Đế Sư Trở Về - Chương 33 Dục niệm rõ ràng như ngọn lửa cháy lan trên đồng cỏ khô

Cập nhật lúc: 2026-04-11 16:44:47
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Duệ về phía Ẩm Trai cất tiếng hỏi: “Ngươi nguyện cung để chăm sóc y ?”

Ẩm Trai bình tĩnh Cố Triện và khẽ đáp: “Ta nguyện ý…”

Cậu vốn tưởng rằng bản sẽ thủ hộ ở Cố phủ cả đời để hoài niệm công tử. Thế nhưng ngay khi thấy Cố Tuyết Thần, Ẩm Trai cuối cùng hiểu thế nào là cảm giác gặp .

Cá Mặn

Tiêu Duệ tiếp lời: “Người vốn là hầu của Cố phủ, ở đây chịu nhiều uất ức đắc tội với quản gia nên khó lòng ở . Ngươi nhận lấy cũng coi như mở cho một đường sống.”

Cố Triện tự nhiên cũng nhớ thương Ẩm Trai nên dứt khoát thuận nước đẩy thuyền mà đồng ý việc . Ngoài , Ẩm Trai vốn là đáng tin cậy để phó thác tâm tình. Việc kế hoạch rời cung nếu Ẩm Trai bên cạnh hiệp trợ cũng sẽ thuận lợi hơn.

Sắc trời dần tối sầm xuống, Cố Anh trong vườn hoa tưới nước cho đám hải đường và khẽ hỏi thị nữ: “Lời dặn cho bệ hạ, ngươi chuyển tới ?”

“Nô tỳ chuyển lời …” Người thị nữ nhỏ giọng đáp: “Chỉ là liệu bệ hạ đến …”

Cố Anh mân mê cánh hoa hải đường, gương mặt lộ một tia nhạt: “Bệ hạ nhất định sẽ tới…”

Nàng sớm phát hiện trong lòng bệ hạ luôn ẩn giấu một bóng hình. Thuở đầu khi nàng ở bên cạnh đ.á.n.h đàn, bệ hạ thường xuyên thất thần và ánh mắt bao giờ thực sự dừng nàng . Sau , bệ hạ cũng còn chủ động tuyên triệu nàng đến chơi đàn nữa.

Thế nhưng một nàng bất ngờ đau bụng tại cung yến nên vội chạy ngoài điện nghỉ ngơi. Lúc đó sắc mặt nàng trắng bệch, vững thì vô tình đụng trúng Tiêu Duệ đang hóng gió đêm.

Tiêu Duệ gọi thái y cho nàng . Sau khi dày nàng , vị hoàng đế vốn dĩ lãnh tình dặn dò thái y điều trị kỹ lưỡng cho nàng . Hắn còn tựa như lầm bầm lầu bầu một câu: “Chẳng lẽ họ Cố ai nấy dày đều …”

Cố Anh lúc đó hiểu ẩn ý nên chỉ giải thích rằng do lúc nhỏ dùng bữa điều độ mới để bệnh căn. Từ đó về , mỗi gặp mặt, Tiêu Duệ đều sẽ nhàn nhạt dặn dò nàng vài câu quan tâm.

Ban đầu Cố Anh cũng ngỡ đó là sự sủng ái bệ hạ dành cho . khi biểu ca Cố Triện còn ở đây, vì y dày nên bệ hạ cho Ngự Thiện Phòng đổi đủ cách chế biến món ăn cho y.

Đột nhiên Cố Anh chợt hiểu chuyện. Những điều đây vốn thể giải thích rõ ràng nay đều tìm nguyên do.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-33-duc-niem-ro-rang-nhu-ngon-lua-chay-lan-tren-dong-co-kho.html.]

Khi Tiêu Duệ đang ở Cố phủ thì bỗng nhận lời nhắn từ Cố Anh. Nàng một nơi Cố Triện thường lui tới và vì quá nhớ thương y nên tối nay tự tay dọn dẹp một phen, mong bệ hạ thể phái vài cung nhân tới giúp đỡ.

Tiêu Duệ nhíu mày tự hỏi. Ngoài sân viện , Cố Triện còn thường xuyên trong Cố phủ ? Nghĩ đoạn, quyết định đích hỏi cho rõ ràng.

Bóng tối dần bao phủ vườn tược, Cố Anh diện một sa y mỏng manh đang tưới hoa gió đêm. Nghe thấy tiếng bước chân nặng nề vang lên phía , trong lòng Cố Anh trào dâng một nỗi áy náy nhưng cũng chờ rốt cuộc đến.

Nàng cúi quỳ xuống và nhẹ giọng : “Bệ hạ vạn an.”

Ánh mắt Tiêu Duệ trầm xuống, chăm chú mảnh vườn nhỏ : “Đây là nơi ngươi y từng thường xuyên tới ?”

Cố Anh khẽ nhếch môi đáp: “ , nhớ công t.ử thường ở chỗ tưới nước nuôi hoa. Nơi yên tĩnh, hợp với tâm tính của …”

Tiêu Duệ chắp tay lưng và hình dung cảnh tượng Cố Triện chăm sóc hải đường tại đây. Khu vườn nhỏ ở góc khuất của Cố phủ vốn rực rỡ như vườn của Cố Vinh Trấn quốc công phu nhân. Đó là mảnh trời riêng nhỏ bé của Cố Triện, nhưng y chăm chút vô cùng gọn gàng và ngăn nắp.

Tiêu Duệ kìm mà đưa tay vuốt ve cánh hoa hải đường. Cố Anh thu hết hành động đó mắt, nơi khóe môi hiện lên vài phần khổ. Nàng đang ở độ tuổi nhất với dáng mạn diệu và đôi mắt long lanh, mà sự thương tiếc bệ hạ dành cho nàng dường như còn chẳng bằng một đóa hải đường mặt.

Cố Anh thầm hạ quyết tâm nhẹ nhàng tháo túi thơm bên hông . Mùi hương dần lan tỏa, nhưng vì trong vườn quá nhiều loại hoa nên lúc đầu Tiêu Duệ nhận thấy sự khác thường.

Chỉ đến khi làn hương ngọt lịm ngày càng nồng đậm, Tiêu Duệ chợt cảm thấy nóng ran. Một luồng d.ụ.c niệm mãnh liệt trào dâng, nhanh chóng thiêu đốt cơ thể như lửa cháy lan đồng cỏ.

Tiêu Duệ chậm rãi lắc đầu và nheo mắt vầng trăng để cố giữ thanh tỉnh. Thế nhưng vầng trăng cao trở nên mờ ảo, bên tai chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của Cố Anh: “Bệ hạ… Anh nhi đỡ phòng nghỉ ngơi…”

Căn phòng vốn chuẩn sẵn ở ngay gần đó. Vừa đến nơi, Cố Anh liền trút bỏ lớp sa y để lộ hình mềm mại của nữ tử. Nàng thầm thì: “Bệ hạ, Anh nhi chờ từ lâu lắm …”

Tiêu Duệ nhắm nghiền mắt lắc đầu, lùi hai bước loạng choạng hướng về phía cửa.

“Bệ hạ… Bệ hạ đừng …” Cố Anh từ phía nhẹ nhàng ôm chặt lấy Tiêu Duệ. Nàng dùng giọng điệu đầy mê hoặc khẽ : “Bệ hạ, bọn họ đều chân mày của giống Cố Triện ca ca…”

“Bệ hạ xem… Mắt và lông mày của giống ca ca ?”

 

Loading...