Đánh Thức Ác Ma Chỉ Để Thoát Ế - Chương 6: Sự rạn nứt đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-03-07 11:49:17
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Mắng mày vài câu mà mày định về nhà thật đấy ? Suốt ngày lêu lổng ở bên ngoài!”

 

“Chắc là sớm quẳng tụi tao đầu , đồ vô ơn bạc nghĩa!”

 

"Mày Tiểu Duy vì lo cho mày mà bao nhiêu ? Còn mau xin em trai !”

 

“À, hóa là đàn đúm với đàn ông. Trước đây tao nghi ngờ sai mà, mày đúng là thứ biến thái...”

 

Hai họ phân biệt trắng đen, chỉ thẳng mặt Vân Túc mà c.h.ử.i bới. Thật ồn ào. Thật phiền phức. Thế là cắt lưỡi bọn họ.

 

Những tiếng c.h.ử.i rủa bỗng chốc im bặt. Đồng t.ử của bọn họ co rút vì kinh hãi, lấy tay che miệng nhưng vẫn ngăn dòng m.á.u tươi ngừng tuôn . Bọn họ đau đớn phát những tiếng gào vô nghĩa, ngã gục xuống đất lăn lộn. Đám đông bắt đầu tụ tập, những tiếng kinh hô vang lên liên hồi cảnh tượng hãi hùng đó.

 

Giữa sự hỗn loạn, Vân Túc vẫn ngây , bất động. Ta nắm tay , kéo khỏi hiện trường.

 

Suốt một quãng đường dài, Vân Túc im lặng, cơ thể vô thức run rẩy. Con luôn yếu ớt như , mới đụng chút chuyện nhỏ sợ đến mức . Nếu , làm đây? Ta kéo lòng, ôm chặt lấy. Ta dịu dàng hôn lên trán , thấp giọng trấn an: “Không , Tiểu Túc. Không ai thể làm hại em nữa.”

 

Cậu ngoan ngoãn cuộn tròn trong vòng tay , lời nào. Phải một lúc lâu , từ lồng n.g.ự.c mới vang lên tiếng nhỏ của : “Bọn họ c.h.ế.t ?”

 

Ai mà . Ta thản nhiên đáp: “Có lẽ đấy.”

 

Vân Túc dậy, giữa đôi lông mày ẩn hiện vài phần mệt mỏi. Cậu , gương mặt thoáng vẻ mờ mịt: “Anh rõ ràng hứa với là trong thời gian sẽ sử dụng năng lực của cơ mà.”

 

Hình như đúng là chuyện như thật. Ta nghiêng đầu hỏi : “Thế ? Chịu thôi, tại bọn họ quá ồn ào.”

 

Vân Túc lẩm bẩm: “Nếu họ c.h.ế.t, chẳng g.i.ế.c ...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/danh-thuc-ac-ma-chi-de-thoat-e/chuong-6-su-ran-nut-dau-tien.html.]

“C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, chẳng lẽ Tiểu Túc còn quan tâm đến bọn họ ? Họ bắt nạt em như thế mà.” Ta mỉm , dùng giọng điệu nhu hòa : "Tôi g.i.ế.c hàng trăm hàng ngàn , em cần để ý chuyện đó .”

 

“Đây là xã hội pháp trị, thể tùy tiện g.i.ế.c chứ!” Cậu cao giọng, vẻ vội vàng.

 

con .” Ta chớp mắt, kiên nhẫn giải thích: "Tôi thấy bọn họ phiền phức nên bắt họ câm miệng, chỉ thế thôi. Đối với đây là chuyện bình thường, em đừng vì thế mà phiền lòng.”

 

Sắc mặt đột nhiên tối sầm , cả như mất hết sức lực: “ , con .”

 

Ta thích biểu cảm của . Thấy thật phiền. Đang định thêm gì đó thì thấy dậy, kéo dậy theo đẩy ngoài.

 

Giọng của trở nên cứng nhắc: “Đêm nay ngủ cùng . Anh ngoài .”

 

Nói xong, thực sự nhốt ở ngoài cửa phòng. Ta cánh cửa đóng chặt mặt, đầu tiên cảm thấy ngây . Cậu còn khóa trái khiến thể mở từ bên ngoài. Trong ấn tượng của , đây là đầu tiên “nổi giận” với như . Ta cũng giận, chỉ cảm thấy kỳ lạ. Đợi đến khi ngủ say, mới xuyên tường , lên giường kéo lòng theo thói quen.

 

Ngày hôm , Vân Túc khôi phục trạng thái bình thường như chuyện gì xảy . Mối quan hệ của chúng vẫn đổi, thậm chí còn vẻ hơn .

Trang Thảo

 

Vào một ngày nọ, khi một nụ hôn dài kết thúc, Vân Túc ngước và mỉm . Nụ giống như đùa giỡn, như nghiêm túc. Cậu nhẹ giọng hỏi: “Ngài ác ma, yêu ?”

 

Cậu gọi cái tên giả nữa. Chắc hẳn là đang hỏi một cách nghiêm túc .

 

“Yêu ?” Ta vuốt ve mái tóc , đáp lời: “Tiểu Túc, thứ đó phù hợp với .”

 

Vân Túc vẫn , nhưng trong mắt thoáng hiện sự phiền muộn và bi ai nồng đậm. Khóe môi gượng gạo nhếch lên: “... Tôi đùa thôi.”

 

Lồng n.g.ự.c chợt nhói đau như gai đâm. Ta nhíu mày, đè nén cảm giác quái dị đó xuống. Gần đây Vân Túc thường ngủ yên giấc, vô thức cau mày và thường xuyên giật tỉnh giấc. Ta thâm nhập giấc mơ của , quả nhiên thấy đang gặp ác mộng.

 

Cậu cứ mơ những chuyện trong quá khứ, mơ thấy những luôn dành cho những lời cay nghiệt, thậm chí là đ.ấ.m đá. Lúc đầu còn giải thích, còn tranh luận, nhưng tiếng của bao giờ lắng . Sau đó dần trở nên trầm mặc, tê dại và tuyệt vọng.

 

Ta thích với vẻ mặt đó. Khi mới là nhất. Vì thế, ngay trong giấc mơ, sẽ giúp g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ lải nhải phiền phức .

Loading...