặt trẻ trung vài phần tương đồng với trong gương khẽ nhếch môi. Thời gian qua Tiêu Duệ mỗi ngày đều cùng y dùng bữa và ngủ khiến y cảm giác như về quá khứ. Nếu hai từng cách thì lẽ giờ đây chuyện cũng sẽ giống như lúc .
Dưới phận Cố Tuyết Thần để ở chung với Tiêu Duệ, Cố Triện luôn tự chủ mà nghĩ về những chuyện cũ giữa hai …… Cách Tiêu Duệ đối xử với Cố Tuyết Thần lúc ngược càng khiến Cố Triện của ngày xưa trông giống như một trò . Vết thương kịp lên da non một nữa lột sạch.
Cố Triện xuất cung, gặp Đặng Minh Ngạn hỏi ngay: “Khi nào thể rời kinh?”
Đặng Minh Ngạn ánh mắt trầm xuống: “Ngài thật sự…… nghĩ kỹ ?”
Hắn sớm chuẩn thứ chu . Điều duy nhất lo lắng là Cố Triện sẽ lâm thời đổi ý.
“Ngươi gặp Trương Đoan , chuyện đó cứ điều tra kỹ là .” Cố Triện : “Tình hình trong cung dễ đổi, nếu quyết định thì nên kéo dài.”
Đặng Minh Ngạn Cố Triện: “Đại nhân bệ hạ vì làm Bùi lão phu nhân vui lòng nên định tổ chức thi hội ?”
“Lúc đó sẽ nhiều quan viên đến góp mặt, đại nhân cũng thể tới tham gia. Nơi Bùi lão phu nhân ở gần Cố phủ và con sông dẫn ngoại thành. Khi các quan viên cùng dạo thuyền, sắp xếp sẵn một con thuyền nhỏ để đại nhân nhân lúc để ý mà rời kinh.”
“Ta sẽ dàn dựng một vụ rơi xuống nước để Thích Hủ lầm tưởng rằng đại nhân ngã. Tóm nếu khác hỏi thì Thích Hủ cũng sẽ là đại nhân trượt chân rơi xuống……”
“Đừng làm ……” Cố Triện chợt nhớ tới một kẻ điên như Tiêu Duệ. Lúc y rời lập tế đàn trong điện. Hiện giờ Tiêu Duệ để tâm đến Cố Tuyết Thần nên nếu y rơi xuống nước thì chừng Tiêu Duệ sẽ nổi điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-43-ta-muon-vao-co-phu-lay-mot-mon-do.html.]
“Cứ để mất tích rõ lý do là . Chúng thật xa thì sẽ lo phát hiện ……” Đặng Minh Ngạn đưa bản đồ cho Cố Triện xem giới thiệu sơ qua tình hình ngày hôm đó. Chỉ cần Cố Triện thể thuận lợi xuất hiện tại thơ hội và lên thuyền thì chuyện sẽ thỏa.
Mọi chuyện định xong, Cố Triện thở phào nhẹ nhõm nhưng khi trở về cung thấy Cố An thì lòng y trào lên sự áy náy. Cố An đang ở kinh thành thầy giỏi dạy dỗ và chơi đùa cùng Tiểu Trúc. Tuy nhưng bé khá nhiều chữ. Nếu y đột ngột biến mất thì lẽ Cố An sẽ đưa về Nam Kinh. Từ nay còn ca ca che chở nên bé chỉ thể tự bước ……
Cố Triện hiệu bằng tay với Cố An: “Ở trong cung làm việc gì cũng lòng đề phòng. Đừng dễ dàng tin bất kỳ ai. Nếu việc gì thì cứ sai bảo Ẩm Trai……”
Tuy bao giờ rõ về phận và quá khứ nhưng sâu trong thâm tâm vẫn luôn dành cho Ẩm Trai vài phần tin tưởng.
Cố An hiệu đáp : “Có ca ca ở đây, gì lo cả.”
Cố Triện thở dài: “Ai cũng thể rời , học cách tự chăm sóc bản .”
Cố An khựng một chút tiếp tục hiệu: “Ca ca vui ? Nếu vui thì chúng về nhà thôi.”
Cố Triện xoa đầu Cố An. Đứa trẻ thật sự hiểu chuyện. Có những khoảnh khắc Cố An làm y nhớ đến Tiêu Duệ của ngày xưa. Trẻ con vốn dĩ luôn ngoan ngoãn lời như thế nhưng khi lớn lên thì sẽ còn như nữa……
Cố Triện đang mải mê suy nghĩ thì cổ tay bỗng nắm lấy và nhấc khỏi đầu Cố An. Cố Triện ngẩng đầu lên thấy Tiêu Duệ đang nắm chặt cổ tay để tách y và Cố An . Cố Triện Tiêu Duệ, liền : “Trẫm cho phép ngươi chạm nam t.ử khác.”
Cố Triện dở dở : “Cố An…… là của mà.”
Tiêu Duệ liếc Cố An đang lườm hôn lên lòng bàn tay Cố Triện và dắt y trong điện. Hắn thông báo Bùi lão phu nhân tới kinh thành và cũng tìm thái y. Tiêu Duệ : “Bùi lão phu nhân hiện giờ lúc tỉnh lúc mê. Vừa kinh sức khỏe tuy nhưng cứ đòi tìm cháu ngoại, việc thể thiếu ngươi ứng phó.”
Cố Triện im lặng. Nói cũng thật kỳ lạ, y mang gương mặt của Cố Tuyết Thần nhưng đầu gặp Bùi lão phu nhân bà nhận nhầm y là Cố Triện. Cố Triện nhớ bà ngoại và tin rằng sự nhận nhầm kỳ diệu là do bà luôn mong nhớ .
Y cũng tranh thủ khi để đến thăm bà nhiều hơn: “Về lão phu nhân ở kinh thành thì thăm bà sẽ thuận tiện. Chỉ là xin phép xuất cung……”
“Trẫm bao giờ ngăn ngươi cung .” Tiêu Duệ y: “Hôm nay chẳng ngươi cũng mới ngoài ? Muốn thì cứ thôi.”
Cố Triện nhớ tới lời dặn của Đặng Minh Ngạn nên nhẹ giọng hỏi: “Bệ hạ, sắp tới sẽ một buổi thi hội ?”
“Ta buổi lễ đó tổ chức vì Bùi lão phu nhân nên cũng tham gia. Trước đây gặp lão phu nhân một . Vả còn Thích Hủ nữa, lâu gặp để xem ở kinh thành thế nào.”
Ánh mắt Tiêu Duệ thoáng hiện vẻ tối tăm: “Thi hội đông dễ xảy hỗn loạn. Ngươi nhất định ?”
“Sao ?” Cố Triện khẽ : “Bệ hạ thật sự coi là nam sủng nên cho bước khỏi cửa cung nửa bước ?”
“Trẫm chỉ sợ trông chừng kỹ sẽ lạc mất ngươi.” Tiêu Duệ : “Chuyện trong cung và triều đình đang rối như tơ vò, trẫm rời xa ngươi.”
Cố Triện thuận miệng hỏi một câu: “Triều đình chuyện gì ?”
“Trẫm đang điều tra một vụ án cũ.” Tiêu Duệ chậm rãi : “Dù là chuyện năm xưa nhưng nó liên quan mật thiết đến hiện tại. Ngươi chắc cũng Tiết Thịnh Cảnh, mấy năm g.i.ế.c nhầm binh lính triều vì tưởng là quân Liêu……”
Cố Triện nghi ngờ nhầm. Đây chẳng chính là vụ án y đang điều tra ? Tại Tiêu Duệ cũng đang tra cứu nó? Y cố ý lộ vẻ mặt đủ kinh ngạc và hoang mang. Tiêu Duệ tiếp: “ trẫm phát hiện đây thể là một cái bẫy và Tiết Thịnh Cảnh trúng kế.”
Cố Triện nhíu mày suy nghĩ tại Tiêu Duệ cũng nghi ngờ việc . nghĩ thì cũng gì lạ vì dù cũng là vua một nước nên tin tức nắm chắc chắn nhiều hơn . Cố Triện suy tư : “Tiết tướng quân vốn trấn giữ biên cương, chuyện hề nhỏ. Bệ hạ ý tưởng gì ?”
Tiêu Duệ thở dài đột ngột hỏi Ẩm Trai: “Các bản tấu chương gửi về nhà ngươi ngày thì ngươi thường thấy ?”
“Ngoài những bản đưa cung thì thấy thêm gì nữa. Có lẽ chúng công t.ử cất trong mật thất nhưng cơ quan mật thất thì chúng thần ai mở……”
Ẩm Trai thấp giọng thưa: “Nếu bệ hạ tìm hiểu thì e là đích tới mật thất một chuyến……”
Cố Triện chấn động: “Mật thất ?”
Y vốn thói quen để những tấu chương cơ mật mật thất. tấu chương đó thì liên quan gì đến chuyện của Tiết Thịnh Cảnh?
Tiêu Duệ giải thích: “Tiết Thịnh Cảnh sở dĩ đến bờ sông g.i.ế.c quân Liêu là vì lúc dâng tấu quân Liêu thường xuyên nhập cảnh trái phép ban đêm. Do đó khi thấy mặc quân phục quân Liêu là Tiết Thịnh Cảnh liền tay ngay. Bây giờ nghĩ thì dâng tấu đó chính là kẻ bày quân cờ . Nếu tìm bản tấu chương năm đó thì sẽ kẻ là ai.”
Ký ức của Cố Triện hiện về. Y nhớ đúng là từng xem qua bản tấu chương về thời gian quân Liêu xuất hiện và cũng cất nó mật thất. Nếu Tiêu Duệ nhắc thì y quên mất manh mối quan trọng . Vụ án làm khó Cố Triện bấy lâu nay và giờ đây ánh sáng xuất hiện khi chỉ cần lấy bản tấu chương đó là xong.
Tiêu Duệ : “Mật thất đó trẫm cũng từng đến nhưng cách mở cơ quan. Thật đáng tiếc vì đời ngoài thừa tướng thì ai giải nó. Hiện giờ mật thất nên nếu phá án thì chỉ còn cách dùng chiêu khác……”
Cố Triện thầm tính toán rằng nếu đúng như thì chỉ y mới mật thất đó. Nếu phủ của Bùi lão phu nhân xa Cố phủ thì y thể nhân cơ hội để về đó một chuyến. Chỉ điều Cố phủ hiện đang phong tỏa nên việc đột nhập là điều hề dễ dàng. Đặng Minh Ngạn hiện đang là trọng thần nên chắc hẳn sẽ cách giúp .
Vừa thấy Đặng Minh Ngạn, Cố Triện hỏi ngay: “Ngươi cách nào để Cố phủ một chuyến ?”