Đế Sư Trở Về - Chương 26 Một con chó hoang và một con thỏ
Cập nhật lúc: 2026-04-06 16:05:13
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Cố Triện còn sống, tình cảm cha con vốn chẳng mấy sâu đậm. Hiện giờ mỗi dịp Thanh minh, phụ cứ nhịn mà nhắc đến . Hắn thản nhiên đáp: “Phụ chớ quá đau lòng. Ngày Thanh minh tới, con sẽ đến chùa Khai Hưng dâng hương cho .”
Chùa Khai Hưng ban đầu xây để thờ phụng mẫu của Cố Triện. Khi đó tình quân thần giữa bệ hạ và Cố Triện đang độ nồng đượm. Tiêu Duệ vì nể mặt mẫu của họ Cố nên đặc biệt cho xây dựng ngôi chùa . Từ đó về , chùa Khai Hưng cũng coi là từ đường của Cố gia. Vì thế ngày thường hầu như ngoài lai vãng.
Cố Vinh âm thầm thắp cho Cố Triện một nén nhang, việc chẳng ai .
“Cũng nên thắp cho con một nén nhang, ba năm ...” Trấn Quốc công ngẫm nghĩ, bỗng nhiên thở dài: “Con xem, nếu năm đó năm vạn lượng , nó cũng gánh cái danh thông đồng với địch. Cố gia chúng ... giờ vẫn còn bệ hạ sủng ái...”
Cố Vinh trong lòng lạnh.
Khi Cố Triện còn bệ hạ trọng dụng, phụ nhờ con trai hoàng đế coi trọng mà nở mày nở mặt. Sau bệ hạ và Cố Triện rạn nứt, phụ cũng vạ lây, khiến đời ai nấy đều xa lánh Cố gia... Suốt ba năm từ khi Cố Triện qua đời, Cố gia tuy vẫn là ngoại thích hiển hách nhưng còn là tâm phúc của bệ hạ. Thế lực ngày càng suy giảm, phụ lúc mới bắt đầu nhớ đến đứa con trai hiếu thảo Cố Triện...
Cố Vinh chậm rãi : “Phụ hãy cứ nghỉ ngơi giữ gìn sức khỏe. Phúc khí của Cố gia vẫn còn ở phía .”
Trấn Quốc công đầu dặn dò: “Dạo con nên thường xuyên cung thỉnh an cô cô. Bệ hạ hồi kinh, cũng nên để con bé Cố Anh xuất hiện nhiều một chút.”
“Nếu thể sớm sinh hạ hài t.ử cho bệ hạ lập làm Thái tử... Cố gia chúng mới thực sự vững chắc...”
Cố Vinh nhàn nhạt gật đầu. Trước mặt phụ , luôn là một vị quý công t.ử đoan chính và cung kính.
bước khỏi sân để trở về phòng riêng, chân mày Cố Vinh lập tức nhiễm một tầng âm lãnh. Hắn hề kiêng dè mà : “Lão già đó còn tranh đấu cho Cố gia, giờ đổi tính, một lòng một trung quân ái quốc. Nếu Cố Triện còn sống, bọn họ chắc chắn sẽ là một cặp thần t.ử của ...”
Vân An nhẹ giọng tiếp lời: “ tướng công... chẳng cam tâm chỉ làm kẻ bề ...”
Cố Vinh chậm rãi nhấp . Hắn nâng chén khẽ: “Nếu một vị minh quân tài đức, cũng nguyện ý phò tá. Tiêu Duệ thì xứng!”
Tiêu Duệ vốn là con của một cung nhân, xuất vô cùng ti tiện!
Đến tận bây giờ Cố Vinh vẫn quên khoảnh khắc bước cung của cô cô thì bắt gặp một ánh mắt đen lánh nhưng đầy sợ sệt.
Đứa bé trai đó mặc một chiếc áo bông mỏng màu đen. Cậu bé cổ áo lông chồn một hạt bụi của nhanh chóng cúi đầu. Có vẻ như đến cả ánh mắt nó cũng dám dừng vạt áo của quá lâu.
Cô cô của cài đóa phù dung nở rộ tóc. Đầu ngón tay sơn móng đỏ rực của bà khẽ chỉ: “A Vinh, đây là tiểu hoàng t.ử mà từng kể với con. Nó tự sinh tự diệt ở lãnh cung. Đến cái tên của nó bệ hạ còn chẳng rõ. Con xem xem... liệu dùng ?”
Tiểu hoàng t.ử thì run b.ắ.n . Trong ánh mắt bé sự sợ hãi xen lẫn mong chờ, cả một tia lấy lòng đầy lúng túng.
“Nếu cô cô con nối dõi thì cứ nhận nuôi .” Cố Vinh khi đó vẫn mang tâm tính thiếu niên, nhịn phô trương cảm giác ưu việt mặt Tiêu Duệ. Hắn thản nhiên : “Cung thất rộng lớn vạn khoảnh, nuôi thêm cũng chẳng thành vấn đề.”
Sau đó thì ?
Về mỗi gặp Tiêu Duệ, nó đều lộ vẻ lúng túng bất an. Lúc cùng dùng bữa, chỉ cần gắp thức ăn cho, nó sẽ chỉ lầm lũi ăn duy nhất một món đặt ngay mắt .
Cố Vinh hài lòng với điều đó. Nếu cô cô con trai, Tiêu Duệ sẽ giữ . Nếu cô cô con, Tiêu Duệ bước lên ngai vàng thì cũng định sẵn chỉ là một con rối để điều khiển.
Chỉ là đám thần t.ử thật đáng ghét. Bọn họ liên tục tấu lên rằng hoàng đế ít con nối dõi, mà Tiêu Duệ cũng đến tuổi học. Bọn họ tha thiết mong Tiêu Duệ giáo d.ụ.c đàng hoàng.
Cố Vinh lạnh. Tiêu Duệ... làm xứng đáng học hành?!
Nếu Tiêu Duệ sách khai mở trí tuệ, chẳng sẽ gây rắc rối cho ?!
lời tấu của thần t.ử thể làm ngơ. Sau một hồi suy tính, sắp xếp cho đỗ Thám hoa dạy dỗ Tiêu Duệ.
Đây là quân cờ tính kỹ. Cố Triện mới quan trường, luôn theo sắp xếp của , nên thể dùng để giám thị Tiêu Duệ. Một con ch.ó hoang nơi nương tựa và một con thỏ tính tình mềm yếu ở cạnh quả là sự kết hợp tuyệt vời.
Cố Vinh khỏi tự đắc về sự sắp xếp diệu kỳ của .
Từ khi làm thầy của Tiêu Duệ, hai họ dường như ngày càng thiết. Hắn nhớ Cố Triện còn thường xuyên gọi thái y đến điều dưỡng thể cho Tiêu Duệ. Tuy nhiên Cố Vinh cao ngạo nên chẳng hề để tâm. Trong lòng , hai kẻ chỉ là đang dựa ở nơi góc cung tối tăm để l.i.ế.m láp vết thương cho mà thôi.
con ch.ó hoang và con thỏ thế mà ngầm dùng thủ đoạn, lặng lẽ leo lên đầu lên cổ từ lúc nào ?
Mỗi nhớ chuyện , Cố Vinh chỉ lạnh.
Trong mắt ngoài, Tiêu Duệ là hoàng đế cao cao tại thượng. trong mắt Cố Vinh, Tiêu Duệ chỉ là một con ch.ó hoang luôn khao khát ban ân để sưởi ấm mà thôi.
“Tướng công chí lớn, chỉ cần kiên nhẫn đợi thời cơ.” Vân An nắm lấy tay Cố Vinh nhẹ giọng : “Mấy ngày tới sẽ cung tâm sự với Anh nhi... Chỉ là...”
“Sao thế?”
“Thiếp thấy con bé đối với bệ hạ dường như thật sự vài phần tâm ý.” Vân An thở dài: “Bệ hạ đang độ thiếu niên sinh tuấn, con bé động lòng cũng là lẽ thường tình.”
“Cố gia sinh những thứ vô dụng thế ?” Cố Vinh lạnh: “Cục diện triều đình lúc chính là cơ hội ngàn năm một. Nàng hãy bảo nó lấy lợi ích gia tộc làm trọng. Nếu nó theo, ngôi vị Hoàng hậu cũng tới lượt một đứa thuộc dòng thứ như nó !”
Vân An lặng lẽ gật đầu: “Ngày mai sẽ cung xem . Chàng chùa cũng nên cẩn thận bề.”
“Yên tâm .” Cố Vinh nhẹ nắm lấy cổ tay thê tử: “Hiện giờ ngôi chùa đó là từ đường của Cố gia chúng . Ta nhiều như , sẽ xảy chuyện gì ngoài ý ...”
Trên đường phố kinh thành, Trương Đoan lẳng lặng bước nhanh theo Cố Triện. Anh theo Cố Triện đến kinh thành mới phát hiện vị Cố đại nhân vô cùng lá ngọc cành vàng. Lúc thì chê phòng ốc dán giấy mỏng cản gió khiến y ho hắng thôi, lúc ngại giường quá thấp làm y trằn trọc cả đêm. May mà khỏe mạnh nên hằng ngày vẫn phục dịch Cố Triện. Ngày qua ngày, cách xưng hô cũng đổi từ "Cố đại nhân" sang "Công tử".
Lúc Trương Đoan bỗng nhiên ngước mắt, chằm chằm một chiếc xe ngựa đang lao nhanh qua đường. Một khoảnh khắc , lập tức chạy như điên đuổi theo.
Cá Mặn
Chiếc xe ngựa đó trông giản dị, nhưng nhạy bén nhận mái xe treo một chiếc chuông gió bằng vàng. Trên chuông khắc hoa văn đúng hệt như hình vẽ mà từng thấy!
Anh khổ công tìm kiếm bấy lâu mà kết quả, ngờ bắt gặp ngay tại kinh thành. Trương Đoan đuổi theo khiến Cố Triện hoảng hốt vội vàng ngăn . Trương Đoan chỉ chiếc xe ngựa : “Công tử, xe đó hoa văn mà tìm!”
Cố Triện biến sắc. Y hoa văn đó là gia huy của Cố gia nhưng bấy lâu nay vẫn giấu kín với Trương Đoan. Hiện giờ xem giấu nữa, y trầm ngâm: “Trương Đoan, hoa văn ngươi tìm chính là gia huy của Cố gia.”
Trương Đoan trợn tròn mắt. Bước chân truy đuổi dừng , sang Cố Triện: “Công tử... công t.ử ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-26-mot-con-cho-hoang-va-mot-con-tho.html.]
“Đây bí mật gì. Cố gia là bậc Quốc công hiển hách, giới quan trường ai .” Cố Triện bình tĩnh : “ hoa văn đó thuộc về Cố gia nghĩa là chuyện do họ làm...”
Đôi mắt Trương Đoan đỏ hoe: “Dù chủ mưu thì Cố gia chắc chắn cũng liên quan... Công tử... công t.ử nhất định giúp điều tra rõ việc . Các của thể c.h.ế.t oan uổng !!”
Cố Triện trấn an: “Ngươi yên tâm, đến kinh thành chính là vì việc ...”
Trương Đoan sang hỏi bán hàng rong bên đường: “Vừa xe ngựa là ai ?”
“Ngươi đến mà cũng ? Đó là đại công t.ử của Cố gia, Thế t.ử của Trấn Quốc công...” Người bán hàng lập tức khoe khoang: “Cũng chính là ca ca của Cố Thừa tướng đấy...”
Sắc mặt Trương Đoan trầm xuống. Ca ca của Cố Thừa tướng, chẳng lẽ việc là do Thừa tướng làm? Hắn hỏi thêm: “Hắn và Thừa tướng tình cảm thế nào?”
“Ngươi hỏi là đúng đấy!” Người bán hàng bí hiểm: “Chắc chắn là . Ngươi Cố công t.ử định ? Hắn đang đến chùa Khai Hưng. Nghe chùa đó thờ mẫu của Cố Thừa tướng, cũng chính là chủ mẫu của Thế tử. Tuy đẻ nhưng mỗi tháng công t.ử đều đến đó nhiều . Một đ.á.n.h xe là hảo của từng uống say kể rằng vị đại công t.ử hằng tháng đều cúng tế một cách bí mật... Nếu tình cảm , làm thờ cúng đẻ của chứ...”
Tròng lòng Trương Đoan trĩu nặng.
Một vị Thừa tướng, một vị Thế tử...
Cả hai đều hạng mà thể đắc tội...
Cố Triện bên cạnh khẽ nhíu mày.
Khoan ...
Người ca ca của y từ khi nào nhiệt tình cúng tế mẫu của y như ?! Lại còn âm thầm nhiều trong tháng?!
Cố Triện trầm tư: “Vậy chùa Khai Hưng đó dân thường thể ?”
“Đó là nơi cúng tế của bậc đại quan quý nhân, dân đen chúng làm mà ...”
Cố Triện rũ mắt. Hành động của vị trưởng ngày càng cổ quái...
Trước đây của trưởng là thất, đẻ của y là chủ mẫu danh nghĩa. ca ca và y vốn thiết. Sau của Cố Vinh lên làm chính thất, Cố Vinh hiếm khi tham gia lễ cúng tế vị chủ mẫu cũ...
Đêm đó trở về, Cố Triện mơ thấy một giấc mộng về kiếp .
Đây là đầu tiên kể từ khi trọng sinh y mơ thấy nhà họ Cố...
Trong mơ, y mới năm tuổi. Y thèm ăn, nhưng hiểu nhiều loại bánh điểm tâm y chỉ thể mà thể chạm . Cố Triện nhỏ bé kiễng chân lấy miếng bánh táo bàn , nhưng bàn tay nhỏ một nha cợt đ.á.n.h gạt . Cố Triện nhịn òa lên. Nha giải thích: “Công tử, bánh táo tuy ngon nhưng là của đại công tử, thứ ngài nên mơ tưởng, ngài đừng vươn tay tới...”
“Cố gia đường đường là phủ Quốc công, chẳng lẽ đến vài miếng bánh táo cũng trở thành thứ để mơ tưởng ?” Phía vang lên một giọng trẻ con nhưng lạnh lùng: “Đồ nô tài to gan, dám khinh thường chủ tử?!”
Mọi run rẩy quỳ xuống đầy đất.
Cố Triện đầu ngẩn ngơ.
Người bảo vệ y chính là trưởng Cố Vinh.
Khi đó Cố Vinh rõ ràng đầy mười tuổi nhưng chân mày mang uy nghiêm của kẻ bề .
Nha vẻ cũng quá nể sợ vị đại công t.ử nhỏ tuổi, ấp úng : “Đại công tử, bánh táo là phu nhân dặn để dành riêng cho ngài...”
Cố Vinh lạnh lùng hiệu: “Đưa điểm tâm cho nó, sẽ tự chuyện với mẫu .”
Cố Triện vẫn còn sụt sịt. Cố Vinh đưa tay lau nước mắt má y. Giọng cao ngạo nhàn nhạt vang lên: “Kẻ phế vật xứng đáng ở Cố gia. Nếu còn để thấy ngươi đám hạ nhân xoay như chong chóng thế thì ngươi biến khỏi phủ ...”
Cố Triện còn nhớ, y từng bình phong thấy cuộc tranh luận giữa Cố Vinh và mẫu .
“Con trai, làm cũng là vì cho con thôi!” Người là của Cố Vinh phu nhân Trấn Quốc công hiện tại: “Các con đều là con đích tôn. Nếu chèn ép nó từ nhỏ thì nó phận của ? Nếu nó xử thế học vấn vượt qua con, con hối hận cũng kịp !”
Ánh mắt Cố Vinh trộn lẫn giữa sự khinh miệt, kiêu ngạo và nghiêm nghị...
Cố Vinh lạnh: “Nực ! Cố gia là danh gia đại tộc trăm năm, dù tranh đấu cũng nên dùng thủ đoạn hèn hạ như thế! Đã đều là con đích thì cứ để hiền đức nắm giữ. Nếu tài học của nó , sẵn lòng nâng đỡ !”
Ánh đèn cầy khẽ lung lay, Cố Triện mở mắt .
Y bỗng nhớ nhiều mảnh ký ức thuở nhỏ cùng Cố Vinh. Cố Vinh luôn chiếm hết những tài nguyên nhất trong phủ, nhưng nào cũng lôi kéo y theo, từ quần áo mới nhất, sách quý hiếm đến đàn cầm, cờ vây... Từ nhỏ đến lớn, Cố Vinh luôn thắng y một cách đường đường chính chính, dường như sợ rằng thắng là vì chèn ép nên mới kém cỏi hơn.
Ngay cả khi y đến Bùi phủ ở Nam Kinh, Cố Vinh còn cố ý gửi sách của Quốc T.ử Giám kinh thành cho y. Trong mỗi bức thư Cố Vinh gửi đều một câu: “Đừng tưởng xuất chúng ở Kim Lăng là thể lơ là. Học trò Kim Lăng mà đến kinh thành cũng chỉ hàng chót mà thôi...”
Cố Triện ôm gối giường, hồi tưởng chuyện cũ.
Thời niên thiếu của y dường như một thời gian dài chỉ nỗ lực sách vì làm ca ca hài lòng...
Cố Triện sớm hiểu rõ, Cố Vinh đối với y cái gọi là tình ấm áp. Cố Vinh bên ngoài thì ôn hòa bình thản nhưng thực chất vô cùng kiêu ngạo. Sau khi y thực sự vượt qua ... sự địch ý trong xương tủy của Cố Vinh cũng bộc lộ rõ rệt...
Khi Tiêu Duệ mới lên làm Thái t.ử trừng trị Cố Vinh, nhưng Cố Triện ngăn . Y với Tiêu Duệ: “Dù cũng là trưởng của , cũng làm chuyện gì đại ác. Người hiểu ... đó là vì vốn lạnh nhạt với tình ...”
“Ngươi tưởng ca ca ngươi là hạng gì ? Hắn bảo ngươi đến sưởi ấm cái bếp lạnh lẽo là đây... chính là ngươi cả đời lợi dụng.” Tiêu Duệ lạnh lùng : “Hắn biến cả ngươi và thành quân cờ của ...”
“ là cầm quân cờ...” Tiêu Duệ thản nhiên khinh miệt: “Hắn sẽ vĩnh viễn rằng đầu tiên cô gặp , cô cũng chỉ là đang ngụy trang mà thôi...”
“Vâng, điện hạ trang điểm thật khéo.” Cố Triện bỗng Tiêu Duệ: “Vậy còn bây giờ... Người đối với cũng là đang diễn kịch ...”
“Ừ, vẫn đang diễn... Ta căn bản chẳng hề tôn sư trọng đạo gì ...” Tiêu Duệ bỗng nghiêng đầu mỉm y, l.i.ế.m môi : “ ngày nào cũng dùng lễ nghĩa để đối đãi, vất vả lắm đấy!”
Tim Cố Triện run lên, sắc mặt cứng đờ. ngay khoảnh khắc , Tiêu Duệ khôi phục dáng vẻ ngoan ngoãn trong sáng, chớp mắt : “Ta chỉ trêu Triện Triện chút thôi, kìa... ngươi dọa ...”
“Dù cũng cảm ơn .” Tiêu Duệ Cố Triện khẽ: “Cố Vinh... cũng coi như là se duyên cho và Triện Triện ...”