Đế Sư Trở Về - Chương 41 Dìm hồ
Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:33:16
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hân Phi nhướng mày, trong lòng bà đương nhiên hiểu rõ chuyện . Khoảng thời gian Tiêu Duệ mỗi ngày đều ở một chỗ với tiểu quan họ Cố . Bà vốn bao giờ để tâm, chỉ nghĩ Tiêu Duệ nhất thời tham của lạ.
lời cháu trai Cố Vinh làm bà bận lòng. Bà lập tức gọi Cố Anh đến dò hỏi.
Cố Anh chọn nhà chồng. Cố gia nàng là quân cờ bỏ , sợ chọc Tiêu Duệ phiền chán nên trực tiếp tống cổ nàng tới Vân Nam. Cố Anh ngày đêm lấy nước mắt rửa mặt, hận ý đối với Cố Tuyết Thần tăng thêm vài phần. Nghe Hân Phi hỏi, nàng nhất thời thưa: “Không thường ạ. Ngày liều t.h.u.ố.c đó đến thái y cũng phát hiện , mà y . Y còn cố ý tới tìm con chân tướng, lời lẽ tràn đầy uy hiếp.”
Hân Phi lạnh: “Một nam sủng mà còn xoay chuyển trời đất ? Truyền tới đây, cứ bổn cung cùng tâm sự.”
Cố Anh vội can ngăn: “Nương nương đừng vội. Con Bệ hạ ở trong cung canh giữ y kỹ. ngày Bệ hạ kinh giao chuẩn cho cuộc săn mùa hè, nương nương thể nhân ngày đó truyền y tới.”
Trong điện, Cố Triện đang luyện chữ để tĩnh tâm. Bỗng nhiên, đầu y vang lên giọng trầm thấp của Tiêu Duệ: “Chữ của ngươi thật .”
“Vậy ...” Cố Triện khẽ: “Thần thấy chữ của Bệ hạ cũng .”
Chữ hiện giờ của Tiêu Duệ chính là do y năm xưa cầm tay chỉ dạy. Ngược là chính y, vì cố tình che giấu phận nên đổi kiểu chữ.
“Trẫm học theo ngươi.” Tiêu Duệ nắm lấy cổ tay Cố Triện và : “Ngươi tới dạy trẫm .”
Cố Triện khựng một chút gật đầu. Y bắt đầu mài mực và chữ.
“Ngươi ở phía trẫm, nắm lấy tay trẫm.” Tiêu Duệ bỗng nhiên mở miệng dẫn dắt: “Dạy như mới học nhanh .”
Cố Triện nắm tay Tiêu Duệ, tự nhiên nhớ tới cảnh tượng năm xưa khi mới bắt đầu dạy Tiêu Duệ chữ.
“Trước đây cũng dạy trẫm chữ như thế .” Tiêu Duệ bỗng lấy một tờ giấy hoa tiên: “Ngươi xem giống ?”
Cố Triện bút tích của chính , nhẹ giọng đáp: “Nét giống chữ của Bệ hạ...”
“Trước đây thế nào cũng giống, nhưng ba năm qua trẫm đều luyện mỗi ngày.” Tiêu Duệ khẽ hỏi: “Ngươi xem, nếu đó thì vui ? Hay là đó vốn chẳng bận tâm đến chuyện vặt vãnh ?”
Đáy lòng Cố Triện dâng lên nỗi chua xót âm thầm.
Đến đêm, Cố Triện mang theo tâm sự nên trằn trọc ngủ . Y thấy Tiêu Duệ ở cách đó xa lên tiếng: “Trẫm kể chuyện cho ngươi , chuyện sẽ dễ ngủ nhất.”
Cố Triện định dậy nhưng Tiêu Duệ hiệu bảo y xuống và nhắm mắt . Cố Triện nhắm mắt, bên hông bàn tay lớn ôm lấy. Y Tiêu Duệ kéo gọn lòng ngực. Cố Triện kịp vùng vẫy thì Tiêu Duệ bắt đầu kể: “Ngày xưa hai con chim nhỏ tên là Triện Triện và Quyển Quyển. Hai con chim thường xuyên chơi đùa bên , cùng nương tựa qua nhiều ngày mưa gió...”
“Một ngày nọ gió lớn ập đến làm Triện Triện và Quyển Quyển lạc mất ...” Giọng Tiêu Duệ trầm thấp khiến tự chủ mà tiếp: “Quyển Quyển tìm mãi thấy Triện Triện. một ngày nọ, Quyển Quyển phát hiện trong hồ một con cá nhỏ giống Triện Triện đến bảy phần...”
“Quyển Quyển đối với cá nhỏ nhưng làm . Nó chỉ thể mỗi ngày mang thức ăn ngon nhất đến nuôi cá, đặt cá trong dòng nước suối ấm áp và trong trẻo nhất...”
“Quyển Quyển nhận con cá chỉ giống Triện Triện, mà thực sự chính là đó. Quyển Quyển sợ làm cá hoảng sợ bỏ chạy nên bao giờ nhắc đến chuyện ...”
“Bởi vì Quyển Quyển nghĩ rằng chỉ cần đó về là . Dù là chim, là cá là gì nữa, chỉ cần là Triện Triện trở về là đủ ...”
Giọng của Tiêu Duệ càng lúc càng trầm xuống như một viên đá ném mặt hồ, làm dậy lên những gợn sóng trong lòng Cố Triện. Tim Cố Triện đập nhanh liên hồi. Trong khoảnh khắc đó, y dám mắt Tiêu Duệ.
Tại Tiêu Duệ kể câu chuyện ? Thậm chí tên nhân vật chính cũng là Triện Triện và Quyển Quyển. Ngày , Tiêu Duệ vẫn thường gọi hai họ như thế.
Chẳng lẽ Tiêu Duệ nhận ?
Trong một giây lát, Cố Triện gần như ngả bài với Tiêu Duệ. y cảm thấy khả quan. Có lẽ diện mạo của Cố Tuyết Thần kỹ nét giống Cố Triện, nhưng đó lý do chắc chắn. Huống hồ, Cố Triện tự thấy hề để lộ sơ hở nào.
Cố Triện xoay đối mặt với Tiêu Duệ. Khoảng cách giữa hai gần. Y thể thấy rõ sợi tóc dính trán và hàng mi dài rủ xuống của đối phương. Thân hình cao lớn của Tiêu Duệ co , hiểu toát lên vẻ cô đơn thê lương.
“ con chim đó nữa.” Cố Triện bỗng nhiên rõ ràng. Dù chỉ là một câu chuyện, cũng cho Tiêu Duệ trở về còn như xưa: “Trước là chim, giờ là cá. Trước cả hai thể cùng sải cánh trời xanh, giờ đây cá và chim khác biệt. Cá ở nước, chim ở trời...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-41-dim-ho.html.]
“Giữa họ sớm ngăn cách. Hiện tại hai bên càng cùng chí hướng, hà tất để chấp niệm của quá khứ làm khổ ?”
Tiêu Duệ chằm chằm Cố Triện. Khi Cố Triện nghiêm túc chuyện, khóe môi sẽ mím chặt . đôi môi y mang sắc hồng mọng nước, sự tương phản đó trông như một lời mời gọi.
Cố Triện vĩnh viễn và cũng sẽ hiểu . Chấp niệm của quá khứ là nỗi khổ, mà chính là lý do để Tiêu Duệ tồn tại.
“Vẫn là Tuyết Thần nhận thấu đáo.” Tiêu Duệ ôm lấy y. Cảm nhận nhiệt độ da thịt lòng bàn tay, dịu dàng : “Ngủ . Câu chuyện vẫn hết, ngày khác trẫm sẽ kể tiếp cho ngươi .”
Ngày hôm , Tiêu Duệ khởi hành đến khu vực săn bắn. Y khỏi thì một thái giám tiến gần Cố Triện, khom : “Công tử, Thái hậu nương nương cho mời.”
Cố Triện sững . Vị Thái hậu nương nương đó chính là cô cô Hân Phi của y.
Ẩm Trai lập tức cảnh giác: “Công tử, Bệ hạ trong cung. Hay là chúng đợi Bệ hạ về mới...”
Tên thái giám tỏ vẻ ngang ngược, lạnh lùng ngắt lời: “Thái hậu tuyên triệu, ai dám tuân chỉ? Nếu công t.ử kháng chỉ thì đừng trách chúng động thủ!”
Cố Triện thấy đối phương ý định dùng vũ lực nên vội vàng vài câu trấn an. Y cung lâu nhưng từng nghĩ đến việc bái kiến. Nay Thái hậu lời mời, Cố Triện đành theo thái giám tới đó.
Ngoài Cố Triện, trong cung Thái hậu lúc còn Thanh Sử. Hân Phi từ khi Tiêu Duệ bắt Thanh Sử dừng làm pháp sự, ông luôn lo sợ thất sủng. Thanh Sử chính là hạng mà Hân Phi thể lợi dụng.
Cố Triện đến nơi thái giám truyền lời. Thái hậu chỉ thị bắt y quỳ chờ ở ngoài điện. Nụ môi Cố Triện cứng . y nghĩ , Thái hậu quyền cao chức trọng, phận của y hiện tại nếu Thái hậu tiện tiếp kiến thì việc quỳ chờ cũng là lẽ thường.
Y quỳ lâu. Cái lạnh từ phiến đá xanh thấm thấu xương tủy. Hôm nay trời quang mây tạnh nhưng Cố Triện cảm thấy lạnh dần. Lúc cửa điện chậm rãi mở . Hân Phi thong thả bước ngoài. Bà từ cao xuống Cố Triện khẽ: “Đã lâu như , dù bổn cung tuyên triệu nhưng vẫn luôn nhớ thương ngươi. Hôm nay cuối cùng cũng gặp mặt.”
Hân Phi bình tĩnh quan sát Cố Triện. Bà chợt hiểu vì Tiêu Duệ gần gũi với y.
Giọng của bà đột nhiên trở nên băng giá: “Chỉ là bổn cung ngờ ngươi là nam t.ử mà mang dung mạo tà ám thế . Ngươi mê hoặc Bệ hạ, bổn cung hôm nay Bệ hạ trừ khử ngươi.”
Cố Triện biến sắc. Y ngờ đầu gặp mặt mà Thái hậu lộ sát khí như .
Hân Phi xoay hỏi: “Thanh Sử, ngươi kẻ xem, y mang vẻ yêu nghiệt tà ám ?”
Thanh Sử nơm nớp lo sợ. Ông Cố Triện hồi lâu đáp: “Thái hậu là yêu nghiệt thì tất nhiên... là đúng ạ...”
Dù nhưng trong lòng Thanh Sử rõ Tiêu Duệ coi trọng pháp sự thế nào. Cố đại nhân cung mà thể khiến Hoàng đế dừng pháp sự thì địa vị chắc chắn nhỏ. Ông dám trái ý Thái hậu, nhưng cũng dám cùng bà mưu hại trong lúc Tiêu Duệ vắng mặt.
Ông bèn hỏi Hân Phi: “Thái hậu nương nương định xử trí thế nào ạ?”
Hân Phi lạnh lùng đáp: “Loại yêu nghiệt cứ đem đầu hồ (dìm xuống hồ) xử lý cho xong.”
Thanh Sử vội : “Nương nương quyết đoán lắm. nương nương vốn là từ bi, quanh khí xám, nếu tùy tiện g.i.ế.c sợ là sẽ bất lợi cho nương nương.”
Hân Phi nhíu mày: “Khí xám? Ý ngươi là ?”
Cá Mặn
Bà gọi Thanh Sử đến là để ông gánh tội . Nếu Tiêu Duệ trở về, bà sẽ đổ tại Thanh Sử khẳng định đây là yêu nghiệt nên bà mới trừ hại cho cung đình. lời của Thanh Sử làm bà thấy sợ.
Thanh Sử giải thích: “Nương nương đó thôi. Khí xám cho thấy còn việc xong hoặc còn tình dứt, tích tụ thành oán khí. Tóm , g.i.ế.c hạng thì vận của sẽ quấy nhiễu.”
“Nếu trong cung của nương nương ốm yếu thì càng dễ y làm hại.”
Nghe đến đây, Hân Phi lập tức nhớ tới Tiêu Bột. Bà liền hỏi: “Có cách nào hóa giải ?”
Thanh Sử đáp: “Cần chờ đến giữa trưa, khi mặt trời lên cao nhất, dương khí mạnh mẽ thì mới thể động thủ.”
Hân Phi tính toán thấy Hoàng đế chắc về ngay , bèn gật đầu: “Vậy thì chờ đến trưa mới thi hành ý chỉ của bổn cung.”
Thanh Sử mượn cớ vệ sinh để lẻn ngoài. Ông lập tức tìm đến Ẩm Trai, bảo mau chóng cưỡi ngựa đến kinh giao báo tin cho Bệ hạ.