Dàn Sếp Lớn Địa Phủ Đều Giả Làm Lính Mới - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-04-03 19:24:34
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ khi Thịnh Trạch phận của Tô Linh, gặp , liền chút cảm giác “gần quê thêm sợ”.

Ví dụ như lúc , hai chạm mặt.

Tô Linh thoải mái hào phóng giơ tay chào hỏi: “Hi.”

Thịnh Trạch đột nhiên giật , hoảng loạn , bắt đầu trời đất xem bồn hoa.

Khóe miệng Tô Linh giật giật: “…Anh chứ?”

Bóng dáng Thịnh Trạch co rúm một chút, tai, lỗ tai đỏ bừng.

Tô Linh: ??!

Cậu như thấy quỷ mà lắc lắc đầu, xoay văn phòng Cố Thanh.

“Em chịu nổi nữa .”

Câu đầu tiên Tô Linh chính là câu .

Ánh mắt Cố Thanh ngước lên từ tờ báo, phản ứng gì: “Em rốt cuộc vứt bỏ thằng nhóc ?”

Tô Linh nghẹn lời, đến mặt , xuống, thật tình phàn nàn: “Anh, , từ khi em thú nhận, liền bình thường!”

Cố Thanh lạnh lùng “a” một tiếng: “Anh làm ? Mấy ngày nay cứ lẽo đẽo theo gọi đại ca.”

Tô Linh im lặng há to miệng, ngơ ngác : “Anh rốt cuộc làm gì?”

“Anh làm gì ít nhiều cũng đoán chút, nhưng còn em thì ,” Cố Thanh “bộp” một tiếng gấp tờ báo , xếp nó ngay ngắn thành một khối vuông nhỏ, nghiêm túc Tô Linh hỏi, “Em rốt cuộc nghĩ thế nào?”

Tô Linh đột nhiên bắt đầu ấp úng: “Cái, cái gì nghĩ thế nào…”

Cố Thanh dịu dàng , nhưng đáy mắt sát khí: “Anh Tiểu Bách , khi em c.h.ế.t tặng cho thằng nhóc Mỹ Nhân Lệ.”

Mặt Tô Linh “tạch” một cái đỏ bừng.

Sát khí của Cố Thanh càng đậm hơn: “Sau đó thằng nhóc còn đem Mỹ Nhân Lệ tặng .”

Tô Linh liên tục lắc đầu, nhỏ giọng giải thích: “Cũng , chỉ cho rằng đó là một viên Dược Vương Châu, thấy Tiểu Bách sức khỏe , nên cho mượn chữa bệnh thôi.”

Cố Thanh càng tức giận hơn: “Cho nên thật sự từ chối em!”

Tô Linh: …

Tô Linh cố gắng giãy giụa cuối: “Em thấy chuyện thể xem như …”

Cố Thanh híp mắt, bắt đầu hát đồng dao: “Mỹ nhân châu, mỹ nhân lệ, mỹ nhân mấy độ đến gặp gỡ. Cha đến làm mai mối, một tờ hôn thư vượt ngưỡng cửa… Bài hát đến trẻ con còn hát, thể ?”

Cố Thanh độc miệng tổng kết: “Em tỏ vẻ rõ ràng như , còn , cho nên đây là ngu, là ngốc?”

Tô Linh: … Thôi, vẫn là giãy giụa nữa.

*

Thịnh Trạch lúc đang đám quỷ vây quanh ở giữa.

Thường Bách mở to một đôi mắt to, tò mò : “Cho nên, truyền thuyết về Long Dương chi hảo, vị đại tướng quân đó chính là ? Sau đó vị hoàng đế chính là Lão đại?”

Thịnh Trạch: “…Tuy rằng cũng là đầu tiên câu chuyện , nhưng chắc là đang về hai chúng .”

Ngô Phán ngạc nhiên đ.á.n.h giá , tiếc lời khen ngợi: “Lợi hại thật, hóa sinh thời thể đ.á.n.h như !”

Mạnh Tiểu Mãn tỏ vẻ bó tay với điều : “Thư ngốc, trọng điểm của lệch ?”

Ngô Phán mờ mịt ngẩng đầu, hiểu gì cả: “Trọng điểm của câu chuyện là đại tướng quân chinh chiến tứ phương, uy chấn thiên hạ ?”

Trong lúc nhất thời, ánh mắt đám quỷ đều trở nên chút đồng cảm.

Mạnh Tiểu Mãn thở dài: “Thôi, với loại độc cẩu như gì để .”

Nói , cô nữa chuyển ánh mắt hóng chuyện về phía Thịnh Trạch.

Khóe miệng Thịnh Trạch giật giật, bất đắc dĩ thở dài: “Hỏi .”

Mạnh Tiểu Mãn vui vẻ lấy quyển sổ nhỏ , chuẩn ghi chép: “Khụ khụ, và Lão đại quen như thế nào ?”

Thịnh Trạch: “Thanh mai trúc mã.”

Mạnh Tiểu Mãn mở to đôi mắt to tròn ngây thơ và tò mò: “Vậy và Lão đại là quan hệ gì?”

Thịnh Trạch do dự một lát, : “Quân thần, cũng là bằng hữu.”

Mạnh Tiểu Mãn ranh mãnh lộ chiếc răng nanh nhỏ nhắn, chỉ chỉ quyển sổ, nhắc nhở: “Đồng chí nào đó đừng tránh nặng tìm nhẹ nhé. Anh rõ ràng hỏi là loại quan hệ thể cho khác đó!”

Thịnh Trạch chấn kinh : “Tôi và lấy quan hệ thể cho khác chứ?!”

Mạnh Tiểu Mãn bất mãn: “Anh đối với Lão đại chẳng lẽ ý đồ an phận nào ?”

Thịnh Trạch: “…Có.”

— Chỉ là cái trình độ dùng thành ngữ , lợi hại.

Mạnh Tiểu Mãn tủm tỉm đào hố: “Vậy đối với Lão đại lúc sinh thời thì ? Đã từng ý đồ an phận nào ?”

Thịnh Trạch bắt đầu rơi trầm tư.

“Tôi nếu , sẽ tỏ vô tình vô nghĩa ?” Thịnh Trạch rối rắm nhíu mày, “ nếu , tỏ dễ dàng lòng đổi ?”

.”

Giọng Tô Linh đột nhiên vang lên lưng .

Thịnh Trạch cứng đờ, da lưng bắt đầu nhịn nóng lên.

Thường Bách kinh ngạc: “Lão đại đến từ lúc nào ?”

Tô Linh “Ừm” một tiếng, hồi tưởng: “Chắc là lúc Tiểu Mãn hỏi A Trạch ý đồ an phận nào với lúc sinh thời ?”

Thịnh Trạch: … Sao đến đúng lúc như chứ?!

Tô Linh tủm tỉm tới, Thịnh Trạch từ xuống , nghiêm túc : “Cho nên, rốt cuộc là ? Tôi cũng tò mò.”

Thịnh Trạch: … Đây là một câu hỏi chí mạng.

Thấy Thịnh Trạch mãi đáp, Thạch Không Táng khỏi vuốt cằm, bắt đầu gây chuyện: “Tôi nhớ Thịnh Trạch hình như từng , đối với Lão đại chỉ lòng ơn của ân nhân?”

Thường Bách cũng gật đầu theo: “Còn Lão đại đầu t.h.a.i , liền buông xuống.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/dan-sep-lon-dia-phu-deu-gia-lam-linh-moi/chuong-77.html.]

Tô Linh nghiêng đầu, chiều suy nghĩ: “Hóa là như …”

Thịnh Trạch quả thực khổ mà nên lời, vội vàng phản bác: “Tôi , , từng .”

Đôi mắt Tô Linh ngậm , nghiêng , chuyên chú , khẽ : “T.ử Bùi ca ca.”

Tim Thịnh Trạch đột nhiên đập lỡ một nhịp.

Tô Linh dáng vẻ quẫn bách của , càng lợi hại hơn: “Tôi trêu chơi thôi.”

Thịnh Trạch: …

Cũng đối phương khi khôi phục ký ức mở công tắc gì, Thịnh Trạch bây giờ đối với Tô Linh, càng ngày càng một loại cảm giác bất lực.

Có điều…

Thịnh Trạch đột nhiên dậy, kéo Tô Linh tiến về phía hai bước, một tay đặt lưng tránh cho thật sự đụng tường. Còn tay của , chống bên cạnh đầu Tô Linh, vây trong một gian nhỏ bé đó.

Các quỷ: !!!

Mà trong đó, tâm tư của hai phe khác

Phe ăn dưa: Oa! Là tường đông!

Cố Thanh: Dựa! Ngươi nó buông em trai !

Thịnh Trạch nhẹ nhàng “chậc” một tiếng, đầu cúi xuống, ánh mắt dồn ép, vây Tô Linh đến còn chỗ trốn: “Đáp án của .”

Nhiệt khí của Tô Linh xông thẳng lên trán, trong đầu một mảnh hồ nhão: “Có, cái gì?”

“Phải, đối với ý đồ an phận.” Thịnh Trạch thản nhiên , “Mỗi lên triều, long ỷ, đều sẽ nhịn mà động lòng, nhịn ảo tưởng dáng vẻ mà hốc mắt phiếm hồng.”

Các quỷ: !!!

C.h.ế.t tiệt c.h.ế.t tiệt, đây là lái xe ? Đây tuyệt đối là lái xe ?!

Cố Thanh tức giận đến xông lên đ.á.n.h , kết quả ba bốn con quỷ đồng thời ôm lấy —

“Bình tĩnh đại nhân! Quả dưa còn ăn xong !”

Tô Linh ngơ ngác ngẩng đầu một lúc lâu, đột nhiên : “Anh đây là đang tỏ tình?”

.” Thịnh Trạch cũng theo, nhưng trong mắt vẫn mang theo nhiệt độ thiêu đốt.

Anh nhắm mắt , cằm nhẹ nhàng chạm trán Tô Linh, khẽ thở dài: “Cậu nhớ bao lâu ?”

Tô Linh chút chua xót, nhưng vẫn phản bác một câu: “Không là ân nhân cứu mạng ?”

“Quan trọng ?” Giọng Thịnh Trạch nhẹ như lời thì thầm, “Ân nhân cũng là , thương cũng là , tình cảm khắc cốt ghi tâm nhất đời , tất cả đều cho . Lúc sống, hiến dâng sinh mệnh cho ; c.h.ế.t , đem tất cả sự bầu bạn và bảo vệ đều cho , còn thế nào nữa?”

Cố Thanh đang làm ầm ĩ ngẩn , đột nhiên yên lặng xuống.

Khóe mắt Tô Linh phiếm hồng, tại chỗ, hiếm khi chút luống cuống tay chân.

Thịnh Trạch từ từ siết chặt cánh tay, ôm lòng, thở dài: “Thật sự nhớ …”

Tô Linh giãy giụa, do dự một lát, vẫn đưa tay , ôm lấy .

Cố Thanh cũng hiếm khi phản đối, chỉ khó chịu mặt , hừ một tiếng.

Các…

Các vị độc quỷ cảm động đến rơi nước mắt, kích động ôm lấy chính .

Thịnh Trạch ôm một lúc, mở mắt , đột nhiên cúi đầu hỏi: “Tâm ý của hiểu .”

Cơ thể Tô Linh cứng đờ, bắt đầu căng thẳng – đến, đến lượt ? Rốt cuộc nên đồng ý đây?

Tô Linh nhịn rối rắm xoắn ngón tay.

Thịnh Trạch như hỏi: “Nghe Quỷ Vương từng là hình mẫu lý tưởng của ?”

Tô Linh: …

Thịnh Trạch chịu bỏ qua mà truy vấn: “Cậu đối với ngài là tình cảm gì? Có từng động lòng ?”

Tô Linh, Tô Linh cũng rơi trầm tư…

Thịnh Trạch chua lè : “Dáng vẻ Quỷ Vương cầm đao, trai ? Lúc dạy pháp quyết, cảm động ? Lúc xoa đầu , hưởng thụ ? Nhiều khoảnh khắc như , đều nghĩ thế nào?”

Cái gì gọi là gậy ông đập lưng ông!

Tô Linh sắp đến nơi: “Không trai! Không dám động! Không hưởng thụ! Không ý nghĩ gì! Anh tha cho …”

Thịnh Trạch “a” một tiếng, còn gì nữa, kết quả Tô Linh thẹn quá hóa giận đạp thẳng một cái.

Thịnh Trạch ngẩn , vòng tay lỏng , kết quả Tô Linh nhanh tay lẹ mắt chuồn mất.

Cố Thanh hung hăng trừng mắt một cái, cũng theo.

Chỉ còn đám hóng chuyện ăn dưa đến no căng bụng, nhiệt tình vây quanh .

Mạnh Tiểu Mãn tấm tắc cảm khái: “Không ngờ đó nha ngờ đó nha, lời ngon tiếng ngọt lợi hại như !”

Ngô Phán: “Nghe mà bọn đều cảm động.”

Thạch Không Táng: “Đâu chỉ? Không thấy đến cả vợ cũng bắt đầu ngầm thừa nhận ?”

Thường Bách: “Bội phục bội phục!”

Thịnh Trạch ha hả nhận hết lời khen.

Thường Vụ , vẻ mặt bình tĩnh gợn sóng ẩn hiện chút nghi hoặc: “Anh học từ ?”

Thịnh Trạch cần suy nghĩ: “Truyện tranh thiếu nữ chứ !”

Mạnh Tiểu Mãn: …

Ngô Phán: …

Thạch Không Táng: …

Thiếu, nữ, mạn.

Quỷ Vương đại nhân xem truyện tranh thiếu nữ.

Hình ảnh quá bọn họ vô cùng xem!!

Loading...